Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Chiếc Áo Len

13/04/202018:55(Xem: 446)
Chiếc Áo Len


chiec ao len

CHIẾC ÁO LEN


Lời người dịch: Mỗi người trong chúng ta ít nhiều đều có những kỷ niệm lần đầu tiên mà mình nhớ mãi và chắc rằng Đại dịch năm nay cũng sẽ là kỷ niệm lần đầu tiên mà cả thề giới sẽ không bao giờ quên khi trận dịch Covid-19 đã ảnh hưởng rất nhiều đến mọi mặt trong xã hội và làm đảo lộn mọi thứ… Trong những ngày này, mọi người bị bắt buộc ở nhà và hạn chế đi lại, mỗi người chọn cho mình một cái gì đó để giải trí, để thư giản, để học hỏi, v.v… QT thỉnh thoảng tìm đọc những quyển sách tiếng Anh có những câu chuyện để chia sẻ trong Ngày Nhớ Ơn Mẹ, Ngày Nhớ Ơn Cha, Mùa Vu Lan… Những con số người chết hằng ngày mỗi gia tăng làm mình cũng xúc động… và QT tìm thấy câu chuyện này xin chia sẻ với cả nhà như là một kỷ niệm của riêng mình… Nguyện cầu Chư Phật gia hộ cho tất cả được nhiều bình an và đại dịch sớm qua mau.  Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Quán Thế Âm Bồ Tát.

 



Khi tôi nhận ra tôi đã lầm lẫn thì đã quá trễ. Tôi đã bị nỗi buồn riêng che mắt về sự xuống dốc quá nhanh và cái chết của Ba tôi mà không nghĩ suốt cái chết của ông đã ảnh hưởng đến con gái tôi như thế nào.

Nhiều tháng qua, Ba tôi cứ than đau ở vai, "dây thần kinh bị chèn" - hay đại loại như chúng tôi nghĩ. Khi ông ngã bịnh trong kỳ nghỉ và được chẩn đoán bị ung thư tuyến tiền liệt di căn, tất cả chúng tôi đều bị sốc.

Ba tôi là một trong số những người đặc biệt, được sinh ra với đầu óc khôi hài. Tôi chưa bao giờ gặp bất cứ ai mà không nhắc đến ông. Đặc biệt mấy đứa trẻ bu lại ông như được cho kẹo. Ông có thể vừa đan tay vào nhau vừa nhe răng cười khiến bọn trẻ chạy tứ tung. Trong lần đến thăm chị gái tôi ở Ái Nhĩ Lan, ông đã dạy cho các đứa trẻ miền quê chơi bóng đá Mỹ. Các đứa trẻ Ái Nhĩ Lan đã thường xuyên đến nhà vào buổi tối để hỏi: “Ông có thể ra ngoài chơi với con không?”

Thật tình không có gì đáng ngạc nhiên khi ông rất gần gũi với đứa con gái năm tuổi của tôi, Jodi, đứa cháu ngoại cuối cùng sống gần với ông ở Mỹ. Ông cháu có thể cười khúc khích và cười vang với nhau hàng giờ, bịa ra đủ thứ chuyện và giả chơi trò cho động vật ăn ở vườn phía sau.

Thời điểm họ phát hiện Ba tôi bị ung thư, nó đã phát tán đến xương và phát triển nhanh. Khi chúng tôi đến thăm ông, Jodi ngồi yên lặng bên cạnh giường, giả vờ đang đọc sách cho ông – không có những trò chơi náo nhiệt. Tôi đã giải thích cho con bé rằng Ông Ngoại bị bệnh rất nặng và ông không thể chơi được với con như trước đây, nhưng thật là khó cho một đứa bé năm tuổi hiểu được điều này.

Vào những ngày cuối đời, tôi đã không dẫn Jodi theo thăm ông, bởi vì tôi không muốn con bé sợ hãi khi nhìn thấy thân hình gầy còm của Ba tôi và ánh mắt đau đớn hiện trên gương mặt của người đàn ông quan trọng mà tất cả chúng tôi đều yêu mến.

Sau khi ông mất, tôi không biết Jodi có hiểu sự tận cùng của cái chết, hay con bé chỉ nghĩ rằng Ông Ngoại đi du lịch. Nhưng vài tuần trôi qua, con bé trở nên ít nói và trốn tránh, dễ khóc khiến tôi thấy làm lạ.

Một buổi tối, tôi đặt con bé ngồi trên đùi và nhẹ nhàng bím tóc cho nó.

“Con trông rất buồn, Bí Rợ à,” Tôi nói. “Con có thể nói cho Mẹ biết có chuyện gì không con?”

Con bé im lặng trong giây lát và vỡ oà nức nở.

“Con đã không nói lời tạm biệt với Ông Ngoại”, Cô bé sụt sùi.

Đó là lúc tôi nhận ra rằng mình tưởng mình thấu hiểu nhưng tôi đã phạm một sai lầm.

Cả hai Mẹ con cùng khóc, tôi ngồi đu đưa con bé và cùng nói chuyện về ông và tất cả khoảng thời gian tuyệt vời mà chúng tôi cùng chia sẻ bên nhau.

Tôi hỏi: “Thế bây giờ con có muốn nói lời tạm biệt với ông Ngoại không?”

Con bé nhìn tôi như thể tôi hơi lạ lùng.

“Con nhắm mắt lại. Bây giờ hãy tưởng tượng như ông Ngoại đang ở trước mặt con. Khi ông cười, con có thể nói chuyện với ông nhé.”

Bất thình lình, con bé cười vang: “Ông đang cười to với con.”

“Thế thì con nói với ông bất cứ những gì con muốn nói cho ông nghe đi.”

Cô bé nói: “Ông Ngoại, cháu yêu ông lắm và cháu nhớ ông thật nhiều. Bây giờ cháu tạm biệt ông nhé. Tạm biệt, Ông Ngoại.”


Lúc đó, tôi nhớ những món quà mà tôi đã lấy cho riêng mình khi Mẹ tôi soạn sửa quần áo của Ba tôi đi cho. Tôi đã xin Mẹ vài cái áo len cũ mà Ba tôi thích mặc khi đi ra ngoài vào cuối tuần. Tôi đi lấy hai cái áo len màu xanh biển và cho Jodi một cái.

“Đây là những chiếc áo len đặc biệt của Ông Ngoại. Nếu chúng ta buồn và nhớ ông, chúng ta có thể mặc vào và sẽ có cảm giác như ông đang ôm Mẹ con ta nhé.”

Cả hai Mẹ con cùng khóc một lần nữa khi tròng áo qua đầu. Kế đến, tôi nhẹ tay ẩm con bé đang sắp chìm vào giấc ngủ. Lần đầu tiên trong nhiều tuần, con bé trông bình an, nụ cười hé nở trên gương mặt.

Cả hai Mẹ con đều mặc chiếc áo len trong nhiều năm. Thông thường, nếu Jodi gặp khó khăn, con bé thường rút vô phòng. Sau đó, khi tôi kiểm tra con bé, tôi thường thấy con bé nằm dài trên giường với chiếc áo len của Ông Ngoại quấn quanh mình – nằm ngủ êm ái, thấp thoáng nụ cười trên mặt cô bé.

Jodi bây giờ đã 18 tuổi và vẫn còn yêu thích mặc chiếc áo len của Ông Ngoại. Nó luôn vừa một cách hoàn hảo. Các bạn thấy đó, đó là kích cỡ của một vòng tay.

Melbourne, Những ngày cách ly trong mùa dịch bệnh Covid-19
Quảng Tịnh Kim Phương

Dịch theo: “The Sweater”, Pamela Albee. Chicken Soup for the Mother’ s Soul 2, 2001, Jack Canfield, Mark Victor Hansen, Marci Shimoff, Carol Kline. Health Communications, Florida, USA.

 

Ý kiến bạn đọc
14/04/202006:16
Super Administrator
Câu chuyện với nội dung và văn phong người dịch thật nhẹ nhàng thấm sâu vào lòng người đọc. Truyện rất hay. Cám ơn tác giả và chúc mừng Thượng Toạ Nguyên Tạng dưới trướng có nhiều “ hiền sĩ” giỏi. Và Quảng Tịnh là một trong số...hiền sĩ đó. (from Trần Thị Nhật Hưng, Thụy Sĩ)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/05/202013:48(Xem: 164)
-Các con biết đây là gì không? Đây là chiếc Gối Gỗ của Sư Ông. Bốn huynh đệ chúng tôi trố mắt nhìn nhau, lần đầu tiên trong đời mới thấy chiếc gối gỗ. Thì ra, món đồ Sư Phụ để trên bàn thờ mấy năm qua được bọc vải vàng là cái Gối Gỗ của Sư Ông, chúng tôi nhiều lần thắc mắc nhưng không ai biết được đấy là gì, cũng không dám hỏi Sư Phụ. Tôi còn nhớ như in buổi chiều khi hay tin Sư Ông viên tịch, Thầy trò đang ngoài ruộng lúa chuẩn bị cho vụ mùa. Thầy vội vã về chùa để ra quê cho kịp chuyến xe tối. Hạnh Trí nhanh nhẹn chuẩn bị cho Thầy bộ Y, mấy bộ quần áo và vài gói mì lá Bồ Đề bỏ vào trong cái túi đãi đã bạc màu. Hạnh Tú thì tranh thủ dắt chiếc xe đạp ra ngoài trong tư thế đưa Thầy ra quốc lộ. Hạnh Lưu nhanh tay lo cho Thầy mấy trái bắp luộc để lót dạ trên đường. Thầy đi chỉ dặn dò mấy con ở chùa nhớ công phu bái sám đều đặn, công việc nặng thì nhờ quý bác Phật tử giúp giùm.
29/05/202010:49(Xem: 267)
Hôm nay ngày Đại Tường Sư Ông, Sau thời công phu sáng, trước Giác Linh đài, chí thành đảnh lễ, không gian như lắng yên, tĩnh lặng…tất cả nhìn tôn ảnh của Sư Ông với tất cả niềm kính cẩn thiêng liêng, trên bàn thờ những đóa sen hồng đang nở, hòa với những ngọn nến thật huyền diệu lung linh… - Tâm hả con, vào nhanh đi. Tiểu Tâm bối rối cả người té ra là …, Chú sợ quá, quỳ xuống lạy Hòa thượng trong tiếng khóc nức nở trong nỗi niềm vừa lo âu và hối hận. Hòa Thượng lấy tay xoa lên đầu chú, vuốt cái chõm tóc dài đang ướt và nắm tay chú nhẹ nhàng từ tốn bảo: - Con thay quần áo nhanh đi, ước hết rồi, hơ ấm, lạy Phật, rồi ngủ đi con!
27/05/202004:36(Xem: 752)
Hoa Lan vốn là loài hoa đẹp vừa kiêu sa thanh thoát, tuổi thọ cao (thường trụ trong chậu những sáu tháng), hương thơm nhẹ nhàng được bao người trân quí dùng làm quà tặng nhau hay chưng tại các đại sảnh, trang thờ, phòng khách... Nhưng Hoa Lan ở đây, tôi muốn viết về là bút hiệu của cô bạn văn tên thật là Lan Hương ( hương của hoa lan), cái tên đúng là có sự an bài của định mệnh.
10/05/202007:54(Xem: 911)
Cả tuần lễ nay Chùa Linh Thứu như có sức sống của một cành cây đang đâm chồi nẩy lộc, khác hẳn với những tháng ngày cửa đóng then cài vì dịch Corona. Thí chủ nào muốn cúng dường gạo sữa, hoa quả chỉ dám nhấn chuông rồi lặng lẽ để phẩm vật trước cửa Chùa. Không thể nào thực hiện được hạnh nguyện cúng dường ba nghiệp thanh tịnh của Bồ Tát Phổ Hiền, nhưng tấm lòng nhớ đến Tam Bảo như thế cũng đáng được tán thán! Chùa trở nên sống động nhờ ý tưởng độc đáo của Sư Bà Linh Thứu, phải làm một cái gì hữu ích cho xứ sở mình đang sống để trả ơn cho họ trong cơn đại dịch. Sư Bà huy động tất cả các Phật tử có tay nghề may vá, kêu gọi họ may khẩu trang đem đến Chùa quyên tặng và các Sư Cô của Chùa cũng phải ngày đêm may cắt làm sao cho đủ số. Ít nhất phải đến con số 3000 chiếc khẩu trang ân tình Sư Bà mới dám triệu Ngoại Vụ của Chùa đi làm việc. Sư Bà muốn mời một vị khách quý của Chùa đến nhận món quà ấy, ông Thị Trưởng của quận Spandau nơi chùa Linh Thứu sinh hoạt.
01/05/202016:25(Xem: 638)
Ngày 25 tháng 10 âm lịch năm 1967, Ngài ngồi thiền trong động Di Lặc, núi Củu Tiên, dãy Quế Lạc, Công xá Thượng Đông, Huyện Đức Hóa, Tỉnh Phước Kiến, đột nhiên được Bồ Tát QUÁN-THẾ-ÂM tiếp dẫn đi khiến mất cả tông tích. Lúc ấy, Pháp Sư được dẫn đến thế giới Tây Phương Cực Lạc, tham quan các cảnh giới 9 phẩm hoa sen. Thời gian dường như chừng 1 ngày 1 đêm, nhưng khi về đến nhân gian đã là ngày mồng 8 tháng 4 âm lịch năm 1973 (đi từ 25/10 âm lịch 1967) chạy ra đã trên 6 năm 5 tháng trôi qua. Thoạt nghe thì như là vượt ra tri thức thường tình, khó mà lý giải được. Có câu nói "trên trời 1 ngày, dưới này vài năm" là vậy, cũng bởi không gian của vũ trụ không giống nhau, khái niệm thời gian cũng khác, người có chút ít hiểu biết về Phật học, tất lý nhận ra được.
30/04/202011:14(Xem: 388)
Hãy mau mau buông bỏ mọi mê lầm ngay tại đây và ngay bây giờ. Xin giới thiệu với độc giả hoàn cảnh ra đời của bài này. Tác giả là nhân viên làm việc trong một nhà tù thuộc tiểu bang Victoria. Trong hoàn cảnh đại dịch Covid-19, mọi người dân đều phải chấp hành lệnh của chính phủ tiểu bang và liên bang để giữ gìn an toàn sức khỏe cho cộng đồng. Không được tụ tập trên mười người và phải giữ giản cách xã hội (cách nhau hơn một sải tay). Vì phải làm lễ cầu siêu cho một tù nhân vừa qua đời sau hơn hai năm mang nhiều thứ bệnh trong hoàn cảnh đặc biệt này cho nên chúng tôi chọn cái đề tựa như trên.
27/04/202008:47(Xem: 401)
Ra khỏi bến xe Vinh, xe rẽ về ngả Thanh Chương. Hàng cây hai bên đường như lui dần, biến vào trong đám bụi đất đỏ phía sau xe. Sáng sớm trời còn mờ sương. Hơi lạnh từ các hốc núi tỏa ra lãng đãng tan vào không khí. Gió mát dịu, tôi khoan khoái ngả người vào thành ghế phía sau lơ đãng nhìn những đám mây xám lơ lửng trong bầu trời âm u. Dường như có một chút ánh sáng ửng hồng ở phương xa, bên kia ngọn đồi trước mặt. Xe tiến tới. Ánh sáng như thật gần rồi sáng bẵng. Mặt trời đã bắt đầu ló dạng. Người trong xe như trở mình sau một cơn ngáy ngủ. Họ lấm lét nhìn tôi soi mói như nhìn một quái vật từ cung trăng rớt xuống. Chắc là tôi lạ lắm. Tôi nghĩ vậy. Mái tóc ngắn, chiếc áo bà ba bó sát thân hình, chiếc quần đen hàng vải ú, nhưng dáng người ốm ốm, cao cao, tôi không giấu được tôi là người miền Nam vừa đến. - Chị ra Bắc thăm bà con đấy hẳn? Người đàn bà ngồi bên cạnh hỏi tôi. Tôi quay lại mỉm cười rồi gật đầu dạ nhỏ.
27/04/202008:23(Xem: 473)
Năm tôi mười hai tuổi, tôi đã biết mộng mơ. Nhưng tôi không mơ công tử đẹp trai con nhà giàu học giỏi hay các chàng bạch diện thư sinh mặt hoa da phấn mà tôi mơ hình ảnh thiếu nữ áo dài xanh (màu xanh nước biển), có đôi găng tay trắng, ở cổ áo gắn hai đầu rồng nho nhỏ, xinh xinh, huy hiệu của tiếp viên phi hành hàng không Air Việt Nam.
20/04/202021:17(Xem: 840)
Không chỉ là một trong những cuốn sách xuất sắc về nội dung, "Hành trình về Phương Đông" còn có một số phận kỳ lạ. Và không chỉ bây giờ mà suốt vài chục năm qua rất nhiều diễn đàn trong và ngoài nước đã tranh luận rất nhiều về nguồn gốc, xuất xứ cuốn sách này. Mà người đã tạo ra nó lại yên lặng như không hề có liên quan.
20/04/202020:35(Xem: 372)
Thắp xong mấy nén hương trầm, lâm râm khấn vái, dâng lên bàn thờ Phật, rồi bàn thờ gia tiên, dì Thêm thở dài, bước từng bước năng nề xuống bậc cấp cầu thang lát đá nhám màu đen sậm, mắt dõi theo hai bàn chân của mình đổi phiên nhau đặt từng bước xuống lần bên dưới. Cũng là những bước đó trước giờ, nhưng sao tối nay tự dưng dì cảm thấy như mình đang bước dần xuống hố sâu u ám đang chứa đầy nỗi thất vọng, buồn tênh… Hết bậc cấp, dì lê gót đến ngồi phịch xuống ghế sofa êm ái, nhìn bâng quơ qua cửa kính ra ngoài sân, cổng trước… Dì Thêm đang nghĩ về đứa con gái của mình.