Đứng Trước Gió Đời

05/05/201814:17(Xem: 7732)
Đứng Trước Gió Đời

ĐỨNG TRƯỚC GIÓ ĐỜI
Dung-truoc-gio-doi

 

         Tin vui nóng hổi dừng chổi đứng nghe:
"Tâm Không chuẩn bị tuyển chọn thêm nhiều truyện ngắn Phật giáo để in tiếp một tuyển tập thứ hai nhé!"
         Thiện tai, thiện tai!
         Đó là do "Động cửa thiền" sau một thời gian ngắn ra mắt, phát hành rộng rãi đến với độc giả "kính Đạo yêu Đời", đã được nhiều tăng ni, Phật tử gửi lời tán thán, ngợi khen bằng sự chân tình và thích thú, nên kỳ này "Tuyển tập kế tiếp" sẽ không phải "gọi duyên" chi nữa, mà được một thiền tự trợ duyên từ A đến Z kinh phí xuất bản in ấn. Tác giả chỉ lo hoàn tất bản thảo.
        Nhưng mà...
        Nam mô Phật, nhưng mà, con luôn nhớ đến "Bát phong xuy bất động" (8 ngọn gió đời, 8 pháp ở thế gian hay làm loạn động, mê hoặc lòng người), để tâm mình không buông lung phóng túng, để biết mình đang ở đâu, ở vị trí nào, khi đang gặp gió, nhất là thứ gió "Dự" (gián tiếp khen ngợi con người), gió "Xưng" (trực tiếp ca tụng con người). Chính con đã từng nhắc nhở mình về mấy ngọn gió đời này, qua mấy bài tứ cú lục bát:

DỰ

Xun xoe mật ngọt chết ruồi
Mây xanh bay bổng ôm lời ngợi khen
Chạm chân trên đỉnh chông chênh
Ta bà huyễn mộng lăn kềnh rớt rơi.

XƯNG

Vênh vênh hoan hỷ giữa làng
Nấc cao tán thán, bảng vàng tán dương
Mang về tự mãn soi gương
Giật mình trước mắt vô thường số không!

          Học Phật để mà tu. Tu thì phải hành, nên mới gọi là tu hành, chứ xưa nay chưa thấy vị Tổ, vị Thầy nào gọi là tu thuyết. Hành là áp dụng, vận dụng, sử dụng, thực hiện, thực hành giáo pháp của nhà Phật vào đời sống thực tế của mình hằng ngày. Áp dụng cho mình, mình đỡ phải Khổ trước tiên. Cho nên, trong trường hợp gặp "gió Dự, gió Xưng", chớ vội hí hửng vênh vang, chớ vội tự phụ tự mãn, mà hãy xác định ngay hai chân mình vẫn đang chạm vào đất ở đâu, tâm mình có đang loạn động vì thành công, vì những lời khen ngợi, tán dương hay không?
              Nam mô Pháp, với kho truyện ngắn trên dưới 200 tác phẩm đã sẵn có, con có thể thực hiện tiếp được khoảng 2 hay 3 tập nữa vẫn đủ đầy, nhưng xin cho con được gia hạn thời gian, để đến khoảng cuối năm, dịp xuân về, lễ Phật Thành Đạo, lúc đó mà được ra mắt tiếp "Tuyển Tập 2" là ổn nhất, và tuyệt nhất.
             Không phải con khiêm tốn khiêm nhường chi đâu, vì "khiêm" quá cũng hóa tự cao tự đại, mà đó chỉ là phương pháp để con tự điều và chế tâm của mình trên bước đường học và hành chánh pháp của đức Như Lai.
             Nam mô Tăng, dạ cho con xin một cái hẹn.

             Cư sĩ Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/01/2011(Xem: 19349)
Người ta sanh ra trên hoàn vũ này, ai cũng có bổn phận. Nói một cách tổng quát, thì đã có cái danh, tất phải có cái phận. Con kiến, con ong, có cái phận của kiến, của ong; mặt trăng, mặt trời có cái phận của mặt trăng, mặt trời. Dù nhỏ dù lớn, mọi vật mọi người đều có cái phận riêng của mình. Những điều cần phải làm, đối với cái phận ấy, chính là bổn phận.
27/01/2011(Xem: 10490)
Bố Thí là một đức hạnh cao quí thường được đề cập đến trong cuộc sống tu tập của người con Phật, tu sĩ lẫn cư sĩ, trong mọi tông phái Phật Giáo. Có lẽ đa số Phật tử chúng ta đều nghe biết nhiều về các lời giảng trong kinh điển Bắc truyền, đều quen thuộc với các khái niệm hành trì như Lục độ Ba-la-mật và Tứ nhiếp pháp của hàng Bồ-Tát.
26/01/2011(Xem: 12377)
Trước đây người Việt đã có mặt trên khắp thế giới - đặc biệt tại Mỹ, Pháp, Đức, Úc, Nga, Đông Âu v.v.. là do các chương trình du học hoặc làm việc trong các tòa đại sứ hoặc đi lính cho Pháp từ thời Thế Chiến I, nhưng con số không nhiều.
26/01/2011(Xem: 10743)
Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí…nguyền rủa mình.
26/01/2011(Xem: 10364)
Phật Giáo, Đạo của an lạc, Đạo của thương yêu, Đạo sống chân thật trong từng phút giây mình có, Đạo của tâm từ luôn hướng người nên tin tưởng vào ngày mai...
25/01/2011(Xem: 18946)
Sách này nói về sự liên quan chặt chẽ giữa con người và trái đất, cả hai đồng sinh cộng tử. Con người không thể sống riêng lẻ một mình nếu các loài khác bị tiêu diệt.
25/01/2011(Xem: 13476)
Chúng ta cứ ngỡ rằng vào Niết bàn là vào một cảnh giới rực rỡ, có đủ thứ sung sướng, tươi đẹp… Tưởng Niết bàn như vậy là Niết bàn tưởng tượng. Niết bàn là vô sanh, vô sanh mà hằng tri hằng giác, chứ không phải vô sanh mà vô tri vô giác.
24/01/2011(Xem: 15336)
Hạnh phúc từ cấp độ thô thiển nhất cho đến cấp độ cao siêu, bền vững nhất, là gì? Khi nào chúng ta cảm thấy hạnh phúc?
23/01/2011(Xem: 11785)
Thời gian trôi một dòng, trôi không trở lại. Quà tặng của thời gian là dành cho những ai quên nó, có nghĩa là quên chiều dài để vươn tới chiều cao thời gian cũng chính là không gian cao rộng.