Dư Âm Cơn Dông Tố

09/10/201413:05(Xem: 22510)
Dư Âm Cơn Dông Tố


                                  Ngày ấy!
                                Cơn dông tố giữa bầu trời nắng hạ
                                Gió đưa về xao xác những cánh chim
                                Một vì sao Bắc Đẩu chốn trời Âu
                                Hỡi vô thường sao đành làm tắt lịm!!!

    Một năm đã trôi qua...

    Khóa Tu Học Phật pháp Âu Châu kỳ thứ 26 đã diễn tiến trước đây mấy tháng rồi mà dư âm vẫn còn vang vọng trong tâm tư tôi mãi mãi.
Tôi vẫn còn bàng hoàng, cứ tưởng vắng bóng Sư Ông thì lần nầy khóa
Tu học cũng sẽ đìu hiu héo hắt, tàn úa như lá mùa thu. Nhưng không, cả một sức sống của những người con Phật đã vươn lên càng mãnh liệt hơn nữa!
    Fribourg, một trung tâm Tu học không xa nước Đức bao nhiêu nhưng lại không thuận đường bay. Từ Đức qua, tôi phải đổi xe lửa, cũng phải lặn lội 6,7 tiếng đồng hồ, đường đi quanh co với đồi núi chập chùng, chưa kể anh bạn tài xế đón tôi là người ở vùng khác nên đã lạc đường thêm một giờ đồng hồ nữa.
    Bước xuống sân ga đã thấy ấm lòng rồi; bao nhiêu bạn Đạo lần lượt tới, tập trung đứng chờ xe đón, với bao nụ cười rạng rỡ trên môi.
    Vào hè mà Thuỵ Sĩ còn lạnh, vào đến sân đã thấy tấp nập người qua lại, ai cũng xuýt xoa vì hơi rét còn bàng bạc trong không gian! Vậy mà tôi cứ tưởng chắc năm nay vắng vẻ lắm; không ngờ hội trường rộn rịp hẳn lên. Từng đoàn xe lớn nhỏ ra vào, kẻ lên người xuống. Bạn Đạo khắp nơi không hẹn mà gặp, tay bắt mặt mừng. Nơi nơi đều rộn rịp, nhà bếp đã bận rộn xắt gọt, nấu nướng; các gian hàng bắt đầu chuẩn bị để có thể phục vụ khách thập phương từ chiều nay.  
    Rồi ngày khai giảng đã đến, bước vào Hội trường tôi đã xúc động thật sự, cả một Đạo tràng gần 900 Phật tử ngồi ngay hàng thẳng lối và im phăng phắc đợi chờ. Đúng là những đốm lửa của khắp nơi cùng về đã bùng cháy thành những ngọn hoa đăng tưng bừng rực sáng! Những người con của Sư Ông đã không quản ngại đường xa, đã quy tụ về đây, biểu lộ lòng thương kính Sư Ông bằng cách rủ nhau về dự khóa tu học đông đảo như vậy!
    Có lẽ Sư Ông đã ra đi nhanh quá, nhẹ nhàng quá nên Phật tử của Sư Ông đều cảm thấy như Sư Ông vẫn còn quanh quẩn đâu đây!? Nếu nhìn cho kỹ,  nhìn sâu sắc, nhìn bằng sự trong suốt của tâm linh, ta có thể thấy được sự sinh diệt còn mất chỉ như những cuộc vân hà du thử, thanh thản rong chơi!
    Tuy nghĩ vậy nhưng chưa có khóa giáo lý nào mà nước mắt ứa ra
nhiều như lần này. Tôi nhớ những bước chân âm thầm của Sư Ông ngoài
hành lang, mỗi lần gặp, tôi hay hỏi thăm tình hình của khóa học; cứ sợ nếu thiếu hụt tiền bạc thì tội cho Sư Ông quá!
    Nhắc đến Sư Ông, tham dự buổi lễ tưởng niệm Sư Ông là mọi người không cầm nước mắt!
    Phần tôi, chưa bao giờ tôi có những buổi tập dượt văn nghệ ngập tràn nước mắt như lần này. Ai đóng vai nào cũng khóc được cả, em Như Thủy vừa tập hát bài "Nhớ ơn Thầy" vừa nước mắt ràn rụa làm cho tất cả đều khóc theo.
      Nhóm "Những cây bút nữ" chúng tôi nhất quyết dàn dựng cho được màn ca vũ nhạc kịch "Cơn dông giữa mùa hạ" mà soạn giả là Nhật Hưng. Phút ban đầu thấy khó khăn quá, Nhật Hưng muốn bỏ cuộc nhưng chị em chúng tôi nhất quyết tiến hành. Rồi thì mỗi người mỗi tay: Tôi lo điều động nhân sự, tất cả 27 người; Nhật Hưng lo may quần áo, Hoa Lan làm hai cây quạt Quốc Sư, Mừng Chi cắt từng miếng Carton mang theo từ Đức để làm quan tài, Phương Quỳnh lo trang trí quan tài. Phải cám ơn Sư Cô phụ trách hương hoa ở Đạo tràng, nhờ Cô mà chúng tôi đã có một cổ quan tài quá đẹp; còn có những bó hoa tươi cho các Phật tử đi theo sau quan tài nữa.
    Ai cũng nhiệt tình đóng góp công sức của mình, từ các anh cầm khiên, lọng đến các anh gánh quan tài. Khi trình diễn vừa đi vừa khóc, cảm động vô cùng! Chúng tôi rất mừng khi tìm ra được hai anh bạn không có tóc, đóng hai vai Hòa Thượng.
      Cám ơn các bạn Yên, Alphonse, Trung, Lợi, Tuấn, Thiện, Toàn, Đây, Tụng, Thông và các Chị đã hết lòng cùng nhau tập dượt dù rằng chúng ta cũng đã gặp không biết bao nhiêu khó khăn trở ngại. Thời gian để tập dượt đã hiếm hoi, đã vậy không có buổi tập nào hội đủ được sự hiện diện của 27 người, lúc nào cũng có một số bạn bận trực ban Trai soạn chẳng hạn, đó là chưa kể 5 em trong gia đình Phật tử chỉ tập được một buổi trước khi trình diễn vì các em còn bận cho phần tập dượt chương trình của mình nữa.
      Tôi đã từng tham dự rất nhiều buổi trình diễn văn nghệ nhưng chưa lần nào tôi thấy sung sướng và mãn nguyện như lần này!
      Màn trình diễn của chúng tôi đã đáp ứng với chủ đề của đêm văn nghệ; chủ đề "Thương nhớ Sư Ông" và đã diễn ra trong một bầu không khí trang nghiêm và cảm động! Chính tôi là người đã đứng ra tập dượt, vậy mà khi cổ
quan tài của Sư Ông khiêng ra, với 4 vành khăn tang, với những bước chân âm thầm lặng lẽ đầy tôn kính, với giọng ngâm thơ truyền cảm của Nhật Hưng, với tiếng hát nức nở của Như Thủy, tôi cũng đã không cầm được nước mắt!



htthichminhtam_11HT.ThichMinhTam_01

      Xin cảm ơn tất cả các bạn đã hết lòng giúp đỡ chúng tôi hoàn thành màn ca vũ nhạc kịch "Cơn dông giữa mùa hạ". Về đây rồi, mà mỗi lần mở Video ra xem lại, nước mắt tôi cũng muốn ứa trào!
      Âm vang trầm hùng của Chú Thủ Lăng Nghiêm mỗi buổi công phu sáng; không khí thân thương tràn đầy đạo vị trong những buổi học tập và thảo
luận Phật pháp; nghiêm túc, im lặng khi thọ trai Quá đường; nhẹ nhàng an nhiên khi kinh hành niệm Phật vẫn còn ấp ủ tâm tư và theo bước chân tôi trên đường về trụ xứ.

    Ngàn lần tri ân cũng không đủ đối với Chư Tôn Đại Lão, Hòa Thượng, Chư Thượng Toạ, Đại Đức Tăng Ni, với tấm lòng hộ pháp của Phật tử muôn phương đã cùng góp công sức để khóa Giáo lý Âu Châu kỳ 26 viên mãn thập phần tốt đẹp trong tinh thần "Nhất túc thị đa, đa túc thị nhất";một là tất cả, tất cả là một.


 Cuối tháng 9/2014 
 Nguyên Hạnh Hoàng Thị Doãn

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2013(Xem: 11391)
Năm 1973, một buổi sáng đẹp trời, khoảng 9 giờ, anh em đi học hết, tôi và anh Bình, tức Giải Đàm, ở nhà hè nhau cưa một gốc mít khô đứng lù lù trước mé hàng rào chùa Già Lam. Gốc mít thì bự, cái cưa thì dài, lại yếu và lụt, nên hai chàng lực sĩ “lỗ cốt” hì hà hì hục cả giờ mà chỉ cưa được giáp vòng gốc cây với độ sâu một lưỡi cưa.
14/08/2013(Xem: 14394)
Hơn nửa thế kỷ qua nếp sống đạo hạnh sáng ngời của Ôn đã gắn liền với sinh mệnh của Tăng Ni và tín đồ Phật tử, đặc biệt là Tăng chúng ở các Phật học viện Báo Quốc Huế, Hải Đức Nha Trang và Quảng Hương Già Lam Sài Gòn. Ôn đã yêu thương dưỡng dục chúng Tăng như cha mẹ thương yêu lo lắng cho con. Những ai may mắn được gần gũi Ôn, dù nhìn ở góc độ nào cũng nhận ra điều đó.
13/08/2013(Xem: 10064)
Hồi còn ở Già Lam, có lẽ tôi là người duy nhất cạo tóc cho Ôn. Đôi lúc bận Phật sự, Ôn phải cạo tóc lúc bảy giờ tối để kịp sám hối, hoặc bốn giờ khuya để kịp bố tát.
13/08/2013(Xem: 14696)
Hôm ấy, một buổi sáng đẹp trời, khoảng 8 giờ, tôi đang ngồi học tại bàn riêng của mình thì thấy thầy Trừng San vén màn bước vào, tôi liền đứng dậy định chấp tay chào Thầy thì Thầy đưa tay ấn nhẹ vai tôi ra hiệu tôi ngồi xuống.
13/08/2013(Xem: 9909)
Non nửa thế kỷ qua (1957 – 2005), phần lớn Tăng, Ni sinh tu học tại các Phật học viện miền Trung và miền Nam đều thọ hưởng ân đức dưỡng dục của Hòa thượng Thích Đỗng Minh, đặc biệt là những anh chị em tu học ở Phật học viện Hải Đức và Diệu Quang, Nha Trang. Những giờ lên lớp của Hòa thượng quả thật đã để lại trong lòng học trò những ấn tượng vô cùng thú vị và hiệu quả.
13/08/2013(Xem: 10659)
Nhớ phong thái xưa: Dung nghi đĩnh đặc, ý chí kiên cường; bước chân đi như long tượng lên đường, ngồi lần hạt tợ kim sơn thạch động. Ngày đêm kính cẩn, giới luật nghiêm trì; ít quan tâm đến ẩm thực tiện nghi, dốc toàn lực cho kinh văn giáo điển.
11/08/2013(Xem: 13703)
Được tin Ôn Từ Mãn viên tịch, tôi giật mình, định lên Đà Lạt đảnh lễã kim quan Ôn lần cuối, nhưng vì bận việc kết thúc năm học, tôi không đi được, lòng áy náy hoài. Sáng sớm hôm sau, tôi mở computer, bỗng dưng truy cập Trang Nhà Quảng Đức của thầy Nguyên Tạng bên Úc, thấy hình Ôn hiện trên trang web trong bộ y hậu vàng tươi, mũ Quan Âm thẳng tắp với khuôn mặt hồng hào, tươi đẹp như đang ngồi truyền giới cho bốn chúng quy y. Tôi vừa xúc động vừa sung sướng, ngắm Ôn chăm chăm một hồi, chắp tay xá Ôn ba xá, rồi đi công phu.
11/08/2013(Xem: 15284)
Hòa thượng thế danh là Trần Đại Quảng, pháp danh Tâm Trí, tự Viên Giác, hiệu Chiếu Nhiên, thuộc đời thứ 43 dòng Lâm Tế, Liễu Quán. Ngài sinh năm Nhâm Tý (1912), tại làng Dương Nổ, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên, trong một gia đình Nho phong đức hạnh nhưng có chí cách tân, theo hướng Tây học. Thân phụ là cụ ông Trần Đại Dật, thân mẫu là cụ bà Nguyễn Thị Mĩu (pháp danh Tâm Mỹ).
11/08/2013(Xem: 10188)
Biển Nam Hải chập chùng sóng bạc, Núi Phổ Đà bát ngát đường mây, Quán Âm đại điện còn đây, Trời thu lãng đãng bóng Thầy khuất xa.