Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

37. Nghe lời gian, Tô Phước sanh tâm họa

15/10/201821:34(Xem: 7043)
37. Nghe lời gian, Tô Phước sanh tâm họa

te dien hoa thuong


Tế Công Hoạt Phật
(Tế Điên Hòa Thượng)
Đồ Khùng dịch
(bút hiệu của HT Thích Minh Cảnh)

***

Chương 37:
Nghe lời gian, Tô Phước sanh tâm họa

Gặp Tế Điên, đen trắng được phân minh


Vợ Tô Bắc Sơn là Triệu phu nhân cùng bọn xử nữ đang bày cuộc đố vui giải muộn trong phòng, bỗng nghe bốp một tiếng, cả bọn lật đật chạy ra xem, bên ngoài lửa cháy sáng rực, những nhánh đào, thạch lựu, hoa kiểng trên bồn hoa đều bén lửa. Vú em, a hoàn chạy ra xem lấy tay phủi xuống đều tắt hết. Việc lửa phựt lên là kế điệu hổ ly sơn cửa Trần Lượng. Thấy mọi người dồn cả ra sân, Trần Lượng từ trên nóc nhà nhảy xuống, tiến vào trong phòng. Phòng này bài trí thật u nhã, trên tường nét chữ danh nhân thật hùng tráng, liễn đối cổ kính, nhân vật sơn thủy, nét bút rất tiêu sái. Kế bên giường là một chiếc giường tre sương phi (bông) lên nước láng bóng, bên trên treo màn gấm thuê hoa. Trước giường, một chiếc bàn nhỏ với mấy chiếc ghế thấp, trong phòng vật dụng toàn là đồ cổ quí giá. Trần Lượng đang trầm trồ ngắm nghía bỗng nghe bên ngoài phu nhân nói với bọn vú em:

- Chắc là bọn thằng Phước, thằng Lộc bày trò nghịch ngợm, đốt lửa chơi như vậy.

Nói rồi, cả bọn kéo trở về phòng. Trần Lượng đang thưởng ngoạn đồ vật trong phòng, nghe mọi người kéo vào, lật đật tự nghĩ: "Cha chả, để họ vào rồi mình phải làm sao đây!". Trong lúc túng quá phải tính gấp, vội chạy đến bên giường, vén màn lên chui tọt dưới gầm giường (sàn để hạ) mà núp. Mọi người kéo vào vô tình chẳng biết trong phòng có người đang ẩn nấp. Mới vừa ngồi yên chỗ, mọi người nghe từ bên ngoài hành lang có tiếng bước chân đi tới. Thu Hương vội hỏi:

- Ai đó?

Bên ngoài có tiếng trả lời, chính là Đắc Phước, Thu Hương hỏi:

Có việc gì thế?

- Viên ngoại đã về, cùng đi với Hòa thượng. Vị Hòa thượng này không chịu ngồi ở thư phòng, cũng không chịu ngồi ở phòng khách, lại muốn ngồi ở phòng ngủ của thái thái. Viên ngoại bảo: Xuống nói với thái thái mau mau tránh sang phòng khác cho viên ngoại tiếp khách.

Thái thái nghe nói lật đật bảo a hoàn dọn dẹp đồ đạc cho ngăn nắp. Trong bọng nghĩ thầm: "Cái ông viên ngoại nhà mình hôm nay thật hết chỗ nói: Bên ngoài có phòng khách, có thư viện lại không chịu tiếp, nhè phòng ngủ của mình mà tiếp Hòa thượng chớ!". Đang suy nghĩ tới đó thì bên ngoài có tiếng hối thúc:

- Thái thái thu xếp mau đi! Viên ngoại với Hòa thượng vô tới rồi đó!

Thái thái lật đật bước sang phòng khác. Trong khi a hoàn dọn dẹp chưa xong thì nghe tiếng của viên ngoại:

- Bạch sư phó, lão nhân gia vào nhà đệ tử cứ coi như vào nhà mình, đừng câu nệ gì hết, muốn ngồi chỗ nào xin tùy ý.

Trần Lượng đang nấp dưới gầm giường (sàn để hạ) thầm nghĩ: "Hoà thượng nào mà vào nhà ác bá thì đâu phải Hòa thượng tốt, chắc là hạng Hòa thượng bất chánh đây". Bên ngoài Tế Điên cười ha hả, nói:

- Không có Hòa thượng tốt xấu nào đâu, ta sợ ngươi đợi lâu quá đó chứ. Thôi mau ra đây đi!

Tô Bắc Sơn thầm nghĩ: "Hay a, Hòa thượng đòi vào phòng ngủ của vợ mình để hò hẹn với ai đây?". Nghĩ rồi bèn nói:

- Bạch sư phó, lão nhân gia bữa nay chắc say rồi?

- Ta đâu có say.

Nói rồi đi thẳng vào trong phòng. Trần Lượng nghe nói cả kinh. Người mới vào chẳng ai khác mà chính là Tế Công trưởng lão ở chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ. Trong lòng nghĩ thầm: "Tế Công làm sao lại vào đây kìa?".

Sau khi chia tay cùng Trần Lượng, Tế Điên trở vào nhà Lương viên ngoại ở trấn Vân Lan. Viên ngoại thấy Tế Điên về, lật đật hỏi:

- Thánh tăng đã về rồi à! Tôi ở nhà thật chẳng yên tâm chút nào! Từ lúc người đuổi theo kẻ trộm đi biền biệt không về, tôi phái người nhà đi tìm cùng hết mà không gặp. Lão nhân gia chắc là đi xa lắm?

- Ta trở lại Tường Vân quán ở núi Ngũ Tiên xem thử. Tòa miếu ấy bị cháy sạch sanh, đến một viên ngói cũng không còn nguyên vẹn.

Lương viên ngoại hối dọn tiệc rượu. Tiệc đã dọn xong, Lương viên ngoại bồi tiếp Tế Điên uống rượu. Uống được mấy chén, viên ngoại hỏi:

- Bạch sư phó, lão nhân gia từ đâu đến đây? Mấy người cùng đi với người là ai vậy?

Tế Điên mới đem việc ni cô Thanh Tịnh ở núi Thành Hoàng mời thỉnh đi tìm Cao Quốc Thái giùm. Trên đường đi, dắt theo Tô Lộc và Phùng Thuận. Sau khi tìm được Cao Quốc Thái, trở về Lâm An, trên đường qua đây gặp việc bèn ghé lại, tất cả thuật qua một lượt. Lương viên ngoại nói:

- Té ra Thánh tăng đi tìm Cao Quốc Thái là con người bạn của tôi. Ngày xưa cha nó còn sống qua lại rất thân với tôi, chẳng dè cha nó qua đời mấy năm mà nhà nghèo rớt mồng tơi như thế!

Bèn bảo gia nhân kêu Cao Quốc Thái đến. Giây lát Cao Quốc Thái từ ngoài bước vào. Viên ngoại bảo Cao Quốc Thái ngồi và hỏi:

- Này Cao Quốc Thái, sự tình của gia đình ngươi từ trước đến nay ra sao, hãy nói cho ta rõ.

- Thưa viên ngoại, tôi chỉ biết sơ sơ một vài điều thôi.

- Cha người là Cao Văn Hoa, làm Hiếu liêm ở huyện Dư Hàng, ta với cha ngươi là đôi bạn qua lại rất thân, lúc ấy ngươi hãy còn bé, nhắc lại cũng là việc mười mấy năm trôi qua! Sau đó cha ngươi qua đời, ngươi hãy còn nhỏ lắm, cũng không cho ta biết tin tức thành ra liên lạc bị đứt đoạn. Nào ngờ không gặp nhau mấy năm mà ngươi lại ở cảnh nghèo rớt mồng tơi như thế! Vừa rồi nghe Thánh tăng nói đến tên, ta mới biết ngươi là con của người bạn cũ!

Cao Quốc Thái nghe nói, mới nhớ lại ngày xưa có lần nghe mẹ nhắc đến việc này, vội vàng đứng dậy thi lễ, nói:

- Té ra là lão bá phụ! Tiểu điệt xin kính chào ra mắt. Ngày trước, cháu có nghe thân mẫu nhắc đến lão nhân gia, nhưng vì gặp lúc gia cảnh sa sút không thể thù tạc vãng lai với ai, nên không thể viếng thăm bá phụ được.

- Hiện nay em cháu là Lương Sĩ Nguyên đang trong thời kỳ dụng công học tập, cũng thiếu người chỉ giáo kèm cặp cho nó, cháu cũng không cần phải trở về huyện Dư Hàng làm gì. Ta sẽ rước gia quyến cháu cùng về ở đây. Cháu sẽ cùng em cháu học tập, cùng gắng sức rèn luyện. Đến kỳ đại khoa, hai con cùng lên trường ứng thí.

Cao Quốc Thái cũng gật đầu ưng thuật. Tế Điên nói:

- Viên ngoại nè, Hòa thượng ta muốn hóa viên ngoại chút duyên.

- Thánh tăng có lời dạy gì? Xin cứ bảo!

- Ông bỏ ra mấy trăm lượng bạc mua chỗ đất ở Tường Vân quán đi, và kêu Lưu Diệu Thông tới đây cho ông ta năm trăm lượng bạc để về núi Cổ Thiên. Còn Tường Vân quán, ông vẫn cất lợp như cũ mà đổi lại là Tường Vân am. Xong xuôi cho người qua rước lão ni Thanh Tịnh ở núi Thành Hoàng, luôn cả vợ con Cao Quốc Thái cũng rước về cho ở đó. Chi tiêu về khoản này kể như là phần hóa duyên của Hòa thượng ta đó. Nếu không như vậy, gặp lão đạo sĩ Trương Diệu Hưng đớp của ông mấy ngàn lượng như không!

- Phải đó, xin kính tuân lệnh dạy của sư phó.

Nói rồi sai gia nhân đi tìm Lưu Diệu Thông ngaỵ Diệu Thông liền đến nhà viên ngoại, vết cháy mới vừa lành, da còn đỏ hỏn. Viên ngoại cấp cho năm trăm lượng bạc. Diệu Thông hết lòng cảm ơn và cầm bạc đi về Lăng Vân quán ở núi Cổ Thiên. Viên ngoại lưu Quốc Thái ở lại nhà, cả Phùng Thuận cũng giử lại nốt. Đoạn sai gia nhân đến núi Thành Hoàng rước lão ni Thanh Tịnh và gia quyến Cao Quốc Thái sang. Mọi sự đã ổn thỏa, Tế Điên mới cáo biệt trở về. Lương viên ngoại lấy ra mấy trăm lượng bạc xin với Tế Điên thổi y phục và làm lộ phí. Tế Điên cười ha hả, nói:

- Viên ngoại đừng có bận tâm! Hòa thượng ta thường nói: một không chứa tiền, hai không chứa oán, ngủ cũng yên giấc, đi cũng dễ dàng! Ta chẳng cần có tiền đâu!

Tế Điên cùng Tô Lộc cáo từ mọi người ra khỏi trấn Vân Lan, theo đường lớn thẳng một mạnh về Lâm An. Đang đi gặp khí trời lạnh mát, Tế Điên cất tiếng ca:

Khí trời đang mát me?

Xua bực dọc thế nhân

Thong thả vào thánh lô.

Tiêu dao nào ngại chi

Tự do không ràng buộc

Định tánh vẫn an nhiên

Thỏng tay từ phàm thế

Cất bước đến cửa không

Vượt ngoài sanh tử lô.

Thong dong cõi an lành

Mồng một chẳng đốt nhang

Ngày rằm không bái sám

Điện trước tự do sập

Tường sau cỏ cứ len

Khách đến không trà nước

Bạn bè cóc đãi đằng

Ai chê mặc tình chê

Ai lạ thì cứ la.

Thị phi dồn dập đến

Như gió thổi ngàn cây

Không cần khoe sức mạnh

Cũng chẳng lộ hùng tâm

Học đòi kẻ vô dụng!

Tế Điên và Tô Lộc cứ ngày đi đêm nghĩ, đói ăn khát uống, chẳng mấy chốc về tới Lâm An. Thấy một tửu quán bên đường, Tế Điên bảo:

- Bọn mình vào đây làm mấy chén giải nghề rồi đi tiếp!

Vừa bước vào quán thì thấy Tô Bắc Sơn cùng Tô Thăng ngồi phía trong uống rượu. Tế Điên vào, Tô Bắc Sơn lật đật chạy lại, nói:

- Bạch sư phó, lão nhân gia đã về rồi à! Trên đường đi chắc là cực nhọc lắm! Sư phó có tìm được Cao Quốc Thái không? Còn Phùng Thuận đâu?

Tế Điên mới đem sự việc của Cao Quốc Thái đầu đuôi thuật lại. Tô Bắc Sơn nói:

- À ra là thế! Báo hại sư phó phải cực nhọc quá chừng! Thôi, xin mời ngồi! Ngồi xuống đây uống với đệ tử vài chén!

Tế Điên cùng với Tô viên ngoại vừa mới ngồi xong, bỗng từ ngoài xồng xộc đi vào một ông già, đầu tóc trắng phau, mày râu cũng trắng nốt, tay cầm cây gậy nhắm ngay đầu Bắc Sơn giáng xuống. Tô viên ngoại lật đật né ngang, sợ đến nỗi mặt mày biến sắc, nói:

- Hàn lão trượng! Chúng ta là chỗ quen biết xưa nay! Hơn nữa, từ trước tới giờ có thù oán gì đâu mà lão trượng lấy gậy đánh tôi như thế? Có chuyện gì vậy?

Tô Bắc Sơn, hôm nay ta hận không đập chết mi được, mạng già ta mà kể số gì! Con ta đã lên huyện Tiền Đường báo cáo, còn mạng già này sẽ treo cổ ở cổng nhà mi đế báo oán đây!

Tô Lộc, Tô Thăng vội níu chặt lão già lại, làm lão nổi giận, mặt tái xanh tái xám. Tô Bắc Sơn không rõ nguyên cớ tại sao. Hai gia nhân dìu lão trượng ngồi xuống ghế nghỉ. Tô Bắc Sơn nói:

- Thưa Hàn lão trượng, xin người đừng nói vội! Có chuyện gì ghê gớm mà đến nỗi đòi cất chỗ đội nón của tôi vậy? Lão trượng nói rõ cho tôi biết.

Hàn lão trượng ngồi xuống nghỉ một lát, rồi thở dài đáp:

- Này Tô Bắc Sơn, con tôi nó thiếu ông hai trăm lượng bạc phải sập tiệm đóng cửa, định bán nhà trả tiền lại cho ông, ông chẳng những không chịu mà còn phái côn đồ đến bắt con gái tôi đi, còn đánh con tôi bị thương nữa. Bộ tính bắt người thế tiền sao? Họ Hàn nhà tôi, đời đời làm nghề buôn bán, vô cớ ông cướp con gái tôi đi là nghĩa lý gì?

- Thưa lão trượng, việc lão trượng vừa nói có đúng thật không? Tôi thật không hay biết tí gì về việc này cả! Trong đó chắc có duyên cớ gì đây, nhưng không phải là gia nhân, thủ hạ của tôi, vì sao lão trượng lại hỏi tôi cớ sao lại làm việc thương luân bại lý như vậy? Mà ai đi đòi tiền lão trượng kia chứ?

- Rõ ràng là gia nhân của ông chứ còn ai. Hồi đó đưa tiền cho con tôi cùng là nó chứ ai.

Tô Bắc Sơn ngồi cố nhớ hồi lâu cũng không nhớ ra. Tế Điên cười ha hả, nói:

- Tô Bắc Sơn, Hàn lão trượng, không có gì phải gấp! Để ta đưa hai vị đi kiếm người đó cho, mà trước hết Hàn lão trượng phải cho người kêu Hàn Văn Thành về, khỏi phải đi cáo quan làm chi cho mệt!

Bèn sai Tô Thành đi tìm Hàn Văn Thành, giây lát sau Hàn Văn Thành về tới. Vừa gặp Tô Bắc Sơn, Hàn Văn Thành hai mắt đỏ ngầu trợn trừng trừng nói:

- Tô Bắc Sơn, tôi thí mạng cùi với anh đây.

Tô Bắc Sơn vội nói:

- Hiền đệ, lâu nay chúng mình qua lại thân thiết, chú thiếu tôi hơn 200 lượng tôi đâu có ý đòi, làm sao có chuyện cướp người? Chuyện này là đổ oán cho tôi đó!

- Rõ ràng là gia nhân của anh đến cướp em gái của tôi, lại còn đánh cho tôi thương tích đầy mình như vậy mà anh còn chưa nhận à?

- Hôm nay có Tế sư phụ Ở đây, chúng ta phải đem chuyện này nhờ người gỡ rối mới được!

Tế Điên nói:

- Các ngươi đừng tranh luận gì cho mất công, cứ đi theo ta chút nữa ngô khoai gì ra khỏi quán, thẳng về hướng Nam, vào một ngõ hẻm, đến trước cửa một nhà trọ, Tế Điên kếu lớn:

- Tô quản gia, tiền đem trả cho ông đây!

Một người từ trong nhà đi ra. Tô Bắc Sơn, Hàn lão trượng và mọi người đồng thanh: À, thì ra là hắn.

Tế Điên nắm chặt kẻ hành hung tác ác lại.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/09/2013(Xem: 7716)
Khi bước xuống thuyền vượt biên ai cũng mang đầy hy vọng, mơ ước... Có kẻ mơ ước một tương lai xán lạn ở chân trời mới, có người chỉ mong những giấc mộng bình thường: Ngày hai bữa đủ no, tự do yên ổn...
11/09/2013(Xem: 4243)
Hân tra chìa khóa, mở cửa bước vào phòng làm việc. Căn phòng khá rộng. Diện tích gấp hai sân bóng rổ hầu hết chứa kệ vải. Ở một góc sát cửa sổ nhìn ra ngọn đồi cỏ là chỗ làm việc của Hân với Susan, chiếm 1/6 căn phòng, có một bàn dài, kế đó là những dãy kệ chứa nú
11/09/2013(Xem: 4754)
Hằng năm vào tháng mười, sinh nhật tôi, tôi có thông lệ, trước tiên là tự nhắc mình đóng tiền niêm liễm đến Văn Bút Âu Châu (tôi là hội viên mà), kế đó là cố nặn óc tìm một truyện ngắn về đề tài Sinh Nhật coi như món ăn tinh thần "đãi" quí vị độc giả.
10/09/2013(Xem: 6177)
Một lần nữa, chẳng quản đường xá xa xôi, thời gian, công sức, tôi tìm về tu viện Viên Đức Đức quốc không những gặp lại nhị vị Đại Đức Thích Hạnh Đức, Đại Đức Thích Hạnh Tuệ, tôi đã may mắn tiếp thụ tài thuyết giảng của hai Thầy; một người giảng thật nhẹ nhàng nhưng sâu, một người giảng lôi cuốn hấp dẫn trong khoá tu học do anh em Gia Đình Phật Tử Thụy Sĩ tổ chức vào dịp lễ Phục Sinh hằng năm vừa qua, mà còn hân hoan chào đón thêm 6 vị trong phái đoàn “Hoằng Pháp Âu Châu” do Hòa Thượng Phương Trượng Thích Như Điển tổ chức, một lực lượng hùng hậu chưa từng có từ trước đến nay. Nhìn trong danh sách giảng huấn của phái đoàn, tôi gọi đùa, toàn “Cao thủ võ lâm!” mặc dù không ai là võ sĩ cả mà là tu sĩ!
10/09/2013(Xem: 7670)
“Hậu sinh khả úy“ (kẻ sanh sau thật đáng nể sợ) là câu nói của ngài Khổng Tử, một triết gia Trung Hoa thốt ra khi ngài cùng học trò đi dạo thấy một em nhỏ vọc gạch cát xây thành giữa lối đi, ngài bảo: “Tránh chỗ cho xe ta qua“. Đứa nhỏ đứng dậy, đáp: “Xưa nay, xe tránh thành, chứ thành nào lại tránh xe“. Thấy đứa nhỏ đối đáp thông minh, Khổng Tử xuống xe cùng bé trò chuyện, đưa ra nhiều câu hỏi rất khó khăn, đứa bé đều trả lời thông suốt
09/09/2013(Xem: 5194)
Đối với những ai đã từng ghé Ấn Độ, nghe ngóng, tìm hiểu, quan sát, hẳn không xa lạ gì với thế giới của lực lượng Tăng Ni sinh viên Việt Nam đang du học tại đó. Nhưng với riêng tôi, cho mãi năm 2011 trong chuyến hành hương Tích Lan, tôi mới thực sự biết được bằng mắt thấy tai nghe thế giới lạ đó qua sự giới thiệu của Hòa Thượng Phương Trượng chùa Viên Giác về bốn sinh viên tu sĩ, học tăng từ Ấn Độ.
09/09/2013(Xem: 5255)
Nói đến, viết đến các khóa học Âu Châu, bao năm qua cây viết của tôi đã gần mòn, đã có nhiều bài viết về khóa học, viết đến độ không còn gì để viết. Nào ăn, nào ngủ, nào học, nào chơi... đủ cả. Khỏe cả bên trong, tốt lẫn cả bên ngoài. Thế thì lần này sẽ viết về gì đây?! Xin thưa, viết về “Thiên Đường Hạ Giới“ ạ.
06/09/2013(Xem: 4344)
Từ chùa Từ Đàm, tôi trở lại khóa học, nơi tổ chức khóa tu Âu Châu của mười ngày qua. Sân trường giờ vắng hoe. Thảm cỏ xanh dẫn ra con đường lớn, không còn một bóng người. Vài băng ghế nằm rải rác trên sân cỏ cũng đìu hiu như nhớ, như chờ ai. Bên trong trường học lưa thưa sót lại một số người đang dọn dẹp và một số đang đợi chuyến bay cho ngày hôm sau khi khóa học bế giảng. Hằng ngàn người, mới đó mà...biến mất. Biến như một cơn gió thoảng qua.
06/09/2013(Xem: 8584)
Lý số, đông y là nghề của bố chồng tôi. Không rõ nhờ cụ thực tài hay tại hành nghề miễn phí, không nhận thù lao của khách nên khách của cụ khá đông. Một ngày, năm đó tôi vừa 23 tuổi, có một vị khách đặc biệt đến nhà giữa lúc bố tôi đi vắng. Vị khách tướng tá khác phàm, râu tóc bạc phơ, cốt cách như một tiên ông. Cụ mặc chiếc áo dài the, đầu đội khăn đóng như bố chồng tôi vậy, tay cụ cầm gậy trúc và tự xưng là bạn của bố tôi mặc dù xưa nay tôi chưa hề gặp cụ bao giờ. Tôi mời cụ vào nhà.
29/08/2013(Xem: 10005)
Năm 1983: chúng tôi cạn kiệt khi mua xong đất làm tự viện mà còn thêm nợ nữa. Mảnh đất thật trơ trọi, không nhà cửa, một túp liều cũng không, Suốt mấy tuần lễ đầu chúng tôi phải ngủ trên cánh cửa cũ mua rẻ trong bãi phế liệu. Chúng tôi kê bốn góc gạch làm giường (dĩ nhiên làm gì có nệm – chúng tôi tu ở rừng mà!).
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]