Viết Cho Con Gái

24/02/201108:29(Xem: 12110)
Viết Cho Con Gái

VIẾT CHO CON GÁI
Tác giả: Lại Thế Luyện - Kim Phụng
NXB: Văn hóa Thông tin
Khổ sách: 13x19cm
Độ dày: 144 trang

Cùng các bậc cha mẹ (Thay lời tựa)

Con cái không chỉ là tương lai tuổi già của chúng ta, mà còn là một phần vô cùng quan trọng ngay trong cuộc sống hiện tại mỗi ngày. Vào những buổi chiều, nhìn con chập chững những bước đi đầu tiên trước sân nhà, trái tim bạn bỗng ngập tràn hạnh phúc. Nhưng rồi khi đưa mắt nhìn về phía chân trời xa, bạn băn khoăn tự hỏi: mình phải quan tâm, dạy dỗ con như thế nào đây? Bởi vì, chính việc biết sớm quan tâm, dạy dỗ con cái ngay từ tuổi ấu thơ mới tạo nên những bước phát triển vững chắc trong suốt đường đời này của con cái bạn.
Việc giáo dục con người phải được bắt đầu tuổi ấu thơ, từ gốc rễ gia đình. Giáo dục con cái – tức là chuẩn bị hành trang cần thiết cho con cái bước vào đời – là một công việc đầy khó khăn và phức tạp! Đây là trách nhiệm cao cả nhưng cũng rất nặng nề đặt lên vai các bậc làm cha mẹ! Thế nhưng, ngày nay rất nhiều bậc cha mẹ nuôi dạy con giống như hối hả tham gia vào một cuộc chạy việt dã, nghĩa là chưa chuẩn bị gì nhiều trước khi tham gia cuộc chạy đầy cam go này...
Theo dòng chảy hối hả của thời gian, cùng những công việc mưu sinh vất vả, bỗng một ngày, bạn thấy con gái yêu của mình đã bước vào tuổi thiếu niên. Con bạn mỗi lúc một lớn lên thì bạn cũng càng thêm tuổi. Sự cách biệt khá xa về tâm lý của hai lứa tuổi càng tạo thêm cho bạn nhiều vấn đề nan giải trong việc giáo dục con – những vấn đề mà trước đây bạn chưa từng gặp.
Ngày nay, nhiều bậc cha mẹ vì lý do công việc mà thiếu thời gian dành cho gia đình, thiếu sự quan tâm đúng mức đến con cái. Phần lớn những nguyên nhân gia đình tan vỡ hoặc con cái hư hỏng đều bắt nguồn từ việc cha mẹ thiếu quan tâm hoặc không có đủ thời gian để nói chuyện với con. Đặc biệt, trong bối cảnh xã hội ngày càng phức tạp, nếu cha mẹ bỏ bê, lơ là thì các con – nhất là con gái – do chưa đủ kinh nghiệm sống nên rất dễ vướng phải những sai lầm khó lường, như bị lôi kéo vào những điều xấu, những mặt trái không mong muốn của xã hội!
°°°
Với cương vị của người làm cha mẹ, bạn muốn dành thời gian chăm sóc, quan tâm, định hướng tương lai cho con, và nhất là muốn được trò chuyện với con, lắng nghe những tâm sự, khúc mắc của con... Có thể bạn chủ quan cho rằng, trước đây mình đã từng sống qua lứa tuổi của con mình rồi, nên bạn chắc chắn là mình có đủ – thậm chí có thừa – những kinh nghiệm cần thiết để giáo dục con. Thế nhưng, dường như đứa con gái bé bỏng đáng yêu ngày nào nay không còn thích nghe những lời lẽ giáo điều, nặng nề, những bài học đạo đức cứng nhắc, rập khuôn, và cả những lý lẽ thiếu thực tế, mang tính áp đặt của bạn nữa! Bạn bực mình vì sao tính tình của con lại trở nên ương bướng quá đỗi! Bạn chẳng thể nào hiểu nổi con mình đang nghĩ gì, đang cần gì và muốn gì?
Bạn càng tìm cách áp đặt con cái phải nghe theo những lý lẽ đúng đắn của mình thì con bạn lại càng không nghe lời bạn. Điều này thật dễ hiểu, vì bạn tìm cách áp đặt tức là bạn đang gây ra sự ức chế tâm lý cho con cái bạn đấy! Là cha mẹ, nếu chúng ta tìm cách can thiệp vào các vấn đề của con cái một cách thiếu khéo léo, tế nhị, chắc chắn con cái chúng ta sẽ tìm cách lại.
Vậy thì, chúng ta phải làm sao đây? Vấn đề càng trở nên nan giải!
Chính vì vậy, trong việc giáo dục con cái ngày nay, một trong những điều quan trọng được đặt ra là: cha mẹ cần phải tìm được cách nói chuyện phù hợp, sao cho những gì mình nói ra thật sự mang tính thuyết phục đối với con cái. Đôi khi, những lời tâm sự nhẹ nhàng lại có tác dụng khắc sâu những ý nghĩ tốt đẹp nơi tâm hồn con cái nhiều hơn so với những lời la mắng hà khắc, nóng nảy hoặc gàn dở...
Cuộc sống ngày của chúng ta vô cùng phong phú, nhưng cũng quá đỗi phức tạp! Cho nên, cha mẹ cần định hướng cho con – nhất là con đang ở lứa tuổi thiếu niên – có được những cái nhìn đúng đắn về cuộc sống, về tình bạn, tình yêu, về định hướng nghề nghiệp tương lai... Cha mẹ tuyệt đối không nên có những hành động kiểu như la mắng, cấm đoán, ngăn cản, áp đặt... đối với con cái. Điều quan trọng là hãy để con cái được bước đi trên chính đôi chân của chúng. Cha mẹ chỉ là người hỗ trợ khi cần.
°°°
Với tập sách này, chúng tôi mượn hình thức những lá thư – mỗi lá thư đều chứa đựng những bài học thiết yếu nhất trong việc giáo dục con cái – . Trước đây, chúng tôi đã ra mắt bạn đọc cuốn "cho trai". Còn cuốn bạn đang cầm trên tay đây bao gồm những lá thư viết riêng cho con gái. Sở dĩ chúng tôi tách ra làm hai tập sách khác nhau vì giáo dục con trai và con gái phải khác nhau, do có sự khác biệt cơ bản về những đặc điểm phát triển trên các mặt tâm sinh lý của hai phái nam nữ.
Giáo dục con trai và con gái đều là những công việc đầy khó khăn, nhưng giáo dục con gái thì càng chứa đựng nhiều vấn đề phức tạp, tế nhị hơn rất nhiều. Mọi tác động giáo dục của các bậc cha mẹ phải thực sự phù hợp với đặc điểm riêng của từng phái thì mới có hiệu quả!
Bạn hãy cuốn sách này như một món quà tặng tinh thần giản dị! Đôi khi, chỉ cần trao nó cho con gái yêu của mình với một ánh mắt chan chứa yêu thương, có thể đã đủ để thay cho những lời muốn nói với con! Rồi sẽ đến một ngày, con gái bạn cầm trên tay món quà bạn đã gửi tặng mà cảm thấy tình cảm yêu thương trong lòng trào dâng!
Với sự quan tâm, lo lắng, cố gắng tìm hiểu những đặc điểm tâm lý của con, cộng với một chút động viên, khích lệ đúng lúc, kịp thời, bạn hoàn toàn có cơ sở để tin tưởng một cách vững chắc rằng, con của bạn nhất định sẽ là một đứa con gái tốt, một công dân tốt và là một người phụ nữ có ích cho xã hội mai sau...
Chân thành chúc bạn sẽ có những người con ngoan ngoãn, xinh đẹp, giỏi giang. Đến một ngày, khi các con bạn đều đã trưởng thành, tương lai tuổi già của bạn nhất định sẽ là một cuộc sống mãn nguyện, tràn đầy hạnh phúc – như bạn hằng mong!
Thân ái!
Các tác giả

Source: rongmotamhon

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2011(Xem: 12946)
Ngày nayđọc được một bài viết về Phật giáo của một tác giả Ấn độ là một việc hiếm hoi,vì Phật giáo đã biến mất trên bán lục địa này đã tám thế kỷ. Nhưng nếu đọc đượcmột bài viết của một tác giả khác thường, thì lại còn hiếm hoi hơn nữa. BhimraoRamji Ambedkar (1891-1956) là cựu bộ trưởng Tư pháp trong chính phủ Nerhu, mộtngười tranh đấu cho công bằng xã hội, đơn độc chống lại sự phận chia giai cấp giữacon người và vạch trần những sai lầm của Ấn giáo.
09/02/2011(Xem: 12044)
Muốn giải thoát sanh tử, chúng ta cần phải biết gốc của sanh tử là gì? Theo pháp Mười hai nhân duyên, Phật dạy gốc của sanh tử là Vô minh.
09/02/2011(Xem: 12582)
Bốn mùa đã không thì làm gì có mùa Xuân, mùa Hạ. Thế mà nói ngày Xuân, tháng Xuân, mùa Xuân là nhằm trong cửa phương tiện tương đối luận bàn.
07/02/2011(Xem: 21815)
Trong Phật giáo, chúng ta không tin vào một đấng Tạo hóa nhưng chúng ta tin vào lòng tốt và giữ giới không sát hại sinh linh. Chúng ta tin vào luật nghiệp báo nhân quả...
06/02/2011(Xem: 12993)
Cúng lễ, cầu nguyện, xin ơn trên phù hộ cho bản thân, gia đình được bình an hay hoàn thành một điều ước, một tâm nguyện nào đó là một trong những nhu cầu căn bản và thiết yếu của con người, diễn ra trong sinh hoạt của hầu hết các tôn giáo.
06/02/2011(Xem: 22161)
Đạo Phật được đưa vào nước ta vào khoảng cuối thế kỷ thứ hai do những vị tăng sĩ và những thương gia Ấn Độ và Trung Á tới Việt Nam bằng đường biển Ấn Độ Dương.
02/02/2011(Xem: 17542)
Tập sách này gồm có những bài viết đơn giản về Phật Pháp Tại Thế Gian, Cốt Tủy Của Ðạo Phật, Vô Thượng Thậm Thâm Vi Diệu Pháp, những điều cụ thể, thiết thực...
01/02/2011(Xem: 13613)
Chúng tôi viết những bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn đọc giả đọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫn chứng liệu cụ thể cho người đọc dễ bề nghiên cứu.
31/01/2011(Xem: 12779)
Nói đến Tăng phục Phật Giáo trước tiên chúng ta nên tìm hiểu về những lý do căn bản, ý nghĩa thậm thâm của Tăng phục.
28/01/2011(Xem: 19531)
Tất cả chúng sanh lớn như loài người, nhỏ như các loài động vật đều có bổn phận để sanh tồn, như con người có bổn phận của con người, con kiến có bổn phận của con kiến, con ong có bổn phận của con ong, con chim, con sâu đều có bổn phận của con chim của con sâu..v..v.... Nguyễn Công Trứ thường ca ngợi về bổn phận của các loài động vật như : “Ta xem loài vật nhỏ, trong lòng ta tưởng mộ, ong kiến biết hợp đoàn, chim sâu còn luyến tổ, có nước không biết yêu, không bằng chim cùng sâu, có đoàn không biết hợp, ong kiến hơn ta nhiều..v..v.....” Các động vật thuộc loài hạ đẳng còn biết bổn phận đoàn kết và biết luyến tổ để sống còn để tồn tại thì huống hồ là loài người, nguyên vì các nhà hiền triết cho rằng loài người có trí khôn hơn loài vật. Cho nên vấn đề Bổn Phận là nguyên động lực lẽ sống của tất cả chúng sanh để hiện hữu và tồn tại trong cộng đồng duyên sanh của từng chủng loại.