Trong mưa gió, chiếc lá vàng

29/03/201314:45(Xem: 2841)
Trong mưa gió, chiếc lá vàng

muathu_2

TRONG MƯA GIÓ, CHIẾC LÁ VÀNG RƠI…..

Cư sĩ Liên Hoa

Mấy hôm nay, thu đã trở về, không bình lặng như mọi năm trước, mà lại chuyển mình làm đất trời nghiêng ngả, lòng người rối ren, đau khổ, buồn lo….

Đâu rồi những mùa thu mà mọi người mong ước, mộng mơ, thả hồn theo chiều dài của lá vàng khoe cánh, của sắc vàng thu với vóc dáng của một mùa thật đẹp. Có những cơn gió thoáng qua, có từng hạt mưa nặng nhẹ rơi từ bầu trời, có ánh mắt trĩu nặng tình thương và trên môi cuộc đời, vẫn tràn đầy lời thơ, ca tthân ái.

Cuộc đời mỗi người tượng hình bằng những sự bon chen, lấn ép, đẩy xô để làm người, làm thành thân sinh mệnh trên cuộc hành trình vô tận của kiếp nhân sinh. Có một lúc chợt ngột ngạt trong bao biến dạng của đời sống, của sinh già bệnh chết, đối diện với những hình ảnh không thể chạy trốn được, nhưng khi nhìn lên bầu trời xanh vẫn thấy trong veo như ánh mắt trẻ thơ, bụ bẫm trong tâm hồn trong sáng, cao sang thanh tịnh trên nụ cười ngát hương sen, mát rượi như hơi thở còn thơm mùi sửa ngọt.

Đã bao lần nhìn thấy lá vàng rơi, nhẹ nhàng im mình trên mặt đất, đôi khi lăn mình theo cơn gió. Gió đã thổi lá bay hay lá vàng đã làm thành con gió, mộng mơ, quyến rủ. Mưa đã tưới tẩm cho kiếp người trong sương khói, để có nhức nhối, khổ đau, có tiếng cười hạnh phúc, có cay đắng trên khoé mắt hay ngàn tinh tú chảy theo dòng nước mắt. hạnh phúc cũng là đau khổ hay khổ đau chính là chất liệu phù sa vun đắp bước đường đi về nơi đất thanh tịnh. Nếu chúng ta không trở về nơi chính mình, nơi bầu trời cao rộng lớn, nơi trái tim của muôn pháp, để làm hoa sen cho tâm mình, ướp tẩm trong mọi ngả ngách vào cõi không tánh…..thì một kiếp người lại trôi qua, và màu lá vàng, chất mầu mỡ của đất hoàng thổ, của tâm địa lại một lần nữa mang trên mình thêm một kiếp sống mới phù du, ảo ảnh, huyền thoại. Tâm bao đời vẫn trong sáng, dù đời người có biến thiên, ngắn ngủi, quên chính mình, bỏ rơi người chân thật….

Bước trên từng thảm cỏ

còn ướt đọng hơi sương

lá vàng rơi từng chiếc

trên vai đậu hững hờ

nắng cười vỡ trên lá

ngàn sao vội giật mình

giũ mình theo con gió

thả lá hay nụ cười

em vào trong vô niệm

ta nhặt sợi không lời

đùa nhau trong chân tánh

lá vàng hay lá sen

đời trần còn rong ruổi

ta ôm một góc trời

có tâm cùng trời đất

có ngàn tiếng cười rơi

một mai, phong trần hỏi

lá vàng hay gió thu

mỉm cườitrong hơi thở

biết thu đang trở về ……..

Một phút giây xúc động

24.09.2008

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/12/2018(Xem: 16233)
“Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng” là một câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ mà tôi cứ đọc đi đọc lại mãi trên những chuyến phiêu bạt, giang hồ khắp đó đây. Ngày đi, tháng đi, năm đi và đời mình cũng đang chuyển dịch đi qua. Đi trên nhịp bước sương lồng sông núi lặng: “Đi để nhớ những chiều pha tóc trắng. Mắt lưng chừng trông giọt máu phiêu lưu.”* Phiêu lưu, phiêu lãng ngàn phương, theo cách điệu tiêu dao du chơi giữa vô thường:
10/10/2018(Xem: 7284)
Trời đã vào thu rồi mà nắng vẫn còn ấm, những đợt nắng trong veo như mật ong rải ánh vàng long lanh trên ngàn cây nội cỏ. Tôi lại nhớ những ngày thu ở Huế, dù chỉ là mùa thu mà trời đầy mưa bụi bay bay và gió lạnh run rẩy khi đạp xe qua cầu Tràng Tiền thời đi học. Nỗi nhớ như sợi tơ trời lãng đãng, vật vờ bay lượn giữa hư vô chợt sà xuống vướng mắc nơi góc vườn kỷ niệm.
09/10/2018(Xem: 3849)
“Không. Dứt khoát là không. Mấy đứa con của tôi không cần chữ nghĩa mà vẫn sống khoẻ mạnh, khôn lanh chẳng thua kém con nhà ai trong xóm này!”
13/09/2018(Xem: 12414)
Đột nhiên tôi nhớ lại câu nói của một người đã nói với tôi: “Khi chưa tu học, núi là núi, sông là sông; tu học đến một giai đoạn nào đó, núi chẳng là núi, sông chẳng còn là sông; đến khi giác ngộ, núi lại là núi, sông lại là sông!”. Không biết mình đã đến giai đoạn nào nhưng hôm nay, trong tôi chợt vang lên vài câu hát “…Một hôm ngựa bỗng thấy thanh bình, thảm cỏ tình yêu dưới chân mình…”. Rồi tôi nhớ tới ông ngoại, một người mà tôi gắn bó rất thân thiết từ ngày thơ ấu.
16/08/2018(Xem: 15425)
Trước khi bàn đến Số Mệnh thì có lẽ chúng ta nên tìm hiểu rõ riêng từng chữ, Số là gì và Mệnh là gì ? Chữ Số, đứng riêng một mình, nó có thể hiểu hai nghĩa. Nghĩa thứ nhất giản dị là con số, hay chữ số, dấu hiệu được đặt ra để biểu thị cho cái lượng, cái gì có thể tính, đếm, đo, cân. Các con số này có thể cộng trừ nhân chia với nhau. Nghĩa là con số có thể thêm, bớt, tăng, giảm. Con số còn có thể là chẳn lẻ, dư thừa, số dương, số âm, con số nguyên hay phân số, nghịch hay đảo, số thực hay phóng đại, số trung bình hay số vô tỉ…
13/08/2018(Xem: 16424)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt Toát hơi may lạnh buốt xương khô Não người thay buổi chiều thu Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng…
12/08/2018(Xem: 15932)
Ngày trôi, tháng trôi, đời trôi. Rồi đây cỏ cây úa tàn. Thời gian lướt trên màu tóc. Nhạt nhòa phấn son phù du. Hỡi người có nghe Thời gian lướt đi. Vô cùng lặng lẽ. Để ta đừng hay. Nào ngờ một mai sáng kia. Thức giấc ta nghe hai tiếng Thời Gian !
04/03/2016(Xem: 20947)
Trong thời gian làm việc tại Thư viện Thành hội Phật giáo đặt tại chùa Vĩnh Nghiêm, quận 3, tôi gặp được cuốn Tôn Giáo Học So Sánh của Pháp sư Thánh Nghiêm biên soạn. Do muốn tìm hiểu về các tôn giáo trên thế giới đã lâu mà vẫn chưa tìm ra tài liệu, nay gặp được cuốn sách này tôi rất toại ý.
11/01/2016(Xem: 17203)
Tiền thân Đức Phật một thời Từng là chú khỉ sống nơi khu rừng Thân hình to lớn hào hùng Xiết bao mạnh mẽ, vô cùng thông minh, Nhân từ nổi tiếng rừng xanh Giúp người hoạn nạn tâm thành chứa chan. Một ngày rực rỡ ánh vàng Nắng trời tỏa ấm, gió ngàn vờn quanh
06/07/2015(Xem: 22428)
Nếu bản Việt ngữ của pho sách “Đạo Ca Milarepa” đến được tay bạn đọc thì phải nói đây chính là đến từ tình yêu thương và sự gia trì vĩ đại của đức Milarepa cùng chư Thầy Tổ.