Đi thảnh thơi thầy nhé!

27/05/201905:53(Xem: 9868)
Đi thảnh thơi thầy nhé!


Đi thảnh thơi thầy nhé! 

 

Mười mấy năm biền biệt, chia tay nhau ở chùa Phước Long, Connecticut, USA,  từ năm 2006, thế rồi huynh đệ mất liên lạc nhau. Bổng nhiên, tháng rồi, thầy gửi email về thăm hỏi sức khỏe; kèm theo đó là một vài video clip mà thầy tổ chức khóa tu, hướng dẫn thiền tập cho thiền sinh bản xứ ở Tĩnh Tâm thiền tự - North Carolina, ngôi chùa do thầy trụ trì. Tôi gởi mail lại nói đùa: “Đề nghị thiền sư đổi tên chùa thành Tâm Khanh Thiền Tự nhé”. Thầy trả lời lại: “ Hi ... hiii ...  “. 

Vài hôm sau, tôi lại nhận được email: “Thầy TC cho xin số điện thoại nhé”. Tôi gửi số điện thoại và cũng không quên nhắn thêm “Thầy cũng nhớ cho số điện thoại của thầy nhé”. Một ngày,  hai ngày,  ba ngày ... rồi mãi mong chờ mà không thấy hồi âm.

Sáng nay, nhận cuộc điện thoại từ thầy Chánh Huệ - Quảng Nam nói về thầy. Nói rằng: “Thầy Tâm Khanh tịch rồi”. Tôi trả lời luôn, làm gì có. Thầy Chánh Huệ bảo: “Thầy kiểm chứng lại đi nhé”. Sau đó tôi nhận được  hàng loạt tin nhắn của chư huynh đệ Cao cấp Phật học khóa III (CCPH K III). Thôi, đúng thật rồi. Tôi lặng người đến cả chục phút, vẫn còn vẳng bên tai: “Thầy Tâm Khanh tịch rồi”. Trong vô thức, tôi gọi ngay thầy Viên Giáo báo tin: “Thầy Tâm Khanh tịch rồi”. Thầy Viên Giáo lại nghi ngờ tin báo của tôi cũng như tôi nghi ngờ tin báo từ thầy Chánh Huệ. 

Ngồi trầm ngâm một tí, tôi giật mình với một linh cảm kỳ lạ: “Tại sao thầy Chánh Huệ lại gọi tôi. Tại sao tôi lại gọi thầy Viên Giáo (mà không phải gọi ai khác). Thầy  Tâm Khanh hay thầy Thanh Chương  mách đây? 

Quá khứ ùa về. Năm 1995, thầy Thanh Chương (tịch 2013) tổ chức giỗ tổ chùa Long Thiền, Sóc Trăng và mời tăng ni về dự. Chính thầy Tâm Khanh, thầy Viên Giáo, thầy Chánh Huệ và tôi, bốn anh em thay mặt huynh đệ CCPH khóa III miệt mài thâu đêm trên hai chiếc xe honda để có mặt ở Long Thiền dự giỗ. Nào đường xấu, nào trời mưa, nào xe hư, nào bị lạc đường ... đầy gian nan nhưng cũng đầy kỷ niệm. 

Khoảnh khắc nào gợi lại những ký ức đã qua? Nhiều quá. Mới thủa nào huynh đệ còn tất bật với việc họp lớp, họp trường; hết photo bài thi này lại  phổ biến quyển sách nọ; hết tổ chức chuyến từ thiện Đồng Tháp lại tổ chức chuyến khảo sát văn hóa Chăm pa Khánh Hoà; rồi ... sư trưởng  thầy này ốm, Phụ mẫu cô kia tịch, rồi 20/11, rồi luận văn, rồi kỷ yếu,  rồi áo mão cân đai ngày ra trường. ... Những khi hẹn nhau trời chưa kịp sáng, những lúc chia tay màn đêm đã mịt mờ; sớm tối rong ruổi phố phường, trưa chiều cơm quán, cơm bụi . . . 

Thế rồi, bốn năm miệt mài đèn sách, ngày ra trường cũng phải đến. Huynh đệ mỗi người một hướng; người thì về lại quê nhà lo tu tập, phụng sự nơi bổn tự, nơi giáo hội địa phương; người thì định cư ở hải ngoại; người thì du học phương xa ... Tuy vậy, tôi với thầy Tâm Khanh thi thoảng vẫn gặp nhau, có khi vài tuần, có khi một tháng. Năm 1998, thầy về Vĩnh Nghiêm nhập chúng an cư, chung ở cùng tôi căn phòng quen thuộc ngày nào suốt 3 tháng liền. Buổi họp chúng vào hạ, thầy được phân công giữ chức vụ Phó Chánh Thư ký Ban Chức sự Trường hạ. Năng lực và trí tuệ của thầy đã  góp phần đáng kể, tạo được nét mới trong sinh hoạt, tu tập của đại chúng suốt mùa hè năm ấy. 

Thầy đúng là một người “học ra học, tu ra tu”; các thời khoá đều duy trì, những buổi học, những buổi họp chúng, chấp tác đều dự đủ. Suốt 3 tháng cấm túc, tôi nhớ thầy về thăm chùa Liên Hoa - trú xứ thầy ở chỉ vài ba lần. 

Những tháng ngày đến trường, huynh đệ chỉ lo việc học, việc thi, việc cống hiến cho lớp, cho trường. Trong mắt tôi thầy chỉ là một bạch diện thư sinh không hơn. Nhưng không, thầy là người có tầm, am hiểu khá nhiều, ưu tư khá nhiều việc Giáo hội, việc xã hội và rất muốn phụng sự, rất muốn cống hiến. Nhưng định hướng của thầy thế nào thì tôi thật sự khó hiểu. Những buổi nói chuyện rất khuya và thầy thường kết thúc bằng từ ... “Khó nhể!”, rồi anh em cười xòa. Đi ngủ. 

Như một cái duyên, thầy vào làm báo Giác Ngộ, tham gia biên tập Nguyệt San, tôi cũng vào cơ quan ngôn luận này tham gia với vai trò Trưởng phòng Trị sự. 

Khánh An cũ kỹ ngày xưa, ngôi chùa quê tôi vừa nhận sau ngày ra trường không lâu, thầy rất thích chốn này và thường đến lúc ... nửa đêm để ngồi giữa đất trời hớp ngụm trà ngắm trăng đón gió. 

Một lần, thầy đến Khánh An chơi cũng lúc ... nửa đêm. Dường như có gì đó vội vàng lắm. Ngồi khoảng vài chục phút, hớp xong ngụm trà, thầy nói: “Vài hôm nữa tui đi Đài Loan nha ông”. Rồi chia tay, tiễn biệt, không gặp nhau nữa. 

Năm 2006, Tôi sang Mỹ dự đại lễ Phật đản năm Phật lịch tròn 2550. Qua nhiều tiểu bang và dự nhiều lễ hội Phật đản. Đến chùa Diệu Pháp ở Cali gặp lại thầy Nguyên Tạng. Lên chùa Phước Long, Connecticut do Hòa thượng Minh Đức trụ trì, bất ngờ gặp thầy và cả thầy Thiện Lợi cũng ở đây. 

Thế là huynh đệ có duyên được chung sống với nhau gần cả tháng trời. Tôi vẫn còn nhớ như in những thời khóa hành trì nơi  Phước Long, sớm công phu Lăng Nghiêm tối trì niệm A Di Đà. Ở đây vui lắm, chúng tôi cũng phân công nhau đi chợ, nấu cơm, quét chùa như những ngày còn ở chúng. 

Có lần Sư huynh Minh Đức hỏi: Đi chơi không. Mấy huynh đệ tôi cùng lên tiếng hưởng ứng, thế là cùng nhau ra xe. Lúc thì tảng bộ Midtown Manhattan, đến tưởng niệm nơi biến cố 911, mảnh đất mà mấy năm trước còn là  tòa nhà cao nhất thế giới; rồi ngồi thuyền ngắm tượng Nữ thần Tự do ở New York, khi thì ngồi nghe sóng lao xao ở Long Island Sound; thăm trụ sở Liên hiệp quốc, tòa Bạch Ốc, toà nhà Quốc Hội Mỹ, viện bảo tàng Kennedy,  Trường đại học Yale ... HT. Minh  Đức sức khỏe kém, đến mỗi nơi phải nghỉ chân. Trong khi thầy Tâm Khanh thì đi đến đâu thuyết trình tới đó. Nghĩ bụng “Ông qua đây mấy năm mà ở đâu, cái gì cũng biết vậy ông”. 

Có lần, thầy lái xe chở tôi đi Boston, Massachusetts thăm cô Huệ Bảo... Lên xe thầy nói: “Tui chỉ biết lái xe thôi đó nha, còn ông (TC) phải chỉ đường”. Tôi nói: “ông có nói ngược không đó?”. Thầy mỉm cười rồi lấy trong cóp  xe thiết bị chỉ đường, rồi nói: “Tui vừa lấy bằng lái nên phải tập trung chuyên môn, ông nhìn theo cái này quẹo phải, quẹo trái phải nhớ báo sớm nha, nhầm một đàng là mất ngàn cây số đấy”. Tôi trả lời vui, mất bao nhiêu cây số cũng không ngại, chỉ lo cái bằng lái còn nóng hổi của ông liệu có đưa tui đến được Boston. Rồi cả hai cùng cười. 



tt tam khanh 1Thầy Truyền Cường mời cơm tại chùa Vạn Phật, Q.5 ( khoảng 1995 -96) 


tt tam khanh 2“Hai thầy lớp phó” đến chùa Giác Lâm, Tân Bình mời thầy Đức Trường

nhận nhiệm vụ  làm lớp trưởng, năm 1995

tt tam khanh 3Hình hai huynh đệ chụp cùng thân mẫu, thân phụ  thầy Tâm Khanh năm 1996
tt thich tri chon

Tác giả hội ngộ cùng thầy Nguyên Tạng tại chùa Diệu Pháp, Cal,  nhân mùa Phật đản 2550 - 2006

tt thich tam khanh
Trái qua: Tác giả, Thầy Tâm Khanh, HT. Minh Đức (khóa 2, Vạn Hạnh), HT Vân Đàm... chụp tại Virginia, Hoa Kỳ, 2006.



Mới đây thôi, gặp lại cô Huệ Bảo ở Huê Lâm thế là huynh đệ vui mừng nhắc lại chuyện xưa, nhắc thầy Tâm Khanh đã đưa tôi đến Huê Lâm - Boston hôm nào.

Khoảng một tháng nay mấy huynh đệ CCPH K III, ai cũng thao thức muốn có được một buổi họp mặt đoàn viên. Có người bảo càng sớm càng tốt, có người lại nói nên thông báo rộng rãi để huynh đệ nước ngoài tựu về. 

Hỡi ơi, đang lúc đợi chọn ngày đoàn tụ, ngóng tin xa mong bạn hữu quay về. Vậy rồi, sáng nay thầy cũng về với chư huynh đệ, nhưng về bằng một tin mà không ai có thể tin. Rằng, thầy đã ra đi!

Thầy Tâm Khanh ạ! 

Hãy thảnh thơi ra đi để thảnh thơi quay lại với sự nghiệp độ sinh thầy nhé.

Sài Gòn, 25/05/2019

Trí Chơn

 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/06/2013(Xem: 10248)
Cái khó nhứt của tôi là viết về cha tôi , một người rất nổi tiếng trong giới nghiên cứu nhạc Việt Nam và Á châu . Nếu viết khen nhiều hơn chê thì thiên hạ sẽ cho là thiên vị, là người trong nhà khen lẫn nhau . Dù ai có muốn nói gì, nghĩ gì, đối với tôi không quan trọng . Tôi viết về cha tôi cũng như tôi đã viết về nhiều nhạc sĩ, ca sĩ khác . Tôi chỉ ghi những gì tôi biết về cha tôi với một cái nhìn khách quan tối đa . Nhân dịp Lễ Các Người Cha (Father's Day), tôi ghi lại một số hình ảnh của một người cha, một người thầy và một nhà nghiên cứu âm nhạc đã mang lại cho nền âm nhạc Việt Nam những hào quang rực rỡ chói sáng trên thế giới mà chưa có ai có thể làm được cho tới ngày hôm nay.
30/05/2013(Xem: 17812)
Trong suốt gần hai nghìn nămhiện diện trên quê hương, chưa bao giờ Phật giáo Việt Nam phải đối diện vớinhững đe dọa và thách thức trầm trọng như trong gần bốn mươi năm giữa thế kỷthứ 20. Đó là giai đoạn mà Phật giáo phải chịu tác động của 3 cuộc khủng hoảnglớn
25/05/2013(Xem: 20431)
Những sự kiện nổi bật nơi Thầy Minh Phát mà chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử quen biết xa gần đều rất khó quên : Nơi các Đại giới đàn, Thầy là vị dẫn lễ thân kính của các giới tử; nơi các đàn chẩn tế trong những ngày lễ hội lớn, Thầy là vị sám chủ uy nghiêm và gây ấn tượng mạnh trong lòng đai chúng; nơi các bịnh nhân, Thầy là vị lương y kỳ diệu, với một chai nước mát Thầy đọc vài câu Kinh ngắn chú nguyện, người bịnh mang về uống là có thể hết bịnh (đã có nhiều người hết bịnh nhờ uống những chai nước mát của Thầy cho); nơi các Tổ đình lớn, trong một số ngày lễ hội, khi cần - thầy là người “đầu bếp tài ba” v.v…
12/05/2013(Xem: 8432)
Lời Người Dịch: Hồ sơ này đã giải mật theo luật Hoa Kỳ -- tuy vẫn còn xóa trắng 2 dòng ở trang 1, và xóa trắng hai trang 3 và 4 -- sẽ cho thấy cách nhìn từ chính phủ Mỹ về tình hình Việt Nam trong thập niên 1960s. Hồ sơ này cho thấy đánh giá từ phía tình báo Hoa Kỳ về Thầy Thích Trí Quang và hoạt động của Phật Giáo VN trong năm 1966, tức là ba năm sau khi Hòa Thượng Thích Quảng Đức vị pháp thiêu thân. Một vài đánh giá trong bản văn này bây giờ đã thấy là không chính xác, khi Mỹ dựa vào suy đoán để gán ghép một mục tiêu chính trị nào đó cho một hay nhiều vị sư. Tuy nhiên, bản văn này cho thấy cái nhìn từ phía tình báo Hoa Kỳ đối với Phật Giáo trong tình hình lúc đó đang gay gắt, và sẽ chiếu rọi thêm một phần vào lịch sử phong trào Phật Giáo.
23/04/2013(Xem: 13347)
Quyển NGỮ LỤC này là tập hợp từ những lời thị chúng của Thiền Sư DUYÊN LỰC trong những kỳ thiền thất tại Việt Nam kể từ năm 1983 cho đến những năm tháng cuối đời. Cứ hằng tháng Ngài cho mở một khóa tu bảy ngày ở mỗi Thiền đường cho các hành giả tu Thiền, gọi là “đả thiền thất” để hướng dẫn đại chúng chuyên sâu trong sự nghiệp tu hành. Những lời dạy trước sau đều được đồ đệ ghi âm lại để làm tài liệu tham khảo.
23/04/2013(Xem: 8908)
Như đã kết thiện duyên từ thuở ấy, Giọt mưa trời tưới ngọt đất Hồ Nam. Tiêu phụ thân và từ mẫu họ Nhan Dòng vọng tộc, làm quan Thanh triều đại.
22/04/2013(Xem: 9492)
Kể từ khi loài người biết phát huy trí tuệ, chúng ta thấy rõ có hai khuynh hướng phát triển, khuynh hướng hướng nội và khuynh hướng hướng ngoại. Khuynh hướng hướng ngoại, gọi là ngoại quan, tức quan sát sự hiện hữu và diễn tiến của sự vật bên ngoài giúp cho con người có được nhận thức đúng đắn về sự sống của hiện tượng giới.
22/04/2013(Xem: 24610)
Ba năm về trước, khi bổn-sư (và cũng là chú ruột) của tôi là cố Hòa-Thượng Ðại-Ninh THÍCH THIỀN-TÂM viên-tịch, trong buổi lễ thọ tang ngài tôi có dâng lời nguyện trước giác-linh Hòa-Thượng cầu xin ngài chứng-minh và gia-hộ cho tôi - vừa là đệ-tử và cũng là cháu ruột của ngài - được đầy đủ đạo-lực cùng minh-tâm, kiến-tánh thêm hơn để nối-tiếp theo gót chân ngài, hoằng-dương pháp môn Tịnh-độ nơi hải-ngoại ....
17/04/2013(Xem: 7930)
Con, Tỳ kheo ni Hạnh Thanh, vừa là môn phái Linh Mụ ; nhưng thật ra, Ôn, cũng như con và cả Đại chúng Linh Mụ đều là tông môn Tây Thiên pháp phái. Vì Ôn Đệ tam Tăng thống tuy Trú trì Linh Mụ quốc tự, nhưng lại là đệ tử út của Tổ Tâm Tịnh, Khai sơn Tổ Đình Tây Thiên, được triều Nguyễn dưới thời vua Khải Định sắc phong là Tây Thiên Di Đà tự. Ôn Cố Đại lão Hòa thượng Đôn Hậu có cùng Pháp tự chữ Giác với quý Ôn là Giác Thanh, trong Sơn môn Huế thường gọi là hàng thạch trụ Cửu Giác và có thêm một hàng gọi là bậc danh tăng thạc học Cửu Trí (Chỉ cho các ngài Trí Quang, Thiện Minh, Thiện Siệu v..v...) Cố đô Huế là vậy ; đó là chưa kể nơi phát sinh ra danh Tăng ưu tú ngũ Mật nhị Diệu (Mật Tín, Mật Khế, Mật Hiển, Mật Nguyện, Mật Thể, Diệu Huệ và Diệu Không) và cũng là nơi đào tạo tăng tài, xây dựng trường Đại học Phật giáo đầu tiên không những chỉ cho Huế mà cả miền Trung việt Nam nữa. Ở Huế thường kính trọng các bậc chơn tu thực học, đạo cao đức trọng nên thường lấy tên chùa để gọi pháp
11/04/2013(Xem: 18041)
Một con người với nhiều huyền thoại bao phủ theo từng bước đi, dù ngàn năm trôi qua nhưng dấu ấn vẫn còn đong đầy trong tận cùng tâm thức, hạnh nguyện độ sanh vẫn lớn dần theo nhịp tử sinh, in dấu trên từng hoá độ, kỳ bí trong vô cùng không tận, không ngôn ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn. Một sự lặng thinh phổ cập trên từng đường nét, chỉ có cõi lòng thành kính tri ơn, nhớ ơn, biết ơn, được nhân dân tôn thờ lễ bái