Lão Giả An Chi ?

30/08/201906:25(Xem: 11132)
Lão Giả An Chi ?

Cu bach Van - Copy

Cụ Bạch Vân (hiện 92 tuổi, năm 2019) vẫn sống vui khỏe và đi chùa lễ Phật mỗi Chủ Nhật
(Trong hình : Cụ Bà với 2 Thầy Viện Chủ Thích Tâm Phương & Thầy Trụ Trì Thích Nguyên Tạng, hình chụp tết năm 2017)




Lão Giả An Chi ?
Làm thế nào để trọn vẹn cảm nhận hương vị của cuộc sống .


Gần đây không hiểu sao tôi lại rất thích thú khi đọc được trên trang mạng những đề tài như  LÃO GIẢ AN CHI ( Già có được an không ? ) . 

Có lẽ đã đến lúc không còn mơ mộng viễn vông rằng không ai có thể đi ngược lại với dòng chảy của thời gian và đến một lúc nào đó chúng ta cần phải ý thức được về vị thế của mình khi về già nếu như chưa có được " một chút  tài sản thế gian lẫn tài sản tâm linh" nghĩa là vào lúc về hưu rồi phải  làm  sao có được nơi trú ẩn thuận tiện , không nợ nần và còn có thêm một chút vật chất phòng khi giao tế và hành thiện tu bồi phước và có cơ hội tu tập những đạo lý hầu làm tư lương khi trở về một nơi nào đó ...sau khi xả bỏ thân phàm phu này . Vì chỉ có Huệ ta mới có thể làm Phước được, nhưng nếu để Huệ mãi còn non kém mà không chịu tu tập thêm thì sẽ một ngày nào đó , ta xài hết Phước rồi thì vẫn mãi ở trong sinh tử luân hồi ....

Thỉnh thoảng trên mạng cũng có những lời bàn thật hay mà nếu ai chịu khó suy nghĩ sẽ thấy đúng phần nào cho cuộc đời mình , chẳng hạn như những câu sau : 

" Trong cuộc sống, sự thật là không ai tài giỏi hơn hay thông minh hơn bạn . Nếu có, phần lớn đó là những người biết cách phát triển khả năng và tài năng thiên bẩm của mình nhiều hơn bạn mà thôi. Điều quan trọng để thành công đó chính là niềm tin vào bản thân. Niềm tin sẽ giúp ta vượt qua những khó khăn, những bất hạnh, những trở lực trong cuộc sống để vươn lên, tìm thấy một cuộc sống tốt đẹp hơn." 

Rabindranath Tagore ( triết gia Ấn  cuối thể kỷ 19 và đầu thế kỷ 20  ) cho rằng "con người cần phải thu được và cảm nhận được sức thu hút của mọi vật trong vạn vật điều này chỉ có thể xảy ra khi anh ta hiến dâng tất cả toàn bộ sức lực mình cho bổn phận và trách nhiệm đối với thế giới này , " 

Cũng thế trong một đoạn tán dương Đức Phật, Ngài Tagore đã viết như sau " Bằng sự hy sinh và dâng hiến , Đức Phật đã tôn vinh sức mạnh , trí tuệ và lòng nhiệt tình nằm trong trái tim của con người từ đó con người không còn là một sinh vật yếu đuối đáng thương phụ thuộc vào lòng thương hại của các vị thánh thần mà là chủ nhân của chính mình " 

Thiền sư  HT Viên Minh đã từng dạy cho đệ tử khi trả lời những câu hỏi  bằng những câu kệ hay thơ vần mà tôi đã học được rất cẩn thận và thích thú mỗi khi đọc lại , kính xin được cống hiến cùng các bạn trong bài viết này 

Tâm Không , Tâm Hữu cứ tuỳ duyên 

Pháp đến pháp đi vốn diệu huyền 

Tự tại thong dong thôi tìm Đạo 

An nhiên vô ngại ....Học chi Thiền 

.........

Hãy lắng nghe bước chân 

Bước chân qua thời gian 

Thời gian vô sở trụ 

Chân bước hề thênh thang 

Riêng bốn câu kệ thứ hai đã được Ngài  giải thích rất rõ ràng như sau:,

Ta hãy sống và chiêm nghiệm những gì đang trải qua 

Nhưng đời sống luôn biến đổi không ngừng trong từng khoảnh khắc 

Và thời gian thì luôn trôi chảy không bao giờ dừng lại cho nên ta đừng bám trụ vào đâu 

Hãy thong dong tự tại giữa cuộc đời vô thường biến đổi ...

Như vậy , Ta có quyền tự do lựa chọn cuộc sống của mình sao cho phù hợp là được nhưng thật ra " Mọi chuyện đến đi đều có nhân duyên của nó cứ bình tỉnh , nhẫn nại thì mọi chuyện sẽ hanh thông " và những ai đã chấp nhận....."  Đời là một môi trường để Tu học " thì những chướng ngại ta gặp trên đường đời chính là cái duyên giúp ta thấu hiểu thêm về chính mình và bản chất đời sống hơn . 

Tuy chưa đạt đến mức độ nào để giải thích rõ ràng cái duyên mà mình đã gặp có hội tụ đủ bốn  loại duyên mà tôi được biết ( nhân duyên - sở duyên duyên - bình đẳng vô gián duyên và tăng thượng duyên .)

        Sở duyên duyên là cơ sở để cái nhân duyên từ đấy mà duyên vào ( thí dụ ta có một nhân duyên để được tu học nếu không  sở duyên duyên là không các khoá tu học mở ra để tham dự ) 

        Bình đẳng vô gián duyên : Duyên giúp cho mình luôn nhân duyên có ,  được liên tục không bị chướng ngại ( thí dụ đã muốn đi tu học rồi , đã có khoá tu học sẽ khai huấn vào một ngày  đó rồi, nhưng đến ngày ấy ta bổng bị bệnh hay lâm vào một hoàn cảnh nào không thể tham dự khoá tu thì đó là không có được bình đẳng vô gián duyên vậy ) 

         Tăng thượng duyên : luôn có những điều kiện tốt, những cơ hội tốt  làm cho nhân duyên  càng thuận lợi hơn ( thí dụ luôn có thiện tri thức bên cạnh hướng dẫn khi ta tu hoặc có sẵn các tài liệu để ta tham cứu ) 

Nhưng có một điều  tôi rất đồng ý một cách chắc  chắn rằng CON NGƯỜI KHÔNG THỂ   ĐỨNG  BÊN  NGOÀI QUY LUẬT CỦA VŨ TRỤ " Mọi sự thoái hoá đều theo quy tắc phản phục ...cực âm sinh dương , cực dương sinh âm  ) Thái cực sinh lưỡng nghi , lượng nghi sinh tứ tượng , tứ tượng sanh bát quái , bát quái sanh vạn hữu vũ trụ ( vũ trụ là dương , con người là âm ) tâm linh là dương,  ,thân  xác là âm cho nên thân và tâm phải luôn hoà hợp ..thì kỷ năng sống là quan trọng nhất để cảm nhận được hương vị của cuộc đời  dù đó chỉ là cõi tạm trong một thời gian nào đó 70, 80, 90.....năm 

Thoreau Walden " Mỗi ngày chúng ta đều cố gắng nỗ lực hết  cho cuộc sống , như lại không nhận ra bản thân đã dần mất đi một thứ gì đó trong vô thức . Sự giàu có chỉ có thể giúp chúng ta mua sắm thêm những thứ vật chất tầm thường nhưng những thứ cần thiết để bồ dưỡng cho tâm linh thì lại không  phải cần   đến tiền để mua  nó được ..." 

Tuy biết rằng  chỉ có những Ai có khát  vọng và có ý chí thì mới vươn đến tài năng,  nhưng điều tối cần phải luôn luôn nghiêm túc và chân thành với mình trong mọi khoảnh khắc .. vì trong tâm thức ta 5 biến hành tâm sở thật nguy hiểm , nó có mặt trong từng sát na ( XÚC , THỌ, TÁC Ý, TƯỞNG, TƯ  )  ....cho nên khi đã nhận ra đời chỉ là cõi tạm, thì hãy sống sao cho lương thiện, dành cho nhau tình thương mến mới là cách khôn ngoan nhất. Đừng toan tính quá nhiều, bởi vì cuối cùng ai rồi cũng sẽ về với cát bụi mà thôi… 

Và để cảm nhận được hương vị mầu nhiệm của cuộc sống kính xin dâng đến các  bạn Bài kinh Quy y tam bảo thật hay không biết từ bao giờ tôi đã học được 

    CON XIN QUAY VỀ NƯƠNG TỰA VỚI VÔ LƯỢNG CHƯ PHẬT trong khắp mười phương , cùng khắp thế gian ( có nghĩa là đã thấy được tất cả chúng sinh là Phật thì cũng sẽ thấy rằng tất cả hiện tượng trước mặt là Pháp ....[chân lý sẽ giúp ta giải thoát ] 

    CON XIN QUAY VỀ NƯƠNG TỰA VỚI TẤT  CẢ CHÂN LÝ ở mọi nơi , mọi sự việc hiện tượng trong không gian vô cùng tận ( sỡ dĩ mọi sự vật hiện tượng trong thế gian đều là Pháp bởi vì trong cái giả ta tìm thấy ra sự thật , trong cái sai ta tìm ta cái đúng, trong vô thường ta thấy được chân thường và trong khổ đau ta mới thấy ra đâu là hạnh phúc chân thật 

    CON XIN QUAY VỀ NƯƠNG TỰA VỚI TẤT CẢ HIỀN THÁNH TĂNG trong không gian vô cùng tận ( nên nhớ tánh Thanh tịnh mới làm nên hiền thánh ) do đó đã thấy được chúng sinh là Phật hay thấy được cốt lõi Phật tánh nơi chúng sanh thì phải thấy được cái tánh Thanh Tịnh vốn có nơi chính mình và mọi người và chỉ có khi ta quy  về nhìn vào bên trong chứ đừng chấp tướng bên ngoài thì không thể nào thấy được tính tình của mọi người đang phô bày  trong nội tâm họ 

Lời cuối xin được gói ghém tất cả nỗi lòng qua vài câu thơ để tự giải đáp cho câu hỏi "Lão giã an chi "như sau 



Hạnh phúc thay đến giờ mới hiểu 

Bản lại diện mục thuần khiết như nhiên .

Vì vô minh vọng tưởng chạy theo duyên, 

Nên mãi  trôi lăn ....luân hồi sinh tử ! 

Dù biết thế ... vẫn thích đời khách lữ 

Được tái sinh, nguyện sống cõi  Ta Bà .

Chỉ nơi đây ....mọi tiến hoá thăng hoa 

Thấy được tương quan ...con người, vũ trụ

Vi diệu,  nhiệm mầu lung linh tinh tú 

Có thành không, không thành có ...huyền vi

Khó thể luận bàn ...bất khả tư nghì 

Vũ trụ ngàn đời ...Bản lai như thị 



Huệ Hương 

Melbourne ngày đầu tiên của Mùa Xuân nơi đất Úc 

01/09/2019

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/02/2012(Xem: 15590)
Ca Diếp thấy Phật đưa cái bông lên mà không nói, Ca Diếp cũng không nói, nhưng nét mặt hớn hở mỉm cười, là ông đã rõ thấu Chánh pháp của Phật, nó ẩn tàng sâu kín...
16/02/2012(Xem: 23151)
Tôi thường nói vui “đời không sóng gió không gì thú, sống chẳng gian nan chẳng có vui”, nên đã bao lần vấp ngã, là bao lần gượng dậy đứng lên, bao phen tù mà không tội, bao bận bước lang thang, tôi vẫn là tôi từ thuở nằm nôi cho đến bây giờ, có người đã tặng cho biệt danh là “Bạch Mi Lão Tổ”. Rất khoái, lại cười, thích thú lê gót đó đây, Càn Khôn một gánh, non nước một bầu, tâm sự gieo mây gởi gió, đạo pháp tràn khắp tim phổi, bước chân trên sỏi đá mà miệng vẫn ê a, nghênh ngang giữa cuộc đời vẫn ca bài con cá. Vì nghĩ rằng: trong mọi nẽo đường (quả đất này vốn dĩ không có đường, mà có là con người mở lối, dù là lối nhỏ hay to, dài hay ngắn, thẳng hay cong, có hoa bướm hay chông gai, có hố hầm hay nhung lụa).
15/02/2012(Xem: 18132)
Trường Đại Học Dharma Realm Buddhist và Đại Học San Francisco State. Tài liệu nghiên cứu "Súc Quyền và Sự Quan hệ của Con Người Đối Với Sinh Vật Học-San Francisco State University” (March 29-April 1, 1990). Tôi muốn bàn đến hai ví dụ nổi bật về loài vật hành động với nhiều nhân tính hơn hầu hết con người. Quan điểm của tôi không phải cho rằng động vật nhân đạo hơn con người, nhưng điều này có một bằng chứng rằng động vật có thể hành động theo những cách mà không chứng minh bằng những khuôn mẫu nhất định của phương Tây về năng lực của chúng.
12/02/2012(Xem: 12842)
Có một ông phú hộ kia rất giàu có, nhưng ông không có hạnh phúc. Một hôm ông tuyên bố với mọi người rằng, ông có một viên ngọc quý báu nhất trong gia tài của mình, và ông hứa sẽ tặng cho người nào có thể chỉ cho ông biết cách làm sao để có hạnh phúc. Nhưng vẫn không ai có thể trả lời được câu hỏi ấy cho ông. Một hôm, có người nói với ông rằng có một vị đạo sĩ sống trên một ngọn đồi nọ, tuy ông ta sống một mình nhưng rất an lạc, nếu ông tìm đến hỏi thì có lẽ vị đạo sĩ ấy sẽ chỉ cho ông cách nào để có được hạnh phúc.
11/02/2012(Xem: 14307)
Gần đây, một tạp chí Phật Học có đăng thư một độc giả hỏi vị giáo thọ phụ trách, "Tôi vừa mới được quy y và bắt đầu học Phật, tôi thấy con đường này mênh mông quá. Tôi có một khó khăn là không biết mình nên bắt đầu từ nơi đâu đây? Những giáo lý về sanh diệt, tác ý, nghiệp quả, duyên sinh... cái nào cũng rất là quan trọng và cần thiết. Và tôi cũng được hướng dẫn ngồi thiền. Nhưng ngoài chiếc gối ngồi thiền ra, ta phải bắt đầu ở nơi đâu đây?"
05/02/2012(Xem: 10687)
Niệm Phật tức là tham thiền không phải hai pháp, ngay lúc niệm Phật, trước tiên phải buông bỏ hết thảy các thứ vọng niệm, tạp loạn phiền não, tham, sân, si...
05/02/2012(Xem: 13174)
Tất cả mọi người, mọi loài, mọi thứ trên hành tinh này đều đi về phía chết, phía không tìm, phía mà khi đang sống không mấy ai quan tâm. Trái đất không là ngoại lệ dù nó to lớn dềnh dàng đến đâu và quay tít như thế, cho dù sự đi về của nó vượt ngoài thời gian hạn hẹp, ngoài phạm vi hiểu biết của con người nhưng nó cũng phải đi về trên hành trình, quy luật của nó, không mảy may sai khác. Loài người không sinh ra trái đất nhưng có thể hủy hoại, giết chết trái đất. Loài người cũng có thể cứu sống trái đất, giúp trái đất trường thọ hơn, như đứa con hiếu thảo giúp bà mẹ vĩ đại của mình vượt trở ngại, ốm đau, bệnh tật; giúp trái đất xanh hơn, của để dành tươi tốt, ấm cúng yên bình, chốn dung thân các thế hệ kế tiếp của hằng ngàn ngàn sau. Đừng là những đứa con hư, cướp bóc, tàn phá mẹ mình đến khánh kiệt sức lực, tàn úa vì dục vọng hư huyễn, nhu cầu thái quá của chính mình.
04/02/2012(Xem: 16790)
"Giữ chánh niệm." "Sống trong giây phút hiện tại." "Chú ý đơn thuần." Trên con đường tu học, chắc chúng ta đều có nghe vềnhững lời khuyên này. Và nếu bạn có kinh nghiệm về thực tập thiền quán, những câu ấy là một tiếng chuông nhắc nhở chúng ta từ sáng đến khuya, rằng ta có thể tìm thấy tất cả những gì là chân thật ngay trong giờ phút hiện tại này.
04/02/2012(Xem: 16333)
Từ nhiều năm nay, Christian Maes đã đưalên mạng Internet (http://majjhima.perso.neuf.fr/) một tuyển tập dịch thuật gồm những bài kinh chọn lọctrong bộ Trung A Hàm(Majjhima Nikaya) tức là "Các bài thuyết giảng có chiều dài trung bình"và cũng là một trong số các bộ Kinh quan trọng nhất của Phật giáo nguyên thủy.
29/01/2012(Xem: 15386)
Dân tộc Việt Nam, một dân tộc luôn đề cao tinh thần đoàn kết bền chặt, luôn tạo nên một sức mạnh có thể vượt qua tất cả những thử thách chông gai, những nỗi áp bức nặng nề. Lịch sử đất nước ta đã trải qua biết bao thăng trầm, khi cam chịu nô lệ, lúc độc lập tự chủ, khi thống nhất một dải, lúc phân đôi sơn hà. Qua đó, lịch sử cũng đã để lại những trang sử oanh liệt, hào hùng cũng như những đêm dài đen tối nô lệ hàng thế kỷ. Do đó, con người Việt Nam vừa có tinh thần độc lập, tự cường rất cao, với tinh thần đoàn kết gắn bó keo sơn nên đã giành lại đất nước, đánh tan quân xâm lược ra khỏi bờ cõi.