Sống với nụ cười

09/03/201917:07(Xem: 18719)
Sống với nụ cười

 ducphathoasen

 

   Namo Buddhaya

 Tại trời sinh như vậy! 

 

Ông phú hộ kia có 2 người con rể.

Con rể cả tên Nho Thông là người thạo chữ nho.

Con rể thứ hai tên Chất Phác là một anh nông dân cần cù.

Một hôm muốn thử tài 2 con rể, phú hộ bèn bảo 2 người con rể

 đi thăm ruộng với ông. Đi một đỗi gặp bầy vịt đương lội dưới ao,

 ông chỉ bầy vịt rồi hỏi 2 người con rể :

 

- Tại sao con vịt lại nổi được trên mặt nước ?

Anh Nho Thông trả lời:

- Đa mao thiểu nhục tắc phù

 (lông nhiều thịt ít thì nổi)

 

Còn anh Chất Phác thì vắn tắt:

- Tại trời sinh ra như vậy.

 

Ông phú hộ tỏ ý khen ngợi Nho Thông là người có kiến thức.

Chất Phác không được khen, vẻ mặt kém vui.

 

Lại đi một đỗi nữa thấy cặp ngỗng đang kêu lớn. Ông phú hộ 

bèn hỏi: - Con ngỗng, tại sao tiếng kêu của nó lớn như vậy ?

Anh Nho Thông trả lời:

- Trường cảnh tắc đại thanh 

(cổ dài thì tiếng kêu lớn)

 

Còn anh Chất Phác lại vắn tắt:

- Tại trời sinh ra như vậy.

Ông phú hộ lại gật gù:

- Thằng cả có lý

 

Chất Phác nghe khen như vậy mặt điềm nhiên.

 

Lại đi một đỗi nữa thấy một tảng đá lớn bị nứt ra làm hai. 

Ông phú hộ lại hỏi:

- Tảng đá không ai đánh, tại sao lại nứt ra ?

Anh Nho Thông trả lời:

- Phi thiên đã tắc nhơn đã.

 (không phải trời đánh thì người đánh)

 

Anh Chất Phác cũng lại vắn tắt:

- Tại trời sinh ra như vậy.

Lần này ông phú hộ lại nức nở khen Nho Thông trả lời 

rất thông tình đạt lý và chê Chất Phác kém hiểu biết.

 

Chất Phác khoan thai, chậm rãi trả lời:

 

- Này này, cái gì “Đa mao thiểu nhục tắc phù”, vậy chớ 

chiếc ghe có lông lá gì đâu mà cũng nổi trên mặt nước ?

 

Cái gì “Trường cảnh tắc đại thanh”, vậy chớ con ểnh ương 

cổ cụt ngủn mà sao vẫn kêu lớn ?

Cái gì “Phi thiên đã tắc nhơn đã”, vậy chớ cái..  của vợ tui có 

ai đánh đâu mà nó cũng luôn miệng la hét chí chóe tối ngày?

 

Ông phú hộ gật gù: “ Ừ nhỉ, vợ tao cũng thế! 

Thằng này mít đặc nhưng nói cũng có lý. 

Giờ thì tao chịu mày rồi!!”

 

BÌNH :

 

Trong kinh Pháp Hoa có câu: ''Chư Pháp tùng bổn lai. 

Thường tự tịch diệt tướng.''

(Các Pháp từ xưa nay, tướng thường tự vắng lặng)

- Mọi thứ chúng ta nghe chỉ là khái niệm, chưa phải là thực tại

- Mọi thứ chúng ta thấy ''nhuộm màu'' quan điểm cá nhân,

 chưa chắc là Sự Thật.

Con người đặt tên cho sự sự vật vật rồi gây phức tạp vấn đề, 

chứ các Pháp xưa chừ tự chúng đâu có '' vỗ ngực xưng tên ''?

 

- Cái thấy của Thức vốn đa sự nên chìm trong thế giới 

khái niệm và sinh diệt

Cái nhìn của Trí vốn rỗng lặng nên sáng ngời nên

bât biến giữa diệt sinh...

 

biasachannhien_ttanhtue
Mô Phật- Xin giới thiệu Sách của Tánh Tuệ 

mới ''ra lò'' , xin mời bà con đọc ủng hộ 


Sống với nụ cười

 

Những lúc thân tâm mệt mỏi

Thật khó khăn nở nụ cười

Nhưng nếu nhoẻn môi cười được

Hoa lòng khô héo dần tươi!

 

Những lúc đời bạc như vôi

Bao thiệt thòi ta gánh chịu

Ngay đó, nếu biết mỉm cười

Xả buông tâm hồn nặng trĩu..

 

Cuộc đời ghét ghanh, đàm tiếu..

Đừng sống trong miệng người ta!

Nhẹ nhàng mỉm cười không nói

Nhìn áng mây trời lướt xa..

 

- Ai sống lỗi lầm với ta

Mỉm cười, lòng thêm độ lượng

Biết đây là cõi ta bà

Con người ưng gây nghiệp chướng!

 

Những lúc khổ đau, vất vưởng..

Cứ lạc quan một nụ cười.

Khi sống tốt theo điều thiện

Trời không tuyệt lộ con người!

 

- Hãy để tình thương lên ngôi

Ngày thêm nồng nàn nghĩa sống

Hồn như biển rộng bên đời

Nụ cười dưỡng nuôi hy vọng.

 

- Vẫn nghèo, nếu làm tổng thống

Mà luôn túng thiếu nụ cười.

Khổ đau kia là một chuyện

Ai cấm lòng mình vắng vui ?

 

Nụ cười điểm tô hạnh phúc

- Hôm nay bạn đã cười chưa?

Hay chăng miệng cười Ca Diếp

Còn nguyên, dù đã bao mùa...

 

Như Nhiên- 

Thích Tánh Tuệ

hoahuongduong_tttue
banhxephapluan_tttue


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 11892)
“Tu Bồ Đề! Nhược hữu thiện nam tử, thiện nữ nhơn sơ nhựt phần dĩ hằng hà sa đẳng thân bố thí; trung nhựt phần diệc dĩ hằng hà sa đẳng thân bố thí; hậu nhựt phần diệc dĩ hằng hà sa đẳng thân bố thí, như thị vô lượng bách thiên vạn ức kiếp dĩ thân bố thí. Nhược phục hữu nhơn văn thử kinh điển tín tâm bất nghịch, kỳ phước thắng bỉ; hà huống thơ tả, thọ trì đọc tụng, vi nhơn giải thuyết”.
08/04/2013(Xem: 11010)
Như mọi người đều biết, Đạo Phật trong suốt những thập niên qua đã có nền tảng khá vững chắc tại phương Tây. Riêng tại Đức, sự tìm hiểu và tu tập giáo lý Phật Đà của người bản xứ ngày càng nhiều thấy rõ. Ở điểm này có rất nhiều lý do để dẫn chứng.
08/04/2013(Xem: 16656)
Trong giới hạn lịch sử ngắn ngủi của loài người trên trái đất, theo nhà khảo cổ Pete Rainier, tính từ thời thượng cổ đến nay, có hơn 1000 tôn giáo đã xuất hiện. Trong đó, có chừng một trăm tôn giáo còn đứng vững cả trăm năm và một chục tôn giáo đứng vững cả ngàn năm.
08/04/2013(Xem: 12023)
Chủ yếu Ðạo Phật là chỉ dạy chúng sanh giải thoát mọi khổ đau, song lâu đài giải thoát phải xây dựng trên một nền tảng giác ngộ; trước phải giác ngộ nhiên hậu mới ...
08/04/2013(Xem: 18452)
"Hỏi hay đáp đúng" (nguyên tác Anh ngữ: '' Good Question, Good Answer) là một trong nhiều tác phẩm phổ biến của Đại đức Shravasti Dhammika, một Tăng sĩ người Úc đã từng diễn giảng giáo lý Phật Đà trên đài truyền hình và đại học Úc
08/04/2013(Xem: 9813)
Khai Thị [ Tập 1 ] Đại Sư Tuyên Hóa Việt dịch: Ban Phiên Dịch Đại Học Pháp Giới, Vạn Phật Thánh Thành --- o0o --- --- o0o --- | Thư Mục Tác Giả | --- o0o --- Vi tính : Diệu Nga - Samuel Trình bày : Mỹ Hạnh - Nhị Tường
08/04/2013(Xem: 11291)
Có một tiểu hòa thượng mới đến thiền viện, anh ta chủ động đi gặp thiền sư Trí Nhàn, nói thành khẩn: - Con mới đến, xin sư phụ chỉ bảo con phải làm những gì. Thiến sư Trí Nhàn mỉm cười nói: - Trước hết, con hãy đi làm quen với chúng tăng trong chùa. Ngày hôm sau, tiểu hòa thượng lại đến gặp thiền sư, hỏi: - Chúng tăng con đã làm quen hết rồi, giờ phải làm gì?
08/04/2013(Xem: 13573)
Là một con người chúng ta phải có một mục đích cho cuộc sống. Kẻ không theo đúng con đường chính đáng của đời sống sẽ không bao giờ tìm thấy mục đích...
08/04/2013(Xem: 16789)
Nội dung cơ bản của Phật giáo, ở đâu cũng là một, mãi mãi vẫn là một. Phật giáo bắt nguồn từ đức Phật là bậc đại giác, tức là từ biển lớn trí tuệ và từ bi của đức Thích Ca ...
08/04/2013(Xem: 16859)
Trong đời sống hằng ngày, chúng ta thường nghe hay thường quen miệng nói đến hai chữ "tu dưỡng’ chẳng hạn như:"Con nên tu dưỡng tánh tình để thành người có đức hạnh" hay:"Nó hư, vì khôn gbiết tu tâm, dưỡng tánh". Hai tiếng"tu dưỡng" thường đi đôi với nhau, nên chúng ta thấy mường tượng như chúng nó giống nghĩa nhau, có một phạm vi, một tác dụng riêng biệt. Tu là sửa, mà dưỡng là nuôi. Người ta sửa cái xấu, mà nuôi cái tốt_Sữa là trừ, mà nuôi là cộng; tu có tánh cách tiêu cực, dưỡng tánh có tánh cách tích cực. Một bên tiêu trừ cái xấu, một bên bồi bổ cái tốt. Một bên làm cho hết hư, một bên làm cho thêm nên. Mọi sự vật trong đời tương đối nầy đều có phần xấu và phần tốt. Đối với cái xấu ta phải tu, đối với cái tốt ta phải dưỡng. Chẳng hạn, khi ta trồng một cây gì, công việc của chúng ta có hai phần lớn: bắt sâu bọ, trừ nước phèn, nước mặn: đó là tu hay sửa. Bỏ phân, tưới nước ngọt, cho nó đủ thoáng khí và ánh nắng mặt trời: đó là bổ hay dưỡng. Tu bổ một cái cây, cho nó đơm hoa kết trái,