Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Cái Đêm Hôm Ấy Nhớ Hoài

02/11/201406:52(Xem: 4924)
Cái Đêm Hôm Ấy Nhớ Hoài

Phat tu thuy dien

 






      Đêm hôm đó là một đêm trời mưa. Mưa dai ẳng như tình quê xứ Huế, nhưng không phải Huế. Mưa đang rơi trong trời đêm Thụy Sĩ. Càng về khuya, mưa rơi càng nặng hạt. Vạn vật im lìm đứng lặng trong đêm. Thời gian nhẹ trôi. Không gian yên vắng. Tất cả đang chìm vào tĩnh mịch giữa đêm khuya. Mọi nhà hàng xóm đều tắt đèn yên nghỉ. Không còn một tiếng động dù nhỏ nào, ngoài tiếng mưa rơi rả rích lẫn với tiếng tâm tình rù rì của anh em Gia Đình Phật Tử Trí Thủ chúng tôi ngồi quây quần bên nhau trên căn gác xếp nhà anh Khá.

Nói là căn gác xếp nghe cho đỡ thảm não một chút, chứ thật ra đó là tầng sát trần nhà, người Thụy Sĩ xây dùng chứa đồ cũ. Đứng bên dưới nhìn lên chỉ thấy một ô vuông như cánh cửa với cái móc để kéo chiếc cầu thang xuống. Căn gác hầu như ít ai lên đó nên bụi bặm, mùi ẩm mốc, thêm bóng đèn hiu hắt vàng úa, mới bước chân lên tưởng như  nhà ma hay địa ngục vậy. Thế nhưng đối với anh em Gia Đình Phật Tử (GĐPT) chúng tôi lúc bấy giờ tùy duyên biến nó thành…thiên đàng, vô cùng lý tưởng cho chúng tôi tổ chức “lửa trại„

     Số là mùa hè năm đó, mùa hè tại Thụy Sĩ rất hà tiện, đến rất nhanh và biến cũng rất mau. Thiên hạ khao khát nắng ấm như hạn hán mong mưa. Mùa hè sẽ là cơ hội cho biết bao người sinh hoạt ngoài trời, cắm trại, picnic, đua xe đạp, đi dạo, tắm nắng…Anh em GĐPT không ngoại lệ. Năm nào cũng thế, nhằm vào cuối tuần, khi mọi người thảnh thơi, chúng tôi cố thu xếp thời gian tụ họp quây quần bên nhau thưởng thức những ngày rực rỡ. Thế nhưng, năm đó, trời đã phụ lòng người. Nơi bìa rừng gần thành phố Olten, từng hàng thông xếp lớp chằng chịt, một con lạch nhỏ nước trong vắt quanh co uốn mình theo ven rừng đá sỏi; anh em đang lui cui, kẻ dựng lều, người lập bếp. Có anh còn chịu khó loay hoay “xây“ một nhà vệ sinh dã chiến nữa…Nhà vệ sinh này, nghe anh khoe thành tích, không cần nghiên cứu tìm tòi, tình cờ tìm thấy ở siêu thị. Nó bằng nhựa, có nắp đậy, có thùng chứa, cao tầm một người ngồi….Bây giờ, anh chỉ cần phênh lá bọc xung quanh như kiểu nhà vệ sinh ở thôn quê VN, “tân cổ giao duyên„ Âu Á hòa hợp đoàn kết gắn bó để phục vụ anh em GĐPT chúng tôi sao cho thật hữu hiệu...Nhưng, mưu sự tại anh thành sự do thiên. Anh đang phác họa một kiến trúc, ngắm nghía chọn “phong thủy„ thế nào để cửa ra vào của WC đừng “chiếu tướng„ vào chỗ ở của anh em hay nhà bếp của các cô, trái lại, khi anh em “hành sự„ còn lãng mạn ngắm cảnh cây rừng, nghe chim ríu rít chuyền cành, biết đâu gặp người có tâm hồn thi sĩ sẽ nhã được thơ…thì bỗng dưng trời lại đổi màu, đang sáng rực, tươi vui, mây đen ùn ùn kéo đến rồi trời đổ cơn mưa. Ban đầu chỉ là những giọt lất phất, sau càng lúc càng nặng hạt.      Chúng tôi được lệnh tháo trại, ba chân bốn cẳng thu dọn nhanh chiến trường, thoát về căn gác nhà anh Khá.

 

   Căn gác tuy bừa bãi luộm thuộm, nhà kho mà, nhưng khá rộng. Rồi với sức thanh niên “ Đâu cần thanh niên có. Đâu khó có thanh niên„ thế là chỉ trong chốc lát, chúng tôi đã có một căn phòng thơm tho tươm tất.

Nhân đây, cũng xin giới thiệu sơ về lực lượng đoàn sinh  anh em GĐPT lúc đó. Đa số là thành phần tị nạn mới qua. Trước cuộc sống mới đầy lạ lẫm bỡ ngỡ, nhất là hụt hẫng về tinh thần khi xa cách người thân, anh em đã nương vào tình thương của GĐPT, lấy GĐPT làm gia đình mình. Xem anh em trong gia đình làm người cật ruột. Những bữa cơm quây quần bên nhau ấm cúng, những ngày sinh hoạt học đạo, văn nghệ, vui đùa…cứ thế tình thân càng lúc càng khắn khít. Các anh chị huynh trưởng thương yêu tận tình lo lắng cho các em, dẫn dắt như cha mẹ chăm lo con cái. Rồi những buổi cắm trại sinh hoạt ngoài trời sống với thiên nhiên vào những mùa hè của Thụy Sĩ, tạo không khí thân tình cởi mở, để lòng ai nấy mở ra đón nhận tình thương và để hòa mình với cảnh sắc thiên nhiên núi non hùng vĩ, rừng thông vi vu và suối reo róc rách. Thế nhưng năm đó xui xẻo làm sao, cơn mưa không mời mà đến. Dự báo thời tiết đôi khi cũng trêu ngươi. Cũng...vô thường không lường trước được, nhưng nhờ thế, để lại cho anh em chúng tôi những dấu ấn in sâu trong lòng, đánh dấu một kỷ niệm “Cái Đêm Hôm Ấy Nhớ Hoài„ lưu lại trong tâm khảm mọi người chẳng bao giờ phai.

   Vâng, tôi nhớ rõ lắm. Trên căn gác xếp nhà anh Khá, không còn cơ hội để từng đoàn thi đua nấu ăn, thi đua văn nghệ, sinh hoạt... Mọi chương trình đều đình chỉ, thay đổi để chỉ ngồi xếp bằng quây quần bên nhau thiền định, tán gẫu, tâm tình, kể cho nhau nghe những kinh nghiệm sống, những câu chuyện đạo…trong khi chị Huệ, chị Thông đang lui cui dưới bếp cặm cụi chăm sóc nồi cà ri bánh mì, hy sinh thời gian của mình để phục vụ bữa ăn ngon cho 45 người khác.

   Đêm đến, một chương trình “lửa trại„ đột xuất không chuẩn bị nhưng vô cùng độc đáo. Những điều bất ngờ đôi khi cũng đem lại những thú vị không tưởng. Ba cây đèn cầy lớn làm tâm điểm cho chúng tôi hướng về. Trong cái mông lung mờ ảo của ánh lửa, trong cái không khí ấm cúng của căn gác; bên ngoài tiếng mưa vẫn thánh thót rơi như đánh nhịp cho không gian thêm linh động, thêm lãng mạn…

   Xen với các tiết mục cây nhà lá vườn, hát ca, múa, kịch và những nụ cười nổ dòn xé màn đêm tĩnh lặng - (Vui nhất là màn Hữu “triển lãm„ nhà vệ sinh. Anh làm như đó là công trình vĩ đại do anh khám phá. Anh biểu diễn tứ phía như ảo thuật gia, hãnh diện giới thiệu sự tiện lợi của chiếc nhà cầu dã chiến và hy vọng sẽ được sử dụng trong lần kế tiếp. Có người hỏi anh có nhận được đồng nào của công ty sản xuất không, mà anh quảng cáo nhiệt tình quá vậy.) - là cảm tưởng của các đoàn sinh. Các em còn rất trẻ, đa số tuổi đời vừa đôi mươi. Lần đầu tiên được nói chuyện trước đám đông, được trình bày tâm ý của riêng mình, như đứng trước vành móng ngựa, các em run run ngập ngừng bỡ ngỡ:

- Thưa các anh chị. Em xin tự giới thiệu, em tên Phong. Năm nay em vừa 19 tuổi. Tới Thụy Sĩ được một năm. Vào sinh hoạt với anh em GĐPT được 6 tháng. Thời gian tuy ngắn ngủi, nhưng đủ cho em thấy tình thương của các anh chị và các bạn dành cho em trong những ngày chân ướt chân ráo nơi xứ lạ quê người. Tình cảm đó sưởi ấm lòng em, em thấy tự tin hơn, mạnh dạn hơn và không còn cái cảm giác sợ hãi để mạnh tiến vào đời.

   Phong nói bằng tiếng lòng chân thành phát xuất từ trái tim. Giọng em run run xúc động. Rồi cứ thế, lần lượt từng em khác...Có em chỉ tóm tắt vài chữ “Em thương các anh chị và các bạn nhưng em...em...không...biết...diễn tả...làm sao!”. Em đã diễn tả rồi đấy. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng nói lên tình cảm chân thành trong em.

   Cuối cùng để kết thúc đêm “lửa trại” khi kim đồng hồ chỉ đúng 2 giờ sáng, bác gia trưởng, người lớn tuổi nhất, nói lên cảm tưởng của mình:

- Thưa các bạn, bây giờ đêm đã khuya. Trong ánh lửa lập lòe hiu hắt từ những ngọn nến, trong không khí ấm cúng thân tình của chúng ta, gợi cho tôi nhớ đến cuộc kháng chiến của Lê Lợi, vị anh hùng áo vải đất Lam Sơn, cũng trong đêm khuya khoắt thế này, cùng các nghĩa sĩ quây quần bên nhau để bàn chuyện cứu nước. Họ chỉ là những thảo dân chơn chất mộc mạc, nhưng biết đau cái đau của dân tộc, biết cảm nỗi khổ của toàn dân. Họ hẹn nhau tại rừng Chí Linh âm thầm bàn chuyện đại sự. Hình ảnh đó, khung cảnh đó, làm tôi liên tưởng đến chúng ta hôm nay. Tuy sự việc khác nhau, nhưng cùng chung mục đích: Mong an vui hạnh phúc đến cho mình và cho người. Vâng, chúng ta chỉ là những người con Phật, cũng chơn chất mộc mạc, cùng chung chí nguyện mới tìm đến nhau và ngồi bên nhau. Với bản chất từ bi của người Phật tử, chúng ta cũng ao ước, mong mỏi không riêng cho chúng ta mà tất cả chúng sinh trên cõi đời này được sống thanh bình an lạc. Muốn được thế, không chỉ riêng chính chúng ta phải cố tìm tòi học hỏi giáo lý của đức Phật để áp dụng vào cuộc sống của chúng ta mà còn biết làm thế nào hỗ trợ đạo để Phật giáo trường tồn đem an lạc cho người khác nữa. Vì đạo Phật là đạo của dân tộc và là đạo ban vui cưú khổ, đồng hành theo sự thạnh suy cùng dân tộc, gắn liền với vận mệnh của đất nước  như hình với bóng suốt chiều dài lịch sử, từng vượt qua những giai đoạn khó khăn gian truân để ghi vào trang sử Phật giáo một thời vẽ vang oanh liệt. Đạo Phật còn thì đất nước sẽ còn.

   Ngày xưa đức Trần Nhân Tông, một vị vua đời nhà Trần, vốn có tâm Phật, lòng từ có thừa, nhưng khi nước nhà nguy biến vẫn khoác chiến bào đánh đuổi ngoại xâm bảo vệ non sông. Sau ngài xuất gia, trở thành thiền sư tu trên núi Yên Tử.

   Đạo Phật không tiêu cực, trái lại, đó là đạo tích cực. Tích cực đem lại hạnh phúc an vui cho mọi người. Nhìn vào lịch sử thời Lý, Trần...Phật giáo đã góp phần một cách vẽ vang trong việc trị quốc và cứu quốc. Lấy đạo đức của đạo Phật làm cương lĩnh điều hành quản trị Quốc gia đã đem lại cơm no áo ấm thanh bình cho toàn dân. Vì thế, chúng ta có bổn phận duy trì và phát huy giáo pháp của Đức Phật. Vui vẻ nhìn lại những điều đã tiếp nhận và hẹn cùng nhau sẽ hội tụ trong những dịp tương lai. Và tâm niệm rằng sự tu học cần thiết như hơi thở. Biển Phật pháp mênh mông chúng ta nguyện cùng nhau tiến bước trên đường tới giác ngộ và nhờ vào kiến thức thu nhận được, chúng ta hết lòng phục vụ tha nhân trong bất cứ trường hợp nào và ở đâu. Cùng phát triển tâm từ bi rộng lớn, sự phục vụ sẽ có kết quả cụ thể hơn trong đời sống cá nhân, gia đình và cộng đồng. Chúc các bạn vui mạnh, hạnh phúc và thành công rực rỡ trong sự nghiệp hoằng dương Phật pháp. Xin gửi lời chúc sức khỏe đến bậc Trưởng Thượng của các bạn.

   Cám ơn các bạn!

   Những lời tâm huyết của bác gia trưởng như lời giáo huấn gởi đến anh em, để bây giờ sau gần 20 năm, trải biết bao gian nan trở ngại, kẻ còn người mất, kẻ đi người đến, GĐPT Thụy Sĩ vẫn đứng vững cho đến hôm nay. Thế hệ sau tiếp nối thế hệ xưa như “tre già măng mọc„. Các em của ngày xưa, bây giờ vững vàng như đại thụ trong vai trò của người huynh trưởng hướng dẫn những người sau.Tiếp nối và tiếp nối không ngừng như giòng suối chảy nhẹ nhàng, róc rách trên ven đồi Thụy Sĩ.

   Kỷ niệm 20 năm đánh dấu sự hình thành và phát triển của GĐPT Thiện Trí (ghép tên từ hai gia đình Thiện Hoa - Trí Thủ) đã chứng minh điều đó. Và hôm nay, ngồi ghi lại những giòng này, gợi cho tôi nhớ nhiều những kỷ niệm khó phai. Và “Cái Đêm Hôm Đó Nhớ Hoài„ một đêm ghi đậm nhiều dấu ấn, như in vào, không những trong ký ức tôi, mà tôi còn khẳng định trong tâm khảm anh em, những người tham dự hôm đó,  khi nhắc lại, mọi người tự mỉm cười và tìm lại những thân thương êm đềm của ngày cũ.

   Thân chào các bạn.Và mến chúc các bạn Bồ Đề Tâm kiên cố, vững mạnh trên con đường lý tưởng mà các bạn đã chọn.

 

Trần Thị Nhật Hưng

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/07/2013(Xem: 5938)
Đức Thế Tôn thường dạy rằng sau những ngày tháng vân du hoằng hóa độ sanh ở các làng mạc xa xôi, chư Tôn đức tăng ni mỗi năm trong ba tháng mùa mưa nên trú một chỗ cùng nhiếp thân khẩu ý, chuyên tu thiền định, trưởng dưỡng giới định tuệ, nuôi lớn đạo tâm trong tinh thần thanh tịnh lục hòa của tăng già.
27/07/2013(Xem: 6948)
Tôi đang huân tập một đức tính: Hễ có ai chửi tôi, nhục mạ, bôi lọ tôi…tôi sẽ nhẫn nhục không trả lời. Nếu buộc phải trả lời tôi sẽ dùng lời lẽ ôn hòa, không dùng lời thô tục, hung dữ…để trình bày rõ sự việc, để mọi người được biết…mà không làm tổn thương đến người đang công kích hay thù hận tôi. Đức Phật dạy rằng “Muôn loài chúng sinh đều bình đẳng”. Nếu con hổ có thể gầm, con sư tử có thể rống…thì con chim cũng có thể hát ca, con suối có thể reo, thậm chí loài côn trùng nhỏ bé cũng có quyền cất lên tiếng nỉ non giữa canh khuya. Ai cũng có quyền cất lên tiếng nói mà không một ai có quyền ngăn cản miễn sao tiếng nói đó không làm tổn hại tới người khác, không làm xáo trộn sự an vui của cộng đồng.
27/07/2013(Xem: 6499)
Đi chùa lễ Phật, ở nhà ăn chay, tụng kinh niệm Phật, ra ngoài đời hoạt động thiện nguyện, đóng góp cho xã hội là sinh hoạt nền tảng cần có của một Phật tử chân chính. Những hoạt động trên có tác dụng rất lớn khiến bản thân thanh tịnh, tâm hồn hướng thượng, gia đình hạnh phúc, vun trồng cội phúc cho mình và cho con cháu. Song đó chỉ là những điều kiện cần nhưng chưa đủ
27/07/2013(Xem: 7883)
Mẹ tôi là một góa phụ đã bảy mươi mốt tuổi, người đã sống một mình kể từ khi Ba tôi mất cách đây mười chín năm. Sau khi Ba tôi qua đời, tôi đã di chuyển 2500 dặm để đến California, nơi tôi bắt đầu xây dựng mái ấm gia đình và lập nghiệp ở đây. Khi tôi quay về lại quê nhà cách đây năm năm, tôi tự hứa với chính mình sẽ dành nhiều thời gian cho Mẹ. Nhưng vì bận rộn công việc và ba đứa con, tôi đã không có thời gian nhiều để thăm Mẹ ngoài những dịp nghỉ lễ hay gặp mặt gia đình.
26/07/2013(Xem: 17957)
Thuyết Luân Hồi & Phật Giáo Tây Phương (Rebirth and The Western Buddhism), nguyên tác Anh ngữ của Martin Wilson, Việt dịch: Thích Nguyên Tạng
26/07/2013(Xem: 6464)
Bác đi tu từ bao giờ tôi không biết. Khi tôi có hiểu biết thì đã thấy bác là một ông thầy chùa. Khi tôi hiểu biết thêm một chút nữa thì cả gia đình bác đã có một ngôi chùa riêng. Trước đó bác tụng kinh gõ mõ trong ngôi nhà thờ của dòng họ mà bác là người vai trưởng được cai quản. Tôi phải nói là bác tôi vừa là một ông thầy chùa nhà quê, vừa… mù chữ. Có lẽ ông không biết một chữ a, b, c nào cả. Nhưng ông biết “chữ nho”. Bác tụng niệm ê a bằng “chữ nho”.
26/07/2013(Xem: 8971)
Nguyễn Du khi cho Kiều đi tu phía sau vườn của nhà Hoạn Thư, chỉ cho cô thọ tam quy ngũ giới. Nhiều Thầy của chúng ta phản đối, cho là Nguyễn Du không hiểu luật xuất gia cho nên nói như vậy, vì người xuất gia, theo luật, thấp nhất là thọ mười giới sa-di. Sự phản đối này thiếu cơ sở lịch sử về vấn đề truyền thọ giới và thọ giới ở nước ta.
25/07/2013(Xem: 6169)
Năm nay là năm 2013, đây là năm kỷ niệm chu niên lần thứ 30 của Gia Đình Phật Tử Pháp Bảo tại thành phố Sydney, tiểu bang New South Wales, Úc Đại Lợi. Những khuôn mặt của 30 năm về trước và những con người theo suốt chiều dài lịch sử vừa qua, đến nay chắc chắn đã theo luật Vô Thường biến đổi khá nhiều. Nếu làm con tính nhẩm, các em Oanh Vũ 6 tuổi của thời 1983, thì năm nay cũng đã thành một thanh niên, thanh nữ 36 tuổi
25/07/2013(Xem: 6410)
Vươn đến một đời sống thành công và hạnh phúc là niềm mơ ước muôn thưở và rất chánh đáng của mỗi con người. Làm người ai cũng mong một đời sống vui vẻ và hạnh phúc.
25/07/2013(Xem: 7036)
Khổng Tử: Trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật. Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử Thời Đông Chu bên Tàu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ ... Thầy trò Khổng Tử trên đường từ Lỗ sang Tề cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng. May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Senior Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com ; http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com , tvquangduc@bigpond.com
KHÁCH VIẾNG THĂM
110,220,567