Người bạn thời Cô Vi

14/05/202010:00(Xem: 9067)
Người bạn thời Cô Vi

Người bạn thời Cô Vi

 hoa_sen (9)

Tôi và Chị là bạn từ thời hai đứa vừa bước chân vào ngưỡng cửa đại học, nhưng ở tận hai đầu xa thẳm. Chị học ngành Y tại một thành phố thời trang nổi tiếng của Ý, Milano. Còn tôi về hóa học thực phẩm tại đại học kỹ thuật Berlin của Đức. 

Nhân duyên nào chúng tôi gặp nhau và gặp ở xứ sở nào khi chúng tôi cùng là người Việt xa xứ? 

 

Hôm ấy, cách đây hơn bốn chục năm, một buổi sáng thật đẹp trời có nắng ấm chan hòa, thật hiếm hoi trên xứ Đức, một nhóm sinh viên Việt Nam tổ chức đi píc-ních vì đã mời được hai cô sinh viên đáng yêu và đáng giá thời bấy giờ chịu tham gia. Người đẹp Tố Nga với thời trang của Milano, giày cao gót gõ cộp cộp đã làm tim một anh sinh viên nhóm Điện thổn thức và cả nhiều anh khác nữa. Phần tôi cũng là hoa đã có chủ nên không gây ảnh hưởng gì tới ai. Buổi đi chơi mang nhiều ấn tượng đẹp đến cho mọi người, chứ riêng tôi vẫn giữ mãi hình ảnh người bạn xứ Ý với dáng dấp "Yểu điệu thục nữ, quân tử háo cầu".

 

Bẵng đi một thời gian khá lâu tôi không gặp lại Chị, chỉ nghe bạn bè kể lại Chị đã sang Đức sinh sống, chị đi theo tiếng gọi của tình yêu. Chị lấy cái anh kỹ sư Điện ngày nào, rồi sinh con đẻ cái như bao người phụ nữ khác. 

 

Tình cờ một lần tôi thấy một tấm thông báo nhỏ dán trên tường của Chùa Linh Thứu, sẽ có giờ cố vấn và chữa trị về tâm lý và tâm thần miễn phí của bác sĩ Tố Nga. Ôi, người bạn yểu điệu thục nữ của tôi ngày nào đã trở thành một bác sĩ tâm thần hay sao? Với dáng dấp nhỏ bé như thế làm sao trị nổi mấy bệnh nhân tâm thần người Đức to lớn cỡ đó. Nhưng tôi đã lầm, Chị có một sức mạnh vũ bão tiềm ẩn trong tim, một ý chí sắt thép và một sự khéo léo duyên dáng làm siêu lòng người. 

 

Thời gian sau tôi có dịp được làm việc chung với Chị trong các lãnh vực xã hội, y tế cho cộng đồng. Hội Tri Ân Nước Đức của tôi có làm việc chung với cơ quan Chữ Thập Đỏ, họ cho một văn phòng cố vấn cho cộng đồng người Việt đủ mọi vấn đề để hội nhập. Hội chúng tôi đã mời Chị đến thuyết trình về đề tài sức khỏe hay đến nơi cơ quan y tế của chị ở quận Treptow (Bundesgesundheitsamt) để giao lưu. 

 Nguoi-Ban-Thoi-Covi-1

 

Được vài năm làm việc chung rồi đến lúc phải giũ áo về hưu. Chị đến Chùa Linh Thứu nhiều hơn nên gặp tôi nhiều hơn vì tôi là vị khách vãng lai thường xuyên của Chùa. 

Hôm nọ Chị khoe đã xin được của Sư Bà 200 cái khẩu trang cho cơ quan từ thiện Caritas. Tôi lại sợ Sư Bà đi phát lẻ nhiều nơi, không đủ số cho ông Thị Trưởng quận Spandau. Thấy tôi cứ gửi khoe các cuộc họp báo nói về buổi trao tặng khẩu trang của Chùa Linh Thứu, Chị tức khí cũng viết bài về công việc trị bệnh cho những lữ khách đêm đông không nhà trong mùa dịch Corona, Chị cũng là nhà văn mà:

Nguoi-Ban-Thoi-Covi-2 

“Tình hình đã căng bác sĩ, còn căng thêm, nhất là những nơi thiện nguyện, các bác sĩ lão luyện già sợ bị lây, nên các cơ quan xã hội đang chảy máu bác sĩ. Có lẽ thế nên khi tôi đăng ký vài tiếng sau họ gọi ngay và tôi cũng sốt sắng “nhận việc” liền, phần thì cũng muốn tham gia học hỏi, chánh nhất là tiêu thụ cái thời gian ngày xưa ngắn ngủn bây giờ đâm ra dài thòong như xa lộ... 

Tôi chuẩn bị đầy đủ vì biết nơi mình hoạt động không khác Sở Y tế khu lo bệnh tâm thần của mình ngày xưa là mấy. Lại còn trong thời kỳ dịch bệnh!

 

“Khách hàng” lần này là dân homeless không nhà cửa bà con, có người còn không giấy tờ cư trú kể cả miếng giấy lộn lưng... Cho nên ngoài khẩu trang còn áo khoác, găng tay... Bệnh của họ không những đã tùm lum về tâm thần còn rối bời thể xác nhất là bệnh tiểu đường, nghẽn mạch máu tim, chân, rồi những vết thương do té, đánh nhau hoặc vì thiếu vệ sinh, kém dinh dưỡng không chịu lành hẳn. 

Văn phòng Caritas thuộc hội nhà thờ công giáo. Mở cửa mỗi ngày từ 10-15giờ khám, điều trị, cho thuốc bất cứ ai không phân biệt màu da, không giấy tờ, không bảo hiểm y tế, từ nội khoa, thần kinh đến giải phẫu.

Phòng ốc sạch sẽ, cái tủ thuốc không vĩ đại mà rất đầy đủ. Ngay cả các hộp thuốc tâm thần... mà mắt tôi đập vào trước nhất. 

Có nhà bếp, phòng riêng cho nhân viên.

Có phòng đợi và đặc biệt phòng... tắm cho... ai cần thiết. 

Mỗi ngày là một chuyên khoa. Nhưng nếu ai cần họ cứ đến...Và các bác sĩ phải... giải quyết tất cả mọi ngành.

(Trường hợp cấp tốc hoặc không giải quyết được, bác sĩ thiện nguyện sẽ gửi vào vài bệnh viện bài bản của thành phố). 

Ngoài cửa có bảo vệ. Có cả thiện nguyện sinh viên trợ lý dịch thuật.

Thời corona nên mỗi lần vào chỉ một bệnh nhân.

Trước 10 giờ họ đã ngồi đợi trong sân. Các bà y tế ở đây lão luyện, chỉ nhìn qua là nhớ mặt còn nhớ cả tên và bệnh lý... Chỉ liếc mắt là mấy bả quyết định cho ai phải... tắm trước khi vào cho bác sĩ khám. Dù vậy nếu họ phản đối cũng không ép được... thì bọn bác sĩ phải nín thở (cái khẩu trang đặc biệt cũng che chở được đôi chút).

Phân nửa khách là dân Đông Âu lưu lạc qua Đức rồi có thể do mất việc làm hoặc cờ bạc rượu chè mà lâm vào cảnh màn trời chiếu đất. Bọn trẻ thì thường do ma túy, dân sồn sồn người Đức thì do rượu, chơi số đề...

Họ là những người ngủ gầm cầu, cuộc đời bất kể nên đôi khi họ đã được vào bệnh viện mổ xong nhưng không chịu đi thay băng, đến khi băng đen xì hôi rình mới lò mò tới. 

 

Theo yêu cầu tôi được phân phát những ngày đầu tiên vào khoa… giải phẫu. 

 

Ngày ấy toàn là dân đến thay băng hoặc trị những vết thương ấp ủ cũng... cả tháng. Đi theo  bà đồng nghiệp khoa đồ tể này giúp bà cắt may, học lại cách băng bó và trị vết thương. Học của bà câu hăm he “3 ngày nữa phải trở lại thay băng, ông mà không đến,  tôi tới gầm cầu kiếm ông”...

 

Ngày nào về là  tôi bỏ hết đám quần áo vào máy giặt, rồi đi tắm gội, không quên sát trùng cả ví, ống nghe...

Nhưng mỗi ngày là một ngày trả lại cho đời cái may mắn mình đang được hưởng...

 

Tôi làm thiện nguyện cho Caritas, một tuần một ngày, cũng được mấy lần rồi. Càng mến các đồng nghiệp ở đấy. Bác sĩ thì thiện nguyện, dù trên giấy tờ được ít tiền... xe, nhưng tôi nghĩ chắc ít ai nhận. Riêng tôi đi bộ từ nhà đến chỉ hai cây số nên từ chối liền. Trưa là bọn tôi ăn chung,  các cô y tá thay phiên nhau làm món gì gọn nhẹ cho đồng nghiệp. Tôi nể nan các bà này. Họ có tay nghề cao và đầy lòng nhân đạo, dù đôi khi họ cứng rắn “đuổi” bệnh nhân nếu hắn ta la lối, dơ dáy, không chịu tắm mà còn phun nước miếng...tùm lum. Nhưng nhìn các bà ấy lo cho các bệnh nhân tàn tật, hoặc tắm họ, cạo đầu họ nếu họ bị chí, rận... tìm quần áo chăn mền mới cho họ ... thì mình phải ngã mũ...

Nên các lần sau ngày nào trực tôi thức sớm hơn,  chuẩn bị ít thức ăn mua bánh mì làm salat mang đến, thí dụ món salat couscous bắt chước của người Thổ nhĩ kỳ. 

Ở đây ngoài cái học về tình người tôi còn học lại các chứng bệnh mà cuộc đời y khoa tôi chỉ thấy trên sách vở như bệnh chốc lở, ghẻ, rận chí, nấm chân tay... và bao căn bệnh da và chấn thương chỉ thấy ở dân... homeless...

Mỗi thứ ba còn có một xe mobil med đi vòng vòng các gầm cầu phát thức ăn quần áo mền gối và lôi các người bệnh nặng về một nơi clearing để được săn sóc... Khi cơn dịch qua, xe hoạt động lại tôi sẽ xin đi một lần... cho biết. 

 

Tôi hối hận đã xúi ông bạn già ra khỏi đạo để khỏi đóng thuế nhà thờ. Dù nhà thờ mang tai tiếng vì vài ông cha tham nhũng quỹ công, hoặc tình dục với trẻ con... các cơ quan từ thiện phần lớn đều do hội Công giáo hoặc Tin lành chi phí. 

Cộng đồng Phật giáo hải ngoại đông nhưng chưa làm được công trình như vầy...”

 

Vâng, Chị nói đúng! Cộng đồng Phật Giáo hải ngoại tuy đông nhưng chưa làm được những công trình lớn đến như vậy. Một điểm đơn giản là không có tiền “đóng thuế nhà thờ” chạy vào. Tôi xin được trích dẫn một đoạn văn ngắn viết về công trạng của Sư Bà Chứng Nghiêm ở Đài Loan trong bài Hành hương Phật đảo Đài Loan của một tác giả nào đó:

 

“Chúng tôi từ Hoa Liên đến thăm bệnh viện Từ Tế của Sư Bà Chứng Nghiêm, một nhân vật vĩ đại trong công tác từ thiện, y tế và bảo vệ môi trường. Bắt đầu chỉ là hình ảnh một thiếu phụ trẻ mang thai nằm quằn quại trên vũng máu trong một ngày đông giá lạnh, vì nghèo khổ không có tiền vào bệnh viện để sinh nở. Hình ảnh ấy đã động tâm một Ni Cô trẻ đã khiến người phát nguyện sẽ lập một bệnh viện miễn phí cứu tất cả những ai bị bệnh tật không có tiền chữa trị. Ngày nay cơ sở của Sư Bà đã có tầm vóc quốc tế, đâu đâu cũng có các cơ sở của Từ Tế. Sáng nào Sư Bà cũng giảng Pháp tại giảng đường rộng lớn có đài truyền hình phát đi khắp thế giới từ 7 giờ sáng đến 8 giờ, trong đó có phần hỏi han và chia sẻ của các thiện nguyện viên làm việc trong các chương trình từ thiện của Sư Bà. Kiến trúc của Từ Tế là ngôi chùa với 3 mái cong tượng trưng cho Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng”.

 

Hỡi người bạn thời Cô Vi của tôi ơi? Với bằng này tuổi đầu đáng lẽ bạn và tôi phải ngồi ở nhà lần tràng hạt hay thiền tịnh song tu đợi con cháu tới thăm. Nhưng bạn đã xung phong ngay tuyến đầu, bất chấp mọi hiểm nguy, đang từ một bác sĩ tâm thần xoay qua phẫu thuật, rồi còn đi rượt các chàng “Homeless” cẩu thả không chịu thay băng, nếu ba ngày không đến thay băng sẽ ra gầm cầu tìm gặp!

Nếu còn có kiếp sau! Xin nguyện được cùng bạn kết làm Bồ Đề quyến thuộc!

 

 

Hoa Lan & Tố Nga.

Mùa Xuân 2020.

 

Ý kiến bạn đọc
27/05/202003:28
Khách
ADIĐÀPHẬT cám ơn chị Hoa Lan pd: Thiện Giới đã viết bài "Người bạn thời cô vi" gửi đi khắp GHPG Liên Châu cho tất cả tín đồ Ph G' cùng chia sẻ trong mùa đại dịch Tàu Cộng này. Ảnh hưởng toàn cầu; đều fải cách ly Xã Hội 😷.
Diệu ÂN xin mến chúc chị Hoa Lan và tất cả Quý Ngài Chư Tăng-Ni & Ph.tử trên khắp 5 châu sức khỏe 💪, đêm ngày đều an lành ADIĐÀPHẬT. 🙏🙏🙏
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/05/2015(Xem: 20222)
(Bộ kinh Milindapanha xuất hiện vào khoảng năm trăm năm sau Phật Niết-bàn, do ngài Pitakaculàbhaya ở trung Ấn Độ trước thuật bằng tiếng Pàli. Nội dung kể lại những câu hỏi, đáp giữa vua Milinda và tỳ kheo Nàgasena. Những câu hỏi thì đa trí, sắc bén mà lời giải đáp lại thâm sâu, quảng kiến, lợi tuệ; nhiều khi chỉ là những ví dụ cụ thể, bình dân, giản dị, rất bổ ích cho các nhà học giả, người nghiên cứu, kẻ đa nghi cũng như sự học Phật của các hàng hậu tấn.) - Thưa đại đức! Trẫm nghe rằng giáo hội của Đức Tôn Sư trong sạch, quý báu, cao thượng lắm phải chăng? - Tâu, vâng. - Trong giáo hội ấy, tất cả Tăng chúng và Ni chúng đều là người đã chứng đắc các quả vị thanh tịnh cả chăng?
06/05/2015(Xem: 12328)
Đời sống là một chuỗi những câu chuyện xen lẫn nhau, không phải là những khái niệm. Khái niệm thì khác xa với sự thật. Do vậy, một câu chuyện được kết cấu với tình tiết phong phú và có ý nghĩa thì gần gũi với đời sống thực tế. Đó là lý do tại sao chúng ta dễ dàng liên hệ với đời sống qua các câu chuyện hơn là những lý thuyết trừu tượng. Và đó cũng là lý do mà thầy Ajahn Brahm - tu sĩ người Anh, Tu viện trưởng rừng thiền Bodhinyana và là Giám đốc hội Phật học Tây Úc - chọn cách giảng dạy, trình bày pháp thông qua những câu chuyện.
01/05/2015(Xem: 17685)
HỎI: Tôi vì học tập và công việc nên sống xa nhà, hiện đang ở trọ một mình. Gia đình tôi thờ Phật, trước đây mỗi ngày tôi đều tụng kinh, lạy Phật. Hiện nơi tôi ở trọ cách chùa rất xa, việc đến chùa lạy Phật hàng ngày rất khó khăn. Gần đây, tôi được người quen tặng một bức tượng Bồ-tát Quán Thế Âm, tôi vui lắm và mong được thờ Ngài trong phòng để tiện tụng niệm, lễ bái. Nhưng tôi rất băn khoăn vì phòng trọ rất nhỏ hẹp, bạn bè thường hay tới chơi, đôi khi có cả bạn trai của tôi đến nữa. Xin hỏi, tôi thờ Bồ-tát có trong phòng trọ có được không? Nếu được thì quy cách như thế nào để không phạm lỗi bất kính?
01/05/2015(Xem: 44908)
Một tập sách với tựa đề như trên, trong xã hội hiện nay, không có gì đặc biệt; so với Kito giáo tại Việt Nam, cũng là việc làm bình thường, vì hàng năm, một số giáo xứ thường xuyên tổ chức các lớp hướng dẫn giáo lý và hôn nhân cho thế hệ trẻ từ tuổi 18 trở lên; nhưng đặc biệt của tập sách nầy nằm trong hai lĩnh vực: 1/ Phật giáo chưa từng xuất hiện sách hoặc lớp hướng dẫn về hạnh phúc gia đình, mặc dù có những kinh điển nói qua vấn đề nầy, quá tổng quát, chưa thích ứng với từng cảnh trạng của từng xã hội biến thái khác nhau hiện nay. 2/ Sách không trực tiếp dạy giáo lý như các lớp “giáo lý và hôn nhân” của các giáo xứ, nhất là giòng Tên; nhưng sách hướng dẫn tháo gỡ nhiều vấn đề mắc mứu liên quan đến tâm lý xã hội và đạo đức nhà Phật.
30/04/2015(Xem: 17457)
Quán Âm Tình Vô Lượng Mẹ về với những yêu thương Dịu dàng trên sóng trùng dương Mẹ về Mắt buồn xót cõi đời mê Dáng Từ phủ khắp sơn khê .. Mẹ ngồi Con tim Mẹ chứa cõi đời Lắng sâu như lượng trùng khơi dạt dào Tình Người vời vợi trăng sao Đường trần bóng Mẹ ngọt ngào chở che..
30/04/2015(Xem: 13763)
Hunzas – Bộ tộc 900 năm trở lại đây không có ai bị ung thư Trên thế giới có nhiều dân tộc kỳ lạ, mà những đặc điểm của họ khiến người ta phải kinh ngạc, bộ tộc mà chúng tôi muốn giới thiệu ở đây là bộ tộc Hunzas, họ là tộc người khỏe mạnh nhất trên toàn thế giới.
27/04/2015(Xem: 19765)
Thư Mời Tham Dự Khóa Tu Mùa Hè tại San Jose, California
27/04/2015(Xem: 14741)
Hai tiếng mẹ cha trở nên lớn lao, là do sinh thành dưỡng dục. Không có công sinh công dưỡng, đức Phật đã không ca ngợi hai tiếng mẹ cha như vậy.
26/04/2015(Xem: 16756)
Ajahn Chah sinh năm 1918 trong một ngôi làng phía Bắc Thái Lan. Ngài xuất gia từ lúc còn nhỏ và trở thành một vị tỳ khưu năm 20 tuổi. Ngài theo truyền thống hành đầu đà của các sơn tăng trong nhiều năm. Hằng ngày mang bát xin ăn, chuyên tâm hành thiền và đi khắp nơi để truyền bá giáo pháp. Ajahn Chah hành thiền dưới sự chỉ dẫn của nhiều thiền sư danh tiếng trong đó có ngài Ajahn Mun, một vị thiền sư nổi tiếng và được kính trọng vào thời bấy giờ. Ajahn Chah đã chịu nhiều ảnh hưởng của ngài Ajahn Mun. Ajahn Chah là một thiền sư tuyệt diệu, Ngài đã dạy đạo một cách trực tiếp, rõ ràng, và tận tụy chia sẻ sự chứng nghiệm giáo pháp của mình cho những người đến sau. Lời dạy của Ngài thật đơn giản: "Hãy để sự vật tự nhiên, đừng dính mắc. Hãy xả bỏ tất cả. Sự vật thế nào, hãy để y như vậy". Ajahn Chah viên tịch vào ngày 16 tháng Giêng, 1992 ở Wat Pah Pong, tỉnh Ubon Ratchathani.
26/04/2015(Xem: 18014)
Nằm trên thung lũng xanh Larung cao 4.000m, cách thị trấn Sertar, Garze, Tây Tạng khoảng 15 km, nhìn từ xa Học viện Phật giáo Larung Gar như một ngôi làng nhỏ xinh chứa đựng vô vàn điều thiêng liêng và dung dị nhất của đạo Phật.