Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Phật về nhà.

09/04/201312:52(Xem: 3181)
Phật về nhà.

PHẬT VỀ NHÀ

Hạnh Chiếu

Được tin Đức Phật về thăm nhà, vua Tịnh Phạn mừng biết bao nhiêu. Không chỉ vì nỗi nhớ thương khôn nguôi người con trai yêu quý đã cách xa bao năm nay được gặp lại, mà đức vua còn nôn nóng gặp con vì nghe nói Thái tử đã thành Phật.

Đến khi Thế Tôn xuất hiện cùng Tăng đoàn, tay ôm bát vào thành khất thực, lặng lẽ đến từng nhà đàn việt, cúi đầu nghiêm cẩn, cử chỉ khiêm hạ, nhà vua hết sức ngỡ ngàng. Thành Phật là như vậy sao? Thành Phật rồi đi xin ăn sao? Vua buồn quá đi, giận quá đi. Nhưng mà thôi, không dám làm kinh động đến Thái tử nữa, sợ Ngài lại bỏ đi. Đợi đến khi Đức Phật ngự vào cung đâu đó đàng hoàng, Tịnh Phạn vương đến gần, trực tiếp diện kiến Phật, nhỏ nhẹ trao đổi: - Nhà ta có thiếu cơm cháo chi đâu, con làm chi chuyện khó coi vậy? Đức Phật mỉm cười và sau đó giải thích cho vua cha biết tam giới là nhà của Như Lai. Chư Tăng đi khất thực là gieo duyên với chúng sanh, chuyển tâm vị kỷ nhỏ nhen của họ thành tâm vị tha rộng lớn bao dung. Gieo duyên với chúng sanh không kể thân sơ, để mở tâm Phật của họ ra là hạnh nguyện của mười phương Như Lai.

Tịnh Phạn vương hiểu ra, lập tức ngay hôm sau vua thân thỉnh Như Lai cùng 1.250 vị Tỳ kheo cho vua được cúng dường tứ sự trong suốt thời gian Tăng đoàn lưu trú tại Ca Tỳ La Vệ. Thật hay! Đức Phật đã tạo duyên lành cho vua cha ngay từ buổi đầu tiên, qua đời sống phạm hạnh, bát cơm ngàn nhà, tình yêu thương không biên cương của một Bậc Giác ngộ, trí tuệ và từ bi mãn túc. Nhà vua thật sự biết mở rộng lòng ra, đón nhận và yêu thương tất cả, cung kính và cúng dường tất cả, kể cả người con trai yêu quý nhất đời mình cũng cúng dường chúng sanh nốt. Để rồi sau đó, vương đã nhận được sự đền bù xứng đáng, đó là quả vị A na hàm do Đức Phật khai thị mà nhà vua thân chứng. Không gì trân quý bằng!

Chuyện Phật về nhà còn nhiều điều đáng nói, trong sử có đủ. Ở đây, tôi nghĩ về đời mình mà nhắc chuyện người xưa.

Chúng mình cũng xuất gia đi tu, cũng về thăm nhà mà sao không giống Phật. Dĩ nhiên chúng ta không thể so sánh với Đức Phật rồi, nhưng ít ra ta là đệ tử Phật, cũng nên hao hao với Đấng Cha lành một chút cho đỡ tủi thân. Mình về nhà chẳng ai nể nang, chẳng ai thiết trai cúng dường, chẳng ai chịu hỏi han đạo lý, chẳng ai giác ngộ chút nào. Có bao giờ mình giật mình hỏi lại, tại sao như vậy không? Bây giờ dù có hỏi hay không hỏi, ta cũng phải thú thật một điều, mình về nhà rất khác Phật.

Trong chúng ta, vẫn còn sót lại những bạn đồng tu trẻ cứ hay về nhà, đòi đủ thứ, xin đủ điều, phàn nàn đủ chuyện, không để lại ấn tượng đẹp của đời sống đạo đối với người thân. Chúng ta không giống Thế Tôn thì làm sao ba má, anh chị em mình giống vua Tịnh Phạn và hoàng thân cho được. Ta về một cái là cả nhà phải lo lắng đủ thứ, chạy đôn chạy đáo nào thuốc men, áo quần, tập vở… rồi lại còn phải tháo gỡ phụ những chuyện trần gian không có, Phật pháp cũng chẳng nghe! Thật ra tất cả chúng ta không ai muốn thế. Khi mình phát nguyện đi tu là mình rất thích đời sống giải thoát, an vui của một người thoát tục. Thích mới tu chứ. Tổ Qui Sơn nói: Là kẻ xuất gia, cất bước siêu việt, tâm hình khác tục, nối thịnh dòng Thánh, chấn nhiếp ma quân để đền đáp bốn ân, cứu giúp ba cõi. Thành ra đời sống của một tu sĩ rất cao thượng, rất có ý nghĩa, rất đẹp nhưng đồng thời trách nhiệm cũng rất nặng.

Tâm ban đầu của chúng ta dĩ nhiên là mạnh mẽ, nhưng đường xa kẻ lữ hành mệt mỏi, lắm lúc buông cương là chuyện khó tránh khỏi. Song cương đã buông, chân đã quỵ thì ba đường sáu nẻo mở ra, tránh sao khỏi nỗi thống khổ luân hồi. Cho nên phải tự nhắc mình thật nhiều, tự giữ cương lĩnh thật vững. Tu hành không gặp thiện hữu tri thức, không gặp thiện duyên là một thiệt thòi lớn, rất dễ lạc bước. Nếu lòng không quyết, chí không vững, chúng ta sẽ đánh mất phương hướng, không còn nhớ mình là người tu nữa. Vĩnh du lãng đãng phong trần khách, nhật viễn gia hương vạn lý trình (Lang thang làm khách phong trần, quê nhà ngày một muôn phần cách xa - Trần Thái Tông). Như thế thì buồn lắm. Đáng tiếc lắm!

Chúng ta xuất gia đã là gan rồi, cần phải giữ cái gan ấy từ thủy cho tới chung. Phải lập nguyện hoàn thành sự nghiệp giác ngộ giải thoát là chính. Ngoài ra không có gì quan trọng hơn. Chúng ta không được như Phật, xong việc mới về nhà thì cũng đợi tâm đạo vững vàng, ngôn hạnh thuần hậu, về nhà sẽ tốt hơn. Không độ được người thân, ít nhất cũng đừng làm quyến thuộc mất tín tâm, đau lòng. Sao ta không nghĩ đến chuyện đền đáp bốn ân mà buông xuống hết mọi nỗi niềm, để tâm gần với Phật hơn, gần chúng sanh hơn? Chừng ấy nhất định cả nhà sẽ đón ta như một vị Phật tương lai hoàn cố hương.

Được thế, bạch Thế Tôn! Chúng con xin theo Phật về nhà.

---o0o---

Nguồn: www.chuyenphapluan.com

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/01/201716:34(Xem: 3941)
Phật pháp tại thế gian, chẳng thể lìa thế gian mà có. Thế nên biết, người muốn ngộ được lẽ thật của muôn pháp, cũng phải từ muôn pháp mà ngộ, muốn nhận rõ Bản tâm chân thường cũng phải từ chiếc thân tứ đại vô thường mà nhận.
08/01/201710:10(Xem: 3361)
Phật pháp tại thế gian, chẳng thể lìa thế gian mà có. Thế nên biết, người muốn ngộ được lẽ thật của muôn pháp, cũng phải từ muôn pháp mà ngộ, muốn nhận rõ Bản tâm chân thường cũng phải từ chiếc thân tứ đại vô thường mà nhận.
09/01/201706:46(Xem: 2762)
Phật pháp tại thế gian, chẳng thể lìa thế gian mà có. Thế nên biết, người muốn ngộ được lẽ thật của muôn pháp, cũng phải từ muôn pháp mà ngộ, muốn nhận rõ Bản tâm chân thườngcũng phải từ chiếc thân tứ đại vô thường mà nhận.
22/11/201909:13(Xem: 4418)
Nam mô ADIĐÀ PHẬT , xin Thầy giải thích thắc mắc của con từ lâu : “ Nam mô Tam Châu Cảm Ứng Di Hộ Pháp Vi Đà Tôn Thiên Bồ Tát “: 1- Tại sao Tam Châu mà không là Tứ Châu ? 2- Hộ Pháp Vi Đà Tôn Thiên Bồ Tát có phải là Vị Bồ Tát đứng chung với Ngài Tiêu Diện BT ở bàn thờ trước hall mà khi chúng con mới vào chùa QDT dẫn đến và nói : cô chú khi mới vào chùa đến xá chào 2 Vị BT này ( check in ) trước khi ra về cũng đến xá chào ( check out).Xin Thầy nói về tiểu sử của 2 Vị BT ( 2 security officers) mà Phật đã bổ nhiệm xuống cho mỗi chùa .Xin mang ơn Thầy 🙏
14/09/201200:32(Xem: 2458)
Mấy năm trước, nhân dịp Đức Dalai Lama đến thăm thung lũng Lahoul nơi chúng tôi tu tập ở Ấn Độ; lúc đó Ngài trú lại một tuần để thăm viếng, ban lễ điểm đạo và giảng pháp. Sau buổi thuyết pháp dài mấy tiếng đồng hồ, tôi hỏi một phụ nữ Lahoul rằng: “Bác có biết Đức Dalai Lama giảng gì không?”. Bác gái trả lời: “Dạ, con không hiểu nhiều nhưng con biết Ngài giảng là, nếu ta có lòng từ bi thì đó là điều tốt”. Đúng vậy, cơ bản là như thế. Đâu có gì đáng nói hơn thế nữa phải không? Nếu chúng ta có lòng từ bi, điều đó không tốt lắm sao? Vậy từ bi nghĩa là gì?
28/08/201014:08(Xem: 2612)
Văn hóa và giáo dục Phật giáo là phương tiện để ươm mầm và nuôi dưỡng hạt giống bồ đề tâm trong từng cá thể xã hội. Khi những hạt mầm lớn lên sẽ là những con người đi vào cuộc đời bằng tâm bồ đề, bằng trí giác ngộ, bằng trái tim từ bi để không những thắp sáng lý tưởng cao cả của Phật Đạo, mà còn là những nhân tố hữu ích để góp phần xây dựng và phát triển xã hội.
16/04/201204:20(Xem: 2497)
Lá thư hàng tháng của Viện Đại Học Phật Giáo Âu Châu (tháng 4/2012) có đưa ra trong phần tin tức một bài tổng kết về sự hiện diện của Phật Giáo tại Phi Châu. Từ nhiều thế kỷ nay lục địa mênh mông và p
21/02/201621:17(Xem: 2759)
Dưới đây là phần chuyển ngữ bài thuyết trình của bà Gabriela Frey với chủ đề "Phụ nữ và Phật giáo", trước cử tọa của tổ chức Ki-tô giáo FHEDLES (Femmes et Hommes, Égalité, Droits et Libertés, dans les Églises et la Société/Nữ và Nam giới, Công bằng, Luật pháp, Tự do, trong Nhà thờ và ngoài Xã hội). Buổi thuyết trình diễn ra ngày 5 tháng 12 năm 2013, và sau đó đã được ghi chép lại và phổ biến trên nhiều trang mạng, trong số này có trang mạng của Tổ chức FHEDLES trên đây và Hiệp hội Sakyadhita Quốc Tế (Sakyadhita International Association of Buddhist Women/Hiệp hội Phụ nữ Phật giáo trên thế giới).
15/02/201222:52(Xem: 1772)
Lý tưởng nhất, giáo dục là công cụ chủ yếu của việc tăng tiến con người, cần thiết cho việc thay đổi trẻ con mù chữ thành một người lớn trưởng thành và có trách nhiệm. Tuy nhiên, ngày nay ở khắp mọi nơi, cả trong các nước phát triển và các nước đang phát triển, chúng ta có thể thấy rằng hình thức giáo dục đang gặp rắc rối nghiêm trọng. Sự giảng dạy lớp học đã trở thành thông lệ và được vỗ về rằng trẻ em thường cân nhắc việc học và thực tập trong sự kiên nhẫn chứ không phải là một cuộc mạo hiểm trong học tập.
18/06/201819:18(Xem: 2404)
Đầu tiên Hiệp Hội Tương Trợ Người Đông Dương vùng Springvale được thành lập vào tháng 7/1983 nhằm phục vụ và giúp đỡ cộng đồng người Đông Dương trong vùng sớm hội nhập thành công vào xã hội mới với những sinh hoạt hoàn toàn khác lạ so với cuộc sống tại quê nhà của chúng ta. Song song với các hoạt động xã hội nhằm giúp đỡ đồng bào tị nạn trong vùng, Hiệp Hội nhận thấy nhu cầu cần thiết cho con em chúng ta lại tiếp tục duy trì tiếng Việt. Vì nhu cầu đó, trường Việt Ngữ Springvale được thành lập vào đầu năm 1983 do anh Trần Thiên Chưởng điều hành.