Chùm thơ nghĩ về xuân

05/01/201515:28(Xem: 8562)
Chùm thơ nghĩ về xuân

hoa dao



Chùm thơ nghĩ về xuân



 

XUÂN

 

Vẫn y nguyên

Ta với người

Mùa xuân

Còn níu nụ cười đi qua

Vẫn y nguyên

Người với ta

Long đong hạt bụi

Vẫn là mùa xuân !

 

TÙNG

 

Trơ gan

Đứng giữa đất trời

Cùng non nước biếc

Mặc đời nắng mưa

Ru tình điệp khúc sau xưa

Sắc son lòng

Với bốn mùa vẫn xanh.

 

TRÚC

 

Trúc nghiêng

Rót mộng sương mai

Thoảng theo cánh gió

Ngàn mây phiêu bồng

Tiết đông dù mấy lạnh lùng

Thẳng lòng

Năm tháng vui cùng nước non.

 

MAI

 

Đất trời

Giây phút lặng thinh

Từ bao la

Sáng giọt bình minh xuân

Tâm mai

Một đóa vàng ngân

Hồn nhiên nở giữa trong ngần nụ sương.

 

 

RÓT XUỐNG DÒNG XUÂN

 

Phương mây

Bóng đổ vô thường

Phương hồng tâm

Vẫn là phương sinh tồn

Ảo huyền lên nụ sương hôm

Lòng ai thức-ngủ rêu cồn đảo hoang !

 

Đời là quán trọ thời gian

Ta là lữ khách qua ngàn bến xuân

Vai nghiêng chiếc áo phong trần

Tình thơ rót xuống dòng xuân nguyên màu.

 

 

GIỮA ĐỜI THƯỜNG

 

Cuộc sống vào xuân

Đâu chỉ riêng có nhiều hoa nơi phố thị

Với lượng xe, người

Chen chúc từ buổi mờ sương.

Nơi vùng xa Dọc theo đường gió bụi

 

Những luống đất

Trở mình phơi trong nắng mới

Đất nhú mầm xanh

Hoa vẫn nở giữa đời thường.

 

 

CỎ CŨNG CHO HOA

 

Thời gian

Phủ bạc lên vai áo

Lớp sương đời

Và những lớp bụi đường xa.

 

Ta đâu đợi mùa xuân

Cho buồn thêm chiếc lá

Khi đến tiết rồi

Cỏ cũng cho HOA.!

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

BƯỚC XUÂN PHƯƠNG

 

Khi cây mai vàng chưa kịp đưa hương

Và bờ cỏ đương đổi màu hoang tái

Bóng chiều nghiêng cánh én còn ái ngại

Vẫn nghe lòng vời vợi bước xuân phương.

 

Ý vị mùa xuân Tìm ở đâu ra ?

Có phải bên cánh hồng hoa tiếu nụ

Hay sặc sụa tiếng cười quanh tiệc rượu

Sắc màu giả tạm vội phôi pha !

 

Nghe đâu đây xuôi ngược bước xôn xao

Cố tìm một niềm vui trong xuân tứ

Có hay đâu lá vàng rơi lối cũ

Để đẹp màu lộc nhú biếc chồi cao.

 

Khi câu thơ thắp sáng giữa trang thơ

Đâu chỉ sáng riêng hồn con chữ

Mà vẫn sáng giữa ngàn hoa cỏ chứ

Giữa lòng đời còn tối vạn niềm đau !

 

Có bao nhiêu thủ tục đón mùa xuân?

Bề bộn quá những tháng ngày xa ấy !

Nơi lối nhỏ rũ màu sương bụi đấy

Xanh hồn rêu theo bờ cõi thanh tân.

 

Chả phải tìm đâu,

Khi con tim là nụ xuân hồng !

Không đợi nén hương giao thừa,

Câu thơ bay vút.

Mai chưa kịp nở, cỏ chưa viền lục

Nhưng lòng xuân có bao giờ chấm dứt

Tình mênh mông

Xuân trải bước mênh mông.

 

MẶC PHƯƠNG TỬ

 

 

 

BUỒN VUI CHO TRÓT NỤ CƯỜI

 

 Lối xưa gió quạnh buồn tênh

Bềnh bồng mây nỗi chiều lênh đênh chiều

Ta ngồi tựa bến cô liêu

Thầm nghe tiếng cát bụi đìu hiu qua.

 

Ta ngồi đối diện cùng ta

Đời thực-hư, bóng chỉ là gió sương

Não nề dù đã trăm đường

Nát nguồn lệ cũ, còn phương tâm hồng.

 

Qua con phố nhỏ tàn đông

Nghiêng nghiêng vạt nắng còn hong cuối ngày

Bến đời sương khói chiều nay

Sầu tuông gác lạnh, xuống đày đọa xưa.

 

Thế rồi, Đời vẫn sớm trưa

Ta - người Cùng cạn chén mùa hợp tan !

Thanh âm còn một cung đàn

Nỉ non từ thuở sầu hoang kiếp người.

 

Mùa xuân nào đi qua tôi

Buồn vui cho trót nụ cười tử sinh !

 

Long Thành , Lập Xuân 2012

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/01/2012(Xem: 17889)
Hình tượng Đức Phật Di Lặc hiện hữu với nụ cười trên môi, dáng vẻ hiền hòa khiến ai nhìn vào cũng thấy lòng mình nhẹ nhàng, hiền thiện và hoan hỷ hơn bao giờ hết.
24/01/2012(Xem: 15697)
Những ai muốn đi gặp mùa xuân thì phải đứng dậy, giã từ u tối của đêm đông, thắp sáng tâm mình bằng ánh lửa tỉnh thức được đốt cháy trong nguồn năng lượng tình thương.
19/01/2012(Xem: 11063)
Ngày Tết trên bàn thờ luôn bày trái cây để cúng ông bà gọi là mâm ngũ quả. Ở Trung bộ gọi là mâm quả tử, lưu ý đến hạt/tử hay nói rõ là quả có hạt, hơn là quả nói chung, ám chỉ tín lý phồn thực: cầu mong sự sinh sản, gieo một hạt được trăm hạt, nhất bản vạn lợi...
18/01/2012(Xem: 11996)
Đối với người Việt Nam, tiếng Tết đã trở nên thân thuộc. Chúng ta gặp nó từ trong những câu tục ngữ, ca dao, dân ca mộc mạc đến những bài diễn văn trang trọng...
18/01/2012(Xem: 9731)
Ngày đầu xuân nói về tục xông nhà để nhắc nhở cho nhau, đừng phó thác vận mệnh cho người xông nhà, tục xông nhà không thể quyết định vận mệnh của mình và gia đình...
16/01/2012(Xem: 7781)
Con rồng gắn liền với huyền thoại Âu Cơ - Lạc Long Quân, thành ra Tổ-tiên giống Lạc-Việt. Người con trưởng ở lại Phong-châu, làm vua đất Văn-lang tức là Hùng-Vương.
15/01/2012(Xem: 25912)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
15/01/2012(Xem: 8701)
Sự khai bút của những câu đối trên là một dạng sángtạo văn hoá và đã trở thành phương tiện biểu đạt cho thời điểm hội tụ của ngườicon Việt trong ngày Tết. Tuy có tính cách tượng trưng không liên quan đến cácđiển tích, nhưng nó đã diễn đạt được mối quan hệ giữa con người và thiên nhiêntrong bối cảnh mới, không gian mới, bằng những sự mong mỏi đón nhận được mọi sựtốt lành đến cho mình cũng như cho người. “Trời thêm tuổi trăng, người thêm thọ. Xuân đến muôn nơi phúc khắp nhà."
13/01/2012(Xem: 15053)
Không biết Tết có từ bao giờ vàbắt nguồn từ đâu, nhưng đúng là Tết có một cái hồn. Dù sống ở đâu và làm gì,người Việt trên khắp thế giới ít ai không rạo rực mỗi khi Tết về. Tết cũng là ngày hội lớn của cả nước đã có từ ngàn xưacho nên cái hồn của Tết cũng là một phần cái hồn của đất nước. Trong Tết có mùivị đất và nước của quê hương... Nếu so sánh với sự nhớ ơn trong đạo Phật thì nội dung nhớ ơn của người Việt rất gần gũi. Bốn ơn trong đạo Phật là ơn Tam bảo, ơn nước nhà, ơn mẹ cha, ơn chúng sanh.
13/01/2012(Xem: 20768)
Xuân pháo đỏ cúc vàng bánh tét Con thơ cười giữa tiếng trống lân Khói nghi ngút giữa nhan và pháo Chan hòa trong nắng ấm tình xuân