Tuyên ngôn hòa bình

19/12/201204:54(Xem: 8905)
Tuyên ngôn hòa bình

TUYÊN NGÔN HÒA BÌNH

Nguyên Giác dịch sang tiếng Anh

Thiền là một con đò dùng để đưa người rời bỏ bờ khổ đau và vô minh để tới bờ của an lạc và giải thoát; do vậy, một Thiền sư sống và làm việc như một người lái đò để giúp chúng sinh.

Thiền Sư Pháp Thuận (915-990) một lần từng đóng vai người lái đò để đưa một quan sứ Trung Quốc qua sông, và giúp giữ gìn hòa bình cho dân tộc Việt.

Năm 986, Lý Giác vâng lệnh Vua Trung Quốc đã tới Việt Nam. Lê Đại Hành lúc đó là Vua Việt Nam, thỉnh cầu Thiền sư Pháp Thuận đóng vai người lái đò để đưa Lý Giác qua sông.

Thấy hai con ngỗng bơi, Lý Giác ngâm 2 câu thơ:

Đôi ngỗng bơi song song,

ngưỡng mặt ngó ven trời.

Thiền sư Pháp Thuận, trong vai người lái đò, đọc hai câu thơ khác mang âm vận phù hợp:

Lông trắng trên dòng nước biếc

Chân hồng bơi trên sóng xanh.

Lý Giác ngạc nhiên vì một người dân thường ở Việt Nam có thể tức khắc làm thơ như thế.

Một hôm, Vua Lê Đại Hành hỏi Thiền sư Pháp Thuận về vận nước. Pháp Thuận làm bài thơ:

Khi dân tộc và đạo pháp như dây mây đan vào nhau

Trời Nam sẽ thái bình

Khi Phật pháp được vua quan tu học,

cả nước sẽ hết đao binh.

Từ đó, bài thơ được xem như là bản tuyên ngôn hòa bình của Việt Nam.

PHÁP THIỀN

Hãy cảm nhận hơi thở vào và ra,

và hãy để toàn thân cảm nhận hơi thở.

Đừng nghĩ gì về quá khứ hay tương lai,

hãy thư giãn và để mọi thứ an nghỉ trong cái đang là.

Băng hình có thể xem ở đây:

http://youtu.be/gpfuA2MKmzY

A DECLARATION OF PEACE

Translated into English by Nguyen Giac

Zen is used as a ferry to move people from the shore of suffering and ignorance to the shore of peacefulness and enlightenment; thus, a Zen master lives and works as a ferryman to help people.

Zen Master Phap Thuan (915-990) once acted as a ferryman to take a Chinese diplomat across a river, and helped preserve peace for Vietnamese people.

In 986, Ly Giac, the representative of the Chinese King, came to Vietnam. Le Dai Hanh, the king of Vietnam at the time, asked Zen Master Phap Thuan to act as a ferryman to carry Ly Giac over a river.

Seeing two geese swimming in the river, Ly Giac spoke two lines of poetry:

Two geese swim parallel,

face upward and watch the corner of the sky.

Zen Master Phap Thuan, still in disguise as the ferryman, spoke another two lines with correct rhyme:

The white feathers float on green water,

The red feet stir blue waves.

Ly Giac was so surprised that a normal person in Vietnam would instantly speak poetic lines.

One day, King Le Dai Hanh asked Zen Master Phap Thuan about the future of the nation. Phap Thuan composed a poem:

The South Sky will enjoy peace

when the nation and Buddhism entwine like vines.

The whole country will sheathe swords

when Buddhist practice is held in high regard by rulers.

Since then, the poem has been recited as Vietnam’s declaration of peace.

MEDITATION

Just feel the breaths in and out,

and let your body feel the breaths.

Think neither of the past or the future,

relax and let everything rest as it is.

The video can be watched here:

http://youtu.be/gpfuA2MKmzY




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/12/2013(Xem: 5858)
Nếu không phân biệt thiện-ác, thì làm sao mà hành thiện? Nhưng nếu phân biệt thiện-ác, thì còn vướng mắc vào cái nhìn thiển cận, méo mó, sai lạc của nhị biên, còn chưa thấy được cái Không của sự vật…
03/12/2013(Xem: 85293)
Người ta thường nói :"Ăn cơm có canh, tu hành có bạn". Đối với tôi, câu nói này thật là quá đúng. Ngày nhỏ chưa biết gì nhưng từ khi làm Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử tôi đã thấy ích lợi của một Tăng thân. Chúng tôi thường tập trung thành từng nhóm 5,7 người để cùng nhau tu học. Giai đoạn khó khăn nhất là sau 75 ở quê nhà. Vào khoảng 1985, 86 các anh lớn của chúng tôi muốn đưa ra một chương trình tu học cho các Huynh Trưởng trong Ban Hướng Dẫn Tỉnh và những Htr có cấp nên đã tạo ra một lớp học Phật pháp cho các Htr ở Sàigòn và các tỉnh miền Nam. Nói là "lớp học" nhưng các Chúng tự học với nhau, có gì không hiểu thì hỏi quý Thầy, các Anh và kinh sách cũng tự đi tìm lấy mà học. Theo qui định của các Anh, Sàigòn có 1 Chúng và mỗi tỉnh có 1 Chúng. Chúng tu học của chúng tôi (Sàigòn) có tên là Chúng Cổ Pháp và phải thanh toán xong các bộ kinh sau đây trong thời gian tối đa là 3 năm:
29/11/2013(Xem: 35058)
Chúng tôi chọn viết đề tài dừng tâm sanh diệt là nhân có một Phật tử than: Trong đời tu hành của con có một chướng ngại mà con không vượt qua được, đó là những niệm tưởng lăng xăng. Nó quấy rầy luôn, cả những lúc nghỉ ngơi cũng không yên.
25/11/2013(Xem: 26173)
Nhìn vào tín ngưỡng Phật giáo nhiều người thường thắc mắc tại sao lại có nhiều "thứ" đến thế! Thật vậy Phật giáo có rất nhiều học phái, tông phái, chi phái..., một số đã mai một, thế nhưng một số vẫn còn đang phát triển và đồng thời cũng có nhiều chuyển hướng mới đang được hình thành. Đối với một người tu tập Phật giáo thì sự kiện ấy thật hết sức tự nhiên: tất cả mọi hiện tượng trong thế giới đều chuyển động, sinh sôi nẩy nở và biến đổi không ngừng. Nếu nhìn vào các tín ngưỡng khác thì ta cũng sẽ thấy cùng một hiện tượng như thế.
16/11/2013(Xem: 37467)
Tên tục của tôi là Trai. Dòng họ xuất thân từ Lan Lăng là hậu duệ của vua Lương Võ Đế. Gia tộc cư ngụ tại tỉnh Hồ Nam, huyện Tương Lương. Cha tên Ngọc Đường, mẹ tên Nhan Thị. Năm đầu đời nhà Thanh, cha làm quan tại tỉnh Phú Kiến. Năm mậu tuất và kỷ hợi làm quan tại châu Vĩnh Xuân. Cha mẹ đã ngoài bốn mươi mà chưa có mụn con. Mẹ ra ngoài thành nơi chùa Quán Âm mà cầu tự. Bà thấy nóc chùa bị tàn phá hư hoại, lại thấy cầu Đông Quan nơi thành không ai sửa chữa nên phát nguyện trùng hưng kiến lập lại. Đêm nọ, cả cha lẫn mẹ đều nằm mơ thấy một vị mặc áo xanh, tóc dài, trên đỉnh đầu có tượng Bồ Tát Quán Thế Ấm, cưỡi hổ mà đến, nhảy lên trên giường. Mẹ kinh sợ, giật mình thức dậy, liền thọ thai. Cuối năm đó cha đi nhậm chức tại phủ Nguyên Châu.
06/11/2013(Xem: 4869)
Chỉ dạy chúng sanh tu hành thành Phật là bản hoài của chư Phật. Song vì trình độ khả năng sai biệt của chúng sanh, không thể đồng tu theo một môn và đồng kết quả như nhau được, bất đắc dĩ Phật phải dạy nhiều phương pháp tu khác nhau. Trong đó đại khái chia làm hai loại: tu còn luân hồi, tu ra khỏi luân hồi (giải thoát).
06/11/2013(Xem: 26202)
Một trong những vấn đề cổ xưa nhất thách thức nhân loại là câu hỏi về đời sống sau khi chết. Chúng ta đã từ đâu đến và sau khi chết sẽ đi về đâu? Cùng với đó chúng ta tự hỏi mục đích của đời sống tốt là gì. Trước hết, hầu hết mọi người đều đồng ý rằng sống tốt thì khó hơn sống xấu và nếu không có những lý do thật sự tốt chúng ta dĩ nhiên sẽ thích làm điều dễ. Theo suy nghĩ của tôi, đây là lý do tại sao các tôn giáo có mặt và đi cùng với chúng là những khái niệm về thiên đường và địa ngục.
24/10/2013(Xem: 4820)
Nếu bảo rằng vì ngôn tự âm thanh đều vô thường nên không muốn đọc, không muốn nghe, thì chẳng khác nào đà điểu vùi đầu vào cát (để tránh hiểm nguy, hay trốn chạy thực tế?). Che mắt, bịt tai, từ ngàn xưa, vốn không phải là hành vi và thái độ của người trí. Người trí là người luôn mở mắt lắng tai để thấy, để nghe, để nắm bắt thực tại. Từ hàng thứ dân cho đến kẻ lãnh đạo (chính quyền, đảng phái, tôn giáo, tổ chức xã hội/dân sự, cơ quan truyền thông…), đều phải mở mắt, lắng tai, mới mong hiểu được sự thực.
19/10/2013(Xem: 13359)
Ngày 27, tháng 9, năm 2013 – “Nếu bạn có thể học đi xe đạp bạn có thể học làm thế nào để được hạnh phúc,” nhà sư Phật giáo 67 tuổi và là người hạnh phúc nhất trên thế giới nói. Khi còn nhỏ, nhà thơ Andre Breton, nhà làm phim Louis Buñuel và nhạc sĩ Igor Stravinsky là những vị khách thường xuyên của gia đình triết gia Ricard. Tuy vậy, nhận thấy đặc tính của những người bạn của song thân không có vẻ gì là hạnh phúc hơn nên Ngài đã tìm đến Hy mã lạp sơn bỏ sau lưng công việc của một nhà sinh học tại Viện Pasteur và thay đổi cuộc đời qua thiền tập. Tính đến lần cuối cùng, Ngài đã đạt được hơn 10,000 giờ đồng hồ. Phương pháp chụp MRI tinh tế tại phòng nghiên cứu về não bộ tại Wisconsin đã cho thấy mức lạc quan siêu đẳng và hầu như không có chút cảm nhận tiêu cực nào của Ngài. Ngài nói: “Tôi không thấy mọi thứ đều màu hồng nhưng những thăng trầm của cuộc sống không trụ trong tôi theo cách của đời thường.”
19/10/2013(Xem: 19372)
Làm người biết thương yêu và bảo vệ hành tinh sống của chúng ta thì mớ thật sự làm người, mới xứng đáng làm người. Có làm người như vậy mới xứng đáng là người có đạo đức hiếu sinh. Còn ngược lại là phá hoại sự sống của nhau, làm đau khổ cho nhau. Phải không hỡi các bạn? Đạo Đức Hiếu Sinh! Có bốn chữ rất đơn giản, nhưng hành động của nó cao thượng và đẹp đẽ tuyệt vời.