Soi Gương Đời

22/09/201620:54(Xem: 14304)
Soi Gương Đời
 
Photo:
                                                            blank
Soi Gương Đời
 
Cuộc đời như tấm gương soi, qua đó ta có thể nhận ra chính mình.
Trước tiên, nó phản ảnh TÂM ta: Kẻ bi quan thấy đời đáng buồn...
Người lạc quan thấy đời sao vui thế!
 
Thứ đến, nó phản ảnh cách ta CƯ XỬ:  Kẻ trao nụ cười sẽ nhận lại những nụ cười
Ai chỉ than thở sẽ thấy toàn những tiếng thở than... Kẻ ích kỷ suốt đời lầm lũi cô đơn...
Người vị tha có nhiều người thương mến... Người dễ thương là người dễ dàng thương
 người khác và ai muốn thương họ cũng dễ.. Kẻ khó thương là người chẳng muốn thương ai,
nên cũng khó có ai có thể yêu thương họ.
 
Bạn nên thận trọng:
Cần LẮNG NGHE dư luận phản ảnh về mình... Nhưng đừng quá lệ thuộc vào dư luận!
Phải quan tâm đến dư luận vì thường: ''không có lửa làm sao có khói'' ?
Nhưng đừng quên:  Đâu chỉ có gương phẳng, mà còn có gương lồi, gương lõm…
“Dư luận vốn vẫn thường.. luận dư” mà! Điều quan trọng:  Bạn phải TỰ BIẾT bạn là ai, 
bạn thế nào, bạn tốt hay xấu, và thực chất bạn ra sao...
 
Gương soi tốt nhất là chính TÂM HỒN bạn. 
Hãy soi lòng để biết chính mình: “Tôi đáng khen hay đáng chê”?
- Nghe lời khen hão rồi lúc nào cũng tự khoe mình - đó là Tự Kiêu.
Nghe lời chê bai, rồi khép kín không dám bộc lộ hay làm gì cả - đó là Tự Ty.
Nghĩ mình hơn những người chung quanh, đến nỗi chẳng coi ai ra gì - đó là Tự Tôn.
Nghĩ mình hoàn chỉnh, không cần phải cố gắng hay phấn đấu chi nữa - đó là Tự Phụ.
Làm việc không vì lời khen chê, mà chỉ để không thẹn với lòng mình - đó là Tự Trọng.
Tự kiêu, tự ti, tự tôn, tự phụ hẳn nhiên là không nên rồi! Nhưng lòng tự trọng cần phải 
phát huy! Người không tự trọng thì cũng khó mà tôn trọng người khác. Người Tự Trọng 
Ý THỨC về mọi hành vi của chính mình: biết giới hạn và ưu điểm, biết thất bại và 
thành công, biết rút ra kinh nghiệm từ quá khứ của mình.
 
Người tự trọng không làm điều xấu ác, vì không muốn tự bôi nhọ bản thân.
Người tự trọng thực hiện điều tốt cốt không vì được tiếng khen, mà chỉ vì nghe theo tiếng
 gọi sâu thẳm trong lòng luôn hướng về điều lương thiện.  Người tự trọng soi gương cuộc đời 
để nhận biết khuyết điểm cần sửa đổi và hoàn thiện tư cách. Con người hay hoặc dở không
 phải vì bóng trong gương đẹp hay xấu, mà do họ SUY NGHĨ & HÀNH ĐỘNG như thế nào.
Namo Buddhaya
 
Photo:
Rót Cho Nhau
 
Rót tặng đêm dài một ánh trăng
Cho người lạc lối hết băn khoăn.
Tay sen xin chắp dâng lời nguyện
Hạnh phúc, an bình cho thế nhân..
 
Rót xuống bờ môi những nụ cười
Cho hồn sa mạc chợt xanh tươi.
- Em cười, thế giới cười trao lại
Nhưng khóc, riêng mình em khóc thôi!
 
Xin rót cho Lời tiếng dễ thương
Vỗ về,  xoa dịu những đau buồn..
Một câu, xa lạ thành tri kỷ
Một lời, vực thẳm cách hai phương.
 
Rót tặng trong chiều những tiếng Kinh
Để dừng chân bước giữa phiêu linh,
Để bừng mắt thấy trần gian mộng
Mà khổ vì đâu? - Mấy chữ tình...
 
Xin thắp vào tim một ngọn đèn
Xua lòng u tối đã nhiều phen,
Xua tan tâm niệm hoài nghi kỵ
Thói cũ đi, về.. trong nhỏ nhen.. 
 
Xin rót vào tai những tiếng chuông
Vườn tâm hoa nở Hiểu và Thương.
Nghe chuông.. thông thấu nguồn chân thật
Thôi kiếp đi hoang, kiếp đoạn trường.
 
- Tà dương, lại nối tà dương mộng
Về vén sương mù, tỉnh giấc say.
Rót tách trà sen mời bạn lữ
Ngồi trong thực tại ngắm mây bay..
Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ
 
Photo:
blank
Photo:
Photo:
Photo:
Kính chia sẻ cùng cả nhà hình ảnh Khóa tu tại Huệ Đăng Thiền Tự 
do Ni Sư Thích nữ Linh Thuần trụ trì tiểu bang South CAROLINA- Sept 17 & 18 2016
Photo:
Photo:
Photo:
Photo:
Photo:
Photo:
Photo:
Photo:
Photo:
Photo:
Photo:
Photo:
Photo:
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2011(Xem: 12912)
Ngày nayđọc được một bài viết về Phật giáo của một tác giả Ấn độ là một việc hiếm hoi,vì Phật giáo đã biến mất trên bán lục địa này đã tám thế kỷ. Nhưng nếu đọc đượcmột bài viết của một tác giả khác thường, thì lại còn hiếm hoi hơn nữa. BhimraoRamji Ambedkar (1891-1956) là cựu bộ trưởng Tư pháp trong chính phủ Nerhu, mộtngười tranh đấu cho công bằng xã hội, đơn độc chống lại sự phận chia giai cấp giữacon người và vạch trần những sai lầm của Ấn giáo.
09/02/2011(Xem: 12006)
Muốn giải thoát sanh tử, chúng ta cần phải biết gốc của sanh tử là gì? Theo pháp Mười hai nhân duyên, Phật dạy gốc của sanh tử là Vô minh.
09/02/2011(Xem: 12557)
Bốn mùa đã không thì làm gì có mùa Xuân, mùa Hạ. Thế mà nói ngày Xuân, tháng Xuân, mùa Xuân là nhằm trong cửa phương tiện tương đối luận bàn.
07/02/2011(Xem: 21737)
Trong Phật giáo, chúng ta không tin vào một đấng Tạo hóa nhưng chúng ta tin vào lòng tốt và giữ giới không sát hại sinh linh. Chúng ta tin vào luật nghiệp báo nhân quả...
06/02/2011(Xem: 12947)
Cúng lễ, cầu nguyện, xin ơn trên phù hộ cho bản thân, gia đình được bình an hay hoàn thành một điều ước, một tâm nguyện nào đó là một trong những nhu cầu căn bản và thiết yếu của con người, diễn ra trong sinh hoạt của hầu hết các tôn giáo.
06/02/2011(Xem: 22112)
Đạo Phật được đưa vào nước ta vào khoảng cuối thế kỷ thứ hai do những vị tăng sĩ và những thương gia Ấn Độ và Trung Á tới Việt Nam bằng đường biển Ấn Độ Dương.
02/02/2011(Xem: 17448)
Tập sách này gồm có những bài viết đơn giản về Phật Pháp Tại Thế Gian, Cốt Tủy Của Ðạo Phật, Vô Thượng Thậm Thâm Vi Diệu Pháp, những điều cụ thể, thiết thực...
01/02/2011(Xem: 13438)
Chúng tôi viết những bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn đọc giả đọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫn chứng liệu cụ thể cho người đọc dễ bề nghiên cứu.
31/01/2011(Xem: 12768)
Nói đến Tăng phục Phật Giáo trước tiên chúng ta nên tìm hiểu về những lý do căn bản, ý nghĩa thậm thâm của Tăng phục.
28/01/2011(Xem: 19494)
Tất cả chúng sanh lớn như loài người, nhỏ như các loài động vật đều có bổn phận để sanh tồn, như con người có bổn phận của con người, con kiến có bổn phận của con kiến, con ong có bổn phận của con ong, con chim, con sâu đều có bổn phận của con chim của con sâu..v..v.... Nguyễn Công Trứ thường ca ngợi về bổn phận của các loài động vật như : “Ta xem loài vật nhỏ, trong lòng ta tưởng mộ, ong kiến biết hợp đoàn, chim sâu còn luyến tổ, có nước không biết yêu, không bằng chim cùng sâu, có đoàn không biết hợp, ong kiến hơn ta nhiều..v..v.....” Các động vật thuộc loài hạ đẳng còn biết bổn phận đoàn kết và biết luyến tổ để sống còn để tồn tại thì huống hồ là loài người, nguyên vì các nhà hiền triết cho rằng loài người có trí khôn hơn loài vật. Cho nên vấn đề Bổn Phận là nguyên động lực lẽ sống của tất cả chúng sanh để hiện hữu và tồn tại trong cộng đồng duyên sanh của từng chủng loại.