Kiên Trì Tu Tập Dẹp Bớt “cái Ta” (phần 2)

28/11/202509:25(Xem: 1993)
Kiên Trì Tu Tập Dẹp Bớt “cái Ta” (phần 2)

KIÊN TRÌ TU TẬP DẸP BỚT “CÁI TA” (phần 2)

lotus_57

Miệng người tạo ác nhất trong ngày,

Biết quấy nói xong, chấm dứt ngay.

Chẳng vậy, miệng tha hồ nói bậy.

Chết về địa ngục, khổ trần ai!

*******************************

(1b): Đề Nghị Cách Tập TU 2:

Ứng Dụng Biến Phiền Não Thành Bồ Đề

Hay Trải Rộng Tình Thương:

Thơ 7 chữ, 4 câu

(1):Mỗi ngày NGÃ MẠN lộ nhiều sao!

Ác khẩu xuất ra, có biết đâu.

Bè bạn giao du, thường tránh mặt.

Trách trời cuộc sống quá sầu đau!

***

(2):Sân Hận tiết nhiều, tụ ở đâu?

Tạo thành NỘ KHÍ khoảng trời cao.

Chiến tranh, Dịch bệnh,...không ngừng đến.

Bão Lũ, Sóng thần,..quá khổ đau!

***

(3):Lỗ TAI, Con MẮT, đáng lo thay!

Để chúng thấy, nghe có chuyện ngay.

TA” biết được, liền sinh lắm chuyện:

Bao lời Ác khẩu nói thường ngày.

***

(4):Người khó tính, tâm khổ lắm mà!

Ai làm sao, chẳng hợp lòng “TA”.

Miệng thường hay thốt lời chê trách!

Tâm bực bội, sinh Bệnh chóng già!

***

(5):Niệm Phật, làm lành, tụng chú luôn,…

Mà sao Nghiệp khẩu lại không buông.

Cứ đi nói xấu, chê bai mãi...

Phật đón Tây Phương, chuyện bất thường!

***

(6):Ác khẩu với ai, phải nhớ là:

Rất nhiều độc tố sẽ sinh ra.

Nếu như người nhận không hề biết.

Giận tức sẽ hồi lại phía ta.

***

(7):Ác khẩu đến từ trọng cái “TÔI”.

Cố tình dứt bỏ, việc êm trôi.

Còn không, Giận Tức không hề dứt.

Cõi ÁC ba đường, chắc chắn thôi!

***

(8):Ác khẩu, coi chừng, phải tránh thường.

Nếu không, rồi sẽ gặp tai ương.

Chết về địa ngục, theo hình phạt:

Cắt lưỡi, Xé mồm,,... nát tợ tương.

***

(9):CÁI TA xuất hiện Tự xem cao ,

Tự ái, Tự tôn... đến Tự hào,...

Cứ có một tên vừa ló mặt.

Chạm vào, “TA” mắng phủ lên đầu.

***

Những người khó tính hay ghét người có tật

mình không thích. Không Thích là cảm giác

Tiêu Cực rồi sẽ sinh ra Bệnh. Những tật ấy thường được

biểu lộ phần lớn qua khẩu nghiệp như sau đây:

(xin viết thành văn vần không niêm luật cho dễ đọc).

Độc đoán, kiêu ngạo, cái “TA”,

Khoe khoang, kỳ thị, moi ra lỗi người,

Ác khẩu, hống hách, lắm lời,

Thêu dệt, đâm thọc, khinh người, gièm pha.

*

Chửi rủa, vu khống, điêu ngoa.

Lừa dối, thất hứa, nói đùa, chê bai.

Nhục mạ, chỉ trích, mỉa mai, Châm biếm, gây khổ cho ai, hận thù.

*

Thô tục, hỗn láo, yểm trù.

Nói phủ đầu, nịnh hót để ru lòng người.

Xỉa xói, miệt thị, móc bươi.

Khắc nghiệt, xuyên tạc, chuyện đời trách chê.

*

Xảo trá, ganh tị, chọc quê,

Quát tháo, nói mát, chửi thề, bực ai!

Quyết tâm sửa đổi hôm mai.

Tật gây khẩu nghiệp từ rày còn đâu!

*

Được rồi, thật tốt làm sao!

Cố TU khẩu nghiệp, ngõ hầu được lên.

TU không dễ, chớ lãng quên.

Phật thương, quá vãng về liền Tây Phương.

***

Ghét người nào có sướng đâu mà lại rước Bệnh vào thân.

Chi bằng ta hãy TRẢI RỘNG TÌNH THƯƠNG, tỏ lòng thương hại họ.

Tức từ PHIỀN NÃO sẽ biến thành BỒ ĐỀ thì “CÁI TA” sẽ tự biến đi:

Biến Phiền não hóa Hạnh Bồ Đề,

Một cách tập TU đoạn bớt mê.

Tật xấu của ai nên Hỷ Xả.

Vậy TA biến mất, lợi nhiều bề.

Kính mong Quý Bạn Đạo hữu duyên hãy cùng chúng tôi

cố thực tập hằng ngày phần viết trên để đạt được mục đích là dẹp

bớt “CÁI TA”. Nếu được vậy, chúng tôi xin đem công đức có được

này hồi hướng tất cả Pháp giới chúng sanh, tương lai đều sanh về Tịnh Độ.

Xin chân thành cảm ơn quý vị đã đọc bài viết và thực hành./

********************************************

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/09/2010(Xem: 23770)
Thứ nhất, nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bịnh khổ, vì không bịnh khổ thì dục vọng dễ sinh. Thứ hai, ở đời đừng cầu không hoạn nạn, vì không hoạn nạn thì kiêu sa nổi dậy.
24/09/2010(Xem: 22349)
Tronghệ thống giáo điển Phật đà, cả Nam truyền và Bắc truyền đều có những bài kinh, đoạn kinh nói về công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ rất là cảm động. Cũngnhư có những trang kinh đức Phật chỉ dạy phương pháp báo đáp ân đức sâudày đối với song thân một cách thiết thực nhất. Có nghĩa là đức Phật đãchỉ bày cách báo ân chơn chánh, hợp đạo lý, có lợi ích trong hiện đời và mai sau...
24/09/2010(Xem: 17515)
Nghèo khó và thịnh vượng là hai điều kiện khác nhau trong số những sự thực của cuộc sống. Bạn, tôi và những người còn lại trong thế giới này rơi vào một trong hai điều kiện ấy. Chúng ta có thể giàu hay nghèo về phương diện của cải vật chất hay phương diện tâm linh. Rõ ràng hai cụm từ này, “nghèo khó” và “thịnh vượng”, có những ngữ nghĩa khác nhau. Trước khi bàn đến những quan điểm của Phật giáo về sự nghèo khó và thịnh vượng, chúng ta cần biết chính xác về ý nghĩa của hai thuật ngữ này.
24/09/2010(Xem: 14338)
Người tham muốn ngủ nghỉ nhiều, thì quá nửa đời mình lẩn quẩn trên chiếc giường, bộ ván; ăn xong lại nghỉ chuyện đi nằm chẳng muốn làm gì hết, khi ngủ xong lại muốn ngủ nữa giống như các loài heo vậy đó, mất cả tự chủ và thể diện của mình. Con người vì không biết rõ thực tướng của vạn vật nên si mê chấp thân tâm làm ngã rồi dẫn đến chiếm hữu, lười biếng, ăn không ngồi rồi. Loài heo vì tham ăn ngon, ngủ kỹ nên mới bị đọa lạc như thế, tối ngày chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ dậy rồi ăn, chẳng biết làm gì.
23/09/2010(Xem: 21191)
Nghi lễ sẽ tạo thành không khí lễ nghĩa, làm cho con người có tập quán đạo đức hướng về điều tốt điều phải một cách tự nhiên. Ở chỗ có mồ mả thì có cái không khí bi ai...
22/09/2010(Xem: 22133)
Nói đến Phật giáo, người ta nghĩ ngay đến đạo Từ bi cứu khổ.Mà hình ảnh cứu khổ tiêu biểu tuyệt vời nhất thiết tưởng không ai khác hơn làđức Bồ tát Quan Thế Âm, hay Mẹ hiền Quan Âm. Vì vị Bồ tát này có đầy đủ phẩmchất của một người mẹ trong tất cả những người mẹ. Hình như trong mọi trái timcủa những người con Phật thuần thành nhất là giới Phật tử bình dân không ai làkhông không có hình ảnh đáng tôn kính của vị Bồ tát giàu lòng bi mẫn này...
22/09/2010(Xem: 23313)
Cuộchành trình miên viễn của kiếp sống trầm luân sáu nẻo luân hồi đã thôithúc rất nhiều người đi tìm những phương pháp để thoát ly khổ não. Hạnh phúc và khổ đau là hai thực trạng của cuộc sống mà con người luôn đề cập tới. Nhưng để biết được hạnh phúc là gì thì con người phải trực nhận ra được bản chất của khổ đau như thế nào rồi mới bàn tới phương pháp giải quyết khổ đau... Sau khi nhận lời thỉnh cầu của Phạm thiên, đức Phật dùng tri kiến thanh tịnh quan sát khắp cả thế giới. Bằng tuệ nhãn, Ngài thấy chúng sanh có nhiều căn tánh bất đồng...
22/09/2010(Xem: 22354)
Ngàynay,lễ Tự tứ không còn đơn thuần mang dấu ấn lớn dành cho chư Tăngtrong giới thiền môn sau ba tháng An cư kiết hạ hàng năm, mà nó đã thựcsự tác động mạnh vào đời sống đạo đức xã hội trong việc xây dựng nếpsống an lạc, hạnh phúc cho con người. Bởi vì, suy cho cùng thì giá trịcủa lễ Tự tứ là sự thể hiện việc quyết định nỗ lực hoàn thiện nhâncách, thăng chứng tâm linh và khai mở trí tuệ đối với mỗi cá nhân conngười trong cuộc sống vốn biến động không ngừng... Nguyên tắc của Tự tứ là phải thanh tịnh hòa hợp, do đó mọi hành giả trong buổi lễ này đều khởi lòng tự tín với chính mình và các vị đồng phạm hạnh khác.
22/09/2010(Xem: 19542)
Trongtấtcả mọi giá trị có mặt ở đời, thì giá trị giải thoát khổ đau làtối thượng nhất, mọi giá trị khác nếu có mặt thì cũng xoay xung quanhtrục giá trị thật này. Vu lan là ngày lễ khiến mỗi người, dù xuất giahay tại gia đều hướng tâm nguyện cầu, thực thi hạnh nguyện giải thoát.Từ điểm nhìn này, thông điệp giải thoát của lễ Vu lan đem lại có nhữngý nghĩa, giá trị cao quý mà ngày nay mọi người thường hay tâm niệm đến... Giá trị giải thoát đầu tiên cần đề cập đến là từ khi đạo Phật được thể nhập vào đời sống văn hóa nước ta thì lễ Vu lan của đạo Phật trở thành lễ hội truyền thống...
22/09/2010(Xem: 10384)
Bất cứ một việc làm gì, khi nhìn kết quả của sự việc, ta sẽ biết nguyên nhơn của việc ấy và ngược lại, nếu muốn biết kết quả của một việc xảy ra cho được tốt đẹp...