07. Thói quen ân cần

21/03/201201:35(Xem: 13509)
07. Thói quen ân cần
THÓI QUEN ÂN CẦN
Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma
Anh dịch: Jeffrey Hopkins
Chuyển ngữ: Tuệ Uyển - 11/01/2012


Lòng ân cần không báo đáp lại
cân nặng hơn mộtngọn núi cao hay đại dương bao la.
-TÔNG KHÁCH BA, Đại luận Con Đường Tiệm Tiến -

dalialama-010231240Khichúng ta đã quán chiếu thông khắp những bước trước, nhận ra tất cả chúng sinhnhư những thân hữu hay người nuôi dưỡng qua sự tương tục của những kiếp sống vàđánh giá đúng những sự ân cần có chủ tâm và vô tư, chúng ta sẽ thật sự thấy rằngchúng ta phải đáp lại sự ân cần tử tế của họ. Nhưng chúng ta hỗ trợ họ như thế nào? Bất kể loại phồn vinh nào chúng ta có thể đem lại cho họ trong vòng xoaysinh, già, bệnh, và chết, nó sẽ chỉ là tạm thời và nông cạn. Sự hỗ trợ sâu xa nhất là đưa họ đến hạnh phúcchân thật, mục tiêu căn bản cho kiếp sốngnày đến kiếp sống khác. Cung cấpnhững cơ hội cho người khác cải thiện điềukiện sống tạo sự giúp đỡ cần thiết và tạm thời, nhưng bằng việc dạy cho ngườikhác những sự thực tập đặc thù về tâm thức, trái tim, và thân thể, thì có thểđưa họ đến giác ngộ. Sự đền đáp vĩ đạinhất đối với lòng ân cần của người khác là việc giải thoát khỏi tất cả những loạikhổ đau:

THIỀNQUÁN

1- Quan tâm điềunày:

Mẹ tôi - hay ngườithân nhất - trong kiếp sống này là mù và không ở trong trường hợp tâm thức tốt nhất. Bà đang bước đi trên bờ mé của một mỏm đá ghêsợ mà không có người hướng dẫn, thật kinh khủng nếu tôi, đứa con của bà,khôngchú ý đến và đảm nhận nhiệm vụ giúp đỡ cho bà.

2- Mở rộng mô thứcnày:

Tất cả chúngsinh suốt khắp không gian và thời gian đã từng là mẹ tôi, bảo vệ tôi với lòng ân cầnrộng lớn, tất cả không biết những gì phải buông bỏ và những gì nên tiếp nhậntrong thái độ của họ nhằm để tạo nên sự hạnh phúc của chính họ. Không có sự hướng dẫn tâm linh, tất cả đangbước trên bờ mé của mỏm đá khổ đau kinh khiếp trong vòng sinh tử luân hồi. Thật khiếp sợ để biết rằng mỗi bước đã đưa họđến gần hơn với những điều bất hạnh, và tôi đã không quan tâm đến lợi íchcủa họ mà chỉ lo cho sự giải thoát của riêng tôi.

Trụ lại một lúcvới nhận thức của mình về hoàn cảnh hiểm nghèo của họ, cảm thấy sự tác động củanó. Cho phép chính mình quan tâm đếnhoàn cảnh của mọi người. Nếu điều này dường như lờ mờ, quán chiếu trên nhữngngười đặc thù ở trong một hoàn cảnh kinh khủng như vậy, và rồi thì mở rộng cảmgiác mãnh liệt của mình đến mọi người.Việc trau dồi thành công các bước trước đó với sự quan tâm đến những cá nhân con người làm cho điều này cóthể hiện thực.

3- Tự hứa nguyện đến lợi ích của những ngườikhác. Giống như họ đã từng chăm sócchúng ta trong kiếp sống này và những kiếp sống khác như một người thân nhất,hay bằng việc cung cấp cho chúng ta với những sự phục vụ cần yếu, quyết tâm hỗtrợ họ trong bất cứ cách nào thích hợp:

Tôi sẽ làm bất cứđiều gì tôi có thể vì những chúng sinh này - những thân hữu nuôi dưỡng chínhtôi - đang ngặt nghèo vì khổ đau như vậy.

4- Quán tưởngcúng dường nhiều hình thức hạnh phúc đến những chúng sinh.

Cuối cùng, một cảmnhận chân thành về đền đáp sẽ trở thành ý thức đầu tiên của chúng ta đến ngườikhác, và là nền tảng trong những mốiquan hệ của chúng ta.


Nguyêntác: The Third Step: Returning Kindness
Ẩn Tâm Lộ ngày 13/01/2012
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2014(Xem: 12628)
“The History of Sampan” “Chiếc thuyền này thường xuyên được neo tại đây vốn là chiếc thuyền của người Việt Nam di tản, đã dạt vào bờ này với 167 người lớn và trẻ em vào tháng 5-1980 …May thay một thời kỳ non trẻ đã trôi qua, nhiều kinh nghiệm quý báu đã được tổng kết, người ta đã biết đắn đo hơn khi nói về một thời đã qua. Ngày nay Việt Nam là một cộng đồng hòa hợp tốt đẹp hơn xưa, thậm chí còn là chỗ “thích nghi” cho một số người nước ngoài, là “điểm đến” cho doanh nhân và du khách. Có những điều tưởng như giản đơn nhưng con người cần cả một thế hệ mới hiểu hết. Bài học của hòa hợp dân tộc và lòng cởi mở nhân ái ngày xưa của vua Trần dường như bị quên mất sau nhiều thời kỳ chiến tranh và chia cắt khốc liệt, nay cần phải được ôn lại…
29/09/2014(Xem: 11938)
Không học Phật pháp thì không biết đường nào để giải thoát, nhưng cái thấy trong lúc chứng ngộ – tuyệt nhiên không giống với những gì ta đã học. Tấm bản đồ không phải con đường, càng không phải chỗ mình muốn đến. Nhưng bỏ mất nó thì có mà chết, mà ôm cứng lấy nó cũng chết. Muốn tu học ngon lành, hãy hỏi mấy em hướng đạo sinh cách dùng bản đồ.
26/09/2014(Xem: 18924)
Tâm là nguồn sống vô tận và ánh sáng của tâm là ánh sáng vô tận. Tâm lắng yên phiền não là tâm bình đẳng và thanh tịnh vô tận. Và cũng từ đó ánh sáng vô tận khởi hiện. Ánh sáng vô tận trong tâm ta không thể khởi hiện, vì tâm ta chứa đầy phiền não và phiền não đã tạo thành những chủng tử phân biệt và kỳ thị vận hành liên tục ở trong tâm ta, khiến cho mạch sống vô tận bị tắt nghẽn.
25/09/2014(Xem: 11861)
Thật may mắn khi tôi có duyên lành tham gia khóa thiền 2 ngày cuối tuần 20 và 21 tháng 9 tại Sóc Sơn với sự hướng dẫn trực tiếp của Tiến sỹ Nguyễn Mạnh Hùng – người đã có trải nghiệm về thiền hơn 10 năm nay và đã hướng dẫn nhiều khóa thiền rất có hiệu quả. Hai ngày của khóa thiền mang tên “Tôi làm việc tôi hạnh phúc” thực sự thay đổi tôi mà tôi không thể không viết ra đây.
25/09/2014(Xem: 18382)
Thỉnh thoảng tôi đi về quê, để được nằm một mình giữa bãi cát trắng xoá với trăng mênh mông và nghe sóng vỗ, để cảm nhận những gì sâu sắc từ cuộc sống cô tịch của con người. Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã nghe từng con sóng từ biển cả thì thầm và ước mơ, rồi đua chen nhau chạy vào bờ để kiếm tìm vùng đất hứa
24/09/2014(Xem: 11174)
Mình là tu sĩ tầm thường Xin cơm bánh trái mười phương phố, làng Có gì hãnh diện, khoe khoang? Lấy gì kênh kiệu, vênh vang với đời? Xin ăn từng vá ơn người Trú an hơi thở chẳng rời bước chân Xả ly từng niệm tham sân Thong dong y bát nẻo gần, lối xa Thuở xưa, Phật cũng vậy mà Trang nghiêm thân giáo, nhà nhà hóa duyên Cho tín tâm nở chợ triền Để không hổ thẹn phước điền nhân gian
24/09/2014(Xem: 13248)
Cụ Bà Tâm Thái, 82 tuổi phát tâm đóng chuông Đại Hồng Chung mỗi buổi khuya tại Tu Viện Quảng Đức, Melbourne, Úc Châu, nhân dịp Cụ Bà viếng thăm Úc 6 tháng từ 25-9-2014 đến 25-3-2015
21/09/2014(Xem: 10220)
Thấy người làm việc lành việc phải, mình tán thán bằng lời, hoặc góp một phần công, giúp một phần của để thành tựu công việc lành ấy. Quả là người này đã có lòng lành đáng quí đáng mến. Huống nữa, Tam Bảo là cây cầu đưa chúng sanh từ bến mê qua bờ giác, Tam Bảo là con thuyền cứu vớt chúng sanh đang chìm trong bể khổ đưa đến bờ Niết-bàn, Tam Bảo là ngọn đèn sáng soi đường cho chúng sanh khỏi lạc trong rừng tối vô minh. Người phát tâm tán trợ bồi bổ tô đắp cho Tam Bảo thường còn ở thế gian thì công đức biết bao kể xiết. Vì Tam Bảo thường còn ở thế gian, chúng ta phát tâm cúng dường, quả là việc làm tự lợi lợi tha đầy đủ.
19/09/2014(Xem: 11909)
Cái tuổi 40 thiệt khó nói là già hay trẻ. So với tuổi 80 thì đó là nửa đường, nhưng với tuổi 70 thì đã quá nửa. Vậy rồi cứ nghe se mình một tí là nghĩ ngợi lung tung. Thời nay ngoài mấy kiểu chết bất trắc, còn có chuyện dư đường, dư mỡ. Không kể bệnh nan y, chỉ cần vài năm không chịu thử máu là chuyện gì cũng có thể xảy ra.
18/09/2014(Xem: 13373)
Dì Sáu là một người đàn bà rất đáng phục. Sinh trưởng ở miền nam Việt Nam, lúc nhỏ chắc học hành cũng chẵng bao nhiêu. Sau 1975 di tản sang tây, không biết một tí tiếng Pháp nào, vậy mà lại một thân một mình sống được yên hàn từ mấy chục năm nay tại xóm La Tinh, ở ngay trung tâm thành phố Ba Lê hoa lệ.