Cành Lá Vô Ưu

01/02/201108:01(Xem: 13537)
Cành Lá Vô Ưu

CÀNHLÁ VÔ ƯU
Thích-Thanh-Từ

Canh_La_Vo_Uu-content

MụcLục

01-Tu là cầu bìnhan hay sửa đổi xấu thành tốt
02-Nguồn gốcmê tín
03-Tình thươngsẽ không còn khi người ta cần ngon miệng
04-Cuộc đờitương đối mà!
05-Ðức Phậtlà bậc thầy các nhà khoa học
06-Tất cả phápkhông cố định
07-Phá rừng tregai
08-Nước có dậysóng không
09-Nụ cườibất diệt

LờiMở Ðầu
Trongthời gian yên tu, những điều mắt thấy tai nghe có cảm hứng,chúng tôi viết lại thành tập sách nhỏ bé nầy, tựa đềlà "Cành Lá Vô Ưu".

Vì trong lúcyên tu, chúng tôi không muốn để mất thời gian tra khảo,nên những chứng liệu trong đây nhớ đâu ghi đó chưa hẳnhoàn toàn chính xác.

Chúng tôi viếtnhững bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn đọc giảđọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫnchứng liệu cụ thể cho ngừơi đọc dễ bề nghiên cứu.Bệnh của chúng tôi là, cái gì thấy hay, không thể ôm ấptrong lòng, mà phải phô bày cho mọi người cùng biết; cáigì cảm thấy có lợi ích cho cuộc sống đều trình bày racho mọi người được lợi ích. Có thể đây là bệnh chủquan của chúng tôi, song có trình bày ra dù người đọc cóthực hành hay không, lòng mình cũng cảm thấy an ổn.

Mong các đọcgiả cảm thông với lòng chân thành của chúng tôi.

Thiền việnThường Chiếu
Ngày đầuxuân 1994

Thích ThanhTừ

Source: thuvienhoasen


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/02/2011(Xem: 13245)
Dưới đây là một bài viết của bà Aung San Suu Kyi trên báoBangkok Post tháng 9, năm 1996. Bài báo sau đó được một ký giả Pháp là AlainDelaporte-Digard viết lời giới thiệu và đưa lên mạng Buddhachanel.tv vào ngày13 tháng 10, năm 2010. Bài báo tuy đến với chúng ta hơi muộn, thế nhưng chính sựmuộn màng đó biết đâu cũng là một lợi điểm giúp chúng ta đánh giá cao hơn nữaLợi ích của Thiền định và sự Hy sinh"của bà Aung San Suu Kyi, vì gần đây bà đã phục hồi được sự tự do của mình. Dướiđây là lời giới thiệu của ký giả Alain Delaporte-Digard và tiếp theo đó là phần chuyển ngữ bài viết của bà Aung San SuuKyi.
10/02/2011(Xem: 12940)
Ngày nayđọc được một bài viết về Phật giáo của một tác giả Ấn độ là một việc hiếm hoi,vì Phật giáo đã biến mất trên bán lục địa này đã tám thế kỷ. Nhưng nếu đọc đượcmột bài viết của một tác giả khác thường, thì lại còn hiếm hoi hơn nữa. BhimraoRamji Ambedkar (1891-1956) là cựu bộ trưởng Tư pháp trong chính phủ Nerhu, mộtngười tranh đấu cho công bằng xã hội, đơn độc chống lại sự phận chia giai cấp giữacon người và vạch trần những sai lầm của Ấn giáo.
09/02/2011(Xem: 12038)
Muốn giải thoát sanh tử, chúng ta cần phải biết gốc của sanh tử là gì? Theo pháp Mười hai nhân duyên, Phật dạy gốc của sanh tử là Vô minh.
09/02/2011(Xem: 12579)
Bốn mùa đã không thì làm gì có mùa Xuân, mùa Hạ. Thế mà nói ngày Xuân, tháng Xuân, mùa Xuân là nhằm trong cửa phương tiện tương đối luận bàn.
07/02/2011(Xem: 21788)
Trong Phật giáo, chúng ta không tin vào một đấng Tạo hóa nhưng chúng ta tin vào lòng tốt và giữ giới không sát hại sinh linh. Chúng ta tin vào luật nghiệp báo nhân quả...
06/02/2011(Xem: 12976)
Cúng lễ, cầu nguyện, xin ơn trên phù hộ cho bản thân, gia đình được bình an hay hoàn thành một điều ước, một tâm nguyện nào đó là một trong những nhu cầu căn bản và thiết yếu của con người, diễn ra trong sinh hoạt của hầu hết các tôn giáo.
06/02/2011(Xem: 22149)
Đạo Phật được đưa vào nước ta vào khoảng cuối thế kỷ thứ hai do những vị tăng sĩ và những thương gia Ấn Độ và Trung Á tới Việt Nam bằng đường biển Ấn Độ Dương.
02/02/2011(Xem: 17540)
Tập sách này gồm có những bài viết đơn giản về Phật Pháp Tại Thế Gian, Cốt Tủy Của Ðạo Phật, Vô Thượng Thậm Thâm Vi Diệu Pháp, những điều cụ thể, thiết thực...
31/01/2011(Xem: 12778)
Nói đến Tăng phục Phật Giáo trước tiên chúng ta nên tìm hiểu về những lý do căn bản, ý nghĩa thậm thâm của Tăng phục.
28/01/2011(Xem: 19527)
Tất cả chúng sanh lớn như loài người, nhỏ như các loài động vật đều có bổn phận để sanh tồn, như con người có bổn phận của con người, con kiến có bổn phận của con kiến, con ong có bổn phận của con ong, con chim, con sâu đều có bổn phận của con chim của con sâu..v..v.... Nguyễn Công Trứ thường ca ngợi về bổn phận của các loài động vật như : “Ta xem loài vật nhỏ, trong lòng ta tưởng mộ, ong kiến biết hợp đoàn, chim sâu còn luyến tổ, có nước không biết yêu, không bằng chim cùng sâu, có đoàn không biết hợp, ong kiến hơn ta nhiều..v..v.....” Các động vật thuộc loài hạ đẳng còn biết bổn phận đoàn kết và biết luyến tổ để sống còn để tồn tại thì huống hồ là loài người, nguyên vì các nhà hiền triết cho rằng loài người có trí khôn hơn loài vật. Cho nên vấn đề Bổn Phận là nguyên động lực lẽ sống của tất cả chúng sanh để hiện hữu và tồn tại trong cộng đồng duyên sanh của từng chủng loại.