Hạnh Phúc Tìm Ở Đâu?

04/11/202509:59(Xem: 2411)
Hạnh Phúc Tìm Ở Đâu?

HẠNH PHÚC TÌM Ở ĐÂU?
buddha-500

(1):Bố thí giúp người hoặc Hộ trì:

Chớ vì Danh, Lợi dẫn mình đi.

Tâm luôn Hoan Hỷ và cung kính.

Được vậy, Phước lành hưởng trọn y.

***********************************

Những đoạn thơ bên dưới được lấy ý từ đường link:

(https://botatquanam.com/dung-di-tim-hanh-phuc/)

Thơ 9 chữ:

(2):Nếu Hạnh Phúc là thứ tìm có thể thấy.

Có lẽ con người chẳng chuốc lấy khổ đau!

Nếu Hạnh Phúc là thứ ẩn nấp nơi đâu.

Liệu cuộc sống Hạnh Phúc làm sao hiện hành?!

***

(3):Hãy dừng cuộc tìm kiếm Hạnh Phúc lại thôi.

Nó hiện hữu bên ta suốt đời, đâu xa.

Do cuộc sống thật quá bận rộn, bôn ba.

Vậy nên, quên bẵng mất, thật là vô minh.

***

1):Hạnh phúc nằm ở đôi môi của bạn đấy

Thơ lục bát:

(4):Đừng tìm hạnh phúc đâu xa,

Nó luôn canh cánh bên ta chẳng rời

Do ta chẳng biết đấy thôi.

Gặp ai, ta hãy tươi cười xá sâu.

*

(5):Lời hòa ái, nói với nhau.

Tự nhiên Hạnh Phúc theo sau liền liền,

Còn chê, oán trách, than phiền,

Mỉa mai, công kích,... làm điên loạn đầu.

*

(6):Cuộc đời, sống được bao lâu,

Hơn thua, đố kỵ,... với nhau làm gì!

Đó là Nhân xấu, tránh đi.

Để không Trả Quả, nhớ ghi suốt đời.

*

(7):Người xem ta lớn tựa trời,

Ai mà đụng đến, tức thời nổi sân.

Rõ ràng rước khổ vào thân,

Hạnh p=Phúc nào đến do khăng khăng trách người

***

2) Hạnh phúc nằm ở sự tha thứ.

Thơ 8 và 9 chữ:

(8):Ôm mối hận thù, chẳng ai vui vẻ đâu.

Tổn thương người, lại hằn vết sâu trong lòng.

Đời ngắn lắm, không đủ yêu thương, biết không!?

Sao còn THÙ HẬN để cõi lòng khổ đau!

***

(9):Hãy cố quên đi người gây khổ cho mình.

Xem họ giúp ta trong hành trình TU TÂM.

THA THỨ món quà đầy HẠNH PHÚC, không lầm.

Có dịp gặp nhau lại, tâm thần an nhiên.

***

(10): Những ai đã từng gây khổ cho mình.

Rồi cứ ôm Hận thật tình khổ thôi.

Chi bằng tỏ lòng Hỉ Xả, tuyệt vời.

Lòng hoan hỉ, Hạnh Phúc thời tới mau.

*

3) Hạnh phúc nằm ở chữ Cho chứ không phải chữ Đòi.

(11):Niềm vui, không chắc phải ở chữ ĐÒI.

Vô tư CHO, mới làm đời thăng hoa.

Giúp người đi, rồi Trời sẽ giúp ta.

Chân lý ấy, mãi mãi là không ngoa.

***

(12):Đừng đòi nhiều, khi bản thân không sức làm.

Gặp hụt hẫng: không đáp lại phần mình mong.

Đó là sự THAM LAM thái quá biết không.

Chỉ gây bao đau khổ trong lòng mà thôi.

***

4) Hạnh phúc là khi bạn biết Đủ

(13):“Cái gì quá cũng không tốt” theo dân gian.

Yêu thương, quan tâm,... quá: tiêu tan vị tình.

Đừng theo cái quá hoàn chỉnh: kém thông minh.

Yêu thương, quan tâm,... ĐỦ làm mình vui hơn.

***

(14):“Hạnh phúc của ta nên tự ta xây lấy.”

Đừng thỏa mãn người khác, sẽ thấy uổng công.

Vì đem về hạnh phúc ảo, chẳng trông mong.

Thời gian qua sẽ tan biến, không còn gì!

***

(15):Rõ ràng, BIẾT ĐỦ, sung sướng làm sao!

Tham Lam thái quá, buồn rầu không nguôi.

Đời ngắn lắm, Tham chi nhiều ai ơi.

Chết hai tay trắng, suốt đời khổ tâm,

***

Cuối cùng, trong cuộc đời có điều không ưng ý xảy ra, xin hãy nhớ những câu lục bát sau:

(16):Gặp điều xấu, tại lỗi ta,

Không phiền não, mới thật là tập tu.

Luật nhân quả dạy thế ư?

Tin sâu, Hạnh Phúc từ từ hiện ra.

*

(17):Thực hành lời Phật nhớ là:

Điều gì quá xấu hiện ra: lỗi mình,

Tin sâu Nhân Quả công minh.

Hạnh Phúc khắc đến, thật tình mừng vui.

***

Kính mong quý bạn đạo hữu duyên hãy cùng chung tôi cố thực tập tốt hằng ngày bài viết ở trên. Cầu mong có nhiều người cùng hưởng ứng, chúng tôi xin đem công đức này hồi hướng tất cả pháp giới chúng sanh tương lai đồng sanh về Tịnh độ. Xin chân thành cảm ơn quý vị đã đọc bài viết./.

Phần đọc thêm cũng hàm ý có Hạnh Phúc hay không là do mình quyết định:

(18):Giàu hơn tất cả là khi:

Nghèo cùng mà biết cho đi thật lòng.

Người giàu thiếu thốn tận cùng,

Do bo bo giữ của, một đồng chẳng cho.

***

(19):Nhất Xiển Đề là kẻ KHÔNG TIN triệt để.

Không tin Nhân Quả: gây tội chẳng kể ác tâm.

Không Hổ thẹn: chẳng chịu Hối Cải Lỗi Lầm.

Luân hồi: BẤT TÍN; chẳng muốn gần Thiện Nhân.

***

(20):Nhất Xiển Đề: dứt hết các căn bổn lành.

Lòng không dính dấp một pháp lành nào đâu.

Không nảy sanh tư tưởng thiện, lạ làm sao!

Phật tánh, bị vô lượng tội rào quanh mất rồi.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2011(Xem: 12953)
Ngày nayđọc được một bài viết về Phật giáo của một tác giả Ấn độ là một việc hiếm hoi,vì Phật giáo đã biến mất trên bán lục địa này đã tám thế kỷ. Nhưng nếu đọc đượcmột bài viết của một tác giả khác thường, thì lại còn hiếm hoi hơn nữa. BhimraoRamji Ambedkar (1891-1956) là cựu bộ trưởng Tư pháp trong chính phủ Nerhu, mộtngười tranh đấu cho công bằng xã hội, đơn độc chống lại sự phận chia giai cấp giữacon người và vạch trần những sai lầm của Ấn giáo.
09/02/2011(Xem: 12047)
Muốn giải thoát sanh tử, chúng ta cần phải biết gốc của sanh tử là gì? Theo pháp Mười hai nhân duyên, Phật dạy gốc của sanh tử là Vô minh.
09/02/2011(Xem: 12585)
Bốn mùa đã không thì làm gì có mùa Xuân, mùa Hạ. Thế mà nói ngày Xuân, tháng Xuân, mùa Xuân là nhằm trong cửa phương tiện tương đối luận bàn.
07/02/2011(Xem: 21837)
Trong Phật giáo, chúng ta không tin vào một đấng Tạo hóa nhưng chúng ta tin vào lòng tốt và giữ giới không sát hại sinh linh. Chúng ta tin vào luật nghiệp báo nhân quả...
06/02/2011(Xem: 13006)
Cúng lễ, cầu nguyện, xin ơn trên phù hộ cho bản thân, gia đình được bình an hay hoàn thành một điều ước, một tâm nguyện nào đó là một trong những nhu cầu căn bản và thiết yếu của con người, diễn ra trong sinh hoạt của hầu hết các tôn giáo.
06/02/2011(Xem: 22174)
Đạo Phật được đưa vào nước ta vào khoảng cuối thế kỷ thứ hai do những vị tăng sĩ và những thương gia Ấn Độ và Trung Á tới Việt Nam bằng đường biển Ấn Độ Dương.
02/02/2011(Xem: 17559)
Tập sách này gồm có những bài viết đơn giản về Phật Pháp Tại Thế Gian, Cốt Tủy Của Ðạo Phật, Vô Thượng Thậm Thâm Vi Diệu Pháp, những điều cụ thể, thiết thực...
01/02/2011(Xem: 13668)
Chúng tôi viết những bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn đọc giả đọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫn chứng liệu cụ thể cho người đọc dễ bề nghiên cứu.
31/01/2011(Xem: 12784)
Nói đến Tăng phục Phật Giáo trước tiên chúng ta nên tìm hiểu về những lý do căn bản, ý nghĩa thậm thâm của Tăng phục.
28/01/2011(Xem: 19536)
Tất cả chúng sanh lớn như loài người, nhỏ như các loài động vật đều có bổn phận để sanh tồn, như con người có bổn phận của con người, con kiến có bổn phận của con kiến, con ong có bổn phận của con ong, con chim, con sâu đều có bổn phận của con chim của con sâu..v..v.... Nguyễn Công Trứ thường ca ngợi về bổn phận của các loài động vật như : “Ta xem loài vật nhỏ, trong lòng ta tưởng mộ, ong kiến biết hợp đoàn, chim sâu còn luyến tổ, có nước không biết yêu, không bằng chim cùng sâu, có đoàn không biết hợp, ong kiến hơn ta nhiều..v..v.....” Các động vật thuộc loài hạ đẳng còn biết bổn phận đoàn kết và biết luyến tổ để sống còn để tồn tại thì huống hồ là loài người, nguyên vì các nhà hiền triết cho rằng loài người có trí khôn hơn loài vật. Cho nên vấn đề Bổn Phận là nguyên động lực lẽ sống của tất cả chúng sanh để hiện hữu và tồn tại trong cộng đồng duyên sanh của từng chủng loại.