Ăn Mày Cửa Phật

02/07/201607:17(Xem: 31352)
Ăn Mày Cửa Phật
blank
Namo Sakya Muni Buddha
 
Ăn Mày Cửa Phật
 
Có một ông Lão kéo một xe gạo nặng nề lê bước trên đường vừa đi vừa thở hổn hển​,​ 
vô tình bánh xe chao đảo ​vì ​va vào một cục đá bên đường, làm cả xe gạo​lật ngang.​ 
Ông lão cố hết sức nâng xe gạo lên, nhưng​ không nâng lên nổi. 
Ông mệt mõi​,​ mồ hôi nh​ễ nhại, trời nắng chang chang​.​ Ông ​bất lực,
ngồi bệch xuống đ​ường.​ ​​N​hìn xung quanh​, ô​ng thấy một ngôi Chùa​. 
Bên ngoài ngôi Ch​​ùa là những chiếc xe hơi lộng lẫy​.
 
Ông suy nghĩ và ​than: "​Có người vừa sinh ra thì đã giàu​, ​có kẻ làm lụng vất vả cả đời lại chẳng có gì!"
Một người phật tử ​đi ngang nghe thấy ​nên​  nói​ với ông: "Ông đã đến cửa Phật sao không vào 
thành tâm cầu nguyện, lại ngồi đây than thân trách phận!​ ​Người ta bảo Chùa đó rất thiêng, ​chính vì 
vậy​ mà khách thập phương cứ kéo đến ùn ùn"​.​ Ông Lão ​nghĩ mình đã bất lực trước cảnh nghèo túng 
và sự lật đổ của xe gạo, ​nên từ từ ​bước ​vào Chùa theo tiếng Chuông ngân​ trong lòng có rất nhiều 
điều mong ước​.
 
T​rước mắt ông nhiều​ người​ đang quỳ trước tượng Phật uy nghi khấn nguyện. 
Ông ​đứng nhìn​ ngơ ngác​. ​Một Vị tăng bước tới và ​hỏi: ​
"​Ông​ lần đầu tiên đến đây phải không​?"
Ông Lão: "Vâng! thưa Thầy lần đầu con đến nơi cửa Phật nên chẳng biết cầu nguyện ra​ ​sao​. 
Kính​ mong Thầy chỉ dạy!"
V​ị​ Tăng: "​Ông​ ​mong muốn điều gì?​"​ 
​Ô​ng Lão quay nhìn những người kia và nói: "Con cầu xin đức Phật ban phát sự ​c​ông bằng​.​"
Vị Tăng: "Công Bằng ư?"
Ông Lão: "Vâng! thưa Thầy. Con sinh ra trong một gia đình nghèo khổ​, ​
bần hàn không được học hành tử tế ,từ bé đã phải tự mưu sinh.​ ​
Lớn lên lấy một người vợ nghèo và nai lưng làm lụng như trâu bò, để nuôi bầy con nheo nhóc. 
Cuộc đời khốn khổ cơ hàn cứ thế bám theo ​c​on dai dẵng.​ ​Trong khi có biết bao nhiêu người khác sinh 
ra trong một ​gia đình giàu sang, chẳng cần cố gắng mà vẫn sống suốt đời trong nhung lụa.​ ​Như vậy​ 
​thực là ​không công ​b​ằng​!​ Nếu đức Phật linh thiêng xin Người hãy ban cho ​c​on một ít may mắn của 
những người kia!​"​ - Vị Tăng: "Như ​những ​người kia ​ư​?"
Ông Lão: "Chỉ cần nhìn họ là đủ biết họ giàu sang quý phái cở nào rồi​. Những​ người 
nghèo khổ như ​con không thể hiểu nỗi họ làm gì mà giàu sang lắm vậy?​"​
Vị Tăng: "Cái đó ta không biết? nhưng khi tới đây họ cũng chỉ là ​ă​n mày cả ​mà thôi​.​"
Ông Lão:​ ​"Ăn mày ư? thưa Thầy​!​"
Vị Tăng: "Đúng​!​ Ăn mày Cửa Phật!"
Ông Lão:​​"Nhưng nhìn họ giàu sang Quý phái có thiếu gì mà phải đi ăn mày​?​
"
Vị Tăng: "Sống trên cõi đời này mấy ai thỏa mãn với những gì mình đang có. 
Không tin ​ông​ cứ lại gần họ xem​.​" Ông Lão tò mò đi tới gần​ vài người​,lắng tai nghe ​những 
lời cầu nguyện của họ.​
​-​
Một ​người đàn ông​ lớn tuổi mặc áo vest, thắt cà vạt trong rất chỉnh tề ​cầu nguyện : 
"Cầu xin đức Phật cứu giúp công ty con khỏi bị phá sản, hàng trăm gia đình công nhân đang 
trong chờ vào Công ty.​ ​Đang trông chờ vào sự ​l​èo lái của co​n. ​Mô Phật !"
 
- Một người ​đàn bà lớn ​tuổi khóc thút thít:
Xin ​Đức Phật​ rũ lòng từ bi cho con sức mạnh để chiến đấu với 
căn bệnh ung thư quái ác.​ ​Xin ​ngài ​đừng để con phải chịu những cơn đ​a​u hành hạ, dày vò".
 
- Một cô ​g​ái trẻ tuổi buồn rầu ủ rủ ​khấn nguyện​: "Năm nay con đã gần 30 tuổi , mà vẫn chưa có 
người yêu thương.​ ​Con vô cùng buồn tủi,​ ​con chỉ xin Ngài linh thiêng cho con chút dung mạo để 
con tìm được một tấm chồng.​ ​Xin N​gài​  ban phước, Mô Phật​!​"​
 
Ông nghe được nhiều người khác xung quanh ông đều có vấn đề đau khổ để cầu nguyện.​
Ông ​lão​ cảm động rơi nước mắt.​ Ông ​bật thốt lên:​ "Tội nghiệp quá​!​" 
 
​Ông trở lại bên cạnh vị Tăng và thưa: "Thưa Thầy họ cầu xin rất nhiều điều, hóa ra họ toàn là ăn mày thật. 
Con cứ nghĩ trên đời này ai cũng hạnh phúc hơn con, chứ ai biết được họ cũng có nhiều nỗi khổ đến thế. 
Ngẫm ra con còn có nhiều điều hạnh phúc hơn họ như sức khỏe, sự vô tư chẳng hạn.
 
Vị Tăng:​ "​Đúng vậy​! ​
Cuộc đời công bằng với tất cả mọi người. Nên biết ​an phận với thực tại và cố gắng hết sức mình
 để tự mình hóa giải những khó khăn trong cuộc sống​, đ​ó mới chính là một cuộc đời ​h​oàn mỹ​.​"
 
Ông Lão nghe xong ​t​ỉnh ngộ​! 
Ông bước ra khỏi chùa và không cầu nguyện điều gì cả.
 
Ông đã không cầu nguyện điều gì cả vì tự thấy mình có thể vượt qua được khó khăn đang có của 
mình. So với những người giàu có kia, khó khăn của ông thật là quá nhỏ bé.​Ông trở lại bên cạnh 
xe gạo. Khuân từng bao gạo ra khỏi xe kéo, rồi khi không còn bao gạo nào trên xe, rất dễ dàng 
ông nâng chiếc xe đứng lên vững vàng trên hai bánh xe và vác gạo để lên xe.
Ông kéo xe đi lòng thênh thang.
blank
 Như Tâm
 
Tâm như sông và sông như tâm
Lúc sóng xôn xao, lúc lặng thầm
Vui, buồn, sướng, khổ.. rồi xuôi chảy
Một người nhìn sông trôi quanh năm..
 
Mây như tâm và tâm như mây
Chợt đến, chợt đi giữa tháng ngày
Mây bay du thủ hay thường tại..
Xanh ngắt trời xanh không đổi thay.
 
Hoa như tâm và tâm như hoa 
Hương sắc bao phen để nhạt nhòa,
Một đóa sen lòng tươi thắm mãi
Ướm hỏi nhân hoàn ai biết qua ?..
 
Tâm như gió và gió như tâm
Trầm bỗng, vi vu khúc nguyệt cầm
Nỗi niềm thả gió ngàn phiêu bạt
U uẩn vì tâm.. bao thế âm..
 
Mưa như tâm và tâm như mưa
Rơi trên trần mộng đã bao mùa
Mưa chẳng ươm sầu, sao mắt lệ
Đâu lá sen còn giọt nước xưa ?
 
Tâm như đất và đất như tâm
Gửi rác, tung hoa vẫn lặng câm,
Nằm nghe đất thở từng tâm niệm
Nghịch, thuận, hề.. vô quái ngại tâm!!.
 
Thiên nhiên tâm, này tâm thiên nhiên
Lẽ Đạo hàm dung khắp mọi miền.. 
- Chiều lên núi thả thơ theo gió
Trải chút tâm tình với vạn niên..
Như Nhiên
Thích Tánh Tuệ
blank
blank
blank
blank
Kinh' chia sẻ cùng cả nhà hình ảnh Khóa tu 3 ngày tại Trung tâm Tu Học Thuận Pháp- 
Houston- TEXAS ( June 24, 25, 26. 2016 )
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2011(Xem: 12914)
Ngày nayđọc được một bài viết về Phật giáo của một tác giả Ấn độ là một việc hiếm hoi,vì Phật giáo đã biến mất trên bán lục địa này đã tám thế kỷ. Nhưng nếu đọc đượcmột bài viết của một tác giả khác thường, thì lại còn hiếm hoi hơn nữa. BhimraoRamji Ambedkar (1891-1956) là cựu bộ trưởng Tư pháp trong chính phủ Nerhu, mộtngười tranh đấu cho công bằng xã hội, đơn độc chống lại sự phận chia giai cấp giữacon người và vạch trần những sai lầm của Ấn giáo.
09/02/2011(Xem: 12007)
Muốn giải thoát sanh tử, chúng ta cần phải biết gốc của sanh tử là gì? Theo pháp Mười hai nhân duyên, Phật dạy gốc của sanh tử là Vô minh.
09/02/2011(Xem: 12561)
Bốn mùa đã không thì làm gì có mùa Xuân, mùa Hạ. Thế mà nói ngày Xuân, tháng Xuân, mùa Xuân là nhằm trong cửa phương tiện tương đối luận bàn.
07/02/2011(Xem: 21740)
Trong Phật giáo, chúng ta không tin vào một đấng Tạo hóa nhưng chúng ta tin vào lòng tốt và giữ giới không sát hại sinh linh. Chúng ta tin vào luật nghiệp báo nhân quả...
06/02/2011(Xem: 12950)
Cúng lễ, cầu nguyện, xin ơn trên phù hộ cho bản thân, gia đình được bình an hay hoàn thành một điều ước, một tâm nguyện nào đó là một trong những nhu cầu căn bản và thiết yếu của con người, diễn ra trong sinh hoạt của hầu hết các tôn giáo.
06/02/2011(Xem: 22118)
Đạo Phật được đưa vào nước ta vào khoảng cuối thế kỷ thứ hai do những vị tăng sĩ và những thương gia Ấn Độ và Trung Á tới Việt Nam bằng đường biển Ấn Độ Dương.
02/02/2011(Xem: 17477)
Tập sách này gồm có những bài viết đơn giản về Phật Pháp Tại Thế Gian, Cốt Tủy Của Ðạo Phật, Vô Thượng Thậm Thâm Vi Diệu Pháp, những điều cụ thể, thiết thực...
01/02/2011(Xem: 13442)
Chúng tôi viết những bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn đọc giả đọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫn chứng liệu cụ thể cho người đọc dễ bề nghiên cứu.
31/01/2011(Xem: 12770)
Nói đến Tăng phục Phật Giáo trước tiên chúng ta nên tìm hiểu về những lý do căn bản, ý nghĩa thậm thâm của Tăng phục.
28/01/2011(Xem: 19496)
Tất cả chúng sanh lớn như loài người, nhỏ như các loài động vật đều có bổn phận để sanh tồn, như con người có bổn phận của con người, con kiến có bổn phận của con kiến, con ong có bổn phận của con ong, con chim, con sâu đều có bổn phận của con chim của con sâu..v..v.... Nguyễn Công Trứ thường ca ngợi về bổn phận của các loài động vật như : “Ta xem loài vật nhỏ, trong lòng ta tưởng mộ, ong kiến biết hợp đoàn, chim sâu còn luyến tổ, có nước không biết yêu, không bằng chim cùng sâu, có đoàn không biết hợp, ong kiến hơn ta nhiều..v..v.....” Các động vật thuộc loài hạ đẳng còn biết bổn phận đoàn kết và biết luyến tổ để sống còn để tồn tại thì huống hồ là loài người, nguyên vì các nhà hiền triết cho rằng loài người có trí khôn hơn loài vật. Cho nên vấn đề Bổn Phận là nguyên động lực lẽ sống của tất cả chúng sanh để hiện hữu và tồn tại trong cộng đồng duyên sanh của từng chủng loại.