Chùm thơ nghĩ về xuân

05/01/201515:28(Xem: 8482)
Chùm thơ nghĩ về xuân

hoa dao



Chùm thơ nghĩ về xuân



 

XUÂN

 

Vẫn y nguyên

Ta với người

Mùa xuân

Còn níu nụ cười đi qua

Vẫn y nguyên

Người với ta

Long đong hạt bụi

Vẫn là mùa xuân !

 

TÙNG

 

Trơ gan

Đứng giữa đất trời

Cùng non nước biếc

Mặc đời nắng mưa

Ru tình điệp khúc sau xưa

Sắc son lòng

Với bốn mùa vẫn xanh.

 

TRÚC

 

Trúc nghiêng

Rót mộng sương mai

Thoảng theo cánh gió

Ngàn mây phiêu bồng

Tiết đông dù mấy lạnh lùng

Thẳng lòng

Năm tháng vui cùng nước non.

 

MAI

 

Đất trời

Giây phút lặng thinh

Từ bao la

Sáng giọt bình minh xuân

Tâm mai

Một đóa vàng ngân

Hồn nhiên nở giữa trong ngần nụ sương.

 

 

RÓT XUỐNG DÒNG XUÂN

 

Phương mây

Bóng đổ vô thường

Phương hồng tâm

Vẫn là phương sinh tồn

Ảo huyền lên nụ sương hôm

Lòng ai thức-ngủ rêu cồn đảo hoang !

 

Đời là quán trọ thời gian

Ta là lữ khách qua ngàn bến xuân

Vai nghiêng chiếc áo phong trần

Tình thơ rót xuống dòng xuân nguyên màu.

 

 

GIỮA ĐỜI THƯỜNG

 

Cuộc sống vào xuân

Đâu chỉ riêng có nhiều hoa nơi phố thị

Với lượng xe, người

Chen chúc từ buổi mờ sương.

Nơi vùng xa Dọc theo đường gió bụi

 

Những luống đất

Trở mình phơi trong nắng mới

Đất nhú mầm xanh

Hoa vẫn nở giữa đời thường.

 

 

CỎ CŨNG CHO HOA

 

Thời gian

Phủ bạc lên vai áo

Lớp sương đời

Và những lớp bụi đường xa.

 

Ta đâu đợi mùa xuân

Cho buồn thêm chiếc lá

Khi đến tiết rồi

Cỏ cũng cho HOA.!

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

BƯỚC XUÂN PHƯƠNG

 

Khi cây mai vàng chưa kịp đưa hương

Và bờ cỏ đương đổi màu hoang tái

Bóng chiều nghiêng cánh én còn ái ngại

Vẫn nghe lòng vời vợi bước xuân phương.

 

Ý vị mùa xuân Tìm ở đâu ra ?

Có phải bên cánh hồng hoa tiếu nụ

Hay sặc sụa tiếng cười quanh tiệc rượu

Sắc màu giả tạm vội phôi pha !

 

Nghe đâu đây xuôi ngược bước xôn xao

Cố tìm một niềm vui trong xuân tứ

Có hay đâu lá vàng rơi lối cũ

Để đẹp màu lộc nhú biếc chồi cao.

 

Khi câu thơ thắp sáng giữa trang thơ

Đâu chỉ sáng riêng hồn con chữ

Mà vẫn sáng giữa ngàn hoa cỏ chứ

Giữa lòng đời còn tối vạn niềm đau !

 

Có bao nhiêu thủ tục đón mùa xuân?

Bề bộn quá những tháng ngày xa ấy !

Nơi lối nhỏ rũ màu sương bụi đấy

Xanh hồn rêu theo bờ cõi thanh tân.

 

Chả phải tìm đâu,

Khi con tim là nụ xuân hồng !

Không đợi nén hương giao thừa,

Câu thơ bay vút.

Mai chưa kịp nở, cỏ chưa viền lục

Nhưng lòng xuân có bao giờ chấm dứt

Tình mênh mông

Xuân trải bước mênh mông.

 

MẶC PHƯƠNG TỬ

 

 

 

BUỒN VUI CHO TRÓT NỤ CƯỜI

 

 Lối xưa gió quạnh buồn tênh

Bềnh bồng mây nỗi chiều lênh đênh chiều

Ta ngồi tựa bến cô liêu

Thầm nghe tiếng cát bụi đìu hiu qua.

 

Ta ngồi đối diện cùng ta

Đời thực-hư, bóng chỉ là gió sương

Não nề dù đã trăm đường

Nát nguồn lệ cũ, còn phương tâm hồng.

 

Qua con phố nhỏ tàn đông

Nghiêng nghiêng vạt nắng còn hong cuối ngày

Bến đời sương khói chiều nay

Sầu tuông gác lạnh, xuống đày đọa xưa.

 

Thế rồi, Đời vẫn sớm trưa

Ta - người Cùng cạn chén mùa hợp tan !

Thanh âm còn một cung đàn

Nỉ non từ thuở sầu hoang kiếp người.

 

Mùa xuân nào đi qua tôi

Buồn vui cho trót nụ cười tử sinh !

 

Long Thành , Lập Xuân 2012

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/01/2014(Xem: 10718)
Thành Ba-La-Nại thuở xưa Ở miền bắc Ấn có vua trị vì Quốc vương nhiều ngựa kể chi Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân Ngựa nòi, giống tốt vô ngần Lớn to, mạnh mẽ thêm phần thông minh Ngựa từ nhỏ đã khôn lanh Chưa cần nghe lệnh sai mình tới lui Đoán ra ý đó ngay rồi Quốc vương khen ngợi: "Ngựa nòi thông minh!" Ngựa nòi nổi tiếng trong kinh
17/01/2014(Xem: 8767)
Ở bên Ấn Độ thời xưa Trong vương quốc nọ gió mưa thuận hoà Ngựa vua quý báu, kiêu sa Mỗi khi tắm táp hay ra phía ngoài Nơi dòng sông chảy khoan thai Có vùng nước cạn các nài thường quen Thường mang ngựa tắm nhiều phen
15/01/2014(Xem: 10115)
Cảm xúc cuối năm... Tuyết lưu luyến mùa Đông chưa rời bước, Cho cành Mai chớm nụ rước mùa Xuân, Để lòng tôi được xao xuyến , bâng khuâng, Cùng kỷ niệm những ngày Xuân quá khứ .
15/01/2014(Xem: 7760)
Không phải ngẫu nhiên mà người phương Tây có nhận xét: “Người Việt Nam coi trọng người chết hơn người sống”. Cứ nhìn vào những kỳ lễ lạt, cúng kính tất sẽ thấy được về mặt nào đó nhận xét trên không phải là không có lý do xác đáng. Tưởng nhớ đến người đã nằm xuống là nghĩ về nguồn cội,
14/01/2014(Xem: 21973)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 13642)
Hằng năm, cứ vào độ Xuân về Tết đến, tôi cố gắng viết một bài để đóng góp vào số Báo Xuân Viên Giác và Website chùa Viên Giác; Cũng là dịp để mong được gặp gỡ quý Độc giả, quý Văn Thi hữu trên Văn Đàn và xin gởi trao những lời Chúc Mừng Năm Mới thân thương nhứt.
13/01/2014(Xem: 9391)
Trong số những con ngựa nổi tiếng thời cổ đại, đầu tiên phải nhắc đến Ngựa Xích Thố thời Tam Quốc. Con ngựa này dài một trượng, cao tám thước, màu đỏ rực như lửa, tuyệt không có một sợi lông tạp, ngày đi ngàn dặm, trèo non vượt suối dễ dàng.
13/01/2014(Xem: 13393)
Hình tượng con ngựa hiện diện từ sớm trong văn hóa Đông-Tây, con ngựa là một trong những loài vật được con người thuần hóa và sử dụng trong đời sống hàng ngày và loài vật gắn liền với chiến tranh. Hình ảnh con ngựa còn là chủ đề cho các môn nghệ thuật như hội họa, điêu khắc, thơ văn... Đối với văn hóa phương Tây, ngựa gắn liền với nhiều biểu tượng thần thoại và gắn liền với hình ảnh Nhân Mã trong 12 Cung Hoàng đạo.
13/01/2014(Xem: 9551)
Một cây cầu có thể đưa hết tất cả người, súc vật, hàng hóa đi qua trên đó. Đưa qua hết thảy, không kể sang hèn quí tiện. Cái chính là có đưa qua hết - tất cánh độ khứ - được hay không? Nếu không qua lọt, hoặc đi qua một cách khó khăn thì đích thị là cầu khỉ rồi. Hoặc đôi khi người qua rồi, bóng còn kẹt lại bên cầu.
13/01/2014(Xem: 12735)
Lời Ngỏ: Nhân dịp mừng Xuân Giáp Ngọ 2014, Trang Nhà Quảng Đức xin trân trọng giới thiệu kinh "Lâu đài của ngựa Kiền-trắc". Kanthaka (Kiền Trắc) là con ngựa quý ra đời tại hoàng cung của Vua Suddhodana (Tịnh Phạn) cùng một ngày với Thái tử Siddattha (Sĩ-đạt-ta). Kiền-trắc lớn lên và phục vụ nhà vua cho đến năm 29 tuỗi, nó cùng với người giữ ngựa Channa (Xa-nặc) đưa Thái tử lên đường xuất gia; sau đó ngựa đau buổn phát bệnh , từ trần và tái sanh lên cõi Trời. Câu chuyện này thuật lại cuộc gặp gỡ giữa Tôn giả Mục-kiền-liên và Thiên tử Kiền-trắc trên Thiên giới.