Duyên Của Vách

12/07/201822:26(Xem: 7790)
Duyên Của Vách

 

DUYÊN CỦA VÁCH

Duyen-cua-vach-1 

        Vách tường được kết hợp từ hồ vữa, gạch, sơn... có vô tri vô giác, vô hồn vô cảm hay không thì không dám khẳng định, phán bừa nói ẩu. Chỉ dám nói chắc nịch một điều là nó cũng có... Duyên.
       Vách cũng có cái Duyên của nó. Tôi đang nói đến hai bức vách chính của gian phòng khách nhà mới của tôi.
        Lúc xem nhà, cho đến lúc chuẩn bị dọn về ở, tôi chỉ thấy trước mắt mình là hai vách tường đẹp hơn những vách tường khác mà mình thường thấy. Nó có gì đó đặc biệt, vậy thôi. Sau đó, được nghe nhiều thợ thầy trong ngành thiết kế xây dựng khen ngợi, đánh giá, tôi mới biết đó là "vách lụa kim tuyến" rất đắt tiền. Biết rồi, tự dưng thấy trân trọng hai bức vách đẹp này, không nỡ khoan lỗ, đóng đinh lên chúng, đã định bụng là để trống để trơn, bèn dẹp cất hết những bức tranh nghệ thuật khổ lớn hồi treo ở nhà cũ. Cũng do mình tưởng tượng mà ra thôi. Cứ nghĩ là vách có hồn có vía, biết đau đớn nếu bị búa đóng khoan dùi, biết mắc cỡ nếu bị vết xước vết sẹo. 
         Vậy rồi, được vị tỳ kheo tặng bức thư pháp "Lời Phật dạy" lồng khung gương, thầy tự khoan tường, đóng đinh lên vách để treo lên, lại còn khoan đóng sẵn một đinh cạnh đó để treo tấm lịch. Bức thư pháp của thầy treo lên rồi, ngồi nhìn ngắm mới thấy góc nhà đó thiệt đẹp, có hồn có vía toát lên rõ ràng. Liền mang tấm lịch đỏ chói của ngân hàng treo ngay bên cạnh. Treo rồi thấy sao sao kỳ kỳ, chướng chướng khó coi. Đi qua đi lại, ngồi xuống đứng dậy, nhìn tấm lịch mà cứ suy nghĩ hoài, có gì đó bất ổn mà mình chưa tìm ra, chướng mắt này là do màu sắc đỏ chói của tấm lịch, hay do chỗ đó không phải là chỗ treo lịch? Tấm lịch treo trên vách lụa kim tuyến cạnh bức thư pháp của thầy tặng mừng tân gia tạm thời nằm đó được hai ngày, chưa rõ duyên phận...
          Rồi, rất bất ngờ và ngẫu nhiên tình cờ, bào muội Tôn Nữ Chương Khuê, em gái út, nhớ ông anh tiếu lâm, nên không chờ đợi được đến ngày ông anh mở tiệc mừng tân gia gặp gỡ anh chị em trong nhà, mà lò mò vượt đường xa mang quà lên trước.
         Nam mô Phật!
         Quà là một bức thư pháp, cũng được lồng gương khung gỗ. Ý ngôn là một câu đối của Thông Tuệ, thư pháp của Phúc Văn. Nghe bào muội nói cho biết là "Của thầy Minh Châu trú trì chùa Hải Đức tặng", là quà quý:

"Gốc phiền não
Cội sở tri
Trói buộc mãi hình hài trong ba cõi.
Muôn điều buông
Triệu điều bỏ
Bỏ buông đi hết thảy cội nguồn chơn."

           Đang còn thắc mắc không biết tác giả Thông Tuệ có phải là pháp hiệu, đạo hiệu của thầy Minh Châu hay không? Sẽ điều tra, tìm hiểu sau!
Duyen-cua-vach-2
         Sở dĩ khi nãy nói "rất bất ngờ và ngẫu nhiên tình cờ", là vì từ ngày "tiếu hiền huynh" dời nhà đi xa ra ngoại ô, bào muội Chương Khuê đã không còn được thuận tiện ghé thăm thường xuyên như lúc còn ở căn nhà cũ, cô em lại không còn dùng Facebook, nên thời gian vừa rồi đã không biết chút thông tin gì về chuyện có vị tăng tài lên nhà thiết bàn thờ, tặng bài vị và quà tân gia cho anh mình, nên bây giờ mang quà thư pháp lên, cũng có xuất xứ từ tăng nhân chốn thiền tự, nên cả hai anh em đều phá cười lên trong kinh ngạc, thú vị.
           Vậy là, tấm lịch đỏ chói bị gỡ xuống ngay, nhường cây đinh móc để treo bức thư pháp "Buông bỏ" lên, có cặp có đôi với bức "Lời Phật dạy" như vô một bộ.
Như đã nói, vách cũng có cái Duyên. Duyên với thư pháp nhà Phật. 
           Nay xin gọi đó là "Vách Thư Pháp Phật Pháp".
 

 

                                                                                Cư sĩ Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 10869)
Như mọi người đều biết, Đạo Phật trong suốt những thập niên qua đã có nền tảng khá vững chắc tại phương Tây. Riêng tại Đức, sự tìm hiểu và tu tập giáo lý Phật Đà của người bản xứ ngày càng nhiều thấy rõ. Ở điểm này có rất nhiều lý do để dẫn chứng.
08/04/2013(Xem: 16582)
Trong giới hạn lịch sử ngắn ngủi của loài người trên trái đất, theo nhà khảo cổ Pete Rainier, tính từ thời thượng cổ đến nay, có hơn 1000 tôn giáo đã xuất hiện. Trong đó, có chừng một trăm tôn giáo còn đứng vững cả trăm năm và một chục tôn giáo đứng vững cả ngàn năm.
08/04/2013(Xem: 11779)
Chủ yếu Ðạo Phật là chỉ dạy chúng sanh giải thoát mọi khổ đau, song lâu đài giải thoát phải xây dựng trên một nền tảng giác ngộ; trước phải giác ngộ nhiên hậu mới ...
08/04/2013(Xem: 17663)
"Hỏi hay đáp đúng" (nguyên tác Anh ngữ: '' Good Question, Good Answer) là một trong nhiều tác phẩm phổ biến của Đại đức Shravasti Dhammika, một Tăng sĩ người Úc đã từng diễn giảng giáo lý Phật Đà trên đài truyền hình và đại học Úc
08/04/2013(Xem: 9579)
Khai Thị [ Tập 1 ] Đại Sư Tuyên Hóa Việt dịch: Ban Phiên Dịch Đại Học Pháp Giới, Vạn Phật Thánh Thành --- o0o --- --- o0o --- | Thư Mục Tác Giả | --- o0o --- Vi tính : Diệu Nga - Samuel Trình bày : Mỹ Hạnh - Nhị Tường
08/04/2013(Xem: 11156)
Có một tiểu hòa thượng mới đến thiền viện, anh ta chủ động đi gặp thiền sư Trí Nhàn, nói thành khẩn: - Con mới đến, xin sư phụ chỉ bảo con phải làm những gì. Thiến sư Trí Nhàn mỉm cười nói: - Trước hết, con hãy đi làm quen với chúng tăng trong chùa. Ngày hôm sau, tiểu hòa thượng lại đến gặp thiền sư, hỏi: - Chúng tăng con đã làm quen hết rồi, giờ phải làm gì?
08/04/2013(Xem: 13341)
Là một con người chúng ta phải có một mục đích cho cuộc sống. Kẻ không theo đúng con đường chính đáng của đời sống sẽ không bao giờ tìm thấy mục đích...
08/04/2013(Xem: 13624)
Nội dung cơ bản của Phật giáo, ở đâu cũng là một, mãi mãi vẫn là một. Phật giáo bắt nguồn từ đức Phật là bậc đại giác, tức là từ biển lớn trí tuệ và từ bi của đức Thích Ca ...
08/04/2013(Xem: 16565)
Trong đời sống hằng ngày, chúng ta thường nghe hay thường quen miệng nói đến hai chữ "tu dưỡng’ chẳng hạn như:"Con nên tu dưỡng tánh tình để thành người có đức hạnh" hay:"Nó hư, vì khôn gbiết tu tâm, dưỡng tánh". Hai tiếng"tu dưỡng" thường đi đôi với nhau, nên chúng ta thấy mường tượng như chúng nó giống nghĩa nhau, có một phạm vi, một tác dụng riêng biệt. Tu là sửa, mà dưỡng là nuôi. Người ta sửa cái xấu, mà nuôi cái tốt_Sữa là trừ, mà nuôi là cộng; tu có tánh cách tiêu cực, dưỡng tánh có tánh cách tích cực. Một bên tiêu trừ cái xấu, một bên bồi bổ cái tốt. Một bên làm cho hết hư, một bên làm cho thêm nên. Mọi sự vật trong đời tương đối nầy đều có phần xấu và phần tốt. Đối với cái xấu ta phải tu, đối với cái tốt ta phải dưỡng. Chẳng hạn, khi ta trồng một cây gì, công việc của chúng ta có hai phần lớn: bắt sâu bọ, trừ nước phèn, nước mặn: đó là tu hay sửa. Bỏ phân, tưới nước ngọt, cho nó đủ thoáng khí và ánh nắng mặt trời: đó là bổ hay dưỡng. Tu bổ một cái cây, cho nó đơm hoa kết trái,
08/04/2013(Xem: 18372)
Tôi rất vui mừng, vì thấy mỗi ngày chủ nhật, quý vị bơ thì giờ quý báu, để đến chùa lạy Phật nghe kinh, Một giờ quý vị lạy Phật nghe kinh, thì ngày ấy hay tháng ấy quý vị tránh được việc dữ, làm được điều lành. Một người tránh dữ làm lành, thì người ấy trở nên hiền từ. Cả gia đình đều tránh dữ làm lành, thì gia đình được hạnh phúc. Cả nước đều tránh giữ làm lành thì toàn dân có đạo đức, trở nên một nước thạnh trị. Cả nhơn loại đều tránh dữ làm lành, thì lo chi thế giới chẳng được đại đồng, nhơn loại không hưởng được hạnh phúc thái bình.