Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ

23/01/201921:26(Xem: 10563)
Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ

THẤY BIẾT TRONG CHÙA NHỎ

 

       Đến dự lễ cúng Tất niên tại Chùa Tịnh Quang ở Suối Hiệp, được đọc và nghiền ngẫm lại "Mười Điều Tâm Niệm" ngay tại chỗ, tự dưng thấy hỗ thẹn vô cùng, thấy mình quá yếu đuối, hèn nhát, trước pháp Phật vi diệu mà mình đã từng được nghe, được đọc, được học. Lòng nặng trĩu, bèn lên chánh điện lạy sám hối...
       Chùa ở quê nghèo, không thấy... Mèo, chỉ thấy 2 con Chó.
       Và khi dạo vườn ngắm cỏ cây hoa lá, đến tuốt góc vườn sau lại ngạc nhiên khi thấy bóng dáng của "cặp bài trùng danh nhân" lấp ló...
       Đều là chuyện lạ lạ, bèn kể ra đây nghe biết cho vui:
       - Chó: một con hiền khô, chỉ biêt nằm bẹp một nơi, đưa mắt ngó người ra kẻ vô. Con kia cứ kêu ăng ẳng, nhưng đến lúc thầy niêm hương hành lễ rồi thì nó nằm im re. Tình cờ nghe một bác cư sĩ biểu nó "Bái đi, bái đi!", nó liền đứng hai chân sau lên, hai chân trước chắp tay lại... bái bái. Bác cư sĩ cười nói với tôi: "Ai cũng kêu nó là Chó Bái!". Thấy thú vị quá, tôi mở ống kính, ngồi xuống cách nó 2 bước chân, năn nỉ: "Bái đi, bái đi!", và nó bái, xá xá...
         - Hai danh nhân lừng lẫy trên dòng văn học nước nhà không biết dắt nhau đi ngao du sơn thủy từ khi nào, và đã qua những đâu, nay lại thấy lạc bước ghé vào vãng cảnh chùa quê, bị Thầy trú trì Tâm Hiến đẩy cho ra ngồi tuốt ở góc vườn sau. Hây dà, vậy mà cả hai vẫn thoải mái tự nhiên, tự tại vô ngại cùng cười toe toét khoái trá rất ư là... có duyên. Đó chính là đôi uyên ương Chí Phèo & Thị Nở.
         - Đứng lại trước bức thư pháp trên gỗ treo trên vách, đọc bài thơ qua một lần, thấy hay, đọc lại lần nữa, thuộc luôn, chừng như nhờ có chút gì đó đồng cảm, có chút gì đó liên quan đến mình, nên mới thuộc nhanh như vậy:

"Đời ẩn sĩ
như con còng già bỏ tổ
Lên non cao mà sợ nước triều dâng
Bụi dính áo phủi hoài tay cũng mỏi
Nên đôi khi ẩn sĩ cũng ưu phiền."
            Thuộc rồi, để dành đó, khi nào tĩnh tâm, sảng khoái, sẽ mần tiếp nối bài thơ này.
             Đường trở về nhà còn thênh thang dài dài, chạy chậm xe mà an ủi trấn an, lại nhớ nghĩ và nghiễn ngẫm để tiến bước:
"Có vấp ngã mắt mới nhìn sáng suốt
Có đau thương lòng mới cứng rắn hơn
Có thẳng căng như một sợi dây đờn
Mới tạo được âm thanh huyền diệu."

              Xin hết chuyện!


Cư sĩ Vĩnh Hữu
Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-12Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-11Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-10Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-09Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-08Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-07Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-06Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-05Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-04Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-03Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-02Thấy Biết Trong Chùa Nhỏ-01
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/03/2017(Xem: 15182)
24 giáo viên ngồi thành một vòng tròn, lưng thẳng và mắt nhắm khi một bản nhạc nhẹ vang lên. Một giọng nói giúp họ thanh lọc tâm hồn, "Hãy hít vào thật sâu, thật chậm và thở ra thật chậm".
25/03/2017(Xem: 16725)
“Vui như ngày hội!” Đó là lời tâm sự của một vị trong Ban tổ chức và một khán thính giả đến sớm như tôi, mà tình cờ nghe được. Giữa sự náo nhiệt, thân thiện và nhiều năng lượng trong văn phòng Việt Báo, chúng tôi đang ngồi tạm trên chiếc ghế của nhà báo lão thành Nguyễn Thanh Huy để đợi người anh Ngô Đức Chiến và anh Phan Tấn Hải; nhân tiện tôi nảy ý định viết về buổi sinh hoạt văn học nghệ thuật này như là một món ăn tinh thần gởi gắm cho nhau.
23/03/2017(Xem: 11200)
Lời dẫn, Đạo Ca không phải là Chứng Đạo Ca, được wikipedia định nghĩa như sau: Chứng Đạo Ca, (zh. 證道歌, ja. shōdōka) nghĩa là "bài ca về sự trực nhận chân lý". Mang hai nghĩa sau: 1. Chỉ những bài ca tán tụng Chân như của các Thánh nhân khi thành đạo, đặc biệt là những vị Đại thành tựu 2. Một kiệt tác của Thiền sư Vĩnh Gia Huyền Giác, cũng được gọi là Tối thượng thừa Phật tính ca (最上乘佛性歌, ja. saijōjō busshō-ka).
23/03/2017(Xem: 12035)
Hỏi: Tại sao con người phải chịu nhiều đau khổ hơn là hạnh phúc? Đáp: Khổ đau là một sự thật của kiếp người vì ai cũng phải sinh già, bệnh, chết rồi thương yêu xa lìa khổ, oán ghét gặp nhau khổ, mong cầu không được như ý khổ, thân này thịnh suy khổ. Hạnh phúc là sự biết cảm nhận giá trị sống trong mỗi hoàn cảnh ngay tại đây và bây giờ, chứ hạnh phúc không phải là điểm đến mà ta đang mong đợi.
21/03/2017(Xem: 14730)
Mùa xuân, vạn vật sinh trưởng. Ngắm một cây thân mộc hay thân thảo, ta thấy chúng đều đang chuẩn bị sinh lực để phát triển cành nhánh, nảy lộc, đơm hoa rồi kết trái. Con người cũng vậy, bé thơ, thiếu niên rồi thanh niên... Cái cây thì nó phát triển toàn bộ. Con người cũng phát triển toàn bộ cả phần vật chất và phần tinh thần. Thân vật chất thì tương tợ nhau nhưng phần tinh thần thì nó phát triển rất phức tạp. Nhưng nói chung, chúng chạy theo hai khuynh hướng, hướng xấu ác và hướng tốt lành.
20/03/2017(Xem: 14442)
Nhân duyên trong chuyến hành hương Tích Lan tháng 7 năm 2011, một Phật tử trong đoàn đến từ Âu châu, Trần Thị Nhật Hưng, đặc trách tường thuật chuyến đi; Đại Đức Thích Như Tú, một học tăng đến từ Đại Học Delhi - Ấn độ, cùng kết làm thiện hữu tri thức. Vì thế, sau chuyến đi đã có nhã ý viết chung một truyện ngắn với tựa đề “Vườn Đại Uyển”. Ban Biên Tập báo Viên Giác xin trân trọng giới thiệu đến độc giả.
20/03/2017(Xem: 11909)
Kính thưa chư Tôn Đức, chư Pháp hữu & quí vị hảo tâm. Trước khi từ biệt Bồ Đề Đạo Tràng, được sự phát tâm lành từ quí vị, chúng tôi đã đến thăm và thực hiện một buổi tặng quà cho các em nhỏ thuộc một trường làng cách Bồ Đề Đạo Tràng chừng 12 cây số. Trường chỉ có 1 lớp học với tất cả là 162 em nhỏ thuộc giai cấp thấp của xã hội India. Xin gửi một vài hình ảnh tường trình thay cho lời tri ân cùng quí vị ân nhân đã bảo trợ cho buổi phát quà :
20/03/2017(Xem: 11309)
Ở đời có hai hạng người mà các bạn cần phải biết! Một hạng người mà sự có mặt của họ là gánh nặng cho người khác và một hạng người khi có mặt trên cuộc đời lại đóng góp rất nhiều lợi ích cho gia đình và xã hội đem lại niềm an vui hạnh phúc cho nhân loại.
18/03/2017(Xem: 23488)
Có người hỏi Thiền sư: “Điều đáng sợ nhất trên cõi đời này là gì?” Thiền sư đáp: “Dục vọng!” Người đó lộ vẻ hoài nghi. Thiền sư nói: “Hãy để tôi kể câu chuyện này cho ông nghe vậy”.
18/03/2017(Xem: 19028)
Bài viết này xin gửi đến những vị hữu duyên bởi thế giới vô hình là một thế giới mà người trần không thể nhìn thấy bằng con mắt xương thịt, và không phải ai cũng có cơ duyên tiếp xúc với người từ bên kia thế giới. Như vị pháp sư người Ai Cập trong Hành Trình Về Phương Đông nói: “Khắp nơi trên thế giới đều có các giai thoại về ma, vì con người thường sợ hãi cái gì mà họ không thể nhận thức bằng các giác quan thông thường nên họ đã phủ nhận nó. Sự phủ nhận này mang đến niềm sợ hãi. Từ đó họ thêu dệt các giai thoại rùng rợn, ly kỳ, không đúng sự thật. Nếu chúng ta chấp nhận ma quỷ hiện hữu như một con voi hay con ngựa thì có lẽ ta sẽ không còn sợ hãi’.