Sanh Tử Sự Đại

26/04/201919:59(Xem: 6928)
Sanh Tử Sự Đại
Phat Di Da

  Sanh Tử Sự Đại
 

A) Đại cương

 

Sanh tử là chu kỳ chuyển hóa Sống-Chết và Chết-Sống của chúng sanh xảy ra liên tục trong vòng Luân Hồi, tùy theo luật nghiệp báo hay nhân quả.

 

Chúng ta hãy xem qua đoạn văn sau đây về s cẩn thiết phải thoát khỏi chu kỳ sống chết.

 

"Đó là vì chúng ta phải cam chịu vô vàn đau khổ trong vòng sanh tử. Nếu người học Phật không chân thành quán niệm s thật đau khổ, họ sẽ không đạt được kết quả tốt dù có cố gắng học tập, bởi lẽ họ chưa đủ kinh nghiệm sợ hãi để có thể gắng hết sức tìm giải thoát."(theo HT Thích Thiền Tâm trong "Đạo Phật của Trí Tuệ và Đức Tin")

 

 

B) Hai Thí Dụ Điển Hình:

 

1) Ở Ấn Độ khi xưa có một vị vua tin vào ngoại đạo khổ hạnh. Các vị nầy lấy tro xát vào thân, ngủ trên bàn chông, hay làm theo nhiều kiểu khổ hạnh khác, Trong khi đó, các Sư Phật giáo thì tu có vẻ thoái mái hơn nhiều, bởi họ không theo các hạnh ép xác. Một hôm, nhà vua hỏi các vị tu sĩ Phật giáo: "Theo Trẫm nghĩ, những cách khổ hạnh của các vị tu sĩ không phải Phật giáo kia, cũng không đủ giúp họ chấm dứt phiền não. Vậy mà các Sư đây tu hành có vẻ lôi thôi, làm sao các Sư có thể trừ hết các ý tưởng dâm dục?". Một vị Pháp sư Phật giáo trả lời: "Tâu Bệ Hạ! Giả sử Bệ Hạ cho đem một tử tù trong ngục ra và nói với hắn: "Bưng bát dầu đầy nầy bằng cả hai tay và đi suốt quãng đường náo nhiệt kia. Nếu ngươi có thể trở lại mà không làm nhễu mất một giọt dầu nào, ta sẽ tha mạng cho ngươi."  Rồi giả sử Bệ Hạ cho nhiều ca nữ xinh đẹp đến ca hát và nhảy múa theo nhạc, dọc theo quãng đường tên tử tội đi qua. Nếu hắn làm đổ dầu, dĩ nhiên Bệ Hạ cho xử tử hắn. Còn nếu hắn có thể trở về mà không làm nhễu mất giọt dầu nào, Bê Hạ nghĩ hắn sẽ trả lời ra sao nếu Bệ hạ hỏi hắn thấy gì trên đường đi? Nhà vua hiếu kỳ nên cho làm theo vị Pháp sư nói. Tên tử tù đã trở về, hớn hở với bát dầu nguyên vẹn. Nhà vua hỏi hắn: "Nói ta biết ngươi thấy gì dọc theo đường đi? Tử tội thưa "Tâu Đại vương, con chẳng thấy cái gì cả! Bởi vì con chú tâm nhìn vào bát dầu, sợ nó nghiêng đổ thì con b mất đầu!" Nhà vua gật đầu, quay sang vịPháp sư:hỏi: "Á há ! Đây là chân lý gì vậy?' Vị Pháp sư thưa: "Tâu Bê Hạ! Tên tử tù giống như vị Tăng non trẻ mới rời khỏi gia đình, vậy mà hắn định tâm được đến mức như thế. Còn những vị khổ hạnh kia tu lâu hẳn cũng biết vấn đề sanh tử là quan trọng, không thể phí thì giờ nghĩ tới chuyện dâm dục (cám dỗ nguy hiểm nhất cho các nhà tu khổ hạnh)...Nhưng vì sao họ không cắt đứt được phiền nãoBởi vì họ chưa hiểu thấu sanh tử. Họ chưa thật biết vấn đề sanh tử quan trọng đến mức nào, nên không được như tên tử tù kia."

 

2) Có vị vua Mu Chung của triều đại Nhà Đường, rất khâm phục tài đức của Quốc Sư Wu Yeh, nên nhiều lần ra chiếu chỉ sai sứ đến mời Đại Sư đến để hỏi đạo. Đối với hầu hết các đối tượng khác, thì đó là cơ hội rất vinh dự không thể bỏ qua. Nhưng Đại Sư luôn từ chối, vi Ngài không muốn bị quấy nhiễu bởi các việc trần tục. Lần sau cùng, nhà vua rất giận nên bảo sứ giả: "Nếu lần nầy ngươi không thuyết phục đưLão Tăng, ngươi sẽ bị mất đầu. "Vị sứ giả đến Sư, khóc lóc năn nỉ Sư phải chiều ý vua để cứu mạng mình. Đại Sư biết không thể từ chối lời khẩn cầu, nên nói: "Được rối! Ta sẽ đi!". Rồi Ngài nhóm họp đệ tử, hỏi người nào muốn theo Ngài đến diện kiến nhà vua. Một vị đưa tay lên xin theo. Sư hỏi: "Một ngày con đi dược bao nhiêu dặm đường?" Trả lời: "Con đi được 50 dặm." Sư lắc đầu, nói "Không đủ nhanh!". Một vị khác nói "Con đi được 65 dặm". Vị thứ Ba nói 70 dặm, Sư đều lắc đầu. Sau cùng có vị Tăng nhỏ tuổi đưa tay lên nói: "Con theo Thầy được, Thầy đi đâu con theo đấy! " Lần nầy Sư gật đầu, mm cười chấp nhận. Sau đó, Sư tắm rửa xong, trở lại ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, vào Tam-ma-địa rồi thở hắt ra tại chỗ. Vị Tiểu Tăng thấy vậy nói: "Thầy đi rồi! Để tôi đi theo!" Rồi thở hơi cuối cùng trong tư thế đứng thẳng.

 

Câu chuyện thú vị nầy cho thấy các vị Tăng đắc đạo có thể hoàn toàn thoát khỏi các bận bịu thế tục. Họ sống ngoài sự hiểu biết của thế nhân, và ngoài vòng kềm tỏa của sinh tử.

 

Thích Phước Thiệt
Dịch bài “Life & Death” trên Internet 18/4/2019






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2011(Xem: 4579)
Nếu tôi nói có một ngã, Ông sẽ nghĩ nó thường hằng Nếu tôi nói không có một ngã Ông sẽ nghĩ rằng vào lúc chết Nó sẽ biến mất hoàn toàn. Kinh Tương Ưng Bộ ( Samyuttanikaya)
20/03/2011(Xem: 6029)
Vào một buổi chiều lười biếng ở Sydney, tôi mở Tivi và thấy chương trình Oprah Winfrey đang tranh luận về kiếp trước kiếp sau, cuộc tranh luận rất sôi nổi.
18/03/2011(Xem: 17116)
Đã sanh ra đời thì ai chẳng có một lần chết, thế nhưng mấy ai chịu khó chuẩn bị tinh thần sẵn sàng cho mình hoặc cho thân nhân mình, hầu khi lâm sự có đủ bình tĩnh lo hậu sự viên mãn cho thân nhân hay có thể tự mình đón nhận cái chết nhẹ nhàng an lạc. Tác giả, thời trung niên tuy thường gia tâm học hỏi Phật Pháp, nhưng đối với vấn đề sống chết có phần lơ là, mãi đến khi tuổi đã gần bảy mươi mới tìm hiểu cẩn thận và khám phá những sơ sót thời trẻ, nên tạm ghi sơ lược vài nét chánh cho thân hữu bận rộn tạm có chút khái niệm để sẵn sàng ứng phó khi cần thiết.
17/03/2011(Xem: 6850)
1. Quan niệm về tái sanh 2. Đâu là nguồn gốc tường tận của sự sống? 3. Do đâu chúng ta tin có sự tái sanh? 4. Nghiệp báo và tái sanh biện minh những chi? 5. Triều lưu diễn tiến của sự tái sanh. 6. Hình thức của sanh tử . 7. Sự tái sanh xuất hiện cách nào? 8. Cái gì đi tái sanh?
17/03/2011(Xem: 5100)
Vào một buổi chiều lười biếng ở Sydney, tôi mở Tivi và thấy chương trình Oprah Winfrey đang tranh luận về kiếp trước kiếp sau, cuộc tranh luận rất sôi nổi. Đây là một "talk show" của Mỹ. Khách mời là Dr. Hazel Denning, bác sĩ phân tâm học, là một phụ nữ có tuổi, thông minh, ăn nói rất lưu loát và là sáng lập viên của hội Association for Past life and Therapies (Hội Nghiên cứu kiếp trước kiếp sau để ứng dụng vào việc chữa trị). Là một người tiền phong trong lãnh vực này, bà đã đi nhiều nơi trên thế giới thuyết giảng về luân hồi.
02/03/2011(Xem: 14344)
Đối với người chết, không có gì quý báu hơn là tình cảm chân thật thành kính dành cho họ, và những lời nhắn nhủ khi họ đã trở nên bơ vơ một mình.
21/02/2011(Xem: 16710)
Người viết cũng tin tưởng là tất cả chúng ta đều có thể thực hiện việc phóng sinh mỗi ngày trong cuộc sống. Và điều đó có thể mang lại những kết quả rất kỳ diệu...
20/02/2011(Xem: 9917)
Phật giáo luôn xem vấn đề sống chết là điều quan trọng nhất cần phải được nhận hiểu một cách thấu đáo. Đây là điểm tương đồng giữa tất cả các tông phái khác nhau trong Phật giáo.
12/02/2011(Xem: 18677)
Hàng năm mỗi khi Đông tàn xuân đến, Phật tử khắp nơi lại nhớ ngày thành đạo của đức Thích Tôn. Đối với Phật tử Việt Nam chúng ta nhất là những người theo truyền thống đại thừa, danh từ Phật hay “Bụt” đã trở thành một khái niệm vừa thiêng liêng vừa gần gũi. Danh từ Bụt xuất hiện rất sớm trên đất nước ta (tức Giao Châu, khi còn Bắc thuộc). Vào đầu thế kỷ Tây lịch, những nhà sư Ấn Độ theo tàu buôn sang Trung Quốc truyền đạo, đã ghé lại đất Giao Châu. Trong thời gian chờ gió yên biển lặng để tiếp tục hành trình, các nhà sư và các thương gia Ấn Độ đã truyền cho dân chúng Việt nam nhiều khái niệm căn bản của đạo Phật như nhân quả tội phúc, quy y, cúng dường, bố thí.
28/01/2011(Xem: 5824)
Tất cả mọi hiện tượng đều tương liên với nhau và biến đổi, không có một sự gián đoạnhay ngưng nghỉ nào, không có gì bớt đi cũng không có gì thêm vào, chỉ có nguyênnhân này sinh ra hậu quả kia, rồi hậu quả kia lại tạo ra nguyên nhân khác. Đó là cáinhìn của Phật giáo đối với tất cả các hiện tượng trong vũ trụ cũng như đối vớisự sống và cái chết của từng cá thể.