19 tuổi “hạ bệ” Microsoft?

08/04/201320:00(Xem: 10310)
19 tuổi “hạ bệ” Microsoft?
Blake Ross

19 Tuổi “Hạ Bệ” Microsoft?



Đằng sau “cơn ác mộng kinh hoàng nhất của Bill Gates” là chàng trai 19 tuổi người Miami, Blake Ross, với sự ra đời của trình duyệt Firefox...

Thần đồng Blake Ross sẽ thắng "thần đồng" B.Gates?

Các nhà phân tích cho rằng trình duyệt Firefox do Ross tạo ra có tốc độ nhanh hơn, đa năng hơn và bảo vệ người dùng tốt hơn trước virus và phần mềm gián điệp so với Internet Explorer.

Không chỉ có vậy, hệ thống này còn cho phép người dùng tải miễn phí từ Internet và tiếp cận mã nguồn cũng như công nghệ của nó như một phần mềm mã mở. Kể từ khi ra mắt vào tháng 11 năm ngoái, Firefox đã được tải khoảng 19 triệu lượt, khiến nó trở thành trình duyệt phổ biến thứ hai trên thế giới.

Tạp chí công nghệ Business 2.0 cho biết các chuyên gia trong ngành công nghiệp công nghệ thông tin gán cho phần mềm mới danh hiệu “Ác mộng kinh hoàng nhất của Microsoft”. Bài báo ca ngợi Ross là một thần đồng phần mềm.

Ross còn là một tay piano tài năng và “một cây bút sáng tạo đến kinh ngạc”, theo lời mẹ cậu. “Bất cứ cái gì nó làm, nó đều làm tốt” - Bà cho biết.
Blake_Ross_2
Ở tuổi lên 7, Ross đã ghiền trò chơi điện tử mô phỏng SimCity nổi tiếng. Cậu say sưa thiết kế và lên kế hoạch ngân sách cho thành phố ảo của mình nhiều giờ mỗi ngày. Lên 10 tuổi, cậu đã tự xây dựng website riêng, sau đó tự viết các ứng dụng máy tính và các trò chơi trực tuyến. Chẳng bao lâu sau, Ross liên tục gửi email cho các nhà sản xuất để thông báo về lỗi phần mềm của họ.

Ở tuổi 14, Ross được mời tới thực tập tại Cty Netscape ở thung lũng Silicon. Mẹ cậu đã phải làm tài xế riêng cho con trai mình ở California trong 3 mùa hè liên tiếp. Tại Netscape, Ross được giới thiệu với Mozilla Foundation - Tổ chức phi lợi nhuận vận động cho “sự lựa chọn và đổi mới trên web”.

Lúc bấy giờ Mozilla đang nỗ lực phát triển một trình duyệt mã mở thay thế Internet Explorer của Microsoft, vốn bị nhiều nhà phân tích coi là ngày càng trở nên lủng củng và lạc hậu.

Tại đây, Ross cùng người bạn David Hyatt bắt tay vào xây dựng một trình duyệt nhỏ hướng tới người dùng, với công việc chủ yếu là đơn giản hóa trình duyệt Netscape và bộ phần mềm Mozilla, nền tảng của chương trình, vì họ cho rằng nó sẽ hoạt động hiệu quả hơn nếu chỉ còn các tính năng duyệt web cơ bản. Dự án “bên lề” mang tính thử nghiệm đó đã trở thành Firefox đầy sức mạnh bây giờ.

Ross và Hyatt mạnh dạn loại bỏ tất cả mã cũ và viết lại toàn bộ hệ thống để nó có thể hỗ trợ tất cả các website trên Internet. Vì đây là chương trình mã mở, hàng nghìn tình nguyện viên đã khảo sát mã lập trình và gợi ý các phương pháp cải thiện hiệu suất và sửa lỗi. “Tôi có nhiều kỷ niệm đẹp về những đêm dài tại Netscape ngồi đọc tất cả những hồi đáp về chương trình của chúng tôi” - Ross hồi tưởng.

Ross nhanh chóng chứng tỏ mình là một thành viên xuất sắc của đội ngũ đông đảo tại Mozilla, những người đã trăn trở với dự án trong suốt 5 năm. “Đây là một nỗ lực to lớn và tự nguyện" - Ross nhận xét.

Trên thực tế, cả Hyatt và Ross đều ra đi trước khi chương trình hoàn tất, nhưng Mozilla vẫn ghi nhận họ với thành tích mang lại sự đột phá cho dự án. Sau khi rời thung lũng Silicon để nhập học tại Đại học Stanford, Ross vẫn tiếp tục “có những đóng góp to lớn”, Mozilla cho biết.

Mặc dù để hạ bệ được Internet Explorer, Firefox còn một chặng đường dài phải vượt qua nhưng khoảng cách đang dần được thu hẹp. Theo WebSideStory, một trang tin chuyên theo dõi việc sử dụng các trình duyệt, tính đến đầu tháng 1/2005, Firefox đã giành được 4,6% thị trường web browser toàn cầu và dự báo tỷ lệ này có thể tăng tới 10% vào giữa năm nay. Trong khi đó, thị phần của Internet Explorer giảm từ 95,5% tháng 6/2004 xuống còn 90,6% đầu năm nay.

Dù khá bận rộn, Ross và các cộng sự vẫn đang tiếp tục phát triển phiên bản 2.0 để nâng cấp Firefox vì cậu hiểu khi sự phổ biến của Firefox ngày một tăng, tin tặc cũng sẽ bắt đầu để ý đến nó và những nguy cơ bảo mật sẽ lớn dần.

Blake_Ross_WIRED


 Với sự ra đời của trình duyệt Firefox, chưa bao giờ vị trí thống trị của Internet Explorer lại bị lung lay dữ dội như bây giờ. Đứng đằng sau “cơn ác mộng kinh hoàng nhất của Bill Gates” ấy là một thanh niên 19 tuổi người Miami - Blake Ross... Các nhà phân tích cho rằng trình duyệt Firefox do Ross tạo ra có tốc độ nhanh hơn, đa năng hơn và bảo vệ người dùng tốt hơn trước virus và phần mềm gián điệp so với Internet Explorer.

Không chỉ có vậy, hệ thống này còn cho phép người dùng tải miễn phí từ Internet và tiếp cận mã nguồn cũng như công nghệ của nó như một phần mềm mã mở. Kể từ khi ra mắt vào tháng mười một năm ngoái, Firefox đã được tải khoảng 19 triệu lượt, khiến nó trở thành trình duyệt phổ biến thứ hai trên thế giới.

Tạp chí công nghệ Business 2.0 cho biết các chuyên gia trong ngành công nghiệp công nghệ thông tin gán cho phần mềm mới danh hiệu “ác mộng kinh hoàng nhất của Microsoft”. Bài báo ca ngợi chàng trai 19 tuổi Ross là một thần đồng phần mềm. Cậu còn là một tay piano tài năng và “một cây bút sáng tạo đến kinh ngạc”, theo lời mẹ cậu. “Bất cứ cái gì nó làm, nó đều làm tốt”, bà cho biết.

Ở tuổi lên 7, Ross đã ghiền trò chơi điện tử mô phỏng SimCity nổi tiếng. Cậu say sưa thiết kế và lên kế hoạch ngân sách cho thành phố ảo của mình nhiều giờ mỗi ngày. Lên 10 tuổi, cậu đã tự xây dựng website riêng, sau đó tự viết các ứng dụng máy tính và các trò chơi trực tuyến. Chẳng bao lâu sau, Ross liên tục gửi email cho các nhà sản xuất để thông báo về lỗi phần mềm của họ.

Ở tuổi 14, Ross được mời tới thực tập tại Công ty Netscape ở thung lũng Silicon. Mẹ cậu đã phải làm tài xế riêng cho con trai mình ở California trong ba mùa hè liên tiếp. Tại Netscape, Ross được giới thiệu với Mozilla Foundation, một tổ chức phi lợi nhuận vận động cho “sự lựa chọn và đổi mới trên web”.

Lúc bấy giờ Mozilla đang nỗ lực phát triển một trình duyệt mã mở thay thế Internet Explorer của Microsoft, vốn bị nhiều nhà phân tích coi là ngày càng trở nên lủng củng và lạc hậu. Tại đây, Ross cùng người bạn David Hyatt bắt tay vào xây dựng một trình duyệt nhỏ hướng tới người dùng, với công việc chủ yếu là đơn giản hóa trình duyệt Netscape và bộ phần mềm Mozilla, nền tảng của chương trình, vì họ cho rằng nó sẽ hoạt động hiệu quả hơn nếu chỉ còn các tính năng duyệt web cơ bản.  Dự án “bên lề” mang tính thử nghiệm đó đã trở thành Firefox đầy sức mạnh bây giờ.

Ross và Hyatt mạnh dạn loại bỏ tất cả mã cũ và viết lại toàn bộ hệ thống để nó có thể hỗ trợ tất cả các website trên Internet. Vì đây là chương trình mã mở, hàng nghìn tình nguyện viên đã khảo sát mã lập trình và gợi ý các phương pháp cải thiện hiệu suất và sửa lỗi. “Tôi có nhiều kỷ niệm đẹp về những đêm dài tại Netscape ngồi đọc tất cả những hồi đáp về chương trình của chúng tôi”, Ross hồi tưởng.

Ross nhanh chóng chứng tỏ mình là một thành viên xuất sắc của đội ngũ đông đảo tại Mozilla, những người đã trăn trở với dự án trong suốt năm năm. “Đây là một nỗ lực to lớn và tự nguyện”, Ross nhận xét. Trên thực tế, cả Hyatt và Ross đều ra đi trước khi chương trình hoàn tất, nhưng Mozilla vẫn ghi nhận họ với thành tích mang lại sự đột phá cho dự án. Sau khi rời thung lũng Silicon để nhập học tại Đại học Stanford, Ross vẫn tiếp tục “có những đóng góp to lớn”, Mozilla cho biết.

Mặc dù để hạ bệ được Internet Explorer, Firefox còn một chặng đường dài phải vượt qua nhưng khoảng cách đang dần được thu hẹp. Theo WebSideStory, một trang tin chuyên theo dõi việc sử dụng các trình duyệt, tính đến đầu tháng 1-2005, Firefox đã giành được 4,6% thị trường web browser toàn cầu và dự báo tỉ lệ này có thể tăng tới 10% vào giữa năm nay. Trong khi đó, thị phần của Internet Explorer giảm từ 95,5% tháng 6-2004 xuống còn 90,6% đầu năm nay. 

Dù khá bận rộn, Ross và các cộng sự vẫn đang tiếp tục phát triển phiên bản 2.0 để nâng cấp Firefox vì cậu hiểu khi sự phổ biến của Firefox ngày một tăng, tin tặc cũng sẽ bắt đầu để ý đến nó và những nguy cơ bảo mật sẽ lớn dần.

THÙY MINH

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/06/2015(Xem: 14315)
Nhà để tro cốt Ruriden thuộc ngôi đền Koukoko-ji, Nhật Bản là nơi đang lưu giữ tro cốt của 2046 người đã mất theo một cách hết sức hiện đại và đầy công nghệ. Đây là những hình ảnh ghi lại tại nhà để tro cốt Ruriden thuộc ngôi đền Koukoko-ji, Nhật Bản. Nơi đây đang lưu giữ tro cốt của 2046 người đã mất theo một cách hết sức hiện đại và đầy công nghệ. Những bức tường được ngăn thành rất nhiều ngăn, mỗi ngăn có đặt một bức tượng Phật bằng pha lê và được chiếu sáng bằng đèn LED nhiều màu. Đằng sau mỗi bức tượng là hũ đựng tro cốt của người đã khuất. Như có thể thấy trong hình ảnh, màu sắc từ mỗi bức tượng được điều khiển một cách có chủ đích, tạo nên "bức tranh" đầy màu sắc trên tường.
03/05/2015(Xem: 10381)
Cái suy nghĩ chính xác của chúng ta, là để tạo ra cái bề ngoài cho đời sống mà thôi. Và nó luôn được biểu thị bằng một đường thẳng. Có nghĩa là nó có khởi đầu và có kết thúc, một cách hữu hạn như có sống có chết vậy…
16/04/2015(Xem: 12292)
Một trong những bộ sách đặc biệt của Tây Tạng là bộ Tử Thư (Tibetian Book of the Death) viết về đời sống sau khi chết. Cuốn sách đã được nhiều người nghiên cứu và phiên dịch nhưng vì nó quá hàm súc, khó hiểu nên một số học giả đã rút tỉa vài đoạn trong đó, khai triển rộng ra để an ủi những người đang đau khổ vì cảnh tử biệt. Phần dưới đây trích trong cuốn "To Those Who Mourn" của Giám mục Charles Leadbeater, một nhà thần học nổi tiếng của thế kỷ 20.
31/03/2015(Xem: 11157)
Chỉ với tờ giấy khai sinh đã nhòe mực và vốn tiếng Việt bập bõm, suốt 7 năm qua, ông René lặn lội khắp các cơ quan, báo chí ở TP. Hồ Chí Minh và Vũng Tàu để tìm mẹ. Mỗi năm, ông dành dụm để bay sang Việt Nam vài tháng và chỉ mải miết với mục đích của mình mà không phút giây nào thảnh thơi. Ông René sinh năm 1948 tại Phước Lễ, nay là thành phố Bà Rịa, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Ông là kết quả của mối tình giữa y tá Bùi Thị Năm và một quân nhân Pháp.
13/02/2015(Xem: 9545)
Di hài nguyên vẹn trong tư thế ngồi thiền của một nhà sư tịch diệt cách nay 200 năm vừa được tìm thấy ở Mông Cổ. Tờ báo Siberian Times bằng tiếng Anh của Nga phát hành ngày 02 tháng 2 năm 2015, đã đưa tin này trước nhất, và sau đó các hãng thông tấn, truyền hình và báo chí khắp nơi trên thế giới tiếp tục loan báo và đã gây ra một tiếng vang không nhỏ.
12/02/2015(Xem: 8416)
Hôm ấy, có một vị tỳ-khưu còn trẻ nhưng bị bệnh mất, thi hài được chư tăng hỏa táng. Một vài người thắc mắc sao còn quá trẻ mà đã hết tuổi thọ? Vài ngày sau, trong thành phố Āḷavī có người chết bệnh, có người chết nước, có người chết lửa, có người chết do sét đánh, có người chết do đao kiếm... được bàn tán chỗ này, nơi kia. Đức Phật biết là đúng thời nên ngài thuyết một thời pháp nói về sự chết của các loài hữu tình. Đầu tiên, ngài cảm hứng ngữ thốt lên một bài kệ thơ dài nói về sự chết:
12/02/2015(Xem: 12356)
Trong Kinh Bát Dương có nói rằng:”Sanh hữu hạn, tử bất kỳ”; nghĩa là: “sanh có thời gian, chết chẳng ai biết được”. Điều nầy có nghiã là: khi chúng ta được sanh ra trong cuộc đời nầy, cha mẹ, Bác sĩ có thể đóan chừng ngày tháng nào chúng ta ra đời. Vì họ là những chủ nhân của việc tạo dựng ra sanh mạng của chúng ta; nhưng sự chết, không ai có thể làm chủ được và không ai trong chúng ta, là những người thường, có thể biết trước được rằng: ngày giờ nào chúng ta phải ra đi khỏi trần thế nầy cả. Do vậy Đạo Phật gọi cuộc đời nầy là vô thường.
05/02/2015(Xem: 8866)
Đây là một quyển sách ghi lại ba ngày thuyết giảng của Đức Đạt-lai Lạt-ma tại thành phố Luân Đôn vào mùa xuân năm 1984, tức cách nay (2014) đúng ba mươi năm. Chủ đề chính của những buổi thuyết giảng này là nguyên nhân nào đã đưa đến sự hiện hữu xoay vần và trói buộc của chúng ta trong thế giới hiện tượng. Sự xoay vần hay "chu kỳ trói buộc" đó gồm có mười hai mối dây tương liên níu kéo nhau và chi phối toàn bộ sự hiện hữu của chúng ta từ lúc vừa được hình thành cho đến khi cái chết xảy đến và sẽ tiếp tục lập đi lập
18/01/2015(Xem: 7442)
Từ xưa đến nay người ta thường thắc mắc về vấn đề mất còn, sống chết. Có hai thuyết làm cho người ta chú ý đến nhiều nhất. Một thuyết cho rằng loài người cũng như loài vật, một lần chết là mất hẳn, không còn gì tồn tại sau đó nữa. Một thuyết cho rằng loài người chết đi, nhưng linh hồn vẫn vĩnh viễn còn lại, được lên thiên đàng hay bị xuống địa ngục.
07/01/2015(Xem: 7569)
Ở quê tôi, một số gia đình khi người thân mất, có mời Ban hộ niệm đến để hộ niệm. Có điều, những người trong Ban hộ niệm bắt buộc phải niệm (A Di Đà Phật) đến khi nào người chết được vãng sanh mới thôi, có khi quá 24 giờ mới được khâm liệm. Tôi muốn hỏi làm sao để biết người chết được vãng sanh để dừng hộ niệm? Để quá lâu như thế mới khâm liệm có ảnh hưởng đến môi trường và sức khỏe của mọi người không? (HUỆ QUANG, Bưu điện Ngã Bảy, Hậu Giang)