Mục đích của gia đình Phật tử Phân tích và diễn giải sâu sắc từng yếu tố

31/05/202507:53(Xem: 3019)
Mục đích của gia đình Phật tử Phân tích và diễn giải sâu sắc từng yếu tố
phat thuyet phap

MỤC ĐÍCH CỦA GIA ĐÌNH PHẬT TỬ
PHÂN TÍCH VÀ DIỄN GIẢI SÂU SẮC TỪNG YẾU TỐ
Nguyên Vinh -Nguyễn Ngọc Mùi.


“Đào tạo thanh, thiếu, đồng niên trở thành người Phật tử chân chính nhằm xây dựng xã hội theo tinh thần Phật giáo.”

Mục đích của Gia Đình Phật Tử Việt Nam không phải là một khẩu hiệu suông. Đó là một tuyên ngôn giáo dục – tâm linh – xã hội sâu sắc. Từng từ trong câu mục đích là một viên gạch xây nên lý tưởng và phương hướng hoạt động của tổ chức. Để thực sự thực hành đúng vai trò Huynh Trưởng, chúng ta cần thẩm thấu từng khía cạnh sau:

I. ĐÀO TẠO – HÀNH TRÌNH CHUYỂN HÓA

“Đào tạo” không chỉ là dạy chữ hay dạy kỹ năng. Trong đạo Phật, đào tạo nghĩa là chuyển hóa thân tâm, dẫn dắt con người đi từ chỗ vô minh đến chánh kiến, từ ích kỷ đến vị tha, từ buông trôi đến tỉnh thức.

GĐPT là nơi đào tạo con người toàn diện:


Về tư tưởng: Hiểu rõ Tứ Diệu Đế, Bát Chánh Đạo.


Về tâm linh: Có niềm tin Tam Bảo, biết hành trì.


Về đạo đức: Sống từ bi, khiêm hạ, lắng nghe.


Về kỹ năng sống: Giao tiếp, phụng sự, tổ chức, làm việc nhóm.

Không có đào tạo thì không có kế thừa. Không có kế thừa thì đạo pháp không thể trường tồn.

II. THANH – THIẾU – ĐỒNG NIÊN – BA GIAI ĐOẠN, MỘT HÀNH TRÌNH

1. Đồng niên:


Các em Oanh Vũ, tuổi còn nhỏ nhưng trái tim rất rộng mở.


Đây là lứa tuổi gieo hạt giống. Chúng ta phải gieo bằng tình thương, bằng sự vui chơi lành mạnh, bằng những câu chuyện đạo đức thấm nhẹ vào tim.

2. Thiếu niên:


Các em Thiếu Nam/Nữ, bước vào tuổi dậy thì, dễ nổi loạn hoặc hoang mang.


GĐPT là chốn giữ em lại bên ánh sáng, giúp em có lý tưởng sống, có lòng từ bi, có năng lực tự chủ. Đây là giai đoạn dưỡng mầm và uốn cây.

3. Thanh niên:


Các Huynh Trưởng trẻ, vừa là học trò, vừa là thầy, vừa tu học, vừa hướng dẫn.


Đây là lực lượng nòng cốt, là nhịp cầu giữa lý tưởng và hiện thực.


Cần có trí tuệ để hiểu đạo, có lòng để thương em, có dũng khí để dẫn đường.

GĐPT là một trường học không có bảng đen, nơi từng lứa tuổi được nuôi dưỡng đúng cách, đúng lúc.

III. NGƯỜI PHẬT TỬ CHÂN CHÍNH – ĐÍCH ĐẾN CỦA GIÁO DỤC

Không phải ai theo đạo Phật cũng là Phật tử chân chính.


Phật tử chân chính là người sống theo chánh pháp, không phải chỉ đi chùa, tụng kinh.


Đó là người biết sống tỉnh thức, biết buông bỏ tham – sân – si, biết thương người, giúp đời.

Chúng ta đào tạo không phải để có số lượng, mà để có chất lượng tâm linh.

Chúng ta không “sản xuất” Phật tử bằng hình thức, mà nuôi dưỡng bằng trải nghiệm sống độngtrong từng buổi sinh hoạt, trại, khóa tu, việc làm thiện.

Một Huynh Trưởng phải là hình mẫu sống động của Phật tử chân chính để các em noi theo.

IV. XÂY DỰNG XÃ HỘI – MỞ RỘNG TRÁI TIM RA NGOÀI CỬA CHÙA

GĐPT không đào tạo Phật tử để sống riêng cho đạo, mà để phụng sự cuộc đời.


Một người Phật tử sống giữa đời, biết sống tử tế, biết bảo vệ môi trường, biết hòa giải mâu thuẫn, biết yêu thương người nghèo khổ – chính là đangxây dựng xã hội theo tinh thần Phật giáo.

Chúng ta không chờ xã hội tốt rồi mới tu, mà tu để góp phần làm cho xã hội tốt hơn.

V. THEO TINH THẦN PHẬT GIÁO – HƯỚNG ĐI CỦA MỌI HOẠT ĐỘNG

Tinh thần Phật giáo không phải là giáo điều hay hình thức.


Đó là sự sống động của Từ Bi – Trí Tuệ – Vị Tha – Chánh Niệm – Vô Ngã – Hòa Hợp trong từng việc nhỏ.


Một đội sinh chơi trò chơi nhưng không ganh đua ác ý – đó là tinh thần Phật giáo.


Một Huynh Trưởng nhẫn nhịn lắng nghe một em Oanh Vũ khóc vì bị hiểu lầm – đó là tinh thần Phật giáo.

Tinh thần ấy không chỉ ở trong kinh sách, mà hiện hữu trong ánh mắt, nụ cười, từng cử chỉ của người Huynh Trưởng.

KẾT LUẬN

Câu mục đích của Gia Đình Phật Tử không phải chỉ để đọc thuộc lòng.

Đó là kim chỉ nam, là lý tưởng hóa thân, là chất liệu soi sáng từng hành động của người Huynh Trưởng.

Chúng ta không chỉ “đi sinh hoạt”, mà đang góp phầntạo ra một thế hệ sống tỉnh thức, sống có lý tưởng, sống phụng sự, đúng như ước nguyện của chư Phật và chư Tổ.

Muốn GĐPT vững mạnh – phải hiểu rõ mục đích.

Muốn mục đích thành tựu – phải sống đúng từng chữ trong đó.




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/10/2010(Xem: 13874)
600 câu hỏi và trả lời liên quan đến giáo lý, hành trì, sự phát triển của Phật Giáo; đến lịch sử, văn hóa của các nước thọ nhận Phật Giáo; đến các vấn đề văn hóa, xã hội, chính trị thời đại.
02/10/2010(Xem: 7182)
Tam pháp ấn và lý Tứ đế thì tương ứng nhau: chư hành vô thường là Khổ đế; nhân sanh khổ ở nơi không biết chư pháp vô ngã, là Tập đế; Niết bàn tịch tĩnh là Diệt đế...
25/09/2010(Xem: 5138)
... nếu Niết bàn là có (hữu), thì cái có này, hay Niết-bàn này thuộc vào tướng hữu vi. Nhưng tướng hữu vi, theo đức Phật dạy thì chúng luôn ở trong trạng thái biến diệt không thật có.
17/09/2010(Xem: 6600)
Trung đạo (madhyamŒ-pratipad) là con đường tránh xa hai cực đoan: hưởng thọ dục vọng và tu tập khổ hạnh, nó là kinh nghiệm rút ra từ bản thân của Ngài, sau khi sống hưởng thụ trong hoàng cung, và trải qua 6 năm tu khổ hạnh, nhờ con đường này mà Ngài thành đạt giác ngộ và giải thoát dưới cội cây Bồ đề.
10/09/2010(Xem: 78606)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
28/08/2010(Xem: 81836)
Quyển 6 • Buổi Pháp Thoại Trên Đỉnh Cao Linh Thứu (Gijjhakūṭa) • Ruộng Phước • Tuệ Phân Tích Của Tôn Giả Sāriputta • MÙA AN CƯ THỨ MƯỜI CHÍN (Năm 569 trước TL)- Mỹ Nhân Giá Mấy Xu? • Chuyện Cô Sirimā • Móc Cho Con Mắt Đẹp • Ngạ Quỷ Mình Trăn • Cùng Một Nguyên Lý • “Hớt” Phước Của Người Nghèo! • Ghi chú đặc biệt về hạ thứ 19: • MÙA AN CƯ THỨ HAI MƯƠI (Năm 568 trước TL)-Phước Cho Quả Hiện Tại • Bảy Thánh Sản • Chuyện Kể Về Cõi Trời • Hóa Độ Gia Đình Thợ Săn • Nhân Duyên Quá Khứ
28/08/2010(Xem: 4549)
Lịch sử loài người là một quá trình chuyển hoá liên tục, không ngừng nghỉ. Sự chuyển hoá xảy ra trên nhiều bình diện của cuộc sống và nó gắn liền với môi trường xung quanh tạo thành một hợp thể tác động hai chiều thúc đẩy loài người cứ thế phát triển mãi không ngừng. Yếu tố chuyển hoá là nguyên lý vận động của các lực lượng tồn tại. Nếu không có yếu tố này mọi giá trị tồn tại đi vào sự huỷ diệt. Quá trình chuyển hoá và quá trình trao đổi chất trong cách thế tự điều tiết để giữ vị thế thăng bằng.
28/08/2010(Xem: 78178)
Sau khi sinh hoạt của hội chúng đã tạm thời đi vào quy củ, nền nếp; đức Phật thấy thời tiết có nắng nhẹ, trời không lạnh lắm, thuận lợi cho việc du hành nên quyết định rời Gayāsīsa, đến kinh đô Rājagaha, đường xa chừng sáu do-tuần. Thấy đoàn sa-môn quá đông, khó khăn cho việc khất thực, đức Phật gợi ý với ba anh em Kassapa cho chúng đệ tử phân thành từng nhóm,
20/07/2010(Xem: 21513)
Với quyển Phật Pháp Cho Mọi Người, chúng tôi tương đối đã đạt được phần nào kết quả khi có thể mang những bài pháp thoại của nhiều tác giả đến với người đọc, nhất là những người sơ cơ như chúng tôi. Cũng đã ba năm kể từ quyển sách đó được phát hành, cũng đã có thêm nhiều bài pháp được chúng tôi chuyển ngữ. Theo sự gợi ý của một số thân hữu, lần này chúng tôi cũng xin tổng hợp các bài dịch rải rác đó đây để mang đến cho quý độc giả xa gần một luồng gió mát của chân Pháp. Mong là chúng tôi không phụ lòng mong đợi của quý độc giả. Dầu đã hết sức cố gắng, nhưng chúng tôi chắc rằng sẽ khó thể tránh những thiếu sót trong phần dịch thuật và biên tập, mong quý tôn sư, quý độc giả hoan hỷ chỉ bày. Lần nữa chúng tôi xin cảm tạ quý đạo hữu luôn chung tay với chúng tôi trong Phật sự này, để một số sách luôn đến tay quý độc giả dưới dạng ấn tống. Nguyện cho phước báu trong Pháp thí này được chia sẻ đến chư thiên, quý ân sư, quý ân nhân, đạo hữu, thân quyến và mọi chúng sanh. Na
18/07/2010(Xem: 17698)
Bất cứ người nào có nghiên cứu Phật học, có kiến thức về giáo lý đạo Phật như được ghi trong ba tạng kinh điển, đều thừa nhận đang có một khoảng cách lớn, phân biệt đạo Phật trong kinh điển (mà tôi tạm gọi là đạo Phật lý thuyết) với đạo Phật ở ngoài đời, trong cuộc sống thực tế. Đạo Phật lý thuyết là đạo Phật lý tưởng. Khoảng cách giữa lý tưởng và thực tế là chuyện tất nhiên và tất yếu. Bởi lẽ nếu không có khoảng cách đó giữa đạo Phật lý tưởng và đạo Phật thực tế thì mọi người chúng ta đều thành Phật cả rồi, và cõi đất này là cõi Phật rồi.