Đàm Đạo Cuối Năm

31/01/201921:21(Xem: 4862)
Đàm Đạo Cuối Năm

Xuan dan gian cai bien

Tiểu Phẩm  

ĐÀM ĐẠO CUỐI NĂM

 

            Năm cùng tháng tận, hương xuân phảng phất đó đây, đang ngồi cùng nhau bên chén trà sen và khay mứt thập cẩm thơm nức, thầy Tử Cống đột nhiên hỏi Khổng Tử:

            - Người chết có biết gì không hay không biết gì nữa?

            Khổng Tử ngẫm nghĩ một hồi mới nói:

            - Ngày Xuân ngày Tết đến nơi mà nói chuyện chết chóc e nghe không đặng…

           Thầy Tử Cống cười khẩy, nói nhẹ nhàng:

           -  Đang chỉ là những ngày cuối năm, chưa sang năm mới, bệnh gì mà cữ? Xin hỏi lại: Người chết có biết gì không hay không biết gì nữa?

            Khổng Tử phải nhíu mày nhăn mặt, rồi thở dài nói:

          -  Ta mà nói hẳn ra rằng “Người chết còn có biết” thì ta sợ những người con hiếu cháu thảo sẽ liều thân mà chết theo cha mẹ, ông bà. Còn như ta mà nói hẳn ra rằng “Người chết hết biết gì”, thì ta lại sợ những con cháu bất hiếu chẳng hề nghĩ đến chuyện đền ơn đáp nghĩa, chúng chẳng nhớ ơn người đã trồng cây cho chúng có bóng mát, có trái ngọt mà ăn bổ khỏe thân thể trí óc. Chúng uống dòng nước ngọt trong lành mà không tưởng nghĩ đến cội nguồn, thế là mất đạo lý!

            - Vậy thì nói sao cho ổn đây ạ?

            Khổng Tử đủng đỉnh bước lòng vòng, rồi buông thỏng một câu:

            -  Khỏi cần nói gì!

            - Vậy thì không ổn!

            - Ổn. Điều quan trọng là người sống còn biết gì hay hết biết, chứ không phải là người chết. Người sống hãy tự biết lấy bằng lương tri, bằng tình cảm chân thật cuả mình, để sống sao cho trọn nghĩa vẹn tình, đẹp tình đẹp đạo. Chứ người sống mà hết biết đến đạo lý của người đang hít thở, đang sống thì người sống ấy cũng chẳng khác nào người đã chết, bỏ đi. Người sống hãy tự biết mình phải có bổn phận và trách nhiệm gì đối với những người đã chết, đã hy sinh vì đất nước, vì con cháu mai sau. Người sống mà không biết nghĩ ra chuyện ấy, thì … chẳng mặt mũi nào để đáng sống nữa!

            Thầy Tử Cống chép miệng nói:

            - Những người sống vô ơn trên đời này thiếu gì, vậy mà họ vẫn dương dương bản mặt, vênh váo kênh kiệu bước ra đường, chớ có gì phải mất mặt mất mũi? Kìa những kẻ vinh thân phì gia, ăn xài phung phí, tiêu dùng xa hoa chẳng hề nghĩ đến ai. Nọ những kẻ chức trọng quyền cao, giàu nứt đố đổ vách, chơi bời hoang đàng xa xỉ, ăn mặc diêm dúa sang trọng, vung tiền qua cửa sổ ... chẳng hề biết gì đến những người đói khổ chung quanh mình, chứ đừng nhắc đến những người đã khuất bóng mơ hồ. Vậy mà họ vẫn điềm nhiên, thung dung sống những tháng ngày đẹp đẽ mộng mơ, chớ có mà xấu hổ thẹn thùng đâu?

            Khổng Từ nhăn mặt, bực tức nói:

            - Có những loại người như vậy thì... thật là... “hết biết” luôn, miễn nói nữa cho mệt!

 

VĨNH BÒ CẠP
(Cư sĩ Vĩnh Hữu)



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/02/2019(Xem: 6127)
Phải đợi đến sáng mùng ba Tết trước khi khởi sự lại công việc tôi mới nhận thấy được những chữ này trên đầu một bao lì xì nhận dược từ những chùa mà tôi đã thăm viếng Mời bạn cùng khám phá với tôi và xem bạn có cùng ý nghĩ với tôi chăng ?
08/02/2019(Xem: 7850)
Pháo nổ múa Lân khá rộn ràng Bánh dưa trà mứt đón xuân sang Tiễn đưa ông Táo bằng hoa trái Cung đón Ông Bà qua khói nhang Hoan hỷ lòng thành Phật tử tựu Muộn phiền hờn trách cũng tiêu tan Mùa xuân Di Lặc đầy phấn khởi Kỷ Hợi Pháp Hoa Tết Khải Hoàn (1)
07/02/2019(Xem: 5755)
Chúc Tết Kỷ Hợi 2019
07/02/2019(Xem: 6624)
Kịch: Sớ Táo Quân Kỷ Hợi 2019 Trần Thị Nhật Hưng >> Một màn. >> Diễn viên: Ngọc hoàng. Hai táo nam. Bát tiên (ban vũ cung đình). >> >> Khung cảnh: Cung đình >> (Nhạc đệm hai táo nam bước ra theo điệu nhạc, chào nhau và tự giới thiệu) >> Táo 1(sửa chùa): Mới đó mà một năm đã trôi qua. Thời gian đi nhanh quá. >> Táo 2 (Gia Đình Phật Tử): Đúng vậy. Chả mấy lúc mình sẽ già. Xin về hưu thôi. Làm táo hòai, chán quá, chuyên báo cáo chuyện thế gian. Hay, thì chả ai nhớ, ai khen; còn chuyện xấu thì bị nghe...chưởi! Mà tôi có nói xấu ai đâu, tôi chỉ trình …ĐÚNG cái việc…XẤU thiên hạ làm thôi. >> Táo 1: Chuyện thế gian, hơi đâu chấp cho phiền não.Việc ta, ta cứ làm miễn không hại cho ta, cho người là được. >> Táo 2: Ủa, đã tới giờ mà sao bà táo chưa thấy cà?
07/02/2019(Xem: 5151)
Muôn hoa nở, Ý thơm đầy Xứ người ta vẫn sum vầy đón xuân. Sá chi trên bước phong trần Sá chi đâu, giữa miền nhân ảnh nầy !
07/02/2019(Xem: 5189)
Khai bút đầu năm Niệm Phật tham thiền nghiệp chuyển lay, Niềm vui trí tuệ hiển chan đầy Hương hoa kính ý cung minh đến Lễ nhạc thành tâm đón thiện lai Pháp ngữ thường tuyên huyền đạo hiện Thiền ngôn mãi thuyết chân tâm bày Xuân về thắm đẹp miền nhân thế Tết đến trang thờ rực rỡ mai.
04/02/2019(Xem: 8760)
Nguyệt San Chánh Pháp, bộ mới, số 87, tháng 2 năm 2019, Mưa rơi, mưa rơi, ngập nước những con đường Lá vàng trải thảm trên sân, ướt đẫm ngày cuối đông Nắng trưa xiên qua những nhánh cây trơ xương khi mưa tạnh Nơi góc cửa sổ, con nhện nằm ủ một cuộn tơ Con tàu ký ức thuở thiếu thời xồng xộc lăn bánh quay về, kéo còi, nhả khói Những chuyến phiêu du không bao giờ có thực Cánh buồm lộng gió xa khuất sóng trùng khơi.
03/02/2019(Xem: 5124)
Tết viếng lễ chùa , ngắm vườn Vạn Thọ Nhớ năm xưa theo mẹ chỉ hoa vàng " Tiêu biểu cuộc đời , mang tính lạc quan " Giành ấm áp, kính yêu cùng tôn trọng
02/02/2019(Xem: 4936)
Đông mang rét buốt đi rồi Cuối năm nồng ấm xa xôi lại gần Cơ hàn mong chạm tay xuân Như bướm tìm mật tần ngần mà xinh