Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

33. Rắp mưu gian, ác hóa Lương Bá Vạn

15/10/201821:28(Xem: 7172)
33. Rắp mưu gian, ác hóa Lương Bá Vạn

te dien hoa thuong


Tế Công Hoạt Phật
(Tế Điên Hòa Thượng)
Đồ Khùng dịch
(bút hiệu của HT Thích Minh Cảnh)

***

Chương 3:
Rắp mưu gian, ác hóa Lương Bá Vạn

Phát từ tâm, La Hán cợt Diệu Hưng


Tế Điên đang kêu gào hóa duyên thì thấy Lương viên ngoại từ trong nội viện đi ra hỏi: 
- Ai ở ngoài cổng mà làm ồn thế?

Tế Điên bước tới trước hết chào hỏi rồi nói:

- Viên ngoại muốn biết hả? Thì Hòa thượng ta đây nè. Ta có việc đi ngang qua đây, đã lâu ngưỡng mộ viên ngoại là người hiền đức mà nhìn thấy ngôi nhà này phạm phải ngũ quỷ phi liêm sát, trong nhà chắc phải có người bệnh, ta muốn làm phép an trạch trừ sát lũ quỷ trị bệnh giùm. Khi tới cổng vào, mấy đứa gia nhân đòi ta tiền vô cửa, ta nói không phải đến xin viên ngoại làm sao có tiền mà cho người? Vì thế mà cãi cọ rùm lên như vậy.

Viên ngoại nghe thế nói:

- Bọn tôi tớ này, không biết bọn bây làm bao nhiêu việc lôi thôi ngoài cổng.

Gia nhân nói:

- Thưa viên ngoại, không phải thế đâu, ông ấy tới đây trước nói là hóa duyên.

Rồi đem những sự việc vừa rồi thuật lại cho viên ngoại nghe. Viên ngoại nghe xong cũng không lý luận gì, giây lát mới hỏi:

- Xin hỏi ngôi bảo sát của Hòa thượng ở đâu?

Tế Điên đáp:

- Ta ở chùa Linh Ẩn nơi Tây Hồ, Hàng Châu, ta tên Đạo Tế mà người ta đồn đại là Tế Điên tăng cũng chính ta.

Lương viên ngoại nghe xong nhìn bộ dạng Tế Điên như thế, bán tín bán nghi nhưng vẫn nói:

- Đã là Tế Công, xin Ngài mờ long từ bi theo để tử vào trong này.

Tế Điên theo viên ngoại thẳng lên gian thượng phòng phía đông. Đến nơi nhìn thấy trên giường Lương Sĩ Nguyên nằm dài bất động trong tình trạng hôn mê bất tỉnh, hai bên có rất nhiều vú em, gia nhân phục thị. Lương viên ngoại nhìn thấy con, lật đật kêu:

- Con ơi! Lương Sĩ Nguyên, tỉnh lại con!

Kêu liên tiếp mấy tiếng vẫn thấy Lương Sĩ Nguyên hôn trần nhơn sự bất biết, ngay cả đầu cũng không nhúc nhích. Tế Điên nói:

- Viên ngoại đừng có lo, để ta bảo nó nói vài câu, ăn được tí chút, giây lát sẽ thấy hiệu nghiệm ngay.

Lão viên ngoại rất mừng, vội nói:

- Nếu được như thế xin Thánh tăng mở lượng từ bi giúp giùm cho cháu.

La Hán gia bèn đưa tay lột mũ đang đội ra, bảo người nhà nâng Lương Sĩ Nguyên dậy, rồi từ từ cầm cái mũ đội lên đầu Sĩ Nguyên, trong miệng niệm lục tự chơn ngôn: "Án ma ni bát mê hồng, án sắc lịnh hích!". Mọi người thấy Lương Sĩ Nguyên từ từ mở mắt ra thở một hơi dài, nói:

- Mau đem cho ta một miếng nước!

Lão viên ngoại thấy rất vui mừng, khen hay luôn miệng. Tế Điên nói:

- Thôi, nghỉ một lát, bây giờ xin viên ngoại một bữa cơm có được không?

- Bạch Thánh tăng, xin Ngài đừng nói thế, đừng nói chỉ một bữa mà cúng dường lão nhân gia thường thường cũng được mà!

- Không cần phải thế!

- Bạch Thánh tăng, Ngài muốn ăn món chi, để tôi sai sắp nhỏ sửa soạn?

- Viên ngoại cứ bảo đầu bếp lại đây, tôi sẽ dặn nó.

Giây lát đầu bếp tới, Tế Điên dặn:

- Ngươi dọn cho ta: chè đường một miếng, trái cây tươi rói, thịt ướp xào thơm, cao lương hải vị đầy bàn rồi dọn lên gian giữa nhà ngoài cho ta.

Đầu bếp vâng dạ đi ngaỵ Hễ nhà giàu không hứa thì thôi, mà đã hứa thì thứ gì lại không có đủ. Gia nhân lo dọn bàn ghế. Giây lát, đầu bếp đưa lên thức ăn còn bốc khói. Viên ngoại vội mời Tế Điên ngồi ở ghế trên uống rượu. Viên ngoại lại nghĩ: "Cái mũ của Hòa thượng hay quá! Biết bao linh đan diệu dược cũng không bằng! Để ta hỏi Ngài cần bao nhiêu tiền để nài lại cho con ta đội".

Viên ngoại nghe bên trong Sĩ Nguyên cũng đòi uống nước đường và thèm ăn, trong lòng rất mừng và nói:

- Diệu pháp của Thánh tăng thật tài tình, ra tay là hết bệnh!

- Viên ngoại thấy cái mũ ta có tốt không?

- Tốt lắm!

- Tốt thì tốt thật, nhưng ta muốn kiếm người nào thích bán nó cho rồi.

Viên ngoại nghe nói thế như mở cờ trong bụng, vội hỏi:

- Bạch Thánh tăng, Ngài muốn bán bao nhiêu?

Viên ngoại muốn ta để lại cũng tốt thôi, chỉ cần viên ngoại đem cả gia tài sự nghiệp phòng nhà điền thổ giao hết cho ta, ta sẽ để lại cái mũ ấy cho viên ngoại.

Lão viên ngoại lắc đầu lia lịa, nói:

- Đệ tử mua không nổi với giá đó.

Gia nhân lúc đó cũng vừa mang cơm rượu lên xong, viên ngoại bồi tiếp Tế Điên uống rượu. Tế Điên nói:

- Viên ngoại nè, ông kêu người quản gia coi việc gác cổng vào đây ta hỏi thăm một chút!

Viên ngoại vội bảo gia nhân kêu vào. Giây lát quản gia đến trước mặt, thưa:

- Thưa viên ngoại, người bảo tôi vào, có điều chi dạy bảo?

Tế Điên nói:

- Hồi nãy ta nói muốn xin một bữa cơm thượng hạng đầy sơn hào hải vị trái tươi roi rói, thịt ướp xào thơm, đường tảng mật miếng và kêu viên ngoại đứng bồi tiếp rượu. Ngươi thấy có đúng không?

Gia nhân nói: Đúng!

Tế Điên nói:

- Này viên ngoại, xin người mở lòng từ bi bố thí cho, có ba người cùng đi với tôi hiện đứng chờ ngoài cổng. Họ chưa ăn uống gì!

Viên ngoại lật đật cho người mời vào và dặn sửa soạn một tiệc rượu bên nhà ngoài tiếp đãi họ. Gia nhân nghĩ: "Cái ông Hòa thượng kiếc đến nỗi quần áo không chỗ nào lành lặn, mấy người đi theo ông ta chắc còn tệ hơn nữa". Nghĩ rồi bèn ra cửa kêu lớn:

- Ai đi với ông Hòa thượng kiếc đâu?

Cao Quốc Thái đáp: Chính tôi đây!

Gia nhân nhìn lại, thì ra là một vị nho lưu tú tài anh tuấn phi phàm, ăn mặc chỉnh tề. Gia nhân hỏi:

- Còn hai vị nữa đâu?

Tô Lộc và Phùng Thuận cùng bước tới nói:

- Bọn tôi cùng đi với lão Hòa thượng đây.

Lương Phước thấy hai người ăn mặc còn đẹp đẽ hơn. Tô Lộc là người hầu của Tô Bắc Sơn viên ngoại nên trang phục còn có phần sang trọng. Lương Phước thầm nghĩ: "Hòa thượng có tiền đem cho mấy người nầy hết trọi".

Bèn vội vàng bước ra ba người vào phòng ngoài mời ăn uống. Bên trong lão viên ngoại đang cùng Hòa thượng uống rượu, luận bàn thế sự đang hồi cao hứng. Bỗng từ bên ngoài, một gia nhân chạy vào kề tai viên ngoại nói nho nhỏ không để Hòa thượng nghe:

- Thưa viên ngoại, đạo gia đã đến!

Câu nói đó làm cho viên ngoại ở trong tình trạng thật khó xử. Nếu có lòng ở lại tiếp chuyện với Hòa thượng thì sợ đạo gia tức giận bỏ đi: nếu chạy ra tiếp rước đãi đằng lão đạo thì e Hòa thượng lại nổi giận! Trong lòng viên ngoại nghĩ: "Dù là ai, ta cũng không nên đắc tội, bất kỳ là Hòa thượng hay lão đạo, vị nào cũng đến cứu trị cho con ta, ta đều phải cảm tạ hết".

Đương lúc khó xử đó, bỗng nghe Tế Điên nói:

- Viên ngoại nè, hình như ông có người bà con mới đến phải không? Ra tiếp đi chứ, đừng câu nệ làm chi.

Câu nói đó làm viên ngoại như cất đi gánh nặng, vội đáp:

- Thưa, phải.

- Ông cứ đi tiếp đãi người bà con đó, dù gì cũng là người nhà, không chừng là dì của bầy trẻ đó.

Viên ngoại cười cười, đứng dậy dặn dò gia nhân:

- Mi phải hầu rượu Thánh tăng cẩn thận, ta đi ra xem thử, một lát sẽ trở lại hầu rượu Thánh tăng.

Nói rồi lật đật đi ra thư phòng bên ngoài. Lão viên ngoại ra đến thư phòng đã thấy lão đạo sĩ đang ngồi ở đó, gia nhân đứng hâu bên chào, vội bước tới thi lễ, nói:

- Tiên trưởng giá lâm mà tôi không ra tiếp rước kịp, thật là lỗi muôn phần.

Trương Diệu Hưng nói:

- Viên ngoại nói chi những lời ấy? Đã là tri kỷ mà còn khách sáo làm chi!

Lương viên ngoại lật đật bảo gia nhân rót rượu và hỏi:

- Tiên trưởng dùng chay hay dùng mặn?

- Chay mặn đều được tất.

Gia nhân liền lau dọn bàn ghế, chén bát bày ra, giây lát một mâm rượu thịt thịnh soạn. Viên ngoại tự tay rót rượu mời lão đạo, vừa bồi tiếp vừa bàn chuyện nhân tình thế thái. Lương viên ngoại nói:

- Thưa tiên trưởng, tôi muốn hỏi thăm Ngài về một người, không biết Ngài có biết không?

- Ai vậy? Hễ có tên là ta biết, không tên thì đành chịu.

- Ở chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ có một vị tên là Tế Điên Công, không biết Ngài có biết người đó không?

Lão đạo trong lòng rung động, nghĩ thầm: "Nếu mình nói Tế Điên có nhiều phép lạ, chứng tỏ rằng mình thua kém ông ta sao". Nghĩ rồi bèn nói:

- Người mà viên ngoại nói đó, có phải là ông thầy chùa Tế Điên điên điên khùng khùng ở chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ không? Ối, cái bọn tép riu ấy có gì đáng nói!

Câu nói ấy vừa thốt ra, bỗng nghe trong viện có tiếng:

- Hay cho tên đạo sĩ lộn song kia, dám ăn nói hỗn hào chứ!

Bức rèm được vén lên, người bước vào chính là Tế Điên. Lão viên ngoại thấy Tế Điên bước vào, trong lòng thầm nghĩ: "Bọn gia nhân thật chết đi được! Mình bảo chúng hầu rượu Hòa thượng cho tử tế mà sao bọn chúng lại để cho Hòa thượng ra đây? Thảng như hai bên gặp mặt, lời qua tiếng lại thật bất tiện biết bao!".

Sự thật thì sau khi viên ngoại bước ra một lát, Tế Điên đang ngồi li bì uống rượu, bỗng đứng rột dậy, bước ra nhà trong, đến bên Lương Sĩ Nguyên chộp lấy chiếc tăng mão Sĩ Nguyên đang đội, chụp lên đầu mình. Lương Sĩ Nguyên đang nói nói cười cười bỗng ngã ngang hôn mê như cũ. Gia nhân hỏi:

- Hòa thượng ơi, ông lột mũ xuống chi vậy?

- Đội mũ một lát đó đủ giá một mâm cơm rượu rồi.

- A, Ngài muốn đổi cơm rượu à? Thì Hòa thượng cứ đội cho công tử đi, không đợi viên ngoại dặn, chúng tôi xin dọn thêm một mâm khác nữa cho Hòa thượng dùng.

- Thôi, bây giờ ta không đói, chừng nào đói sẽ tính nữa.

Nói rồi rảo bước ra ngoài. Gia nhân hỏi:

- Hòa thượng định đi đâu đó?

Ta muốn rút bớt bầu tâm sự.

- Để tôi đưa Hòa thượng đi.

- Ấy ấy, không được đâu! Có ai đi theo ta khó xổ lòng lắm!

Gia nhân nghe bảo thế chẳng dám đi theo. Tế Điên bước ra liền thẳng đến Tây viện. Vừa hay lão đạo nói với Lương viên ngoại câu: "Ối, ông thầy chùa say điên điên khùng khùng, thứ đồ tép riu, có gì đáng nói". Tế Điên mới vén rèm bước vào nói:

- Hay cho lão đạo lộn sòng kia, dám nói hỗn hào chứ!

Trương Diệu Hưng vừa muốn mở miệng trả lời, thì Tế Điên ngước mắt lên, nói:

- À ạ, ở đây lại có một vị lão đạo nhân à? Ông đừng giận nhé, tôi không có mắng ông đâu. Tôi mắng ông lão đạo kia mà.

Lương viên ngoại lật đật bước tới nói:

- Xin rước Thánh tăng ngồi. Xin mời tiên trưởng ngồi. Sẵn dịp tôi xin giới thiệu để hai Ngài cùng quen biết.

Tế Điên nói: Thôi, khỏi cần giới thiệu!

Nói rồi bèn ngồi bệt xuống ghế. Gia nhân lấy chén đũa và thức ăn. Tế Điên rót rượu uống tì tì. Lão đạo cũng không biết là ai, thấy Hòa thượng quần áo rách rưới không có chỗ nào lành lặn, ngồi xuống và rót rượu uống li bì, mới hỏi:

- Xin hỏi Hòa thượng ở miếu nào?

Tế Điên nốc cạn ly rượu đánh chót một cái, đảo mắt nói:

- Ông muốn biết ta à? Thì ta là Tế Điên, tên thầy chùa say điên điên khùng khùng ở chùa Linh Ẩn, là tên tép riu, không có gì đáng nói đây nè.

Lão đạo nghe nói trong lòng không vui. Tế Điên lại hỏi:

- Này Trương đạo gia, ông họ gì?

- Hòa thượng đừng giả ngộ chứ? Đã biết tôi họ Trương rồi còn hỏi tôi họ gì.

- Ta muốn hỏi thăm một người, mà không biết ông có biết không?

Ai vậy?

- Ta có đứa đồ tôn tên là Hoa Thanh Phong, không biết ông có biết nó hay không?

Trương Diệu Hưng nghe nói tức giận cành hông, nhè sư phụ mình mà ông hạ xuống làm đồ tôn chứ, để ta kết thúc tánh mạng ông ta cho bõ ghét. Nghĩ rồi bèn nói:

- Hòa thượng này ăn nói bậy bạ quá, để lão sơn nhân lấy tánh mạng ông cho rảnh!

Nói rồi lấy tay bắt quyết, niệm thần chú quyết đấu phép với Tế Điên. Thật là:

Người mạnh còn có người mạnh nữa.

Kẻ tài lại gặp tài hơn.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/04/2018(Xem: 4834)
Mẹo hay Đánh cược với hòa thượng, cậu bé thắng một gánh củi nhưng để mất thứ quý giá gấp nhiều lần
30/03/2018(Xem: 9463)
Ngày xưa có chú nai hiền Nhởn nhơ vui sống giữa miền hoang sơ Trong khu rừng rậm ven bờ Sông Hằng cuồn cuộn sóng mờ nhân gian. Dáng nai đẹp đẽ dịu dàng Sừng trong nước ngọc, thân vàng ánh châu Nhưng mắt nai lắng u sầu Thương cho trần thế nhuốm mầu bi ai, Nai nghe, nói được tiếng người Nai là Bồ Tát một thời hiện thân. Bên nai muông thú quây quần Coi nai như mẹ muôn phần yêu thương
21/03/2018(Xem: 9696)
Tu Viện Quảng Hương Già Lam, thường được công chúng gọi ngắn gọn là Chùa Già Lam, tọa lạc tại quận Gò Vấp, Thành Phố Hồ Chí Minh. Chùa thuộc hệ phái Bắc tông, do Hòa thượng Thích Trí Thủ sáng lập vào năm 1960, đây chính là nơi đào tạo tăng tài (cấp đại học) để hoằng dương chánh pháp, phụng sự Phật đạo. Ban đầu, chùa có tên là Giải Hạnh Già Lam, đến năm 1964 được đổi tên là Quảng Hương Già Lam, do lấy tên của một vị học tăng pháp danh Quảng Hương đã vị pháp thiêu thân vào năm 1963 ở Sài Gòn.
16/03/2018(Xem: 15411)
Bí Mật Xứ Tạng (sách pdf) Thích Minh Thế
13/03/2018(Xem: 9998)
Đại hành giả yogi Milarepa sinh trưởng tại tỉnh Gungthang miền Tây Tây Tạng. Ngài là con trai của một chúa đất giàu có tên là Mila Sherab Gyaltsen. Nhưng năm lên bảy tuổi, cha Ngài lâm trọng bệnh và qua đời, trước đó ông đã giao phó toàn bộ gia sản và gửi gắm vợ con mình cho chú thím của Milarepa rồi dặn dò khi nào Milarepa trưởng thành thì chú thím phải trả lại tài sản cho Milarepa và cô em gái. Thế nhưng sau khi cha Ngài mất, người chú và người thím xấu xa tước đoạt toàn bộ gia tài, họ còn bắt ba mẹ con Milarepa phải làm việc như những kẻ nô bộc trên đồng ruộng mà không được trả công. Khi Milarepa lớn lên, chú thím không những không trả lại gia sản mà còn cho rằng đó là phần mà cha Ngài phải trả nợ cho họ. Tức giận và cảm thấy bị sỉ nhục, mẹ của Milarepa gửi Ngài đi học huyền thuật để trừng phạt những kẻ vong ân bội tín. Chẳng bao lâu sau, Milarepa thành thục quyền năng huyền thuật hủy diệt và trong khi trả thù chú thím, Ngài đã sát hại rất nhiều người vô tội. Vô cùng hối hận t
13/03/2018(Xem: 8664)
Tôi rất vui mừng khi được một người bạn mời đóng góp cho trang tôn giáo, tiết mục Phật giáo, trên website của Gia đình Mũ đỏ vùng Thủ đô Hoa Thịnh đốn & Phụ cận, Trước khi bắt đầu cho những bài viết sắp tới, tôi xin được nói về bản thân mình, điều mà rất hiếm khi tôi thường nói đến. Vì tôi nghĩ, nói về Nhảy dù mà bản thân chẳng có một ngày nào sống trong binh chủng này, hay nói về Tae Kwon Do mà không biết tí gì về võ thuật, hay nói về kỹ thuật nhảy toán mà chưa một ngày mang huy hiệu thám sát của Liên đoàn 81 Biệt Cách Dù, thì khi nói đến ai mà tin. Vì vậy tôi phải nói một ít về bản thân, tạo niềm tin cho đọc giả với những bài viết về Phật giáo sau này.
09/03/2018(Xem: 11868)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng. Một hôm ngài chợt tạm ngừng Ghé ngôi làng nhỏ trên đường lãng du Trời chiều tăm tối âm u Mưa rơi tầm tã, gió ru lạnh lùng Thân ngài thấm ướt vô cùng Dép rơm tơi tả muốn bung đứt rồi. Tại ngôi nhà nhỏ ven đồi Thấy vài đôi dép bày nơi cửa ngoài Ngài bèn ghé lại tìm người Hỏi mua dép mới thay đôi cũ này, Một bà ở tại trong đây Biếu ngài đôi dép. Lòng đầy xót xa
01/03/2018(Xem: 9317)
Con người còn sống là còn nhiều chuyện để làm, để nói, và suy nghĩ. Ngay cả sau khi chết, sự sống vẫn tiếp tục dưới nhiều hình thức khác. Dù tu chứng đến thành Phật hay Bồ tát thì các ngài vẫn có chuyện để làm, đó là tiếp tục ra vào sinh tử độ sinh, và công việc đó không bao giờ chấm dứt. Mạng sống của con người có ngày chấm dứt nhưng sự sống và dòng đời trôi chảy bất tận.
01/03/2018(Xem: 14264)
Từ lâu Kinh Phật dạy rồi: "Những điều chứa ẩn ở nơi Tâm người Luôn luôn biểu lộ ra ngoài: Tâm như họa sĩ đại tài khéo tay Vẽ muôn hình tượng giống thay, Chúng sanh nên gắng tu ngay Tâm mình!".
04/02/2018(Xem: 5053)
Các trung tâm Bưu điện Úc ( Australia Post – Mail Centre ) có thể nói là nơi dung nạp hay nói đúng hơn là nơi lựa chọn công việc để nương thân của một số những người VN tỵ nạn trong những năm đầu tiên được định cư nơ xứ sở tốt đẹp nầy. Công việc được tuyển dụng vào các trung tâm thư tín nầy là lựa thư ( mails sorting ) và đã được hệ thống Bưu điện Úc gọi cho một cái tên tương đối cũng vui vui là “Mail Officer “ . Việc làm tương đối không có gì cực nhọc, lương bổng cũng tạm hài lòng so với những công việc hiện thời, nhiều over time nên càng có cơ hội để kiếm thêm tiền, công việc vững vàng, ổn định, vì là thuộc diện Job chính phủ, rất hợp cho hoàn cảnh của những người VN tỵ nạn nữa thầy, nữa thợ nơi đây, nói vậy chứ một số lớn người VN làm cho ngành Bưu điện Úc, ngoại trừ một số người có mưu cầu cao hơn, thì cũng ít người bỏ việc nữa chừng, họ đã từ cái job nầy mà được ăn ngon, mặc đẹp, nhà cao, của rộng, xe cộ xênh xang, đời sống khá vững vàng, đủ điều kiện lo cho con cái ăn học nê
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]