Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Commemoration for Kyabje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche

01/06/201418:57(Xem: 6675)
Commemoration for Kyabje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche

1.Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (1)

Commemoration for Kyabje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche

With my heart full of my beloved Rinpoche, I would very much love for you to come to TBI so that we can commemorate the life and times of our Precious Teacher.

Please come and feel the spirit, held in the lotus of compassion, of our cherished and adored spiritual guide and mentor, to TBI on Saturday 31st May, 2.00 – 5.00 pm. In our sacred gompa you will be able to pay homage to our dear founder and mentor Kybje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche, who passed away peacefully on 22nd January 2014 in his home at Sera Jey Monastery, South West India.

There will be short addresses by Geshe Jampa Gyaltsen, and Nawang Thubten (Tenzin), Chanzoe and Founders Representative, followed by the recitation of prayers, refreshments, and the viewing of a DVD which includes:

  • The visit by His Holiness 14th Dalai Lama to Khensur Rinpoche’s bedside
  • Long Life Pujas held in Rinpoche’s Prayer Hall in Sera Jey Monastery
  • the visit by Ling Rinpoche at Rinpoche’s bedside
  • Rinpoche’s cremation
  • Viewing of Rinpoche’s relics

We will conclude with recitations of The Supplication for the Swift Return of Kyabje Khensur Lobsang Thubten Rinpoche.

I would love to see you on this very special occasion.

Kind regards,
Nawang Thubten Tenzin

Nawang Thubten (Tenzin)
On behalf of Management Committee



Kyabje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche,

Kyabje Khensur Kangurwa Lobsang Thubten Rinpoche, or simply Rinpoche as his thousands of students around the world affectionately call him, is a Buddhist Monk and also the founder of TBI.

He was born in December 1925 to a farming family in the small village of Rinda in a mountainous valley of eastern Tibet (Kham) in what is now the Kartse (Ganzi) Prefecture of Western Sichuan. This area was the birthplace of many great lamas of contemporary times, including Khensur Rinpoche Urgyen Tseten, the late Geshe Ngawang Dhargye and the late Geshe Rabten, teacher of many leading western scholars of Tibetan Buddhism.

Khensur Lobsang Thubten Rinpoche was not a recognized reincarnation (tulku). However, at a very early age, he displayed signs that he very likely was the reincarnation of someone of great spiritual attainment. Among these were an affinity for religious ceremonies such as pujas and for playing with torma, the ritual cakes offered in such ceremonies. One incident, in particular, impressed the people of his village. A man had become very sick, and was close to death. According to tradition, a fire and an arrangement of stones was placed outside his home. One day, the small child that would become Rinpoche, passed by the stone and fire arrangement, stopped and urinated on them, putting out the fire and spattering the stones. Miraculously, the man began to recover from that day.

He came from a family in which several members were ordained. When his mother died in his infancy, he was raised by an aunt who was a nun. At age seven, he entered Dhargye Gonpa to become a monk. There he studied well under the instruction of the renowned teacher Jampa Khedrup Rinpoche, teacher to many great lamas of contemporary times. At age 18, he made the arduous journey to Lhasa to further his education at the great monastery of Sera, one of the “three seats” of Tibetan Buddhist learning in the Gelukpa tradition founded by Tsong-khapa and headed by His Holiness, the Dalai Lama. He entered the college of Sera Je.

His education was interrupted in 1959, when an uprising against the increasingly oppressive Chinese occupation of Tibet failed, and His Holiness escaped to exile in India. Like tens of thousands of monks, nuns and lay people at that time, Rinpoche followed his spiritual leader into exile – in his case, into the refugee camps at Buxa.

The Indian Government was extremely generous to the Tibetan refugees, but still the conditions in the camps were hard. Used to high altitudes and cool climates, the Tibetans were physically shocked by the heat and dust of India, especially after the long trek out of Tibet. Most grew sick; many died. Monks from the four schools of Tibetan Buddhism were thrown together for the first time. While just trying to stay healthy or alive, the monks continued their study. Because it looked as though their stay in India might be a long one, some of the older students, such as Rinpoche, were also required to assist in planning the new monasteries that would be established in southern India. It was in these conditions that Rinpoche completed his Lharampa Geshe (Doctorate of Philosophy), the highest degree in the Tibetan system.

The new site for Sera Monastery was to be in Karnataka State, in southern India. The monastery, and the agricultural fields that would initially sustain it, literally had to be hacked out of a thick forest. The work was unbelievably hard. Disease was common and moved swiftly among the tents in which the monks lived. For the first few years, all they did was labour. Then a study curriculum was established and more and more monks were freed to study. Monks live in house groupings (khangsten) organized on the basis of their home region in Tibet. As a senior student and geshe, Rinpoche had a large role in establishing Tehor Khangsten, the house grouping for his region of eastern Tibet (Kham). Today, the monks of Tehor Khangsten comprise over half of the total population of monks at Sera Je.

Rinpoche distinguished himself, not only as a scholar and administrator but also as a meditator. On the insistence of His Holiness’ Junior Tutor, His Eminence Trijang Rinpoche, Khensur Rinpoche made the great (three and a half year) retreat on Vajrayogini.

His scholarly achievements were recognized by His holiness the Dalai Lama, who asked Rinpoche to provide the oral transmission (in 1972) of the complete Tibetan canon, the Kangyurwa, to an assembly of monks at Dharamsala – a feat that is done about once a generation and takes about six months. The title Kangyurwa reflects this honour.

His administrative achievements include his election first as the Sera Je disciplinarian and then, in 1982, his appointment by His Holiness to be the monastery’s abbot. The abbot is normally elected by the senior monks of the monastery and then formally appointed by His Holiness. In this case, Rinpoche came second in the balloting, but His Holiness over-ruled the popular choice and selected Rinpoche. Khensur Rinpoche are both titles. Khensur means “Precious Teacher” and Rinpoche means ” former abbot”.

In 1984, during his time as abbot, he restructured Sera Je School, which has resulted in an extremely high standard and diverse curriculum, achieving very exemplary results in examinations. He planned to come and teach at Buddha House in Adelaide for a year, but stayed as the resident spiritual teacher for over a decade because he was begged by his beloved students to continue. Under Rinpoche’s guidance, Buddha House grew in stability, prosperity and educational strength. Because of his extremely high qualifications, advanced knowledge and spiritual insights so rarely found in Lama’s today, Rinpoche is often requested to teach interstate, overseas and at Sera monastery, where thousands of monks flock to hear him speak.

Whilst teaching at in Adelaide, Rinpoche did not neglect his monastery, however. In response the many requests from senior monks for assistance, Rinpoche established a monk sponsorship scheme. With over 950 monks, nuns, lay Tibetans in India and Gyalten Charity School in Tibet on the scheme (December 2005) and over 550 sponsors from 6 countries, the Khensur Kangyurwa Rinpoche Sponsorship Schemes is perhaps the largest and is certainly among the most successful schemes in the world today.

Rinpoche has also successfully helped to raise funds to rebuild his first monastery in Kham, Dhargye Gonpa, which was destroyed twice during the Chinese invasion and occupation. In addition, he has raised money to support the important philosophical debating program at Sera Je.

A major heart project of Rinpoche’s is Gyalten Charity School in Tibet for the poor uneducated Tibetan children in the region. Approximately 280 children are enrolled in the school.

Mostly monks are sponsored in Rinpoches schemes, however there are also nuns in India as well as nuns at Nyagye Nunnery in Tibet and many Lay Tibetans in India.

Khensur Rinpoche also set up the Emergency Medical Fund, which was established for any monk or lay Tibetan in India that is in urgent need of medical assistance.

Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (43)Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (45)Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (46)Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (47)Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (48)Le_Tieu_Tuong_HT_Khensur (49)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05/06/201111:56(Xem: 5391)
Ngôi chùa nhỏ nằm khiêm tốn trong khoảng đất rộng đầy cây trái. Buổi tối, mùi nhang tỏa ra từ chánh điện hòa với mùi thơm trái chín đâu đó trong vườn.
08/09/201212:12(Xem: 3890)
Với Hòa thượng Minh Châu, một đại sư đã ra đi. Một đại sư cỡ ấy, thế hệ chúng ta chỉ có vài vị. Vài vị, nhưng là những ngọn đuốc soi sáng đường đi cho cả một nửa thế kỷ. Hôm nay, ngọn đuốc gần như là cuối cùng ấy đã tắt. Đã tắt, để nói với chúng ta, như Phật đã nói khi nhập diệt: Hãy tự thắp đuốc lên mà đi.
19/03/201002:09(Xem: 2855)
Một cặp kính trắng với sợi dây vòng ra sau cổ, năm ba con khỉ nhảy tung tăng trên vai, trên đầu, tóc tai rối rắm, áo quần cái dài, cái ngắn, kiểu đàn ông, đàn bà, đầy màu sắc sặc sỡ …đây là dáng người anh Bùi Giáng chúng ta thường gặp trên những nẽo đường Sài Gòn năm 1975 … Sau năm 1975 , anh Bùi Giáng về ở chung với chúng tôi trong nội xá viện Đại học Vạn Hạnh cũ (222 Trương Minh Giảng, nay là Lê Văn Sĩ). Vào thời điểm này, Đại học Vạn Hạnh không còn hoạt động, nên nội xá chỉ còn một số ít người ở lại với Hòa thượng Viện trưởng Thích Minh Châu. Chúng tôi quản lý chung, chú Chơn Thuần đi chợ và thị giả cho Hòa thượng Viện trưởng, anh Trần Châu phụ trách an ninh, anh Bùi Giáng thì nhận nhiệm vụ đi mua lương thực.
06/10/201319:35(Xem: 46412)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
03/09/201817:23(Xem: 2603)
Nhiều lời Đức Phật dạy trong kinh điển có thể được nhìn thấy qua nhà thơ Bùi Giáng. Toàn thân Bùi Giáng chính là Khổ Đế hiển lộ qua cái được thấy. Tương tự, với Tập Đế. Nụ cười của Bùi Giáng chính là Đạo Đế hiển lộ an lạc qua cái được thấy. Tương tự, với Diệt Đế. Bùi Giáng đùa giỡn ca ngâm với lời lời ẩn nghĩa chính là diệu chỉ tâm không dính mắc của Kinh Kim Cang, hiển lộ qua cái được thấy và cái được nghe. Bùi Giáng đi đứng nằm ngồi giữa phố như không một nơi để tới chính là diệu chỉ sống với cái Như Thị của Kinh Pháp Hoa, hiển lộ qua cách thõng tay vào chợ. Bùi Giáng viết xuống chữ nghĩa xa lìa có/không, dứt bặt đúng/sai, hễ viết xuống là gửi vào tịch lặng bờ kia chính là diệu chỉ gương tâm rỗng rang của Bát Nhã Tâm Kinh. Đó là hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng trong tâm tôi nhiều thập niên qua.
19/01/201921:03(Xem: 1750)
Thời gian là cái gì thật mầu nhiệm, không hình không tướng, tưởng như nó dửng dưng, lạnh lùng trước muôn sự, nhưng lại thầm lặng ân cần cất giữ những gì đã đi qua, rồi tùy đối tượng mà hoài niệm. Không ai nắm bắt lại được những tờ lịch đã rơi, nhưng bước chân của bao bậc hiền nhân quân tửđều như còn in hằn trong không gian khi thời điểm luân lưu trở lại theo vận hành của trời đất.
12/02/201806:16(Xem: 2959)
Thong dong mây trắng giữa trời, Thênh thang hạnh nguyện, hát lời thi ca. Yên Cát Thiền Tự chang hoà, Khơi nguồn đạo mạch, bảo toà Như Lai.
30/06/201306:54(Xem: 6684)
Năm nay Sư Ông Nhất Hạnh đã 87 tuổi. Nếu tính từ ngày xuất gia hồi 16 tuổi tới nay thì người đã có 71 tuổi hạ. Vậy mà Sư Ông vẫn chưa nghỉ một ngày, cứ mãi miết làm việc với một hạnh nguyện duy nhất là "Chuyển hóa khổ đau thành hạnh phúc". Nếu không viết sách thì Sư Ông Sư Ông cũng dành thì giờ viết thư pháp, biến những lời Bụt dạy thành những câu thiền ngữ cho mọi người thỉnh về nhà, treo lên và tự nhắc mình tu tập như có thầy luôn ở phòng khách nhà mình, nhắc mình nhớ làm chủ thân tâm, nắm giữ chánh niệm, ý thức sự có mặt của người mình thương, vừa có tiền cho quỹ Hiểu & Thương của Làng nuôi dạy trẻ em nghèo đói ở Việt Nam và Ấn Độ.
19/02/201308:44(Xem: 3711)
Mới đây các nhà khảo cổ Mỹ và Canada đưa ra chứng cứ cho rằng Phật giáo đã được truyền vào Mỹ trước khi ông Columbus tìm ra châu Mỹ. Tuy nhiên, theo các tài liệu có được hiện nay thì Phật giáo chỉ thật sự có mặt tại Mỹ sau kỳ Đại hội Tôn giáo Thế giới tổ chức tại bang Chicago vào năm 1893. Nhưng ai là người có công truyền bá và làm lớn mạnh "hạt giống Bồ đề" trên đất Mỹ? Trong bài này, chúng tôi sẽ giới thiệu một số nhà sư cư sĩ người châu Á, những người tiên phong có công đặt nền móng xây dựng ngôi nhà chánh pháp trên đất Mỹ.
05/12/201309:00(Xem: 7329)
Từ Tam Kỳ tôi về lại Đà Nẵng năm 1965 để hầu ôn Phổ Thiên và tiếp tục đi học tại trường trung học Phan Châu Trinh. Ôn cư ngụ tại Chùa Diệu Pháp, nhưng thường xuyên sinh hoạt tại Chùa Phổ Đà. Hai chùa cách nhau năm bảy căn nhà