Mục đích của gia đình Phật tử Phân tích và diễn giải sâu sắc từng yếu tố

31/05/202507:53(Xem: 3017)
Mục đích của gia đình Phật tử Phân tích và diễn giải sâu sắc từng yếu tố
phat thuyet phap

MỤC ĐÍCH CỦA GIA ĐÌNH PHẬT TỬ
PHÂN TÍCH VÀ DIỄN GIẢI SÂU SẮC TỪNG YẾU TỐ
Nguyên Vinh -Nguyễn Ngọc Mùi.


“Đào tạo thanh, thiếu, đồng niên trở thành người Phật tử chân chính nhằm xây dựng xã hội theo tinh thần Phật giáo.”

Mục đích của Gia Đình Phật Tử Việt Nam không phải là một khẩu hiệu suông. Đó là một tuyên ngôn giáo dục – tâm linh – xã hội sâu sắc. Từng từ trong câu mục đích là một viên gạch xây nên lý tưởng và phương hướng hoạt động của tổ chức. Để thực sự thực hành đúng vai trò Huynh Trưởng, chúng ta cần thẩm thấu từng khía cạnh sau:

I. ĐÀO TẠO – HÀNH TRÌNH CHUYỂN HÓA

“Đào tạo” không chỉ là dạy chữ hay dạy kỹ năng. Trong đạo Phật, đào tạo nghĩa là chuyển hóa thân tâm, dẫn dắt con người đi từ chỗ vô minh đến chánh kiến, từ ích kỷ đến vị tha, từ buông trôi đến tỉnh thức.

GĐPT là nơi đào tạo con người toàn diện:


Về tư tưởng: Hiểu rõ Tứ Diệu Đế, Bát Chánh Đạo.


Về tâm linh: Có niềm tin Tam Bảo, biết hành trì.


Về đạo đức: Sống từ bi, khiêm hạ, lắng nghe.


Về kỹ năng sống: Giao tiếp, phụng sự, tổ chức, làm việc nhóm.

Không có đào tạo thì không có kế thừa. Không có kế thừa thì đạo pháp không thể trường tồn.

II. THANH – THIẾU – ĐỒNG NIÊN – BA GIAI ĐOẠN, MỘT HÀNH TRÌNH

1. Đồng niên:


Các em Oanh Vũ, tuổi còn nhỏ nhưng trái tim rất rộng mở.


Đây là lứa tuổi gieo hạt giống. Chúng ta phải gieo bằng tình thương, bằng sự vui chơi lành mạnh, bằng những câu chuyện đạo đức thấm nhẹ vào tim.

2. Thiếu niên:


Các em Thiếu Nam/Nữ, bước vào tuổi dậy thì, dễ nổi loạn hoặc hoang mang.


GĐPT là chốn giữ em lại bên ánh sáng, giúp em có lý tưởng sống, có lòng từ bi, có năng lực tự chủ. Đây là giai đoạn dưỡng mầm và uốn cây.

3. Thanh niên:


Các Huynh Trưởng trẻ, vừa là học trò, vừa là thầy, vừa tu học, vừa hướng dẫn.


Đây là lực lượng nòng cốt, là nhịp cầu giữa lý tưởng và hiện thực.


Cần có trí tuệ để hiểu đạo, có lòng để thương em, có dũng khí để dẫn đường.

GĐPT là một trường học không có bảng đen, nơi từng lứa tuổi được nuôi dưỡng đúng cách, đúng lúc.

III. NGƯỜI PHẬT TỬ CHÂN CHÍNH – ĐÍCH ĐẾN CỦA GIÁO DỤC

Không phải ai theo đạo Phật cũng là Phật tử chân chính.


Phật tử chân chính là người sống theo chánh pháp, không phải chỉ đi chùa, tụng kinh.


Đó là người biết sống tỉnh thức, biết buông bỏ tham – sân – si, biết thương người, giúp đời.

Chúng ta đào tạo không phải để có số lượng, mà để có chất lượng tâm linh.

Chúng ta không “sản xuất” Phật tử bằng hình thức, mà nuôi dưỡng bằng trải nghiệm sống độngtrong từng buổi sinh hoạt, trại, khóa tu, việc làm thiện.

Một Huynh Trưởng phải là hình mẫu sống động của Phật tử chân chính để các em noi theo.

IV. XÂY DỰNG XÃ HỘI – MỞ RỘNG TRÁI TIM RA NGOÀI CỬA CHÙA

GĐPT không đào tạo Phật tử để sống riêng cho đạo, mà để phụng sự cuộc đời.


Một người Phật tử sống giữa đời, biết sống tử tế, biết bảo vệ môi trường, biết hòa giải mâu thuẫn, biết yêu thương người nghèo khổ – chính là đangxây dựng xã hội theo tinh thần Phật giáo.

Chúng ta không chờ xã hội tốt rồi mới tu, mà tu để góp phần làm cho xã hội tốt hơn.

V. THEO TINH THẦN PHẬT GIÁO – HƯỚNG ĐI CỦA MỌI HOẠT ĐỘNG

Tinh thần Phật giáo không phải là giáo điều hay hình thức.


Đó là sự sống động của Từ Bi – Trí Tuệ – Vị Tha – Chánh Niệm – Vô Ngã – Hòa Hợp trong từng việc nhỏ.


Một đội sinh chơi trò chơi nhưng không ganh đua ác ý – đó là tinh thần Phật giáo.


Một Huynh Trưởng nhẫn nhịn lắng nghe một em Oanh Vũ khóc vì bị hiểu lầm – đó là tinh thần Phật giáo.

Tinh thần ấy không chỉ ở trong kinh sách, mà hiện hữu trong ánh mắt, nụ cười, từng cử chỉ của người Huynh Trưởng.

KẾT LUẬN

Câu mục đích của Gia Đình Phật Tử không phải chỉ để đọc thuộc lòng.

Đó là kim chỉ nam, là lý tưởng hóa thân, là chất liệu soi sáng từng hành động của người Huynh Trưởng.

Chúng ta không chỉ “đi sinh hoạt”, mà đang góp phầntạo ra một thế hệ sống tỉnh thức, sống có lý tưởng, sống phụng sự, đúng như ước nguyện của chư Phật và chư Tổ.

Muốn GĐPT vững mạnh – phải hiểu rõ mục đích.

Muốn mục đích thành tựu – phải sống đúng từng chữ trong đó.




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/09/2011(Xem: 8625)
Khoa học là sự hiểu biết về thế giới hiệntượng bên ngoài và các ứng dụng của sự hiểu biết ấy. Đấy là cách định nghĩa củakhoa học ngày nay. Thế nhưng cũng có một lãnh vực hiểu biết khác, thiết lập trênnguyên tắc tiếp cận và các phương pháp nghiên cứu khác, đặc biệt liên hệ đên cáchiện tượng bên trong (tức nội tâm), và được ứng dụng vàocác hiện tượng như tri thức hay tâm thức chẳng hạn... Để có thể ý thức được sự kiện tất cả các hiện tượng ảo giác đều không khác nhau trên phương diện tánh không, thì nhất thiết phải tập trung sự suy tư thẳng vào tánh không.
11/08/2011(Xem: 4712)
Vô minh là một danh từ phát xuất từ Phật giáo. Dân gian ai đi chùa thì ít ra cũng quen thuộc với khái niệm “tham, sân, si”. Si mê hay vô minh nói lên một tâm trạng thiếu sáng suốt đưa đến những hành động tội lỗi trái luân lý. Khi học đạo, người ta nghĩ rằng vô minh chỉ là một khái niệm có lẽ nghiêng về luân lý (ethics) nhiều hơn là khoa học. Gần đây, khi khoa học và tâm lý học phát triển, người ta mới bắt đầu hiểu rằng vô minh có cơ sở khoa học.
25/07/2011(Xem: 10494)
Thực tập chánh niệm có thể ảnh hưởng tích cực đến nhiều hoạt động của hạch hạnh nhân, khu vực có kích thước bằng hạt đậu nằm ở trung tâm não bộ...
30/05/2011(Xem: 30823)
Phật Và Thánh Chúng The Buddha and His Sacred Disciples Chương 1: Đức Phật—The Buddha Chương 2: Đạo Phật—Buddhism Chương 3: Nhân Sinh Quan và Vũ Trụ Quan Phật Giáo Buddhist Points of view on Human Life and Buddhist Cosmology Chương 4: Chuyển Pháp Luân và Năm Đệ Tử Đầu Tiên Turning The Wheel of Dharma and The First Five Disciples Chương 5: Kết Tập Kinh Điển—Buddhist Councils Chương 6: Tam Bảo và Tam Tạng Kinh Điển Triple Jewels and Three Buddhist Canon Baskets Chương 7: Kinh và Những Kinh Quan Trọng—Luật—Luận Sutras and Important Sutras-Rules-Commentaries Chương 8: Đạo và Trung Đạo—Path and Middle Path Chương 9: Vi Diệu Pháp—Abhidharma Chương 10: Tam Thời Pháp—Three Periods of The Buddha’s Teachings Chương 11: Thân Quyến—The Buddha’s Relatives Chương 12: Thập Đại Đệ Tử—Ten Great Disciples Chương 13: Những Đệ Tử Nổi Tiếng Khác—Other Famous Disciples Chương 14: Giáo Đoàn Tăng và Giáo Đoàn Ni—Monk and Nun Orders Chương 15: Tứ Động Tâm—Four Buddhis
28/05/2011(Xem: 9014)
Mức gia tăng dân số dự báo 3 tỷ người, mức tiêu thụ thịt toàn cầu tăng gấp đôi trong vòng 40 năm tới đang dẫn chúng ta đến cuộc khủng hoảng dinh dưỡng nghiêm trọng.
19/03/2011(Xem: 6409)
Nhiều người ngày nay đã hỏi, “Có phải sự tích tập nghiệp báo là nguyên nhân của những vấn đề như động đất, thí dụ trận động đất vừa tàn phá Haiti”? Nếu trả lời điều ấy, dần dần nó được giải thích rằng tích lũy nghiệp báo của tất cả những chúng sinh trên hành tinh này chịu trách nhiệm cho những đặc trưng phổ biến của hành tinh này và những yếu tố làm nên nó. Với những nhân tố hiện diện, những định luật khách quan của vật lý đã vận hành. Thí dụ, sức nóng tăng lên và những chuyển động đa dạng làm nên kết quả, thí như những mãng của trái đất trượt lên nhau, và v.v… Một biểu hiện của chuyển động ấy là động đất. Từ quan điểm này, động đất là những kết quả không tránh khỏi của hành tinh chúng ta sinh khởi như thế ấy; và nó đã từng sinh khởi như nó là kết quả của nghiệp báo tích lũy vô cùng rộng lớn của tất cả chúng sinh những kẻ đã từng sinh sống tự bao giờ trên hành tinh này. Ông có bình luận gì về điều này?
18/03/2011(Xem: 6936)
Vì kinh Thủ Lăng Nghiêm có đề cập đến nhiều tôn giáo hoạt động vào thời Đức Phật Thích Ca còn tại thế nên chúng tôi nhân đây giới thiệu đến quý Phật tử cái nhìn đơn giản về những tôn giáo lớn trên thế giới hiện nay. Trong mục này vì phải đưa ra một số dữ kiện lịch sử cho nên mặc dầu luôn cố gắng giữ mình trên cương vị khách quan, trong tinh thần xây dựng, nhưng dầu sao ít nhiều chúng tôi cũng không tránh khỏi sự sai lầm để cho cái bản ngã đáng ghét, chủ quan hẹp hòi thiển cận của mình xuất hiện. Nếu có đoạn nào không hài lòng, xin quý độc giả rộng tình bỏ qua. Chân thành cảm tạ.
13/03/2011(Xem: 19922)
Các phần lý thuyết và thực hành chứa đựng trong sách này có tác dụng dẫn dắt tâm chúng ta đến chỗ thấu hiểu sâu xa hơn về sự sống và chết, về vô thường và khổ đau.
22/02/2011(Xem: 7861)
Tôi không hề quan tâm đến chữ ism(...isme) [tức là chữ ...giáotrong từ tôn giáo]. Khi Đức Phật thuyết giảng Dharma[Đạo Pháp], Ngài không hề nói đến chữ ismmà chỉ thuyết giảng về một cái gì đó mà mọi tầng lớp con người đều có thể hấp thụ được : đấy là một nghệ thuật sống...[...]. Phải làm thế nào để trở thành một con người tốt – đấy mới chính là điều quan trọng. Thiền sư S. N. Goenka
19/02/2011(Xem: 7258)
Sau thế kỷ ánh sáng, thái độ trịch thượng và độc tài của khoa học không phải chỉ đối với tôn giáo mà còn đối với các khoa học ‘nhân văn’ khác. Những môn học nào không dùng lý trí và phương pháp thực nghiệm đều bị chê là ‘thiếu khoa học” hay khoa học ‘nửa vời’. Các nhà khoa học đắc thắng biến phương pháp khoa học thành ‘chủ nghĩa’ duy vật khoa học.