Mục đích của gia đình Phật tử Phân tích và diễn giải sâu sắc từng yếu tố

31/05/202507:53(Xem: 3012)
Mục đích của gia đình Phật tử Phân tích và diễn giải sâu sắc từng yếu tố
phat thuyet phap

MỤC ĐÍCH CỦA GIA ĐÌNH PHẬT TỬ
PHÂN TÍCH VÀ DIỄN GIẢI SÂU SẮC TỪNG YẾU TỐ
Nguyên Vinh -Nguyễn Ngọc Mùi.


“Đào tạo thanh, thiếu, đồng niên trở thành người Phật tử chân chính nhằm xây dựng xã hội theo tinh thần Phật giáo.”

Mục đích của Gia Đình Phật Tử Việt Nam không phải là một khẩu hiệu suông. Đó là một tuyên ngôn giáo dục – tâm linh – xã hội sâu sắc. Từng từ trong câu mục đích là một viên gạch xây nên lý tưởng và phương hướng hoạt động của tổ chức. Để thực sự thực hành đúng vai trò Huynh Trưởng, chúng ta cần thẩm thấu từng khía cạnh sau:

I. ĐÀO TẠO – HÀNH TRÌNH CHUYỂN HÓA

“Đào tạo” không chỉ là dạy chữ hay dạy kỹ năng. Trong đạo Phật, đào tạo nghĩa là chuyển hóa thân tâm, dẫn dắt con người đi từ chỗ vô minh đến chánh kiến, từ ích kỷ đến vị tha, từ buông trôi đến tỉnh thức.

GĐPT là nơi đào tạo con người toàn diện:


Về tư tưởng: Hiểu rõ Tứ Diệu Đế, Bát Chánh Đạo.


Về tâm linh: Có niềm tin Tam Bảo, biết hành trì.


Về đạo đức: Sống từ bi, khiêm hạ, lắng nghe.


Về kỹ năng sống: Giao tiếp, phụng sự, tổ chức, làm việc nhóm.

Không có đào tạo thì không có kế thừa. Không có kế thừa thì đạo pháp không thể trường tồn.

II. THANH – THIẾU – ĐỒNG NIÊN – BA GIAI ĐOẠN, MỘT HÀNH TRÌNH

1. Đồng niên:


Các em Oanh Vũ, tuổi còn nhỏ nhưng trái tim rất rộng mở.


Đây là lứa tuổi gieo hạt giống. Chúng ta phải gieo bằng tình thương, bằng sự vui chơi lành mạnh, bằng những câu chuyện đạo đức thấm nhẹ vào tim.

2. Thiếu niên:


Các em Thiếu Nam/Nữ, bước vào tuổi dậy thì, dễ nổi loạn hoặc hoang mang.


GĐPT là chốn giữ em lại bên ánh sáng, giúp em có lý tưởng sống, có lòng từ bi, có năng lực tự chủ. Đây là giai đoạn dưỡng mầm và uốn cây.

3. Thanh niên:


Các Huynh Trưởng trẻ, vừa là học trò, vừa là thầy, vừa tu học, vừa hướng dẫn.


Đây là lực lượng nòng cốt, là nhịp cầu giữa lý tưởng và hiện thực.


Cần có trí tuệ để hiểu đạo, có lòng để thương em, có dũng khí để dẫn đường.

GĐPT là một trường học không có bảng đen, nơi từng lứa tuổi được nuôi dưỡng đúng cách, đúng lúc.

III. NGƯỜI PHẬT TỬ CHÂN CHÍNH – ĐÍCH ĐẾN CỦA GIÁO DỤC

Không phải ai theo đạo Phật cũng là Phật tử chân chính.


Phật tử chân chính là người sống theo chánh pháp, không phải chỉ đi chùa, tụng kinh.


Đó là người biết sống tỉnh thức, biết buông bỏ tham – sân – si, biết thương người, giúp đời.

Chúng ta đào tạo không phải để có số lượng, mà để có chất lượng tâm linh.

Chúng ta không “sản xuất” Phật tử bằng hình thức, mà nuôi dưỡng bằng trải nghiệm sống độngtrong từng buổi sinh hoạt, trại, khóa tu, việc làm thiện.

Một Huynh Trưởng phải là hình mẫu sống động của Phật tử chân chính để các em noi theo.

IV. XÂY DỰNG XÃ HỘI – MỞ RỘNG TRÁI TIM RA NGOÀI CỬA CHÙA

GĐPT không đào tạo Phật tử để sống riêng cho đạo, mà để phụng sự cuộc đời.


Một người Phật tử sống giữa đời, biết sống tử tế, biết bảo vệ môi trường, biết hòa giải mâu thuẫn, biết yêu thương người nghèo khổ – chính là đangxây dựng xã hội theo tinh thần Phật giáo.

Chúng ta không chờ xã hội tốt rồi mới tu, mà tu để góp phần làm cho xã hội tốt hơn.

V. THEO TINH THẦN PHẬT GIÁO – HƯỚNG ĐI CỦA MỌI HOẠT ĐỘNG

Tinh thần Phật giáo không phải là giáo điều hay hình thức.


Đó là sự sống động của Từ Bi – Trí Tuệ – Vị Tha – Chánh Niệm – Vô Ngã – Hòa Hợp trong từng việc nhỏ.


Một đội sinh chơi trò chơi nhưng không ganh đua ác ý – đó là tinh thần Phật giáo.


Một Huynh Trưởng nhẫn nhịn lắng nghe một em Oanh Vũ khóc vì bị hiểu lầm – đó là tinh thần Phật giáo.

Tinh thần ấy không chỉ ở trong kinh sách, mà hiện hữu trong ánh mắt, nụ cười, từng cử chỉ của người Huynh Trưởng.

KẾT LUẬN

Câu mục đích của Gia Đình Phật Tử không phải chỉ để đọc thuộc lòng.

Đó là kim chỉ nam, là lý tưởng hóa thân, là chất liệu soi sáng từng hành động của người Huynh Trưởng.

Chúng ta không chỉ “đi sinh hoạt”, mà đang góp phầntạo ra một thế hệ sống tỉnh thức, sống có lý tưởng, sống phụng sự, đúng như ước nguyện của chư Phật và chư Tổ.

Muốn GĐPT vững mạnh – phải hiểu rõ mục đích.

Muốn mục đích thành tựu – phải sống đúng từng chữ trong đó.




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2013(Xem: 11402)
Này các Tỷ-kheo, nếu có người hủy báng Ta, hủy báng Pháp hay hủy báng Tăng, các người chớ có vì vậy sanh lòng công phẫn, tức tối, tâm sanh phiền muộn. Này các Tỷ-kheo, nếu có người hủy báng Ta ...
01/04/2013(Xem: 11182)
Bài pháp này đã được Đức Phật thuyết cho ẩn sĩ Subhadda ngay vào lúc sắp viên tịch Níp Bàn giữa hai cây Sàlà (vườn Ingyin) gần thành Kusinãra, xin trích đoạn sau ...
01/04/2013(Xem: 12482)
“ Đức Phật dạy chư tỳ kheo có bổn phận suy xét hằng ngày 4 điều: Ân đức Phật, rãi tâm từ, niệm sự chết và quán bất tịnh!”. Hành giả cần phải: Hành 14 giờ chính thức mỗi ngày bằng thiền, trong tư thế ngồi và đi ...
01/04/2013(Xem: 9301)
Nhiều người cho rằng đức tin và trí tuệ trong thiền quán (vipassanà) đối nghịch nhau, mâu thuẫn và không thể phối hợp. Không phải vậy! chúng thân hữu và là hai nội lực quan trọng. Trong thông tin vừa rồi, tôi đã viết về những điểm đặc thù và khác biệt giữa các hành giả châu Aù và phương Tây.
29/03/2013(Xem: 6952)
Khi truyền bá rộng rãi sang châu Á, Phật giáo thành công khi vượt qua một số vấn đề nổi bật từ những giới hạn về ngôn ngữ trong một số trường hợp phải phiên chuyển thành một ngôn ngữ rất khác với ngôn ngữ nói của Ấn Độ. Giáo lý đạo Phật được truyền đạt bằng lời nói qua vô số ngôn ngữ và tiếng nói địa phương. Còn Kinh tạng, khi đã được viết ra, lại được phiên dịch thành hàng tá ngôn ngữ ngay cả trước thời kỳ hiện đại. Do vì nguồn gốc lịch sử không cho phép các học giả dùng ngôn ngữ nói trong việc giảng dạy, bài viết này sẽ tập trung vào những ý tưởng được viết ra, nhằm khảo sát việc truyền dạy qua lời nói chỉ trong thời kỳ Phật giáo Ấn Độ.
01/03/2013(Xem: 9399)
Có lẽ Lăng Già là một trong những bộ kinh phân tích cái Tâm một cách chi li, khúc chiết nhất trong kinh điển Phật giáo, làm căn bản cho bộ Duy thức luận của Vasubandhu. Học thuyết Duy tâm được biểu hiện trong các câu quen thuộc, thường được trích dẫn trong kinh Lăng Già, chỗ nào cũng là tâm cả (nhất thiết xứ giai tâm), tất cả hình tướng đều do tâm khởi lên (chúng sắc do tâm khởi), ngoài tâm không có cái gì được trông thấy (tâm ngoại vô sở kiến), thế gian chỉ là tâm (tam giới duy thị tự tâm), ba cõi do tâm sinh (tam giới do tâm sinh) v.v..
20/01/2013(Xem: 10311)
Tôi không cần thảo luận sự chân thật tu chứng, nhưng khi chúng ta nghiên cứu học vấn, phụng sự Phật pháp hay làm những việc phúc lợi xã hội, chúng ta cần phải lấy Phật pháp làm kim chỉ nam chỉ đạo cho chính mình, sách tấn chính mình, điều đó sẽ giúp cuộc sống tinh thần củachúng ta càng ngày càng tốt hơn...
31/12/2012(Xem: 9331)
Phật giáo hiện hữu trên đất nước Việt Nam, hơn 2000 năm đồng hành cùng dân tộc. Trải qua nhiều giai đoạn lịch sử thăng trầm của đất nước Phật giáo luôn làm tròn sứ mệnh của một tôn giáo gắn liền với nền văn hoá nước nhà. Chiến tranh đi qua, để lại bao đau thương mất mát, cảnh vật hoang tàn, đời sống nhân dân nghèo đói cơ hàn. Đến thời độc lập, ngoại xâm không cò n nữa, đất nước từng bước chuyển mình đi lên, Phật giáo cũng nhịp nhàn thay màu đổi sắc vươn lên, GHPGVN được ra đời vào ngày 07/11/1981 đến nay gần 22 năm với VI nhiệm kỳ hoạt động của giáo hội.
28/12/2012(Xem: 13406)
Trong bầu không khí trang nghiêm, hòa hợp, thắp sáng niềm tin vào nền giáo dục nhân bản Phật giáo của ngày Hội thảo Giáo dục Phật giáo toàn quốc nhiệm kỳ VI (2007 -2012) của Ban Giáo dục Tăng Ni Trung ương với chuyên đề “Giáo dục Phật giáo Việt Nam định hướng và phát triển”, tôi xin phát biểu một số ý kiến chung quanh vấn đề Giáo dục Phật giáo như sau:
02/08/2012(Xem: 24477)
Phước thiện thuộc về danh pháp (nāmadhamma) hay thuộc về thiện tâm, không phải vật chất, nên khó thấy, khó biết, chỉ có bậc có trí tuệ, có thần thông mới có thể biết người nào có phước thiện.