Đứng Trước Gió Đời

05/05/201814:17(Xem: 7872)
Đứng Trước Gió Đời

ĐỨNG TRƯỚC GIÓ ĐỜI
Dung-truoc-gio-doi

 

         Tin vui nóng hổi dừng chổi đứng nghe:
"Tâm Không chuẩn bị tuyển chọn thêm nhiều truyện ngắn Phật giáo để in tiếp một tuyển tập thứ hai nhé!"
         Thiện tai, thiện tai!
         Đó là do "Động cửa thiền" sau một thời gian ngắn ra mắt, phát hành rộng rãi đến với độc giả "kính Đạo yêu Đời", đã được nhiều tăng ni, Phật tử gửi lời tán thán, ngợi khen bằng sự chân tình và thích thú, nên kỳ này "Tuyển tập kế tiếp" sẽ không phải "gọi duyên" chi nữa, mà được một thiền tự trợ duyên từ A đến Z kinh phí xuất bản in ấn. Tác giả chỉ lo hoàn tất bản thảo.
        Nhưng mà...
        Nam mô Phật, nhưng mà, con luôn nhớ đến "Bát phong xuy bất động" (8 ngọn gió đời, 8 pháp ở thế gian hay làm loạn động, mê hoặc lòng người), để tâm mình không buông lung phóng túng, để biết mình đang ở đâu, ở vị trí nào, khi đang gặp gió, nhất là thứ gió "Dự" (gián tiếp khen ngợi con người), gió "Xưng" (trực tiếp ca tụng con người). Chính con đã từng nhắc nhở mình về mấy ngọn gió đời này, qua mấy bài tứ cú lục bát:

DỰ

Xun xoe mật ngọt chết ruồi
Mây xanh bay bổng ôm lời ngợi khen
Chạm chân trên đỉnh chông chênh
Ta bà huyễn mộng lăn kềnh rớt rơi.

XƯNG

Vênh vênh hoan hỷ giữa làng
Nấc cao tán thán, bảng vàng tán dương
Mang về tự mãn soi gương
Giật mình trước mắt vô thường số không!

          Học Phật để mà tu. Tu thì phải hành, nên mới gọi là tu hành, chứ xưa nay chưa thấy vị Tổ, vị Thầy nào gọi là tu thuyết. Hành là áp dụng, vận dụng, sử dụng, thực hiện, thực hành giáo pháp của nhà Phật vào đời sống thực tế của mình hằng ngày. Áp dụng cho mình, mình đỡ phải Khổ trước tiên. Cho nên, trong trường hợp gặp "gió Dự, gió Xưng", chớ vội hí hửng vênh vang, chớ vội tự phụ tự mãn, mà hãy xác định ngay hai chân mình vẫn đang chạm vào đất ở đâu, tâm mình có đang loạn động vì thành công, vì những lời khen ngợi, tán dương hay không?
              Nam mô Pháp, với kho truyện ngắn trên dưới 200 tác phẩm đã sẵn có, con có thể thực hiện tiếp được khoảng 2 hay 3 tập nữa vẫn đủ đầy, nhưng xin cho con được gia hạn thời gian, để đến khoảng cuối năm, dịp xuân về, lễ Phật Thành Đạo, lúc đó mà được ra mắt tiếp "Tuyển Tập 2" là ổn nhất, và tuyệt nhất.
             Không phải con khiêm tốn khiêm nhường chi đâu, vì "khiêm" quá cũng hóa tự cao tự đại, mà đó chỉ là phương pháp để con tự điều và chế tâm của mình trên bước đường học và hành chánh pháp của đức Như Lai.
             Nam mô Tăng, dạ cho con xin một cái hẹn.

             Cư sĩ Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 12839)
Người Phật tử có hiếu, nhân ngày lễ Vu Lan hối tưởng lại công ơn cha mẹ, nếu cha mẹ còn hiện tiền hãy đem hết lòng thương kính, chăm sóc...
07/08/2011(Xem: 23279)
Trong các công hạnh đơn giản mà sâu dày và khó thực hiện cho vẹn toàn nhất là hạnh buông xả. Hành giả Phật giáo lấy tâm buông xả làm công hạnh hàng đầu.
03/08/2011(Xem: 17959)
Kinh Phạm Võng dạy rằng “Người Phật tử nếu lấy tâm từ mà làm việc phóng sinh thì thấy tất cả người nam đều là cha mình, tất cả người nữ đều là mẹ mình.
03/08/2011(Xem: 17195)
Thưa các vị Thanh thiếu niên: Mấy hôm trước một cơn mưa to ập đến, con đê vừa mới đắp để ngăn chặn dòng suối ở phía Tây đã sạt lỡ rất nguy hiểm, các vị pháp sư trong học viện đích thân dẫn đại chúng đến đó để sửa sang lại. Việc công quả trong Phật giáo cũng là một pháp tu, cũng là một thời khóa, tham gia công việc khiến cho chúng ta có thể hiểu rõ sự thánh thiện của việc làm, sự vĩ đại của việc phục vụ, từ công việc chúng ta có thể nhận thức được mình là người hữu dụng.
02/08/2011(Xem: 25064)
Cần tảo Già lam địa Thời thời phước huệ sanh Tuy vô tân khách chí Diệc hữu thánh nhơn hành. Dịch nghĩa: Siêng năng quét sạch đất chùa Để cho trí huệ bốn mùa phát sanh Tuy ngày không có khách lành Thánh nhơn thường đến kinh hành nơi đây.
02/08/2011(Xem: 13489)
Giáo lý của đạo Phật tuy rất sâu xa mầu nhiệm nhưng cũng vô cùng thiết thực, gần gũi; tuy nói tánh không, giải thoát, nhưng cũng không rời sự sống của muôn loài; tuy nói hành thiền, quán tịnh, nhưng nhất cử nhất động cũng đều vì lợi ích của tất cả chúng sinh. Bậc chân tu giác ngộ từ xưa nay chưa từng nghĩ đến việc lìa khỏi chúng sinh phiền não để riêng mình được phần giải thoát. Chính đức Phật Thích-ca cũng từng thị hiện trải qua biết bao khó nhọc, suốt bốn mươi chín năm không một phút nghỉ ngơi để rộng truyền Chánh pháp khắp nơi.
02/08/2011(Xem: 11420)
Tiếp nối mạch chương trình Bố tát, Quá đường tập trung và sinh hoạt thảo luận của Chư Tăng tại Thừa Thiên Huế. Chiều ngày 30.6. Tân Mão (30.7.2011) tại Văn phòng Ban Trị sự GHPG tỉnh Thừa Thiên Huế đã diễn ra buổi hội thảo, tọa đàm lần thứ 5 mùa an cư 2011 với vấn đề đưa ra thảo luận lài “Cảnh giác mọi âm mưa chia rẻ nội bộ Phật giáo và xâm thực Phật giáo”
01/08/2011(Xem: 21440)
Đã có một thời tôi không biết Phật pháp là gì? Trong ký ức tuổi thơ của mình, Phật pháp là những quyển sách ố vàng, vằn vện những chữ tôi không đọc được, hoặc có đọc được vẫn là những âm tự bí ẩn, xa lạ. Tôi không hề có hứng thú để tìm hiểu về Phật giáo cũng vì những lẽ đó. Nhưng rồi do duyên lành, tôi được những đạo hữu quen và không quen giới thiệu những quyển sách đọc được về Phật pháp. Những quyển sách đã khai tâm cho tôi, đã dẫn tôi những bước chập chững đến với kho tàng Phật pháp. Tôi hiểu ra rằng, Đức Phật đã có đến hàng vạn pháp cho mọi người tùy theo căn cơ của mỗi người.
31/07/2011(Xem: 22973)
Mùa Vu Lan lại về, tôi bồi hồi xúc động. Ai cũng có một người mẹ trong trái tim. Sương mù và mưa ngâu. Nhớ thương và xót xa một cái gì đã mất.
30/07/2011(Xem: 27826)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.