3. Phổ khuyến làm chùa

24/03/201102:03(Xem: 6218)
3. Phổ khuyến làm chùa

TAM BẢO VĂN CHƯƠNG
Đoàn Trung Còn biên soạn, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

III. CÁC THỂ VĂN BIỀN NGẪU

(biền văn dụng niêm, biền văn dụng vận)

PHỔ KHUYẾN LÀM CHÙA

Ông nho Côi Trì
(Nhân làng làm chùa, nhờ ông viết bài văn này để quyên giáo Thập phương.)

Từng mảng nghe rằng:
Ở lành thì lại gặp lành,
then báo ứng quỷ thần khép mở;
Làm phúc ắt là được phúc,
khuôn tài bồi tạo hóa đúc tô.
Việc từ bi xem cũng nhiệm mầu;
Đường phương tiện phải cùng san sẻ.
Ngôn niệm:
Bản ấp... tên Long tự...
Danh lam dấu cũ;
Thắng địa nền xưa.

Hang Bồng Lai Phương Trượng mở mang ra,
tranh Ma Cật sẵn dán giăng vầng thảo thụ;
Cảnh Thứu Lĩnh, Tào Khê thu nhặt lại,
thơ Thiếu Lăng từng vờn vẽ khách yên hà.
Mõ trúc phong lóc cóc dạo từng hồi,
giục giã đàn chim về lắng kệ;
Khánh thạch giản lanh canh khua mấy tiếng,
rủ rê bầy cá đến nghe kinh.
Vẫn là tay thiên thượng đặt bày,
muôn trượng đỉnh Phù Dung coi biếc biếc;

Nếu chẳng có nhân công trau chuốt,
một trùng non Đâu Suất đứng xanh rì.
Tuy trông vào đôi chữ tịch tà,
dạ quân tử phải ghi làm thiết thạch;
Song nhác thấy một đường khuyến thiện,
lòng nhân nhân sao nở để kinh chăn.
Rắp rủ nhau nhất độ kinh doanh,
hồ thu thủy lại thêm vầng phách thỏ;
Ví không cậy thập phương tư cấp,
cừu thiên kim nào phải chiếc dịch hồ.

Vậy nên:

Mượn chữ nam vô, khuyên lòng cố hữu.
Việc doanh tạo, kẻ giúp công, người giúp của,
dù Đông Ngô, Tây Sở, nơi xa xôi còn gắng sức nữa đồng châu.
Lòng tín thành, nhiều làm phúc, ít làm duyên,
đã Bắc Đẩu, Nam Tào sổ ghi ký khắp chua tên nào lậu bút.
Vẫn là đạo không không sắc sắc;
Phải miễn mình niệm niệm tâm tâm.
Chớ nói điều Phật bất cầu ai,
niềm hòa khí bỏ lạnh lùng trong tấc đất;
Rồi thấy buổi thiên vô tư phú,
bóng từ vân che mát mẻ cả phương trời.
Khương mấy nhà tích thiện có thừa,
dòng bách thế dõi tuôn như bích thủy;
Danh những kẻ lập công không nát,
bia thiên thu còn đứng với thanh san.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/07/2013(Xem: 8928)
Những ngày qua, ngày và đêm chạy theo cơn nóng. Nhìn đâu cũng thấy hơi nóng, bốc hơi từ con đường, sân cỏ, đất, cây cối, chạy đến trong nhà, nóng vẫn đuổi theo và làm như nũng nịu để có mặt khắp mọi nơi chốn ...
01/04/2013(Xem: 2629)
Đoạn đường đi dài trên 400 dặm, thật quá xa đối với người lớn tuổi, làm biếng như tôi. Ngồi trên xe mà ngán ngẩm, nhưng do nhu cầu của công việc, đành phải lái xe đi, khi giá vé máy bay mắc nhiều lần hơn lúc thường.
29/03/2013(Xem: 2934)
Mấy hôm nay, thu đã trở về, không bình lặng như mọi năm trước, mà lại chuyển mình làm đất trời nghiêng ngả, lòng người rối ren, đau khổ, buồn lo….
28/09/2011(Xem: 2801)
Mùa xuân đang đến. Nhìn những bọt tuyết bay bay trong trời giá lạnh, tôi lại mường tượng đến những cánh hoa xuân rơi lả tả giữa một chiều mưa bão ở quê nhà.
15/09/2011(Xem: 2363)
Kẻ mất búa nhìn đâu cũng thấy người trộm búa. Ừ! ai cũng hay nhìn cuộc đời qua lăng kính của mình. Chuyện anh Cuội theo đó sinh nhiều ngõ ngách nhiêu khê...
08/09/2011(Xem: 2719)
Muôn sự nước trôi nước, trăm năm lòng nói lòng. (vạn sự thủy lưu thủy, bách niên tâm ngữ tâm) là hai câu thơ trong bài thơ năm chữ tám câu Đăng Bảo Đài Sơn của Trần Nhân Tông. Chúng ta đi vào hai câu thơ này để thấu cảm “tâm sự” của ông: “Một mùa xuân mà tâm sự ở trong trăm đóa hoa”, (Nhất xuân tâm sự bách hoa trung _ bài Xuân Vãn).
12/08/2011(Xem: 3034)
Vừa qua, nhân dịp tưởng niệm 700 năm ngày Đức vua – Phật hoàng Trần Nhân Tông nhập Niết bàn, tác giả Viên Như đã quan tâm đến bài kệ “Hữu cú vô cú” và dịch lại bài kệ này qua bài viết: “Bài “hữu cú vô cú” của Trần Nhân Tông giảng tại chùa Sùng Nghiêm”.
31/07/2011(Xem: 15948)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 15385)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 2535)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.