Trong mưa gió, chiếc lá vàng

29/03/201314:45(Xem: 2829)
Trong mưa gió, chiếc lá vàng

muathu_2

TRONG MƯA GIÓ, CHIẾC LÁ VÀNG RƠI…..

Cư sĩ Liên Hoa

Mấy hôm nay, thu đã trở về, không bình lặng như mọi năm trước, mà lại chuyển mình làm đất trời nghiêng ngả, lòng người rối ren, đau khổ, buồn lo….

Đâu rồi những mùa thu mà mọi người mong ước, mộng mơ, thả hồn theo chiều dài của lá vàng khoe cánh, của sắc vàng thu với vóc dáng của một mùa thật đẹp. Có những cơn gió thoáng qua, có từng hạt mưa nặng nhẹ rơi từ bầu trời, có ánh mắt trĩu nặng tình thương và trên môi cuộc đời, vẫn tràn đầy lời thơ, ca tthân ái.

Cuộc đời mỗi người tượng hình bằng những sự bon chen, lấn ép, đẩy xô để làm người, làm thành thân sinh mệnh trên cuộc hành trình vô tận của kiếp nhân sinh. Có một lúc chợt ngột ngạt trong bao biến dạng của đời sống, của sinh già bệnh chết, đối diện với những hình ảnh không thể chạy trốn được, nhưng khi nhìn lên bầu trời xanh vẫn thấy trong veo như ánh mắt trẻ thơ, bụ bẫm trong tâm hồn trong sáng, cao sang thanh tịnh trên nụ cười ngát hương sen, mát rượi như hơi thở còn thơm mùi sửa ngọt.

Đã bao lần nhìn thấy lá vàng rơi, nhẹ nhàng im mình trên mặt đất, đôi khi lăn mình theo cơn gió. Gió đã thổi lá bay hay lá vàng đã làm thành con gió, mộng mơ, quyến rủ. Mưa đã tưới tẩm cho kiếp người trong sương khói, để có nhức nhối, khổ đau, có tiếng cười hạnh phúc, có cay đắng trên khoé mắt hay ngàn tinh tú chảy theo dòng nước mắt. hạnh phúc cũng là đau khổ hay khổ đau chính là chất liệu phù sa vun đắp bước đường đi về nơi đất thanh tịnh. Nếu chúng ta không trở về nơi chính mình, nơi bầu trời cao rộng lớn, nơi trái tim của muôn pháp, để làm hoa sen cho tâm mình, ướp tẩm trong mọi ngả ngách vào cõi không tánh…..thì một kiếp người lại trôi qua, và màu lá vàng, chất mầu mỡ của đất hoàng thổ, của tâm địa lại một lần nữa mang trên mình thêm một kiếp sống mới phù du, ảo ảnh, huyền thoại. Tâm bao đời vẫn trong sáng, dù đời người có biến thiên, ngắn ngủi, quên chính mình, bỏ rơi người chân thật….

Bước trên từng thảm cỏ

còn ướt đọng hơi sương

lá vàng rơi từng chiếc

trên vai đậu hững hờ

nắng cười vỡ trên lá

ngàn sao vội giật mình

giũ mình theo con gió

thả lá hay nụ cười

em vào trong vô niệm

ta nhặt sợi không lời

đùa nhau trong chân tánh

lá vàng hay lá sen

đời trần còn rong ruổi

ta ôm một góc trời

có tâm cùng trời đất

có ngàn tiếng cười rơi

một mai, phong trần hỏi

lá vàng hay gió thu

mỉm cườitrong hơi thở

biết thu đang trở về ……..

Một phút giây xúc động

24.09.2008

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/07/2013(Xem: 8582)
Những ngày qua, ngày và đêm chạy theo cơn nóng. Nhìn đâu cũng thấy hơi nóng, bốc hơi từ con đường, sân cỏ, đất, cây cối, chạy đến trong nhà, nóng vẫn đuổi theo và làm như nũng nịu để có mặt khắp mọi nơi chốn ...
01/04/2013(Xem: 2567)
Đoạn đường đi dài trên 400 dặm, thật quá xa đối với người lớn tuổi, làm biếng như tôi. Ngồi trên xe mà ngán ngẩm, nhưng do nhu cầu của công việc, đành phải lái xe đi, khi giá vé máy bay mắc nhiều lần hơn lúc thường.
28/09/2011(Xem: 2688)
Mùa xuân đang đến. Nhìn những bọt tuyết bay bay trong trời giá lạnh, tôi lại mường tượng đến những cánh hoa xuân rơi lả tả giữa một chiều mưa bão ở quê nhà.
15/09/2011(Xem: 2299)
Kẻ mất búa nhìn đâu cũng thấy người trộm búa. Ừ! ai cũng hay nhìn cuộc đời qua lăng kính của mình. Chuyện anh Cuội theo đó sinh nhiều ngõ ngách nhiêu khê...
08/09/2011(Xem: 2647)
Muôn sự nước trôi nước, trăm năm lòng nói lòng. (vạn sự thủy lưu thủy, bách niên tâm ngữ tâm) là hai câu thơ trong bài thơ năm chữ tám câu Đăng Bảo Đài Sơn của Trần Nhân Tông. Chúng ta đi vào hai câu thơ này để thấu cảm “tâm sự” của ông: “Một mùa xuân mà tâm sự ở trong trăm đóa hoa”, (Nhất xuân tâm sự bách hoa trung _ bài Xuân Vãn).
12/08/2011(Xem: 2945)
Vừa qua, nhân dịp tưởng niệm 700 năm ngày Đức vua – Phật hoàng Trần Nhân Tông nhập Niết bàn, tác giả Viên Như đã quan tâm đến bài kệ “Hữu cú vô cú” và dịch lại bài kệ này qua bài viết: “Bài “hữu cú vô cú” của Trần Nhân Tông giảng tại chùa Sùng Nghiêm”.
31/07/2011(Xem: 15296)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14738)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 2494)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
30/07/2011(Xem: 27705)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.