3. The Kind Prince

04/02/201109:24(Xem: 2610)
3. The Kind Prince

THE STORYOF BUDDHA
CUỘCĐỜI CỦA ĐỨC PHẬT
NguyênTác: JOHNATHAN LANDAW - Người Dịch: HT. THÍCH TRÍ CHƠN

3. THE KING PRINCE

While the new baby was still very young, his mother, Queen Maya, died.

Shortly before she passed away, the Queen said to her sister, "Soon I shallnot be able to take care of my baby anymore. Dear Sister, after I havegone, please look after Siddhartha for me." Her sister promised that shewould. She loved the little Prince very much and brought him up as if hewere her own child.

The Prince grew into a bright, handsome and kindhearted boy. His father,the KIng, arranged for him to be educated by the best teachers in the kingdom,and very quickly he showed his remarkable intelligence. After the firstfew days of classes the teachers reported to the King,

"Your Majesty," they said, "the Prince does not need us anymore. Afteronly a few lessons he has learned everything we have to teach him. In fact,he has taught us a few things that we ourselves never knew before!."

Hearing this, the King's pride in his son grew even greater. "With hisintelligence, my son will certainly grow up to be a wise and powerful king,"he thought, and this made the King very happy.

But there was something else about this boy that was even more remarkablethan his intelligence. He had very kind, gentle and loving nature. Therest of his young playmates enjoyed the rough and tumble games of smallchildren, or pretended they were soldiers and fought with one another.But Prince Siddhartha quietly spent most of his time alone. He loved thesmall animals that lived in the palace gardens and became friendly withthem all. The animals knew that the Prince would never hurt them, so theywere never afraid of him. Even the wild animals, who would run away ifanyone else came near, would come to greet the Prince when he entered thegarden. They approached him fearlessly and ate from his hand the food healways brought with him for them.

One day as the Prince was sitting in the garden, a flock of white swansflew overhead. Suddenly an arrow shot up into the air, striking one ofthem. It fell out of the sky and landed at the Prince's feet, the arrowstill stuck into its wing.

"Oh, you poor swan," Siddhartha whispered as he gently picked up the woundedbird, "do not be afraid. I shall take care of you. Here, let me removethis arrow." Then, with one hand he gently stroked the bird, calming itsfear. With his other hand he slowly pulled out the painful arrow. The Princewas carrying a special lotion with him, and softly rubbed it into the bird'swind, all the time speaking in a low, pleasant voice so that the swan wouldnot become afraid. Finally he took off his won silk shirt and wrapped itaround the bird to keep it warm.

After a short time, another young boy came running into the garden. Itwas the Prince's cousin, Devadatta (6). He was carrying a bow and somearrows and he was very excited. "Siddhartha, Siddhartha," he shouted, "greatnews! I got a swan! You should have seem me; I hit it with my first shot!It fell down somewhere near here. Help me look for it."

Then Devadatta noticed one of his arrows, with blood still on its tip,lying on the ground near Siddhartha's feet. Looking closer he saw thatthe Prince was holding something in his arms, and realized it was the swanhe was searching for. "Hey, you took my swan," he yelled. "Give it backto me. I shot it and it's mine!" Devadatta grabbed at the bird, but thePrince held onto it, keeping his angry cousin from even touching it.

"I found this bird lying here bleeding," the Prince said firmly, "and Idon't plan to give it to anyone while it is still wounded."

"But it's mine!" shouted Devadatta again. "I shot it fair and square, andyou've stolen it from me. Give it back or I'll take it back."

The two boys stood arguing like this for some time. Devadatta was gettingangrier and angrier, but Siddhartha refused to give him the swan. Finallythe Prince said, "When two grown-ups have a quarrel like this, they settleit in court. In front of a group of wise people, each one explains thestory of what happened. Then the wise people decide who is right. I thinkyou and I should do the same."

Devadatta did not like this idea very much, but because it was the onlyway he could ever get the swan back, he agreed. So the two of them wentto the palace and appeared in front of the King and his ministers. Thepeople at court smiled at each other when they heard what these two childrenwanted. "To think," they said, "that they want to take up our time overa mere bird!" But the KIng said, "Both Siddhartha and Devadatta are royalprinces, and I am glad they brought their quarrel to us. I think it isvery important that, as future rulers, they become used to the ways ofthis court. Let the trial begin!"

So in turn each of the boys described what happened. Then the ministerstried to decide which boy was right and should therefore have the swan.Some thought, "Devadatta shot the bird; therefore it should belong to him."Others thought, "Siddhartha found the swan; therefore it should belongto him." And for a long time the ministers talked and argued about thecase.

Finally, into the court came a very old man whom no one remembered everseeing before. But because he looked so wise, they told him the story ofthe boys and their swan. After listening to what they had to say, he declared,"Everyone values his or her life more than anything else in the world.Therefore, I think that the swan belongs to the person who tried to saveits life, not to the person who tried to take its life away. Give the swanto Siddhartha."

Everyone agreed that what the wise man said was true, so they decided tolet the Prince keep the swan. Later, when the King tried to find the oldman and reward him for his wisdom, he was nowhere to be found. "This isvery strange," the king thought. "I wonder where he came from and wherehe went." But no one knew. This was just one of the many unusual thingsthat happened concerning the Prince, so many people thought he must bea very special child indeed!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/05/2021(Xem: 12332)
Nhân ngày trăng tròn tháng Vesakha, toàn thể Phật giáo đồ khắp năm châu hân hoan đón mừng kỷ niệm lần thứ 2645 năm, ngày đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni thị hiện ra đời. Nhìn hình ảnh sơ sinh của Đức Phật bước qua bảy đóa sen đang bừng nở, ta không nghĩ đó là bức tượng bình thường mà là một tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ. Bức họa không lời ấy làm rung động lòng người qua năm tháng, tới nay hơn hai nghìn sáu trăm năm mà vẫn trọn đầy sức sống linh động trong cõi tục thế gian. Ngài xuất hiện như vầng hào quang soi sáng khắp muôn loài vạn vật, như mặt trời trí tuệ xóa tan bóng tối vô minh, phiền não; là bậc Thầy của trời người, đấng cha lành của hết thảy chúng sanh trong các quốc độ. Ngài tìm phương pháp diệt trừ các căn bệnh tham dục, khát ái và dẫn dắt chúng sanh đến bờ an vui giải thoát.
09/05/2021(Xem: 7194)
Trên đời này cái “ta” là duy nhất (1) Phật Thánh Phàm đều quyết định bởi “ta” Thập pháp giới (2) nếu muốn được an hòa Tâm phải sống vị tha và hiểu biết “Tri Kiến Phật” (3) đó là điều đặc biệt Phật ra đời để “Khai Thị” chúng sanh “Ngộ Nhập” bằng sự nỗ lực tu hành Quán chiếu tâm cùng triệt tiêu bản ngã Hành khất thực bốn chín năm hoằng hóa (4) Sống dưới cây hằng bảo vệ thiên nhiên (5)
03/05/2021(Xem: 9881)
Mùa Đại Lễ Tưởng Niệm Đức Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni Thị Hiện Giáng Trần, với Đại Nguyện Khai Thị Chúng Sanh Ngộ Nhập Phật Tri Kiến, lại thêm một lần nữa trở về với địa cầu nhân loại. Niềm hân hoan bất tận của nhân thiên cách đây 2645 năm vẫn còn tồn tại với thời gian kéo dài đến tận hôm nay và trải rộng không gian khắp năm châu bốn biển, rộng ra nữa thì khắp ba nghìn đại thiên thế giới. Trời người hân hoan là vì như trong kinh Phổ Diệu diễn tả rằng : Bấy giờ Bồ-tát từ hông bên phải của mẹ sinh ra, bỗng nhiên thấy thân Ngài đứng trên hoa sen báu, bước đi bảy bước, cất tiếng Phạm âm, chỉ dạy về vô thường : “Ta sẽ cứu độ trên trời và dưới nhân gian, làm Bậc Tôn Quý trong hàng trời người, Bậc Vô Thượng của ba cõi, đoạn trừ khổ sinh tử. Ta sẽ làm cho tất cả chúng sinh đạt đến chỗ vô vi an lạc”.
03/05/2021(Xem: 7272)
Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ xin nhất tâm đảnh lễ tri ân tất cả chư Tôn Thiền đức Tăng Ni đã nỗ lực để gìn giữ Phật pháp và làm nơi nương tựa lớn lao cho các cộng đồng Phật tử ở đất nước Hoa Kỳ trong mùa đại dịch hơn một năm qua. Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
01/02/2021(Xem: 19257)
Trước thềm Xuân Tân Sửu, thay mặt Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan, chúng tôi thành tâm chúc nguyện đến Chư Tôn Hòa Thượng, chư Thượng Toạ, chư Đại Đức Tăng Ni, quý vị lãnh đạo Tôn giáo, Cộng Đồng, Đoàn thể, Cơ quan truyền thông, quý thân hào nhân sĩ, thiện hữu tri thức cùng quý đồng hương Phật tử trong và ngoài Úc Châu lời cầu chúc xuân quang rực rỡ, vạn sự thăng tiến, cát tường như nguyện
16/01/2021(Xem: 6484)
Cùng nhau dâng lòng kính ngưỡng sâu xa đến Bậc Giác Ngộ ( đầy trí tuệ, vị tha nhân ái , một con người lịch sử nhưng siêu việt và sáng ngời như một vầng Nhật Nguyệt !) Kính xin mượn những vần thơ cuối trong lời cảm bạt của tác phẩm MỘT CUỘC ĐỜI MỘT VẦNG NHẬT NGUYỆT do HT Giới Đức ( Minh Đức Triều Tâm Ảnh ) viết về cuộc đời của Đức Thế Tôn.....để diễn tả lại nỗi rạo rực dạt dào đang như bừng cháy trong lòng tôi và tôi chỉ biết rằng .... dường như Ngài đang hiện trên không và đang trao cho tôi một gia tài trân bảo như Ngài đã trao cho Tôn Giả La Hầu La khi Tôn giả thọ cụ túc giới lúc 20 tuổi .....và tôi đã quỳ sụp lạy và đảnh lễ Ngài mà nước mắt dâng trào ....
06/10/2020(Xem: 17108)
Giúp Phật hoằng pháp độ quần sanh, Quán sâu Bát-nhã trí tuệ thành. Năm uẩn đều không, trừ nhân ngã, Ba độc dứt rồi hiện Phật, Tăng. Điều tâm, lìa tướng, phá chấp pháp, Bỏ Tiểu theo Đại, đạo viên thành. Hiện tướng tỳ-kheo dạy bảo chúng, Lập thành công lớn chẳng kể công.
12/06/2020(Xem: 7561)
Từ đầu năm 2020 dịch Corona bùng phát khắp thế giới, một loại dịch nguy hiểm chết người, dễ lây lan, không thuốc chữa. Đã có vô số người chết và nhiễm bịnh. Con số kể ra thật chóng mặt, đau lòng. Chỉ riêng Thụy Sĩ thôi, nước nhỏ, dân số 10 triệu người, mà hằng ngày cả ngàn ca nhiễm, hằng trăm người chết. Chao ôi, cứ đà này là hết dân số!
26/05/2020(Xem: 14446)
Đàn chim bay ngang phố. Xao xác tiếng cánh vỗ. Con quạ già trên nhánh cây hè phố ngước nhìn một lúc, rồi im lặng sà xuống đất, nhảy lò cò vài bước với một chân bị què, tiếp tục kiếm ăn. Phố im lạ thường. Những con đường vắng xe đã vơi mùi khói xăng từ những ngày trước. Lan tỏa đâu đây hương bạch đàn hòa lẫn với mùi nước cống vẫn ngày đêm chảy ngầm dưới lòng đất. Thỉnh thoảng có tiếng còi hụ của xe cứu thương băng ngang góc phố xa. Khách bộ hành mang khẩu trang chỉ chừa lại hai mắt ngầu đục sau gọng kiếng râm, không sao nhìn ra được vẻ đẹp tráng lệ của một bình minh tràn ngập nắng tàn xuân. Gió mai lành lạnh trong công viên thành phố. Ông già ngồi phơi nắng trên chiếc ghế gấp mang theo từ nhà. Hai vợ chồng trẻ khoác áo gió dắt chó đi bộ quanh bãi cỏ xanh. Một cơn gió mạnh thổi qua làm cho những hàng cây rùng mình buông lá úa. Giờ không phải mùa thu, cũng chưa vào hạ, mà lá vàng vẫn rơi lác đác, trông như những cánh bướm cải nhởn nhơ trong gió. Nhưng không, chỉ trong thoáng chốc, n
12/05/2020(Xem: 23721)
Pháp Hồng Danh Sám Hối này cũng thuộc về sự, do Ngài Bất Động Pháp Sư đời Tống bên Trung Hoa soạn ra. Ngài rút 53 danh hiệu Phật trong Kinh "Ngũ Thập Tam Phật " tức là từ đức Phật Phổ Quang cho đến Phật Nhứt Thế Pháp Tràng Mãn Vương, và rút 35 hiệu Phật trong Kinh "Quán Dược Vương, Dược Thượng" với pháp thân đức Phật A Di Đà, sau thêm vào kệ Phổ Hiền Đại Nguyện, thành nghi sám hối này, tổng cộng là 108 lạy, để ám chỉ trừ 108 phiền não.