Chỉ Biết Tạ Ân Sâu

04/12/201820:43(Xem: 9676)
Chỉ Biết Tạ Ân Sâu
Su ong Nhat Hanh

CHỈ BIẾT TẠ ÂN SÂU 

Từ khi đọc được lời dạy của Sư Ông Thích Nhất Hạnh trong TRÁI TIM CỦA BỤT rằng , có người đến tuổi trung niên rồi 60 hay nhiều hơn nữa mà chưa bao giờ có đủ thì giờ để ngắm nhìn sâu sắc vào một đóa hoa đang nở trong vườn hay ngắm  ánh  trăng  đang tỏa sáng bên song cửa vào đêm  rằm ....tôi chợt tư duy nghĩ lại những gì thật sự gọi là giá trị một đời người , thế nào là hạnh phúc một đời người và phải chăng ta chưa biết được mình đang là người hạnh phúc ...

Còn đang bàng hoàng sung sướng nhận thêm lời dạy từ kinh nghiệm của Sư Ông , một bài viết của ai đó đã được góp nhặt bao giờ từ những trang báo điện tử lại hiện về...

 " Cái làm nên thành công, danh tiếng, phải chăng là hạnh phúc mà người thế gian thường mơ ước và hạnh phúc ấy  phải chăng nằm ở đức hạnh và tài năng mà người ấy đã kiên trì tích lũy ...làm nên giá trị một đời người? 

Con người sinh ra giữa trời đất, Tạo hóa sinh ra con người, là anh linh của vạn vật, là bậc tôn quý trong trời đất, cùng trời đất hợp thành Tam tài: Thiên – Địa – Nhân. Do đó, phàm là con người, ai ai cũng có tài năng, người người đều có sở trường sở đoản, mỗi người đều có khuynh hướng bẩm sinh nổi trội.

Người thấy được khả năng mình, tự tin, và quyết chí dùi mài học tập, rèn giũa tài năng, theo đuổi đam mê, cuối cùng tài năng xuất lộ 

Người biết tu tâm tính, sống cần kiệm, chất phác, đối nhân chân thật, thiện lương, từ bỏ ham muốn dục vọng tầm thường, coi nhẹ những danh vọng vinh hoa, chỉ lo rèn luyện đạo đức. 

Giá trị của một người là bao nhiêu? Là tùy thuộc anh ta chí lớn bao nhiêu, tâm rộng bao nhiêu, mục đích cuộc đời như thế nào, kiên trì nhẫn nại ra sao, để từng bước vượt qua khổ nạn, xuyên qua trở ngại, hướng tới mục tiêu tối hậu của cuộc đời. Giá trị của một người, chính bản thân người đó quyết định."  

Nhưng với kinh nghiệm bản thân ,  tôi lại nhận thấy rằng mình cần phải có những phút giây tâm linh  thật an bình mà trong khoảnh khắc ấy mình được  hoà điệu, được  hài hoà.....trái tim  mình có thể đập , có thể thở cùng nhịp thở với đất trời, rung động với tần số của đấng vô hình nào đó ...... và chỉ khoảnh khắc  đó thôi ...là cả sự lung linh huyền diệu.... rung động theo mọi cảm giác ... và trong tư thế quy ngưỡng tuyệt đối ....một chút  gì đó được truyền trao ..... Cái mà không thể được nói ra lại có thể được truyền qua trong những khoảnh khắc đó. Cái mà không thể được diễn đạt lại có thể được trao qua những khoảnh khắc đó. Việc truyền trao bên ngoài kinh sách, ...chỉ niềm tin tâm linh được ẩn sâu trong tiềm thức tự bao giờ và ta biết được rằng : "Mọi thứ về tương lai đều không chắc chắn, nhưng có một điều chắc chắn:  tin tưởng vào Bậc Vĩ Đại , Đấng Đại Hùng , Đại Lực, Đại Từ Bi để mà noi theo dấu chân Ngài từng bước dù qua nhiều thế hệ nhiều kiếp luân hồi một ngày nào đó ...ta sẽ được truyền trao".

Và trong giây phút bàng hoàng sung sướng đó tôi đã ghi lại vần thơ để tạ ân sâu Tam Bảo , xin kính chuyển đến các bạn vài ý nghĩ vụn vặt của một người  vừa phát tâm tu học trọn đời này ...

Dưới bệ thờ quy ngưỡng ân sâu Từ Phụ 

Kính thưa Ngài " con nguyện đã sẵn sàng "

Đấng Đại Hùng cười mỉm rất nhẹ nhàng 

Nửa nhắc nhở ...nửa khuyên vào "BÁT CHÁNH "

 Đấng Đại Lực, con mơ ước làm sao ...Tránh 

Duyên trùng trùng ngàn kiếp ... cột ...tứ bề 

Nhân quả bao đời ẩn hiện ngỡ ....mê

Nên hiện tiền  ....chắt chiu dành phước đức 

Đấng Từ Bi ...con nguyện luôn tỉnh thức 

Chí kiên cường tự lập ...bước vươn lên 

Trân quý phút giây nào được kề bên 

Thiện hữu đồng môn chung ân sư giáo thọ 

Một mùi hương nhẹ thoảng  bay trong gió , 

Chứng nhận thầm... điều nguyện nếu ... khả thi 

Ngài đã vươn tay ... con chớ ngại gì ! 

Phút vi diệu nhiệm mầu .. nào ai biết 

Dập đầu tạ ân sâu ....niềm vui khôn xiết 

Cư sĩ Huệ Hương 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/06/2014(Xem: 19290)
Trăng hạ huyền chếch trên đầu ngọn thông cuối đường. Một mình giữa đêm. Trụ đèn kiên nhẫn đứng thẳng và im lặng; bên cạnh cây bạch đàn cao ngất đang lao xao trước gió. Đèn vàng lay lắt tỏa bóng trong màn sương. Màu bông giấy đỏ rực dưới nắng mai, giờ trở nên tím sẫm. Con mèo lầm lũi, bước nhẹ trên mái nhà ai. Hoa một đóa, nở trong vườn đêm tịch mịch. Mùi cỏ dại phảng phất đâu đây. Trong phút giây bỗng thấy đời thênh thang, vô cùng.
23/06/2014(Xem: 13827)
Lễ kỉ niệm 7 năm phát triển của Thaihabooks nhân đôi niềm hoan hỷ với buổi giao lưu giữa Thầy Chân Pháp Đăng và các độc giả Phật tử về cuốn sách “ Trị liệu ung thư bằng chính niệm” vào lúc 13h ngày 20/6/2014, tại nhà Sách Thái Hà, số 119C5 Tô Hiệu, phường Nghĩa Tân, Cầu Giấy.
23/06/2014(Xem: 32047)
"Thiền tông Việt Nam luôn là mạch sống tuôn chảy trong lòng Phật giáo và dân tộc suốt từ thế kỷ VI đến nay. Có lúc mạnh mẽ tuôn tràn giữa ngàn hoa đô hội, có lúc len lỏi âm thầm trong núi sâu, rừng thẳm, ung dung thoát tục, khuất tịch tiêu sái. Tuy nhiên, mạch sống Thiền xưa nay vẫn như vậy: Không đến không đi mà là dòng sinh mệnh muôn thuở của những bậc thức tâm đạt bổn.
21/06/2014(Xem: 18523)
Chúng tôi, Nhóm Học Phật chùa Quang Nghiêm, gồm một số thân hữu và những huynh trưởng Gia Đình Phật Tử trong vùng có cơ duyên gần gũi và học hỏi cùng thầy trong nhiều năm qua. Nhân đó, chúng tôi được biết, Thầy là một cây viết thường xuyên trên tập san: THEO DẤU CHÂN XƯA của Phật học viện Huệ Nghiêm, SÀI GÒN trước 1975. Nhưng sau những đợt đốt sách của chính quyền Cộng Sản, THEO DẤU CHÂN XƯA không còn nữa. Càng gần Thầy, chúng tôi nhận thấy những gì Thầy dạy và viết thật thực tế và giản dị trong việc áp dụng Đạo Phật vào đời sống hằng ngày cho chúng ta. Chúng tôi không muốn có sự thất thoát như xưa, nên mạo muội sưu tập một số bài mà Thầy đã viết trong thời gian qua. Đây là một món quà tinh thần của Thầy mà chúng tôi đã rút ra những bài học bổ ích cho cuộc sống hàng ngày. Có một điều quan trọng nữa là bài học thân giáo của Thầy: phong cách hiền hòa và đức độ lan tỏa từ Thầy êm đềm như dòng sông Thu Bồn xứ Quảng. Trong bất cứ lúc nào, nếu có dịp, Thầy thường nhắc nhở: “Học Phật có n
19/06/2014(Xem: 21190)
Hoài bảo một "CÁI MỘNG" trên 25 năm mới hoàn toàn thực hiện Trong lúc du học ở Xuân Kinh(1938), đến mùa hè năm 1941, tôi được dịp may dự thính lớp Giáo Lý của Đoàn Thanh Niên Dục Đức, trong một tháng (mỗi đêm giảng 2 giờ) , do Bác sĩ Lê Đình Thám đảm trách (lớp này hiện nay còn Thượng Toạ Thích Minh Châu và Đạo hữu Võ Đình Cường v.v...) Tôi thích thú quá! Vì thấy bác sĩ đem phương pháp giảng giải của Tây phương mà giải thích, trình bày một triết lý cao siêu của Đông phương. Sự phối hợp cả Âu và Á làm cho người nghe rất thích thú vì hiểu được rằng triết lý cao siêu của Đông phương qua phương pháp trình bày rõ ràng rành mạch của Tây phương. Từ đó tôi hoài bảo một cái mộng: "làm sao, sau này mình sẽ đóng một cây thang giáo lý" (tức là bộ "Phật Học Phổ Thông", ngày hôm nay).
09/06/2014(Xem: 26545)
Một lòng giữ niệm Di Đà, Hồng danh sáu chữ thật là rất cao, Năng trừ tám vạn trần lao, Người đời nên sớm hồi đầu mới hay. Khuyên ai xin chớ mê say, Tịnh tâm niệm Phật việc gì cũng an, Niệm Phật tội nghiệp tiêu tan, Muôn tai ngàn họa khỏi mang vào mình.
08/06/2014(Xem: 11869)
Buổi sáng sớm đầu xuân, tôi theo Scott đi thăm chi hội Phật tử tại nhà tù tiểu bang (Prison Sangha). Từ xa lộ cao tốc hiện đại, lấy lối rẽ vào con đường nhỏ xuyên qua cánh rừng thông cao dày, một nhà tù khổng lồ giữa cánh đồng mênh mông trống vắng sừng sững hiện ra.
08/06/2014(Xem: 25551)
Chữ Đạo, là tiếng Trung Hoa,dịch ra Việt ngữ là con đường.Con đường được có hai loại : Có hình tướng,không hình tướng. Có hình tướng (hữu vi tướng),là đường trên mặt đất như những con đường mòn trên núi, trong làng,đường quốc lộ từ tỉnh này qua tỉnh khác,gọi là đường cái quang. Đường để cho người đi,xe chạy trên đó và đường sắt( xe lửa ).Cũng có đường dưới mặt đất,gọi là địa đạo.Địa đạo có hai loại : đường xe lửa ngầm (Subway) và đường hầm.Những con đường sau đây ,cũng thuộc về hữu tướng;như:đường công danh, đường đời, đường khổ, đường sanh mạng, đường song song, đường chân trời, đường hàng không, đường cùng, đường xích đạo,v.v…Những con đường có tướng cũng có hai: Bằng phẳng và khúc khuỷu, ổ gà, ghồ ghề.
06/06/2014(Xem: 21587)
Đây là quyển sách do chúng tôi biên soạn, gồm những bài viết rời rạc. Mỗi bài, có mỗi đề tài khác nhau. Mục đích là nhằm giúp cho quý liên hữu ở đạo tràng Quang Minh tu học. Những bài viết gồm có: 1. Vài nét về quá trình sinh hoạt Cực Lạc Liên Hữu Liên Xã Quang Minh Đạo Tràng. 2. Một đạo tràng lý tưởng. 3. Đối chiếu sự dị đồng giữa Ta bà và Cực lạc. 4. Cẩm nang tu tập (đặc biệt dành cho khóa tu ). Những tài liệu nầy trong thời gian qua, chúng tôi đã lần lượt đem ra trình bày hướng dẫn cho đạo tràng tu học. Với thâm ý của chúng tôi, là muốn cho mỗi liên hữu hiểu rõ thêm về đường lối tu tập, cũng như những lễ nghi hành trì cho đúng phương pháp mà Phật Tổ đã chỉ dạy.
06/06/2014(Xem: 34736)
Thơ và Tạp Bút là tập sách mà chúng tôi kết hợp chia làm hai phần: Phần đầu là những bài thơ mà chúng tôi đã sáng tác sau khi tập thơ Hướng Dương ra đời. Phần hai là những bài viết rời rạc qua những chủ đề khác nhau. Chúng tôi kết hợp lại tất cả những bài viết đó để in chung trong tập sách. Chúng tôi đặt danh đề chung cho quyển sách là “Một Cõi Đi Về”. Vì chúng tôi thiết nghĩ, cõi đời có muôn vạn nẻo nhưng lối về nguồn chơn thì chỉ có một. Giống như trăm sông, ngàn suối tuôn chảy mỗi hướng có khác nhau, nhưng tất cả cũng đều chảy chung về biển cả. Nói cách khác, đứng về mặt hiện tượng sự tướng thì vạn pháp có ra muôn ngàn sai khác, nhưng bản thể thì chỉ có một. Đó là ý nghĩa của câu nói: “Vạn vật đồng nhứt thể hay vạn pháp quy nhứt”.