Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Cụ Họa Tâm Huệ Võ Đình Thụy (1899-1951)

25/01/202109:45(Xem: 551)
Cụ Họa Tâm Huệ Võ Đình Thụy (1899-1951)
vo dinh thuy


CỤ HỌA
TÂM HUỆ VÕ ĐÌNH THỤY
(1899-1951)



Nói đến cụ Họa, hầu như  người người dân thôn Vạn An, xã Nghĩa Thương, quận Tư Nghĩa thuộc tỉnh Quảng Ngãi. Nếu sống cùng thời thì ai ai cũng biết cụ. Thật ra tên cụ là Võ đình Thụy, pháp danh Tâm Huệ  sinh năm 1899 mất ngày 31 tháng 1 năm 1951 tại quê nhà. Cụ dáng người  tầm thước. Sóng mủi cao cân xứng với khuôn mặt chữ điền. vầng trán cao rộng. Miệng hàm én. Đặc biệt hai mắt sáng quắt, biểu lộ đức tính ngay thẳng, lòng đầy quả cảm.

   
Nghe đồn tổ tiên cụ vốn ở Thái Nguyên, Bắc phần. Họ đã theo chân chúa Nguyễn Hoàng vào châu Thuận Hóa, đến lập nghiệp tại xứ Xuân Lang ( di tích Chiêm Thành để lại ) ở hướng tây, cách tỉnh lỵ khoảng 4 cây số. Sau tổ tiên cụ dời về thôn Vạn An sinh sống cho đến  đời cụ đã được 11 thế hệ.

    Thuở thiếu thời, cụ là cháu nội đích tôn của quan tri phủ huyện Hòa Đa tỉnh Bình thuận. Cha cụ cũng làm quan nên người trong làng gọi cụ là cả ấm. Trong bối cảnh lịch sử nước nhà. Thời cụ sinh ra và lớn lên cũng là lúc thực dân Pháp có phần nào ổn định được tình hình cai trị tại xứ thuộc địa Nam kỳ, cũng cố được thực lực tại vùng bảo hộ Bắc kỳ, Trung kỳ. Sở dĩ người viết nói có phần nào ổn định bởi vì trong suốt thời gian thực dân Pháp đã đặt được nền đô hộ, song chính quyền bảo hộ không lúc nào được ăn ngon, ngủ được yên. Họ luôn luôn bị dân tộc Việt nổi lên chống đối. Hầu mong giành được đôc lập, tự chủ cho nước nhà. Các vua nhà Nguyễn chỉ là những con rối trên sân khấu chính trị để thực dân pháp mặc tình thao túng. Ngoại trừ vài vị có tinh thần vì dân vì nước như vua Hàm Nghi, Thành thái, Duy Tân đều bị thực dân bắt đi đày. Giá trị đạo đức Khổng , Mạnh xuống cấp một cách thậm tệ, khiến những nhà nho đại diện cho tầng lớp sĩ phu yêu nước đã phải thốt lên:

                                Cái học nhà nho đã hỏng rồi

                                Mười người đi học chín người thôi

                                Cô hàng bán sách lim nhim ngủ

                                Thầy khóa tư lương thấp thỏm ngồi

                                Sĩ khí rụt rè  gà phải cáo

                                Văn chương liều lĩnh đấm ăn xôi

                                --------------------

 Khi mà tôn ti trật tự của xã hôi bị đảo lộn cho đến nổi:

                                
Một đàn thằng hỏng đứng mà trông

                                 Chúng đổ phen nầy có sướng không

                                 Trên ghế bà đầm ngoai đít vịt

                                Dưới sân ông cữ ngẩng đầu rồng

Hoặc nhìn thấy cảnh tượng mất phẩm cách, lố lăng. Làm trò cười cho thiên hạ như:

                               Tham tiền cột mở lắm anh leo


Nền tảng Nho học đã như thế. Đối với đạo Phật là một tôn giáo đặc trưng cho nền văn hóa dân tộc cũng bị thực dân Pháp và các thừa sai mạ lỵ xuyên tạc gọi là đạo thờ ma quỷ, dùng những từ khiếm nhã đối với đức Phật (  phép giảng tám ngày của thừa sai Đắc Lộ ). Một số di tích văn hóa, chùa chiền bị đập phá, thay vào đó bằng những ngôi nhà thờ. Họ tìm cách dần dần đưa vào nền văn hóa Ki Tô hoàn toàn xa lạ, đi ngược lại với truyền thống văn hóa dân tộc. Thời cuộc đảo điên như thế nên cũng có một số ít tu sĩ Phật giáo sa ngã. Khiến người dân đã thốt lên câu:

                               Công đức tu hành sư có lộng

                              Xu hào rủng rĩnh Mán ngồi xe

Nhưng cũng may, còn  rất nhiều bậc chơn tu, đạo đức cao dầy lui về nơi thôn dã, sống cuộc đời đạo hạnh, vui cùng câu kinh tiếng kệ, tịnh tâm tu dưỡng. Cũng từ đó những ngôi chùa ở các thôn quê hẻo lánh đã trở thành nơi gìn giữ, bảo vệ truyền thống văn hóa, những nếp sống tâm linh của dân tộc, là nơi duy trì ánh sáng tuệ đăng. Để chờ đợi những thuận duyên chấn hưng Phật giáo cho cả ba miền Trung, Nam, Bắc.

Thời cuộc đổi thay, Nho học mất đi địa vị độc tôn. Thiên hạ đổ xô đi học chữ quốc ngữ, học tiếng Tây để làm thầy thông, thầy Phán. Để rồi có đời sống “ Tối rượu sâm banh, sáng sửa bò “. Để rồi có kẻ quên đi cội nguồn dân tộc, làm tay sai cho ngoại bang chống lại dân tộc của mình…

    Khác với những người cùng thời. Cụ Họa theo tây học để hưởng ứng lời kêu gọi của các cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng…Hầu đem những sự hiểu biết về khoa học, kỷ thuật của nước người. Để rồi tự cường canh tân đất nước, nhằm nâng cao trình độ dân trí khiến cho dân giàu, nước mạnh. Do đó sau khi tốt nghiệp về ngành công chánh xây dựng. Cụ đã không chịu làm việc cho thực dân Pháp cũng không làm việc với triều đình Cụ đem cái sỡ học của mình, tự lập công ty đấu thầu về xây cất để cạnh tranh  với các công ty người Pháp. Nếu ở miền Bắc, người ta biết đến một Bạch Thái Bưởi có công ty vận chuyển đường biển từ Hải Phòng vào Sài  gòn. Đó là một công ty hàng hải đầu tiên và độc nhất do người Việt Nam làm chủ đã dám cạnh tranh cùng các công ty ngoại quốc như công ty Anh -Ấn và các công ty của Pháp…thì ít ra ngay tại Quảng Ngãi hay một vài tỉnh miền Trung, người ta biết đến về ngành xây dựng, nhà cửa và những việc làm có tính cách xã hội mà cụ đã giúp cho  dân địa phương khiến cho người Pháp cũng phải e dè, nể phục.

    Trở lại cái tên cụ Họa, thật ra đó không phải là tên do cha sanh, mẹ đẻ đặt cho. Tập tục Việt thường húy kỵ việc gọi tên thật với người thân hoặc những người mình kính trọng. Lý do nữa là vì cụ làm ngành xây dựng nên luôn luôn mang theo bản vẽ thiết kế ( họa đồ ) đến các công trình thi công. Từ đó dân làng lúc đầu kêu bằng ông Họa. Thời gian trôi qua,tuổi tác càng cao, họ gọi cụ Họa. Đôi khi người dân địa phương còn gọi là cụ Hường. Mặc dù cụ không làm việc với triều đình, nhưng cụ được tập ấm Hường Lô Tự Khanh, một ngạch trật tứ phẩm do vua ban bởi cụ là con rễ Tùng Thiện Vương.  

    Đạo Phật truyền vào nước ta rất sớm. Trung tâm văn hóa Luy lâu tại Giao chỉ được nhiều học giả dựa vào các chứng liệu nghiên cứu. Các học giả đánh giá rằng trung tâm nầy có trước cả trung tâm văn hóa Bành Thành và Lạc Dương ở Trung quốc vào thời hậu Hán. Những dữ kiện cũng chứng minh được rằng sự hình thành trung tâm văn hóa nầy rất rõ ràng, không lờ mờ như sự hình thành hai trung tâm văn hóa Bành Thành và Lạc Dương ( việc thiền sư Khương Tăng Hội từ chùa Dâu thuộc Luy Lâu đến Giang Nam giảng đạo Pháp thời Tôn Quyền rồi ở tại chùa Kiến Khai, đó là một trong số các dữ liệu ) . Do đó tổ tiên gia đình cụ cũng không thể thoát ra khỏi dòng hệ mệnh văn hóa Phật giáo vốn đã có lâu đời của dân tộc.

    Thời  gian cụ Họa đang sống, cũng là giai đoạn phong tào chấn hưng Phật  giáo đạt đến cao độ. Trong Nam do các tổ Thiện Chiếu, tổ Khánh Hòa và một số cư sĩ khởi xướng. Nhiều hội Phật học được hình thành như hội Lục Hòa với tạp chí Pháp Âm, hội Phật giáo Tân Thanh và sau là hội Nam Kỳ Nghiên cứu Phật Học với tờ báo Từ Bi Âm. Tại Trung Kỳ các ngài Giác Tiên, cụ Tâm Minh Lê Đình Thám, ngài Phước Huệ ở chùa Thập Tháp ( Bình Định ) với tạp Viên Âm làm phương tiện hoằng dương đạo Pháp. Ngoài Bắc có cụ tổ Vĩnh Nghiêm ( Thanh Hanh ) sư cụ Tổ Các ( Dương Trung Thứ ) sư cụ Bằng Sở (Dương văn Hiển) cho phát hành tờ Đuốc Tuệ để truyền bá giáo lý. Nhằm mục đích đào tạo Tăng tài cho thế hệ Phật giáo mai sau, nhiều trường đào tạo Tăng, Ni được hình thành. Miền Bắc có trường đào tạo Tăng ở chùa Quán Sứ, trường Ni tại chùa Bồ Đề. Đối với Trung kỳ có Phật học viện Tây Thiên, Phật học viện ở chùa Báo Quốc, trường Ni ở chùa Diệu Đức. Trong Nam có Phật học Viện do hội Lưỡng Xuyên Phật Học Trà Vinh tổ chức. Để đào tạo các thanh thiếu niên thành những Phật tử chân chánh có Gia Đình Phật Hóa Phổ tiền thân của Gia Đình Phật Tử Việt Nam. Chúng ta cũng không quên công ơn cụ Thiều Chữu đã phiên dịch nhiều tạng kinh chữ Hán ra chữ Việt, khiến quần chúng Phật tử hiểu biết rõ hơn về giáo lý Phật Đà.

    Đối với cao trào chấn hưng Phật giáo ở khắp ba miền Nam, Trung, Bắc ảnh hương đến tư duy của cụ Họa không nhỏ trong đời sống tu hành, công tác Phật sự và sự hổ trợ cho phong trào phục hưng Phật giáo. Để mở mang các cơ sở Phật giáo, cụ không ngần ngại  cùng với các đạo hữu  đương thời  gầy dựng hoặc trùng tu lại  các ngôi chùa. Vào năm 1940  tỉnh hội Phật giáo  Khánh Hòa đại trùng tu chùa Long Sơn. Cụ Võ Đình Thụy ( cụ Họa ) cùng với cụ Hội trưởng Tôn Thất Quyền là hai vị có công đầu trong đợt đại trùng tu nầy. Khi cụ Họa có công việc thầu  xây cất tại Dalat cụ đã hổ trợ tịnh tài để xây dựng  chùa hội huyện Đơn Dương tỉnh Lâm Đồng. Ngôi chùa tại thôn Vạn An cũng được cụ Họa tài trợ để xây dựng. Rất tiếc ngôi chùa đã bị bom đạn tàn phá trong cuộc chiến tranh Việt – Pháp. Sau năm 1975, khi nước nhà thống nhất. Để có nơi tu học. Ngôi chùa Cảnh Tiên đã được dân làng đã góp công, góp của xây dựng lại chính nơi nền ngôi chùa củ. Đối với việc đào tạo Tăng tài cụ tài trợ cho vấn đề ăn học.  Nhiều vị đã trở thành rường cột, giữ những chức vụ hệ trọng trong giáo hội Phật giáo. Nhưng ngược lại cúng dường cá thể cho các chư Tăng, Ni cụ lại rất hạn chế. Bởi cụ  quan niệm rằng nên giúp thầy cô giữ giới luật, sống cuộc sống “ Thiểu dục tri túc “. Đối với con cháu là nữ giới .  cụ khuyên bảo tránh tiếp xúc với thầy một cách riêng rẻ, làm xáo trộn việc thanh tu. Nếu có thắc mắc điều gì về giáo lý nên cùng đại chúng vấn hỏi trong giờ thầy giảng dạy.

    Về phương diện tu học, cụ lấy đơn vị gia đình làm gốc, cụ thường khuyên bảo cùng các em và con cháu rằng  phải sống trong tinh thần lục hòa, mà trước tiên phải thân hòa  đồng trụ., nhờ  có cùng nhau chung sống, giúp chúng ta cùng tu tập các các pháp  hòa khác ( Khẩu, ý, kiến, lợi, giới ). Cụ  Họa quan niệm rằng nhiều đơn gia đình sống  hòa thuận như thế sẽ tạo thành một xã hội an bình, nhiều xã hội an bình như thế lo chi thế giới không thái bình an lạc. Sống hòa hảo với nhau.

    Đối với việc giúp đỡ cho những người neo đơn, nghèo khổ hoặc thiên tai bão lụt. Cụ thường khuyên bảo các em và con cháu nên thực hành theo ba hạnh Bi - Trí - Dũng của người Phật tử. Ba hạnh nguyện đó được cụ giải thích một cách cụ thể : suy nghĩ xem sự giúp đỡ của mình có đem đến kết quả tốt cho người nhận hay không? Nếu có mình phải quyết chí thực hiện dù có ảnh hưởng xấu cho quyền lợi, địa vị trong xã hội của mình cũng không từ nan. Có người bảo cụ theo pháp tu bố thí Ba La mật. Người hành giả cần thể hiện tinh thần Bồ Tát Hành trong đó phần bố thí là quan trong. Phật đã chỉ dạy: hành động bố thí phải trong sạch. Không phân biệt giàu nghèo. Không phân biệt giới tính, tuổi tác, bạn, thù… Cụ nghĩ nếu hiểu như thế, e rằng chúng ta chưa thông đạt hết ý Phật dạy. Phật nói như thế là muốn chúng ta trải rộng lòng từ .  Nếu chúng ta phân biệt đối tượng thì phạm trù bố thí sẽ bị thu hẹp. Nhưng Đức từ Phụ không dạy chúng ta đừng dung trí tuệ  để xem nên dùng tài  thí hay pháp thí  để có hiệu quả cho người nhận. Một dẫn dụ có người giàu nhưng keo kiệt  không cứu giúp ai  song lúc nào cũng muốn có thêm của cải. Nếu ta giúp  không khác gì chúng ta tạo thêm tập khí xấu cho họ. Bởi thế không có lý do gì mình lại lấy tiền của cho thêm, nhưng chúng ta lựa lời khuyên giải người đó nên phát tâm từ bố thí cho người nghèo khổ xung quanh để họ có ruộng phước mai sau .  Đối với người cờ bạc rượu chè cũng vậy, chúng ta không thể cho tiền để họ nướng vào canh bạc, mang đến hậu qủa xấu . Bởi vì “ cờ bạc là bác thằng bần, cửa nhà bán sạch mang gông vào cùm “.NHững người như thế cụ tìm lời khuyên giải, nói đến sự tệ hại của vấn đề cờ bạc, rượu chè cho họ từ bỏ tệ nạn đam mê đó.. Ngay cả những người thật sự khốn khó, cụ giúp tiền của để qua khỏi cơn ngặt nghèo, song đồng thời tạo công ăn việc làm cho họ nếu có thể được. Nhiều việc cụ giúp đỡ người dân địa phương đã trở thành giai thoại truyền tụng trong dân làng như câu chuyện cụ giúp gia đình nạn nhân bị lính lệ giết chết, rồi người lính vu khống người nầy hành hung với nhân viên thừa hành phận sự để chạy tội.

      Thời ấy còn có lệ đi làm xâu cho làng xã. Có gia đình nọ vì nghèo khó không có tiền đóng cho làng nên thường làm những công việc tạp dịch. Mặc dầu anh ta đã làm đủ số ngày do làng xã ấn định, song do người lính lo phần hành kêu người đi làm nghĩa vụ thuế thân đó ăn tiền đút lót của người khác nên cứ gọi anh ta đến làm việc làng xã. Sau  khi trình bày sự việc là mình đã làm đủ ngày công qui định rồi ra về. Người lính tức giận bắn chết anh ta với tội danh hành hung người thừa hành công cụ. Nhận được tin anh bị chế. Cụ Họa đến thăm và giúp cho gia đình một ít tiền để lo việc ma chay. Khi nhìn vết  bắn gây ra cái chết. Cụ biết rằng người  lính vu oan  cho anh ta. Vì khi có ấu đã, người lính bắn tự vệ thì vết đạn lúc mới vào đằng phía trước trán phải nhỏ và phía sau  sọ sức công phá sẽ mạnh hơn. Do đó  vết thương đằng sau đầu sẽ lớn hơn, song  cụ thấy ngược lại. Điều nầy chứng tỏ nạn nhân không hành hung người lính, anh ta đang rời trụ sở thôn để về nhà. Bởi viên đạn kết liểu sinh mạng anh do người lính từ sau lưng bắn tới. Cụ Họa quyết định giúp người nhà nạn nhân kiện làng xã để lấy lại công đạo. Mục đích trước tiên là minh oan cho nạn nhân để làng xã đền bù thiệt hại, sau đó nhằm răn đe kẻ cậy quyền thế ức hiếp người thế cô. Mặc dầu việc làm nầy sẽ đụng chạm đến cửa quyền song cụ vẫn không ngại.. Ngày xữ kiện cụ mang đến một đầu heo và yêu cầu xã trưởng cho người lính dùng súng  đứng phía sau đầu heo bắn tới. Kết quả cho thấy vết bắn phía đầu đạn mới vào nhỏ , ra phía sau vết đạn công phá bự hơn, nó phù hợp với biên bản khám nghiệm tử thi nạn nhân.. Sự việc nầy chứng tỏ anh ta không hề hành hung với nhân viên thừa hành công vụ. Nếu hành hung, ấu đả thì mặt phải đối mặt, vết đạn phía trước trán phải nhỏ hơn vết đạn phía sau ót.

    

    Câu truyện được truyền tụng sau đây không phải cụ dùng sự dũng cảm để chống lại kẻ có thế lực, có quyền hành mà cụ  dùng hành động dũng cảm chống lại lòng mê tín, dị đoan của dân làng để thực hiện cho được đề án dẫn thủy nhập điền để  giúp hàng trăm mẫu ruộng bị thiếu nước vào mùa nắng có đủ nước để phục vụ nông nghiệp. Giúp cho người  nông dân có thêm công ăn, việc làm. Để  nông gia  đở phải phập phồng lo sợ bị thất thu bởi thiên tai, bảo lụt. Vùng rừng núi huyện Minh Long nằm giáp ranh huyện  Nghĩa Hành có  nhiều khe suối. Đó chính là những  phụ lưu giúp cho dòng chảy Phước Giang hùng vĩ hơn. Sông Phước Giang có những Phụ lưu chảy qua các miền quê thuộc huyện Nghĩa Hành, Tư Nghĩa và thành phố Quảng Ngãi. Cuối cùng dòng chảy Phước Giang  hòa nhập vào sông Phú Thọ để chảy ra biển ở cửa Đại - Cổ Lũy. Với chiều dài của sông Phước Giang khoảng 20Km nên dòng chảy ngắn . Về mùa mưa, nước từ thượng nguồn ào ạt tuôn chạy về hạ lưu sinh ra lủ lụt, nhưng vào mùa khô lưu lượng dòng chảy yếu không đủ nước phục vụ cho ngành nông nghiệp, Vấn nạn nầy chính là mối ưu tư của cụ Họa.

    Những ai ở miền Trung nói chung,  dân Quảng Ngãi nói riêng đều biết rằng vào thời điểm để người nông dân có nước cày bừa. Đó cũng là thời điểm lũ lụt thường ập đến. Khiến những nông gia đôi khi mất trắng cả thóc giống, lâm vào cảnh thiếu ăn. Những năm thất thu như thế cụ Họa thường giúp đở gạo tiền hoặc cho vay thóc giống không lấy lời để sang năm tá điền trả lại. Song cụ Hoạ nghĩ những việc làm đó chỉ tạm bợ. Sự trợ giúp đó giống trường hợp “ của vô nhà khó như gió vô nhà trống “ không phải kế sách lâu dài, người dân vẫn lâm vào cảnh đói khổ. Dự án đắp đập, đào kênh để dẫn nước vào vùng đất khô cằn chỉ chờ mưa xuống trồng lúa hay hoa màu phụ để trở thành ruộng lúa xanh um, trỉu hạt đã lóe trong trí cụ. Nhưng cái khó  làm sao thuyết phục được dân địa phương bỏ được sự mê tín về phong thủy, về long mạch để họ chấp nhận dự án của cụ. Thế  rồi cụ tạo dựng những mô hình với hồ chứa nước, với những con kênh dẫn nước vào những nơi cần đến…  Mô hình giống hệt ngoài địa thế. Mô hình được trình làng, xã cụ trình bày về lợi ích việc của việc đắp đập là có nước làm nhiều vụ mùa. Những ruộng lúa trước đây chờ mưa xuống mới cày cấy được thì có thế làm sớm hơn hoặc trể hơn để tránh lũ lụt và đòn đánh cuối cùng khiến người dân phải chấp nhận đó là cụ xin giấy phép của cấp tỉnh chấp nhận đề án. Thế rồi đập Quánh hay còn gọi là đập ông Họa dài hơn trăm mét đắp chận một dòng phụ lưu của song Phước Giang giữ nước tưới cho cánh đồng Vạn An, đồng Nghĩa Hiệp vùng giáp ranh. Ngày nay đập vẫn đang có nhiệm vụ giữ nước tước cho vùng nước cuối nguồn Thạch Nham. Từ đó ngưới dân Vạn An không còn nơm nớp lo sợ bị thất thu vì bảo lụt, năng xuất thu hoạch tang lên gấp hai, gấp ba. Để nhớ ơn người dân địa phương đã lập sinh từ thờ phượng, xem cụ như một vị thần làng. Sinh từ nầy ngày nay vẫn còn.

    Đối với những người có đầu óc phiêu lưu, không thích cuộc sống tay lấm chân bùn. Cụ tuyển dụng vào làm công nhân trong công ty xây dựng. Nơi ăn chốn ở của họ tương đối thỏa mái. Nhiều người được đào tạo thành thầy cai, có tay nghề vững chải. Cuộc sống gia đình trở nên sung túc, ổn định.

     Cuộc đời cụ Họa như thế, luôn luôn giúp đỡ mọi người, ruộng phước mà cụ gieo trồng, cụ đã gặt hái được ngay thuở sinh tiền chớ không chờ đợi kiếp sau.Trong giai đoạn giao thời của mùa thu 1945 .đó là thời điểm cụ Họa về quê thăm mẹ già rồi kẹt lại ở Quảng. Nhiều  không tránh khỏi sự bồng bột nông nổi của dân chúng khi thấy công việc làm ăn của họ có  dính líu ít, nhiều đến người Pháp nên thường cho là Việt gian, làm tay sai cho Pháp, để rồi có những sự việ đáng tiếc xẫy ra. Rồi đến thời kỳ cải cách ruộng đất cũng thế, rất  nhiều người chết một cách oan uổng. Cụ Họa đã thoát được kiếp nạn đó, bởi vì long từ của cụ luôn luôn trải đến với mọi người, tạo công ăn việc làm cho dân địa phương, tạo hạnh phúc, an vui cho thôn xóm, người dân Vạn An nghĩ rằng cụ không thể nào là ngườ bán rẻ lương làm tay sai cho ngoại  bang, không thể là một cường hào địa chủ, bóc lột  đám dân đen được. Người vẫn luôn luôn kính trọng. Đó là lý do khiến cụ Họa thoát qua kiếp hiện tiền.

     Những việc làm của cụ Võ ĐìnhThụy quả là gương sáng cho các em cụ noi theo. Các em cụ và các cháu cụ nguyện  tiếp nối những công việc cụ làm thuở sinh thời.. Tiếp tục hổ trợ các trường đào tạo Tăng, Ni cho các khuôn hội, làm các hạnh lành, tránh  việc ác nguyện cố gắng làm theo lời Phật dạy. các em , các con cháu cụ có người từng giữ chức hội trưởng tỉnh hội qua nhiều nhiệm kỳ, người làm ủy viên giáo dục cho khuôn hội… con cháu cụ có người xuất gia, sống hạnh Đầu Đà, đa phần họ đều đổ đạt. họ luôn luôn theo gương cụ làm những điều lành, tránh làm việc ác nguyện làm theo lời Phật dạy.


Cập nhật lần cuối ngày 26 tháng 1 năm 2021

 Quang Kính Võ Đình Ngoạn


 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/02/201909:28(Xem: 1873)
Trong cuộc sống, người ta thường chọn cho mình một mục tiêu để tiến tới. Riêng tôi, thường tìm về những mưu cầu tâm linh để thăng hoa cuộc sống của mình. Điều làm cho cuộc đời tôi thay đổi khi tôi cảm nhận được ánh sáng nhiệm mầu của Phật pháp đã sáng soi khởi nguồn từ thuở ấu thơ. Có thể nói sự đưa đẩy tìm về ánh sáng Phật pháp đã đến với tôi rất sớm bắt nguồn từ sự thiếu thốn tình thương một người Mẹ của đứa bé vừa lên một tuổi đã mồ côi.
15/11/201003:55(Xem: 3702)
Vào ngày 1-11-1963 khi quân đội đứng lên làm cuộc đảo chánh lật đổ chế độ của gia đình Ô. Ngô Đình Diệm - mà Hội Đồng Quân Dân Cách Mạng do Đại Tướng Dương Văn Minh cầm đầu gọi đó là cuộc “Cách Mạng” thì tôi là cậu sinh viên Luật Khoa Năm Thứ Nhất, chuẩn bị thi lên Năm Thứ Hai của Đại Học Luật Khoa Sài Gòn. Bố tôi sính đọc sách báo, vả lại gia đình cư ngụ ở xóm lao động cho nên Radio hàng xóm mở ầm ầm cả ngày khiến dù không muốn nghe nhưng cũng phải nghe tin tức từng giờ của đài phát thanh. Hơn thế nữa khi Sài Gòn nổ ra cuộc đấu tranh của Phật Giáo thì hầu như các đại học, trung học đều đóng của hoặc tự động bãi khóa.
20/09/201200:08(Xem: 2036)
Sáng nay con về lại Vạn Hạnh, không phải đi học, không phải nộp bài thi, không phải đi đảnh lễ,... mà để đi tiễn Ôn về với Phật. Con hòa mình vào dòng người tấp nập trên giao lộ Nguyễn Kiệm trong buổi sớm bình minh. Một ngày như mọi ngày nhưng cảnh vật hôm nay không còn bình yên nữa. Cây cỏ úa màu, hoa buồn ủ rũ. Mọi người tất bật, nôn nao bước nhanh về cổng chùa Vạn Hạnh, như sợ chậm chân sẽ không còn chỗ cho mình cung tiễn Thầy đi.
10/08/201101:28(Xem: 1860)
Câu hỏi có vẻ lẩn thẩn, bởi lẽ từ khi cắp sách đến trường, bắt đầu học lịch sử dân tộc, ai là người Việt Nam mà chẳng biết qua hơn một lần trang sử đời Trần và trang sử Trần Nhân Tông? Ai là người Việt Nam đã không tự hào về những chiến thắng quân Nguyên vẻ vang của dân tộc Việt Nam dưới sự lãnh đạo tài ba của vị vua anh minh lỗi lạc Trần Nhân Tông?
11/08/201107:15(Xem: 1707)
Suốt hai thế kỷ XVII-XVIII, đạo Phật gặp nhiều thuận duyên, phát triển nhanh chóng từ vùng đất Thuận Quảng đến khắp đồng bằng Nam Bộ. Sở dĩ được thế là nhờ trong chốn thiền môn nối nhau xuất hiện các bậc cao tăng như Viên Cảnh, Viên Khoan, Minh Châu, Nguyên Thiều, Liễu Quán... Ngoài xã hội thì các chúa Nguyễn và triều thần hết lòng hộ trì Tam bảo. Trong số các vị cư sĩ hộ pháp mà danh tiếng còn lưu truyền đến nay có Trần Đình Ân.
23/10/201007:38(Xem: 2054)
Cư sĩ Mai Thọ Truyền sinh ngày 01-4-1905 tại làng Long Mỹ, tỉnh Bến Tre trong một gia đình trung lưu. Thuở nhỏ ông được theo học tại trường Sơ học Pháp - Việt Bến Tre, rồi Trung học Mỹ Tho, và Chasseloup Laubat Saigon. Năm 1924, ông thi đậu Thư ký Hành chánh và được bổ đi làm việc tại Sài Gòn, Hà Tiên, Chợ Lớn. Năm 1931, ông thi đậu Tri huyện và đã tùng sự tại Sài Gòn, Trà Vinh, Long Xuyên và Sa Đéc. Hành nhiệm ở đâu cũng tỏ ra liêm khiết, chính trực và đức độ, không xu nịnh cấp trên, hà hiếp dân chúng, nên được quý mến.
23/10/201007:41(Xem: 2086)
Hội Phật Học Nam Việt được thành lập vào năm 1950 tại Sài Gòn do sự vận động của cư sĩ Mai Thọ Truyền. Ban đầu, hội đặt trụ sở tại chùa Khánh Hưng, và sau đó ít lâu, tại chùa Phước Hòa. Bác sĩ Nguyễn Văn Khỏe, một cây cột trụ của hội Lưỡng Xuyên Phật Học cũ đảm nhận trách vụ hội trưởng. Ông Mai Thọ Truyền giữ trách vụ tổng thư ký. Các thiền sư Quảng Minh và Nhật Liên đã triệt để ủng hộ cho việc tổ chức hội Phật Học Nam Việt. Thiền sư Quảng Minh được bầu làm hội trưởng của hội bắt đầu từ năm 1952. Năm 1955, sau khi thiền sư Quảng Minh đi Nhật du học, ông Mai Thọ Truyền giữ chức vụ hội trưởng. Chức vụ này ông giữ cho đến năm 1973, khi ông mất. Hội Phật Học Nam Việt được thành lập do nghị định của Thủ Hiến Nam Việt ký ngày 19.9.1950. Bản tuyên cáo của hội có nói đến nguyện vọng thống nhất các đoàn thể Phật giáo trong nước. Bản tuyên cáo viết: "Đề xướng việc lập hội Phật học này. Chúng tôi còn có cái thâm ý đi đến chỗ Bắc Trung Nam sẽ bắt tay trên nguyên tắc cũng như trong hành động. Sự
12/08/201105:42(Xem: 3021)
Ở miền Trung, có cư sĩ Tâm Minh Lê Đình Thám là trụ cột của công cuộc chấn hưng Phật giáo, thì ở miền Nam có cư sĩ Chánh Trí Mai Thọ Truyền, một khuôn mặt Phật tử lớn đã cống hiến nhiều công lao trong việc chấn hưng và xây dựng Phật giáo phương Nam.
18/05/201918:17(Xem: 2317)
Cố chơn linh NGUYỄN VĂN BỐNSanh ngày: 20. 02. 1929 (11. 01. Kỷ Tỵ) tại thôn Đại Điền Đông, Diên Điền, Diên Khánh - Khánh Hòa. Trong một gia đình chánh tín Tam Bảo, là người con trai duy nhất trong năm chị em. Nội tổ Phụ qua đời khi Cố chơn linh lên 07 tuổi Lên năm 10 tuổi xuất gia tu học tại Tổ đình Chùa Thiên Quang, nay thuộc thị trấn Diên Khánh. Khánh Hòa. Qui y thọ phái, được Tổ Nhơn Duệ thuộc dòng Lâm Tế đời thứ 42 cho Pháp danh là Tâm Biên. Năm 14 tuổi Tổ cho đi thọ giới Sa Di tại giới đàn Chùa Kim Long, thôn Phú Hòa, xã Ninh Quang- Khánh Hòa và Tổ cho Pháp Tự là Thiện Hiền.
07/11/201519:55(Xem: 4409)
Con về trong nắng cuối thu Phước Hoa đứng lặng ngậm ngùi lệ rơi Quỳ bên pháp thể ân sư Con nghe sâu lắng thâm ân của thầy Đêm nay phương trượng thật buồn Con ngồi lặng lẻ nghe bao nỗi niềm Thầy ơi! Cơn lốc tử sinh An nhiên thị tịch thầy đi xa rồi Mất còn tan hợp hư vô Pháp thân thầy đó mênh mông lối về…