2. A Holy Man’s Visit

04/02/201109:24(Xem: 2797)
2. A Holy Man’s Visit

THE STORYOF BUDDHA
CUỘCĐỜI CỦA ĐỨC PHẬT
NguyênTác: JOHNATHAN LANDAW - Người Dịch: HT. THÍCH TRÍ CHƠN

2. A HOLY MAN’S VISIT

With great rejoicing, King Shuddhodana greeted his Queen and his new sonSplendid festivals were held and the whole kingdom was decked in beautifullycoloured banners. It was a time of great happiness and peace. There wasso much gladness everywhere that his parents decided to name the Prince"Siddhartha" (4), which means "the one who has brought about all good".

Now the wise men made new predictions about the baby. "O King," they said,"the signs of the Prince's birth are most favourable. Your son will growup to be even greater than you are now!" This news made the King very proud."If these wise men are correct," he thought, "my son, Prince Siddhartha,may one day be the ruler not only of my small kingdom, but perhaps of theentire world! What a great honour for me and my family!"

In the first few days after his birth, many people came to the palace tosee the new baby. One of these visitors was an old man named Asita (5).Asita was a hermit who lived by himself in the distant forests, and hewas known to be a very holy person. The King and Queen were surprised thatAsita would leave his forest home and appear at their court,"We are veryhonoured that you have come to visit us, O holy teacher," they said withgreat respect. "Please tell us the purpose of your journey and we shallserve you in any way we can."

Asita answered them, "I thank you for your kind welcome. I have come agreat distance to visit you because of the wonderful signs I have recentlyseen. They tell me that the son recently born to you will gain great spiritualknowledge for the benefit of all people. Since I have spent my entire lifetrying to gain such holy wisdom, I came here as quickly as
possibleto see him for myself."

The King was very excited and hurried to where the baby Prince lay sleeping.He carefully picked up his son and brought him back to Asita. For a longtime the holy man gazed at the infant, saying nothing. Then he finallystepped back, looked sadly up at the sky, sighed heavily and began
tocry.

Seeing Asita weep, the King and Queen became very frightened. They wereafraid that the holy man had seen something wrong with their child. Withtears in his eyes, the King fell to his knees and cried out, "O holy teacher,what have you seen that makes you weep? All the other wise men say thatmy son was born to be a great man, to gain supreme knowledge. But now,when you look at my baby you cry. Does this mean that the Prince will diesoon? Or will something else very terrible happen to him? He is my onlychild and I love him dearly. Please tell me quickly what you have seenfor my heart is shaking with sadness and fear."

Then with a very kind look, Asita calmed the new parents and told themnot to worry.

"Do not be upset," he told them. "I am not crying because of somethingbad I saw for the Prince. In fact, now that I have seen your son, I knowfor certain that he will grow up to be more that just a great man. Thereare special signs that I have seen on this child-such as the light thatshines from his fingers-that tell me he will have a glorious future.

"If your son decides to stay with you and become a king, he will be thegreatest king in history. He will rule a vast realm and bring his peoplemuch peace and happiness. But if he decides not to become a king, his futurewill be even greater! He will become a great teacher, showing all peoplehow to live with peace and love in their hearts. Seeing the sadness inthe world he will leave your palace and discover a way to end all suffering.Then he will teach this way to whoever will listen.

"No, dear King and Queen, I was not crying for the child. I was cryingfor myself. You see, I have spent my whole life looking for the truth,searching for a way to end all suffering. And today I have met the childwho will someday teach everything I have wanted to learn. But by the timehe is old enough to teach, I shall already have died. Thus, I shall notbe
ableto learn from him in this life. That is why I am so sad.

Butyou, O fortunate parents, should not be sad. Rejoice that you have sucha wonderful child."

Then Asita took one long, last look at the child, and slowly left the palace.The King watched him leave and then turned towards his son. He was veryhappy that there was no danger to the Prince's life. He thought, "Asitahas said that Siddhartha will become either a great king or a great teacher.It would be much better if first he became a king. How proud I would beto have such a famous and powerful son! Then, when he is an old man likeAsita, he can become a holy man if he wants."

So, thinking like this, King Shuddhondana stood happily with his baby inhis arms, dreaming of the fame that his son would someday have.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/06/2024(Xem: 4323)
Bộ hành là bước đi của chân. Nơi đây, trong bài này, chỉ có ý nói rằng xin mời gọi bước đi của tâm: khuyến tấn cả nước cùng nhau bộ hành theo dòng Kinh Phật, cùng tập thói quen đọc kinh, suy nghĩ về kinh, để tâm hướng theo lời kinh dạy, và hàng ngày hãy làm như thế trong những điều kiện có thể của từng Phật tử, từng ngôi chùa. Nói theo chữ cổ, hàng ngày hãy tự xem hành động đọc, nghĩ, và làm theo lời Phật dạy cũng là một hạnh đầu đà. Nếu chúng ta đi bộ bằng chân, độ dài chỉ có thể đo bằng kilômét trong lãnh thổ Việt Nam. Trong khi, nếu chúng ta bước đi bằng tâm, hàng ngày mở trang kinh ra, để đọc, để nghĩ và để làm – thì độ dài của kinh và luận sẽ là nhiều ngàn năm, trải rộng cả Ấn Độ, Tích Lan, Trung Hoa, Việt Nam, Hoa Kỳ, Úc châu… Và sẽ không làm cản trở giao thông của bất cứ ai, bất cứ nơi nào.
19/06/2024(Xem: 9144)
Khi nói tới chuyện trao truyền y bát, chỉ là sử dụng một kiểu ngôn ngữ ước lệ. Nơi đây, chúng ta muốn nói tới một thẩm quyền sau khi Đức Phật nhập Niết Bàn. Nghĩa là, một thẩm quyền tối hậu để nương tựa. Khi dò lại kinh, chúng ta sẽ thấy câu chuyện phức tạp hơn. Vì có nơi Đức Phật nói rằng sau khi ngài nhập Niết Bàn, tứ chúng hãy chỉ dựa vào Chánh pháp. Kinh lại nói rằng tứ chúng chỉ nên dựa vào Kinh và Luật. Mặt khác, Đức Phật nói rằng có những kinh cần giải nghĩa (tức là, hãy nhìn mặt trăng, chứ đừng chấp vào ngón tay, và từ đây mở đường cho các bộ Luận và Kinh Đại Thừa). Có lúc Đức Phật chia đôi chỗ ngồi và trao y cho ngài Ca Diếp. Có kinh ghi lời Đức Phật trao pháp kế thừa cho ngài A Nan. Và có kinh ghi lời Đức Phật ủy thác quyền lãnh đạo cho Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên. Thế rồi, một hình ảnh thơ mộng từng được kể qua truyện tích Niêm Hoa Vi Tiếu, rằng Đức Phật lặng lẽ, cầm hoa lên, và ngài Ca Diếp mỉm cười. Tích này kể lời Đức Phật nói rằng ngài có một pháp môn vi diệu, không dự
24/03/2024(Xem: 6636)
Thành Kính Tưởng Niệm…. “Ngày Đức Phật nhập Đại Niết Bàn lúc 80 tuổi” Toàn bộ lời thuyết pháp lần cuối được ghi lại trong kinh Vừa căn dặn đệ tử tự là hòn đảo và tự thắp sáng chính mình, Vừa cô đọng, những điểm căn bản chính yếu trong giáo lý ! Phải luôn đi theo Chánh Đạo với BI, DŨNG, TRÍ !
16/01/2024(Xem: 7243)
Duy Thức Tam Thập Tụng, tác giả: tổ Thế Thân (316-396), dịch giả Phạn - Hán: Tam Tạng Pháp Sư Huyền Trang (602-664), có tất cả 30 bài tụng, mỗi bài có 4 câu, mỗi câu có 5 chữ (mỗi bài có 20 chữ); trong đó có 5 bài tụng (100 chữ), thuộc phần Duy Thức Hạnh đã nêu rõ về 5 giai vị tu tập trong Phật Đạo. Đó là 5 giai vị với tên gọi là: Tư Lương vị, Gia Hạnh vị, Thông Đạt vị, Tu Tập vị, và Cứu Cánh vị. Năm giai vị này bao quát con đường tu tập đưa đến quả vị giải thoát cứu cánh trong đạo Phật. Bài viết sau đây chỉ là sự tổng hợp, góp nhặt, cảm nhận, suy luận có khi mang tính chủ quan từ những điều đã thu thập được nơi một số kinh luận, các bài giảng thuyết; các giai đoạn tu tập cũng chỉ được nêu ra một cách rất khái quát …nên chỉ có tính cách dùng để tham khảo.
19/06/2023(Xem: 9724)
Thời gian gần đây, dư luận nổi lên những ý kiến xoay quanh phát biểu của Thượng tọa Thích Chân Quang về việc đề nghị tổ chức UNESCO công nhận “sự giác ngộ của đức Phật là di sản văn hóa phi vật thể”.
15/06/2023(Xem: 45455)
Kinh Ma-ha Ca-diếp độ bần mẫu1 kể lại câu chuyện rất thú vị về một bà lão nghèo, nhờ cúng dường ngài Ca-diếp một chút nước cơm mà được sinh về cõi trời Đao-lợi. Phước cúng dường ấy còn lớn lao đến mức hiện thành hào quang sáng rực như bảy mặt trời đồng thời soi chiếu, khiến cho vị vua cõi trời ấy là Đế-thích cũng phải kinh ngạc. Và sau khi tìm hiểu biết được nhân duyên cúng dường được phước lớn lao này, đích thân Đế-thích cùng phu nhân của mình đã phát tâm hiện xuống cõi người, hóa thân thành một đôi vợ chồng già nghèo khổ để được có cơ hội cúng dường lên ngài Ca-diếp, vun bồi thêm phước báu của chính mình.
15/03/2023(Xem: 7783)
Từ khi con người bắt đầu quy tụ sống thành nhóm, thành đoàn, và sau này phát triển đông đảo thành cộng đồng, xã hội, quốc gia, người ta đã biết tổ chức phân quyền, đưa ra những nguyên tắc luật lệ chung để mọi người dân sống trong cộng đồng quốc gia phải tuân theo. Những ai phạm tội phá rối trị an sẽ bị đem ra xét xử và trừng phạt theo nội quy luật lệ của quốc gia nơi họ cư ngụ. Có như thế thì mọi sinh hoạt trong cộng đồng xã hội mới giữ được trật tự, đời sống cá nhân mới được bảo đảm an toàn.
15/03/2023(Xem: 5499)
Có phải bạn rất đỗi ngạc nhiên về tiêu đề của bài viết này? Có thể bạn nghĩ rằng chắc chắn có điều gì đó không ổn trong câu chuyện này, bởi vì lịch sử về cuộc đời của đức Phật xưa nay không hề thấy nói đến chuyện đức Phật đi tới Châu Âu và Châu Phi. Bạn nghĩ không sai. Không phải đức Phật bằng xương bằng thịt đã đến hai lục địa đó lúc Ngài còn tại thế. Nhưng đó là một câu chuyện vô cùng thú vị về một hiện tượng lịch sử đã được sử sách nói đến cách nay cả ngàn năm.
07/03/2023(Xem: 3331)
Hôm nay ngày 15/2 năm Quý Mão (6/3/2023) kỷ niệm Ngày Đức Phật Thích Ca nhập Niết Bàn, con có đôi dòng nghĩ tưởng về lời dạy của Ngài. Đấng Cha lành của Trời, Người.
06/03/2023(Xem: 3433)
Con chính thức trở thành Phật tử sau khi thọ lễ qui y Tam Bảo một cách hiểu biết rằng -Đức Phật là vị Thầy cao quí nhứt đã vạch ra con đường giải thoát. -Giáo Pháp là con đường duy nhứt hỗ trợ cho mặt tâm linh đi đến thanh tịnh. -Tăng Già đại diện cho các vị Thinh Văn đã theo đúng con đường và trở thành những gương sống hầu đạt sự giải thoát cho mình khi vượt qua khỏi phiền não