17. Gia đình hạnh phúc

11/01/201115:37(Xem: 9177)
17. Gia đình hạnh phúc

THỨC BIẾN
Hòa thượng Thích Thiện Siêu
Nhà Xuất Bản TP. HCM, 2003

GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC

"Cha nghiêm, mẹ từ, conhiếu" là ba đức tánh để xây dựng một gia đình hạnh phúc theo phong tục tậpquán của người Việt nam. Quê hương chúng ta có truyền thống giữ gìn nếp sốnggia đình đầm ấm từ đời nọ đến đời kia chính là nhờ ba yếu tố đó. Khi nếp sốnggia đình được bảo trì và vun đắp thì đạo đức xã hội cũng được bảo đảm và tôntrọng, từ đó mới có sự đoàn kết và đó cũng là một trong những yếu tố tinh thầnyêu nước bền chắc từ xưa tới nay.

Trong xã hội Việt nam, vai trò đầuđàng trong gia đình chính là người cha. Vậy vai trò đó cụ thể phải thể hiện nhưthế nào? Trước hết là bậc làm cha phải nghiêm.

1. Cha nghiêm: là người cha có một đời sống gương mẫu, có tâm hồn caothượng, không đam mê cờ bạc, rượu chè, sắc dục, lo làm ăn sinh sống với mọingười nhưng không giao du với bạn ác. Khi các bậc làm cha tránh bốn điều áctrên và luôn luôn toàn tâm toàn ý lo lắng để xây dựng gia đình và dạy dỗ concái đến nơi đến chốn thì người cha ấy là một tấm gương sáng cho con noi theo.Đó là một người cha có công ơn sâu dày đối với con cháu.

2. Mẹ từ: là người mẹ có tấm lòng thương con. Đây là đức tính thiêngliêng và là một tình thương cao quý không có bến bờ. Bà mẹ thương con từ khicon còn ở trong bụng, bao giờ bà cũng nghĩ rằng con ta chính là xương của mình,thịt của mình, máu của mình - họ luôn luôn ý thức rằng: giữa con và mình làmột. Chính vì thế mà khi con đau là mẹ đau, khi con lành thì mẹ lành, khi convui thì mẹ vui, khi con khổ thì mẹ khổ. Vì vậy mà chúng ta có thể nói: mở đầucuộc đời người con chính là mẹ, là cha, là một tình thương lai láng không thểdiễn tả hết. Nên tục ngữ của chúng ta có câu:

"Mẹgià như chuối ba hương
Như xôi nếp một như đường mía lau.
Mía lau vừa ngọt vừa mềm
Công cha nghĩa mẹ không tiền nào mua".

Mía lau là một đặc sản của người dânViệt nam, ngọt và thơm lắm. Tình thương của bà mẹ đối với con cái cũng ngọtngoài như mía lau vậy. Mía lau ngọt từ trong ra ngoài thì tình thương của mẹđối với con từ khi con còn trong bụng mẹ cho đến khi ra đời, rồi lớn khôn, bạcđầu vẫn không thay đổi. Hình ảnh cảm động nhất là khi mẹ già 80, 90 tuổi vẫncòn thương con 60, 70 tuổi, coi như con mới lọt lòng ra. Tình thương trước saunhư một, không thay đổi

"Cha nghiêm, mẹ từ" đó làhai đức tính để làm gương cho một gia đình, làm rường cột tạo nên hạnh phúc chocon cái. "Cha nghiêm, mẹ từ" là một tấm gương sáng để cho con cháunoi theo, để trở thành một người cha và người mẹ đúng nghĩa sống làm người, làyếu tố cho con cháu hiếu thảo, tôn thờ sau này.

3. Con hiếu: là người con hết mực yêu thương cha mẹ, thấm thía tìnhthương của cha mẹ khi còn sanh tiền, chứ không phải đợi khi tuổi già mới biếtcông ơn cha mẹ. Cũng không phải đợi khi cha mẹ nuôi con lớn khôn mới hiểu tìnhthương yêu của cha mẹ. Biết như thế cũng là điều rất quý nhưng cũng có phần hơichậm trong suy nghĩ và hơi trễ trong bổn phận làm người. Cho nên, người conhiếu phải là người con có ý thức, phải biết nhìn thấy tâm tư của cha mẹ, tìnhthương của cha mẹ cực nhọc, ngày đêm lo cho con cháu được no cơm ấm áo, lo chocon cái trở thành người khôn lớn. Là con cái thì phải biết quý trọng tìnhthương ấy của cha mẹ, để sống một cuộc đời như thế nào cho có ý nghĩa và trởthành một con người có hiếu.

Một người con hiếu phải luôn luônbiết ơn cha mẹ, biết rõ sự lo lắng cực nhọc của cha mẹ.

Tóm lại, gia đình nào có đủ ba đứctánh: cha nghiêm, mẹ từ, con hiếu, đó là một gia đình có nhiều hạnh phúcan lạc đúng như tiền nhân của chúng ta đã dạy:

"Côngcha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển đông
Núi cao biển rộng mênh mông
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi."

Hoặc:

"Muốiba năm muối đương còn mặn
Gừng chín tháng gừng hãy còn cay
Công cha nghĩa mẹ cao dày
Con ơi hãy nhớ lời này chớ quên."




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/11/2012(Xem: 10471)
Tôi đã trình bày cấu trúc căn bản của đạo lộ Phật giáo căn cứ trên lời giảng về ba chương trọng yếu: Quán mười hai chi duyên khởi, Quán ngã và vô ngã, Quán bốn thánh đế trong Trung Luận của ngài Long Thọ. Bây giờ chúng ta sẽ tiến vào phần thứ hai, làm cách nào đem tất cả các lí hội thông hiểu với cấu trúc này vào công cuộc tu tập Pháp thật sự. Tôi sẽ giảng giải điều này trên căn bản của một bản văn ngắn của ngài Tsong Khapa, “Ba phương diện chính yếu của đạo lộ” (“Three Principal Aspects of the Path”). Ba phương diện mà Ngài Tsongkhapa đề cập trong bản văn của ngài là xuất li siêu việt, tâm bồ đề, và tri kiến đúng về tính không.
22/11/2012(Xem: 20406)
“Lời Cầu nguyện Đức Kim Cương Trì” là tập hợp hai bài giảng riêng biệt của ngài Tai Situpa. - Người dịch: Nguyên Toàn - Hiệu đính: Thanh Liên.
19/11/2012(Xem: 16929)
Người Phật tử, dù là xuất gia hay tại gia đều không thể sống buông thả, phóng dật. Bởi lẽ, chúng ta nhận thức đời người là vốn quý, cuộc sống lại có hạn.
19/11/2012(Xem: 13437)
Nhân minh học là gì? Môn học này của Phật giáo ở phương Tây thường gọi là logic học hay là Luận lý học. Viện sĩ Nga Th.Scherbatsky, trong bản dịch Anh ngữ cuốn "Nyaya bindu" của Luận sư Ấn Ðộ Dharmakirti (Pháp Xứng) cũng dịch đầu đề cuốn sách là "A short treatise of logic" tức "Một bộ luận ngắn về logic".
16/10/2012(Xem: 11839)
Nghiệp (Karma) là một đề tài nghiên cứu lớn của các nhà triết học và tôn giáo Ấn Ðộ, Phật giáo cũng không ngoại lệ. Nó luôn luôn là đề tài thảo luận sôi nổi của con người,con người từ đâu sinh ra và sẽ đi về đâu sau cuộc sống này, là câu hỏi muôn thuở và mãi mãi về sau...
03/10/2012(Xem: 19733)
Tinh túy của đạo Phật là: nếu có khả năng, ta nên giúp đỡ người khác; nếu không thể giúp họ, thì tối thiểu nên hạn chế việc gây hại cho họ. Đây là tinh túy của cách sống một cuộc đời đạo đức. Mỗi một hành động đều bắt nguồn từ một động cơ. Nếu ta phương hại người khác, điều này bắt nguồn từ một động cơ; và nếu ta giúp đỡ người khác, điều ấy cũng bắt nguồn từ một động cơ. Thế nên, để hỗ trợ hay phục vụ người khác, chúng ta cần một động cơ nào đấy. Vì thế, ta cần các khái niệm nào đó.Tại sao ta lại giúp đỡ và không phương hại người khác?
20/09/2012(Xem: 9398)
Chúng ta đang sống ở một thời đại đặc biệt. Phật pháp bây giờ đã được khắp thế giới biết đến. Phật pháp được thực hành ở những vùng đất mới, trong dân chúng với những truyền thống và mối quan tâm khác nhau. Phật pháp đang đóng góp vào một nền văn hóa mới toàn cầu. Điều này thật thú vị và phấn khích. Và là những Phật tử chúng ta có thể hân hoan khi thấy rằng năng lực chữa trị của lời dạy Đức Phật đang được người ta lắng nghe khắp nơi. Nhưng có một mặt khác của việc phát triển này. Việc truyền bá Phật pháp đến một nền văn hóa mới, đặc biệt khi nền văn hóa đó đang gia tăng ưu thế toàn cầu, tạo ra cho Phật giáo những nguy cơ. Tôi xin nói rõ nguy cơ này. Thế giới hiện đại đã phát triển mà không có sự hiểu biết về Pháp (Dharma). Những thực hành, giá trị và quan điểm hiện đại được đặt cơ sở nơi những khái niệm, sự nhận thức và niềm tin mà chúng thường trái ngược với lời dạy của Đức Phật. Đây là nơi nguy cơ tiềm tàng. Nếu những người phương Tây thích ứng với Phật giáo quá nhanh chóng, nhìn
18/09/2012(Xem: 23006)
Qua bài viết này, người viết mong rằng sẽ góp một phần nhỏ kiến thức về ý nghĩa chân thật về Phật giáo đối với Phật tử đi chùa.
06/09/2012(Xem: 6276)
Gần năm tháng nay, hắn đã sống hững hờ như một thây ma; mỗi ngày bắt đầu lại một mặt trời cũ, dâng lên trên những mái nhà một xác thối của mặt trời, ánh sáng của đèn cầy còn dễ thở hơn ánh sáng của mỗi ngày dư máu. Máu ứ đọng lại trong lòng mặt trăng của tư tưởng. Hắn thù ghét sanh từ, động từ “ý thức” và thù ghét cả tính từ “ý thức”.
25/08/2012(Xem: 13681)
Đây là bài nói chuyện của Tỳ Kheo Bodhi trong chương trình Google Techtalks vào ngày 3 /11/2010. Trong phần mở đầu, Tỳ Kheo Bodhi nói rằng Ngài biết anh bạn Quản lý chương trình Techtalks là người thích hài hước, nên Ngài phải chọn một nhan đề mang tính hài hước cho bài nói chuyện này là:“ Cần Có Hai Người Để Nhảy Điệu Tango ”,( vì Ngài e ngại bài nói chuyện của Ngài sẽ tẻ nhạt đối với thính giả). Nhưng nếu nói một cách nghiêm túc, thì đề tài của buổi nói chuyện này sẽ là: “Tương Lai Nhân Loại và Tương Lai Phật Giáo ”.