Chiếc Áo Len

13/04/202018:55(Xem: 5199)
Chiếc Áo Len


chiec ao len

CHIẾC ÁO LEN


Lời người dịch: Mỗi người trong chúng ta ít nhiều đều có những kỷ niệm lần đầu tiên mà mình nhớ mãi và chắc rằng Đại dịch năm nay cũng sẽ là kỷ niệm lần đầu tiên mà cả thề giới sẽ không bao giờ quên khi trận dịch Covid-19 đã ảnh hưởng rất nhiều đến mọi mặt trong xã hội và làm đảo lộn mọi thứ… Trong những ngày này, mọi người bị bắt buộc ở nhà và hạn chế đi lại, mỗi người chọn cho mình một cái gì đó để giải trí, để thư giản, để học hỏi, v.v… QT thỉnh thoảng tìm đọc những quyển sách tiếng Anh có những câu chuyện để chia sẻ trong Ngày Nhớ Ơn Mẹ, Ngày Nhớ Ơn Cha, Mùa Vu Lan… Những con số người chết hằng ngày mỗi gia tăng làm mình cũng xúc động… và QT tìm thấy câu chuyện này xin chia sẻ với cả nhà như là một kỷ niệm của riêng mình… Nguyện cầu Chư Phật gia hộ cho tất cả được nhiều bình an và đại dịch sớm qua mau.  Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Quán Thế Âm Bồ Tát.

 



Khi tôi nhận ra tôi đã lầm lẫn thì đã quá trễ. Tôi đã bị nỗi buồn riêng che mắt về sự xuống dốc quá nhanh và cái chết của Ba tôi mà không nghĩ suốt cái chết của ông đã ảnh hưởng đến con gái tôi như thế nào.

Nhiều tháng qua, Ba tôi cứ than đau ở vai, "dây thần kinh bị chèn" - hay đại loại như chúng tôi nghĩ. Khi ông ngã bịnh trong kỳ nghỉ và được chẩn đoán bị ung thư tuyến tiền liệt di căn, tất cả chúng tôi đều bị sốc.

Ba tôi là một trong số những người đặc biệt, được sinh ra với đầu óc khôi hài. Tôi chưa bao giờ gặp bất cứ ai mà không nhắc đến ông. Đặc biệt mấy đứa trẻ bu lại ông như được cho kẹo. Ông có thể vừa đan tay vào nhau vừa nhe răng cười khiến bọn trẻ chạy tứ tung. Trong lần đến thăm chị gái tôi ở Ái Nhĩ Lan, ông đã dạy cho các đứa trẻ miền quê chơi bóng đá Mỹ. Các đứa trẻ Ái Nhĩ Lan đã thường xuyên đến nhà vào buổi tối để hỏi: “Ông có thể ra ngoài chơi với con không?”

Thật tình không có gì đáng ngạc nhiên khi ông rất gần gũi với đứa con gái năm tuổi của tôi, Jodi, đứa cháu ngoại cuối cùng sống gần với ông ở Mỹ. Ông cháu có thể cười khúc khích và cười vang với nhau hàng giờ, bịa ra đủ thứ chuyện và giả chơi trò cho động vật ăn ở vườn phía sau.

Thời điểm họ phát hiện Ba tôi bị ung thư, nó đã phát tán đến xương và phát triển nhanh. Khi chúng tôi đến thăm ông, Jodi ngồi yên lặng bên cạnh giường, giả vờ đang đọc sách cho ông – không có những trò chơi náo nhiệt. Tôi đã giải thích cho con bé rằng Ông Ngoại bị bệnh rất nặng và ông không thể chơi được với con như trước đây, nhưng thật là khó cho một đứa bé năm tuổi hiểu được điều này.

Vào những ngày cuối đời, tôi đã không dẫn Jodi theo thăm ông, bởi vì tôi không muốn con bé sợ hãi khi nhìn thấy thân hình gầy còm của Ba tôi và ánh mắt đau đớn hiện trên gương mặt của người đàn ông quan trọng mà tất cả chúng tôi đều yêu mến.

Sau khi ông mất, tôi không biết Jodi có hiểu sự tận cùng của cái chết, hay con bé chỉ nghĩ rằng Ông Ngoại đi du lịch. Nhưng vài tuần trôi qua, con bé trở nên ít nói và trốn tránh, dễ khóc khiến tôi thấy làm lạ.

Một buổi tối, tôi đặt con bé ngồi trên đùi và nhẹ nhàng bím tóc cho nó.

“Con trông rất buồn, Bí Rợ à,” Tôi nói. “Con có thể nói cho Mẹ biết có chuyện gì không con?”

Con bé im lặng trong giây lát và vỡ oà nức nở.

“Con đã không nói lời tạm biệt với Ông Ngoại”, Cô bé sụt sùi.

Đó là lúc tôi nhận ra rằng mình tưởng mình thấu hiểu nhưng tôi đã phạm một sai lầm.

Cả hai Mẹ con cùng khóc, tôi ngồi đu đưa con bé và cùng nói chuyện về ông và tất cả khoảng thời gian tuyệt vời mà chúng tôi cùng chia sẻ bên nhau.

Tôi hỏi: “Thế bây giờ con có muốn nói lời tạm biệt với ông Ngoại không?”

Con bé nhìn tôi như thể tôi hơi lạ lùng.

“Con nhắm mắt lại. Bây giờ hãy tưởng tượng như ông Ngoại đang ở trước mặt con. Khi ông cười, con có thể nói chuyện với ông nhé.”

Bất thình lình, con bé cười vang: “Ông đang cười to với con.”

“Thế thì con nói với ông bất cứ những gì con muốn nói cho ông nghe đi.”

Cô bé nói: “Ông Ngoại, cháu yêu ông lắm và cháu nhớ ông thật nhiều. Bây giờ cháu tạm biệt ông nhé. Tạm biệt, Ông Ngoại.”


Lúc đó, tôi nhớ những món quà mà tôi đã lấy cho riêng mình khi Mẹ tôi soạn sửa quần áo của Ba tôi đi cho. Tôi đã xin Mẹ vài cái áo len cũ mà Ba tôi thích mặc khi đi ra ngoài vào cuối tuần. Tôi đi lấy hai cái áo len màu xanh biển và cho Jodi một cái.

“Đây là những chiếc áo len đặc biệt của Ông Ngoại. Nếu chúng ta buồn và nhớ ông, chúng ta có thể mặc vào và sẽ có cảm giác như ông đang ôm Mẹ con ta nhé.”

Cả hai Mẹ con cùng khóc một lần nữa khi tròng áo qua đầu. Kế đến, tôi nhẹ tay ẩm con bé đang sắp chìm vào giấc ngủ. Lần đầu tiên trong nhiều tuần, con bé trông bình an, nụ cười hé nở trên gương mặt.

Cả hai Mẹ con đều mặc chiếc áo len trong nhiều năm. Thông thường, nếu Jodi gặp khó khăn, con bé thường rút vô phòng. Sau đó, khi tôi kiểm tra con bé, tôi thường thấy con bé nằm dài trên giường với chiếc áo len của Ông Ngoại quấn quanh mình – nằm ngủ êm ái, thấp thoáng nụ cười trên mặt cô bé.

Jodi bây giờ đã 18 tuổi và vẫn còn yêu thích mặc chiếc áo len của Ông Ngoại. Nó luôn vừa một cách hoàn hảo. Các bạn thấy đó, đó là kích cỡ của một vòng tay.

Melbourne, Những ngày cách ly trong mùa dịch bệnh Covid-19
Quảng Tịnh Kim Phương

Dịch theo: “The Sweater”, Pamela Albee. Chicken Soup for the Mother’ s Soul 2, 2001, Jack Canfield, Mark Victor Hansen, Marci Shimoff, Carol Kline. Health Communications, Florida, USA.

 

Ý kiến bạn đọc
14/04/202006:16
Super Administrator
Câu chuyện với nội dung và văn phong người dịch thật nhẹ nhàng thấm sâu vào lòng người đọc. Truyện rất hay. Cám ơn tác giả và chúc mừng Thượng Toạ Nguyên Tạng dưới trướng có nhiều “ hiền sĩ” giỏi. Và Quảng Tịnh là một trong số...hiền sĩ đó. (from Trần Thị Nhật Hưng, Thụy Sĩ)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/10/2014(Xem: 5287)
Học sinh thường cho rằng, các thầy cô chỉ nhớ tên học sinh giỏi, học sinh đẹp hoặc hoạt động hiệu đoàn... Cho nên mỗi lần nếu tôi gặp lại một em học sinh không có gì xuất sắc ngày xưa mà tôi còn nhớ tên, thì đó là một niềm vui to lớn của em là được thầy cô còn nhớ mặt và nhớ tên của mình. Sau khi cuộc chiến lan tràn trên quê hương thầy trò phân tán, tôi đi cùng nam cực bắc, đi xa nửa trái địa cầu, rải rác khắp nơi, tôi vẫn gặp lại những em học sinh Đồng Khánh cũ. Và nhờ cố gắng nhớ mặt, nhớ tên các em, nên hầu như ở đâu tôi cũng gieo được chút niềm vui cho những người đang phập phồng chờ được gọi đích danh sau một câu mở đầu công thức: „Cô còn nhớ em không?“. Những con người ấy, những học sinh Đồng Khánh tha phương - xa trường, xa thầy bạn cũ đã xưa rất xưa, mà chính bản thân khi soi gương cũng không còn bắt được hình bóng mình ngày ấy..., bất giác còn được gọi tên, còn được nhớ, còn được nhắc nhở đến bao kỷ niệm của một thời. Ôi! Vui biết bao nhiêu, ấm áp ngọt ngào biết bao nhiêu
02/10/2014(Xem: 5453)
Ra đến bến xe trời hãy còn khuya khoắt, trông cảnh nhộn nhịp ì xèo rộn lên từ những gian hàng ăn uống ở một góc gần bên, và tiếng nói cười lăng xăng của hành khách đi lại lẫn với tiếng những người bán hàng rong mời mọc. Nhìn sang quầy bán vé bây giờ không giống như những ngày tháng sau năm 1975, bề mặt thoáng mát rộng rãi trang trí bởi những bảng quảng cáo, những hoa văn sắc màu, những hàng ghế để khách ngồi chờ trông lịch sự. Khách mua vé rất nhanh khỏe hơn xưa, không còn cảnh chen lấn xếp hàng cả buổi trời như trước đây, lại có thêm nhiều loại xe phục vụ trên các tuyến, việc nầy còn tùy thuộc vào túi tiền của hành khách, ai có tiền nhiều thì đi loại xe chất lượng cao, còn ai ít tiền thì đi loại xe bình dân hơn. Nói vậy chứ còn khá hơn trước Đây, bởi ba chiếc xe car cũ kỹ hoặc xe chạy bằng than đá trên những tuyến Miền Đông, Miền Tây vào những năm 1975 - 1990.
24/09/2014(Xem: 7717)
Xưa có một người quyết tâm học đạo, theo một vị thiền sư sống trong một cái cốc nhỏ, sống đạm bạc, quyết chí tu hành. Một này kia, có công việc, vị thiền sư phải đi xa, dặn đệ tử ở lại phải lo chăm chỉ tu hành, luôn luôn giữ lối sống đạm bạc và tâm hồn thanh tịnh. Người đệ tử này chỉ có một chiếc khố che thân. Đêm tới khi ngủ, máng khố trên vách, thường bị chuột chui ra cắn rách, phải xin bá tánh chút vải thừa thay khố nhiều lần.
03/09/2014(Xem: 6613)
Lúc đó tôi được 13 tuổi. Trước đó một năm gia đình tôi đã chuyển từ Bắc Florida đến miền Nam California. Tôi dễ hận thù khi vừa đến tuổi vị thành niên. Tôi rất nóng nảy và hay cãi lại đối với bất cứ chuyện gì dù nhỏ mà ba mẹ đề cập tới, đặc biệt là nếu nó liên quan đến tôi. Cũng giống như nhiều đứa trẻ lứa tuổi thiếu niên, tôi khó chấp nhận bất cứ điều gì đi ngược lại với quan điểm của mình về thế giới chung quanh. Một đứa bé “thông minh không cần dạy bảo”. Tôi phản đối bất cứ biểu lộ nào của tình thương. Thật sự, tôi dễ giận dữ khi đề cập đến cái từ “thương yêu”.
26/08/2014(Xem: 5669)
Ở ven bờ bể Mễ Tây Cơ, có một làng nhỏ chuyên sống nghề đánh cá, một chiếc thuyền con lướt sóng nhẹ vào bờ, đem về vài con cá khá to. Một ông khách Mỹ đứng trên bờ, khen ngợi nghề đánh cá tài giỏi của anh chàng Mễ Tây Cơ và hỏi anh ta mất bao nhiêu thì giờ mới được chừng đó cá. _ “ Không lâu lắm đâu !” anh Mễ Tây Cơ trả lời.
17/08/2014(Xem: 37669)
Đại Sư tên là Huệ Năng, cha họ Lư, tên húy là Hành Thao. Người mẹ họ Lý, sinh ra ngài nhằm giờ tý, ngày mùng tám tháng hai, năm Mậu Tuất, niên hiệu Trinh Quán thứ 12. Khi ấy, hào quang từ nhà ngài chiếu sáng lên không trung, mùi hương lạ tỏa lan khắp nhà. Đến tảng sáng, có hai vị tăng lạ mặt đến thăm, bảo cha ngài rằng: “Khuya nay ông vừa sinh quý tử, chúng tôi đến đây là để đặt tên cho cháu bé. Ông nên đặt trước là chữ Huệ, sau là chữ Năng.”
17/08/2014(Xem: 32614)
Nhân quả báo ứng là một tập truyện của Trung Quốc, có vẽ tranh minh họa rất sinh động. Tập truyện này trước do ngài Văn Xương Đế Quân đời nhà Tấn sưu tập những truyện nói về nhân quả và sự báo ứng qua nhiều triều đại ở Trung Quốc.
17/08/2014(Xem: 29481)
Nhân quả là định luật căn bản xuyên suốt quá trình thành trụ hoại diệt của tất cả chúng sinh từ đời này sang đời khác, cho đến vũ trụ, vạn vật cũng không phải tuần hành, biến dịch một cách ngẫu nhiên, vô lí, mà luôn tuân theo định luật nhân quả. Định luật này không do một đấng thần linh nào, xã hội nào đặt ra cả, mà là luật tự nhiên, âm thầm, lặng lẽ, nhưng luôn đúng đắn, chính xác, hiệu quả vô cùng.
17/08/2014(Xem: 34787)
Ngài Nam Tuyền nói: “Tâm bình thường là đạo.” Chư vị Tổ sư dùng đến vô số phương tiện cũng không ngoài việc dẫn dắt người học đạt đến tâm bình thường này. Vì thế, thiền không phải là một lãnh vực siêu nhiên vượt ngoài phạm trù ý thức thông thường như nhiều người lầm tưởng, mà trái lại chính là sự soi rọi, chiếu sáng những trạng thái tâm thức hết sức bình thường mà mỗi người chúng ta đều đã và đang trải qua trong cuộc sống thường ngày.
16/08/2014(Xem: 6635)
Đất đai phì nhiêu nhưng không ai dám khai phá do quá nhiều đỉa. Có vị sư giàu lòng thương dân đã phát nguyện dâng hiến thân xác của mình cho bầy đỉa bâu xé đổi lấy sự bình yên. Tương truyền vùng đất làng Thới Hòa (nay thuộc ấp 4, xã Tân Định, huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương) vốn phì nhiêu nhưng không ai dám khai phá do quá nhiều đỉa. Có vị sư giàu lòng thương dân đã phát nguyện dâng hiến thân xác của mình cho bầy đỉa bâu xé đổi lấy sự bình yên.