Sanh Tử Sự Đại

26/04/201919:59(Xem: 6948)
Sanh Tử Sự Đại
Phat Di Da

  Sanh Tử Sự Đại
 

A) Đại cương

 

Sanh tử là chu kỳ chuyển hóa Sống-Chết và Chết-Sống của chúng sanh xảy ra liên tục trong vòng Luân Hồi, tùy theo luật nghiệp báo hay nhân quả.

 

Chúng ta hãy xem qua đoạn văn sau đây về s cẩn thiết phải thoát khỏi chu kỳ sống chết.

 

"Đó là vì chúng ta phải cam chịu vô vàn đau khổ trong vòng sanh tử. Nếu người học Phật không chân thành quán niệm s thật đau khổ, họ sẽ không đạt được kết quả tốt dù có cố gắng học tập, bởi lẽ họ chưa đủ kinh nghiệm sợ hãi để có thể gắng hết sức tìm giải thoát."(theo HT Thích Thiền Tâm trong "Đạo Phật của Trí Tuệ và Đức Tin")

 

 

B) Hai Thí Dụ Điển Hình:

 

1) Ở Ấn Độ khi xưa có một vị vua tin vào ngoại đạo khổ hạnh. Các vị nầy lấy tro xát vào thân, ngủ trên bàn chông, hay làm theo nhiều kiểu khổ hạnh khác, Trong khi đó, các Sư Phật giáo thì tu có vẻ thoái mái hơn nhiều, bởi họ không theo các hạnh ép xác. Một hôm, nhà vua hỏi các vị tu sĩ Phật giáo: "Theo Trẫm nghĩ, những cách khổ hạnh của các vị tu sĩ không phải Phật giáo kia, cũng không đủ giúp họ chấm dứt phiền não. Vậy mà các Sư đây tu hành có vẻ lôi thôi, làm sao các Sư có thể trừ hết các ý tưởng dâm dục?". Một vị Pháp sư Phật giáo trả lời: "Tâu Bệ Hạ! Giả sử Bệ Hạ cho đem một tử tù trong ngục ra và nói với hắn: "Bưng bát dầu đầy nầy bằng cả hai tay và đi suốt quãng đường náo nhiệt kia. Nếu ngươi có thể trở lại mà không làm nhễu mất một giọt dầu nào, ta sẽ tha mạng cho ngươi."  Rồi giả sử Bệ Hạ cho nhiều ca nữ xinh đẹp đến ca hát và nhảy múa theo nhạc, dọc theo quãng đường tên tử tội đi qua. Nếu hắn làm đổ dầu, dĩ nhiên Bệ Hạ cho xử tử hắn. Còn nếu hắn có thể trở về mà không làm nhễu mất giọt dầu nào, Bê Hạ nghĩ hắn sẽ trả lời ra sao nếu Bệ hạ hỏi hắn thấy gì trên đường đi? Nhà vua hiếu kỳ nên cho làm theo vị Pháp sư nói. Tên tử tù đã trở về, hớn hở với bát dầu nguyên vẹn. Nhà vua hỏi hắn: "Nói ta biết ngươi thấy gì dọc theo đường đi? Tử tội thưa "Tâu Đại vương, con chẳng thấy cái gì cả! Bởi vì con chú tâm nhìn vào bát dầu, sợ nó nghiêng đổ thì con b mất đầu!" Nhà vua gật đầu, quay sang vịPháp sư:hỏi: "Á há ! Đây là chân lý gì vậy?' Vị Pháp sư thưa: "Tâu Bê Hạ! Tên tử tù giống như vị Tăng non trẻ mới rời khỏi gia đình, vậy mà hắn định tâm được đến mức như thế. Còn những vị khổ hạnh kia tu lâu hẳn cũng biết vấn đề sanh tử là quan trọng, không thể phí thì giờ nghĩ tới chuyện dâm dục (cám dỗ nguy hiểm nhất cho các nhà tu khổ hạnh)...Nhưng vì sao họ không cắt đứt được phiền nãoBởi vì họ chưa hiểu thấu sanh tử. Họ chưa thật biết vấn đề sanh tử quan trọng đến mức nào, nên không được như tên tử tù kia."

 

2) Có vị vua Mu Chung của triều đại Nhà Đường, rất khâm phục tài đức của Quốc Sư Wu Yeh, nên nhiều lần ra chiếu chỉ sai sứ đến mời Đại Sư đến để hỏi đạo. Đối với hầu hết các đối tượng khác, thì đó là cơ hội rất vinh dự không thể bỏ qua. Nhưng Đại Sư luôn từ chối, vi Ngài không muốn bị quấy nhiễu bởi các việc trần tục. Lần sau cùng, nhà vua rất giận nên bảo sứ giả: "Nếu lần nầy ngươi không thuyết phục đưLão Tăng, ngươi sẽ bị mất đầu. "Vị sứ giả đến Sư, khóc lóc năn nỉ Sư phải chiều ý vua để cứu mạng mình. Đại Sư biết không thể từ chối lời khẩn cầu, nên nói: "Được rối! Ta sẽ đi!". Rồi Ngài nhóm họp đệ tử, hỏi người nào muốn theo Ngài đến diện kiến nhà vua. Một vị đưa tay lên xin theo. Sư hỏi: "Một ngày con đi dược bao nhiêu dặm đường?" Trả lời: "Con đi được 50 dặm." Sư lắc đầu, nói "Không đủ nhanh!". Một vị khác nói "Con đi được 65 dặm". Vị thứ Ba nói 70 dặm, Sư đều lắc đầu. Sau cùng có vị Tăng nhỏ tuổi đưa tay lên nói: "Con theo Thầy được, Thầy đi đâu con theo đấy! " Lần nầy Sư gật đầu, mm cười chấp nhận. Sau đó, Sư tắm rửa xong, trở lại ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, vào Tam-ma-địa rồi thở hắt ra tại chỗ. Vị Tiểu Tăng thấy vậy nói: "Thầy đi rồi! Để tôi đi theo!" Rồi thở hơi cuối cùng trong tư thế đứng thẳng.

 

Câu chuyện thú vị nầy cho thấy các vị Tăng đắc đạo có thể hoàn toàn thoát khỏi các bận bịu thế tục. Họ sống ngoài sự hiểu biết của thế nhân, và ngoài vòng kềm tỏa của sinh tử.

 

Thích Phước Thiệt
Dịch bài “Life & Death” trên Internet 18/4/2019






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/03/2012(Xem: 4784)
Nhân mùa An cư tại Thiền viện Trúc Lâm, quý Phật tử trong đạo tràng về đây cúng dường, và tâm khao khát Phật pháp nên thỉnh quý thầy nói chuyện đạo lý để huân tập sâu chủng tử giác ngộ. Tinh thần khao khát đối với pháp của Phật là điều rất quý. Hôm nay, quý thầy nói về đề tài Chết Sống để nhắc nhở cho tất cả cùng ứng dụng tu tập. Lâu nay đa số người thường nói là sống rồi tới chết, con người có sanh ra rồi có tử, là có sống chết. Nhưng ở đây, quý thầy nói ngược lại là Chết Sống.
01/03/2012(Xem: 5092)
Cư Sĩ Nguyễn Hà Minh, bút hiệu Liên Hoa, Pháp danh Thiện Pháp, Chủ biên Trang Nhà Liên Hoa, Cộng tác viên www. thuvienhoasen.org và www.quangduc.com đã từ trần tại tư gia Houston, Hoa Kỳ lúc 8.45 sáng ngày thứ ba, 28/2/2012, nhằm ngày 7-2-Nhâm Thìn, hưởng thọ 62 tuổi.Anh đã được BS. cho biết trước chỉ còn có thể sống được từ 3 đến 6 tháng, nay sau gần một năm ở lại với gia đình, với bạn bè, với trần gian, anh đã từ giã cõi đời. Xin anh hãy thanh thản ra đi, thế gian này không có gì để lưu luyến và xin chân thành phân ưu cùng chị Diệu Tịnh, người bạn đạo và bạn đường thân thiết của anh cùng toàn thể tang quyến. Thành kính nguyện cầu: Hương Linh Thiện Pháp Nguyễn Hà Minh sớm tái sinh vào cõi giới an lành. Xin giới thiệu với quý độc giả bài viết của anh ghi lại ngày sinh nhật lần cuối:
19/02/2012(Xem: 7601)
Thế giới mà chúng ta đang sống luôn bất an, bất toàn và tạm bợ mà trong kinh A Di Đà gọi là trược thế... Thích Viên Giác
27/01/2012(Xem: 6625)
Sự tái sinh có đúng là một sự tiếp nối liên tục của nhiều kiếp sống sinh học khác nhau hay là trái lại đấy chỉ là các thể dạng tâm thần khác nhau có thể (hay không có thể)...
25/10/2011(Xem: 5141)
Tự Tánh Di Đà: Tiểu bộ kinh Đi Đà định danh rất rõ về thể tánh của Đức A Di Đà: Vô Lượng Thọ - Vô Lượng Quang; Một đức Phật tín ngưỡng, tâm linh và pháp tánh, đương vi giáo chủ một cõi Tịnh lý tưởng cũng thuộc phạm vi tín ngưỡng...
31/08/2011(Xem: 11006)
Đối diện với cái chết trong một trạng thái an bình là một vấn đề khó. Theo ý nghĩa thông thường, dường như có hai cung cách để đối phó với rắc rối và khổ đau. Thứ nhất, đơn giản là cố gắng tránh rắc rối, đặt nó ngoài tâm thức chúng ta, mặc dù thực tế vấn đề vẫn ở đấy và không giảm thiểu. Một cung cách khác để đối phó với vấn đề này là nhìn một cách trực tiếp vào rắc rối và phân tích nó, làm cho nó quen thuộc với chúng ta và làm cho rõ ràng rằng nó là một phần trong đời sống của tất cả chúng ta... Chết là một phần của đời sống chúng ta. Cho dù chúng ta thích hay không, nó bắt buộc phải xảy ra. Thay vì tránh nghĩ về điều đó, chúng ta tốt hơn thấu hiểu ý nghĩa của nó.
22/08/2011(Xem: 7395)
Tất cả chúng ta đều ít nhiều ray rứt về vấn đề: làm thế nào để tìm thấy sự thanh thản trong lúc sống cũng như khi cái chết xảy đến? Chết là một hình thức của khổ đau, một thứ kinh nghiệm mà tất cả chúng ta đều tìm cách tránh né, thế nhưng sớm hay muộn thì cái chết cũng sẽ đến với mỗi người trong chúng ta... Cách mà chúng ta đang sống sẽ là một trong các nhân tố chính yếu có thể mang lại cho chúng ta sự thanh thản và điềm tĩnh trong giây phút lâm chung.
21/08/2011(Xem: 4578)
Rõ ràng, mình chính là vị cứu rỗi cho chính mình, chứ không hề có một năng lực nào khác nữa. Vậy thì, tại sao trong sinh hoạt của đạo Phật lại có mặt lễ cầu an và cầu siêu? Có phải điều đó đi trái lại với tinh thần đức Phật đã chỉ dạy? Có phải ta đang giao phó toàn bộ cuộc đời cho một đấng khuất mặt nào đó?
12/08/2011(Xem: 4677)
Hộ niệm là niệm Phật cầu nguyện cho một bệnh nhân khi nhận thấy thuốc chữa trị không còn tác dụng đối với người ấy nữa, khi mà người bệnh sắp qua đời. Sự nhất tâm của người trợ niệm cùng với công năng của sự niệm Phật sẽ gia hộ cho người bệnh sớm chấm dứt đoạn hành trình cuối cùng trong cuộc đời mình. Nhờ vậy, người bệnh sẽ được tự do, thanh thản và được vãng sanh về cảnh giới của chư Phật. Không có gì hạnh phúc hơn được sống và chết như thế.
03/08/2011(Xem: 17814)
Kinh Phạm Võng dạy rằng “Người Phật tử nếu lấy tâm từ mà làm việc phóng sinh thì thấy tất cả người nam đều là cha mình, tất cả người nữ đều là mẹ mình.