Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Hướng Dương Ngời Sáng Thiên Thu

30/04/201807:07(Xem: 726)
Hướng Dương Ngời Sáng Thiên Thu
Phat tu Nguyen Huong Duong (1)

Từ Phía Mặt Trời

Loài hoa từ phía mặt trời,

Vung hơi ấm dạ, nụ cười ngày xưa.

Hướng Dương vẽ đẹp ban trưa,

Mong manh cánh mỏng, trải vừa thi âm.

Ta về giữa cõi chân tâm, 

Ngạch trao Du Lịch, mở Tầm lối qua.

Kiếp duyên trần giữa ta bà,

Thênh thang dạo bước, thiên hà tự do.

Một ngày trong cảnh bến đò,

Kiếp tai nạn trả, nào ngờ giả thân.

Đôi chân vững tiến xa gần,

Trao thi âm đọc, duyên phần trong tâm.

Thư viện sách nói dư âm,

Tình yêu Phật Pháp, vọng trần tình thương.

Đứng dậy bước đi mở đường,

Lạc quan bến cũ, khiên nhường mây trôi.

Giã từ cõi tạm nằm nôi,

Lên thuyền Bát Nhã, nhớ lời Phật Trao.

Di Đà Danh hiệu hôm nào,

An nhiên bến tịnh, ngàn sao trở nguồn.

Hướng Dương ơi..! Thắp tâm hương,

Thành Tâm cung tiễn, lên đường về Tây..!

Nhất Tâm cầu nguyện tánh Linh Phật Tử Pháp Danh: Hạnh An,

Tục Danh: Nguyễn Hướng Dương- xả báo an tường lúc 18giờ- ngày 25-04-2018- trụ thế dương Trần 47 mùa Xuân.

Tk: Thích Minh Thế

Hỷ Tâm Hải Triều

Hà Nội- ngày 26-04-2018

Thành tâm cung tiễn giọng nói đêm khuya, vang vọng trong từng trang sách,
đến đi cống hiến cho đời ngàn sau còn nhớ mãi, một người tên loài hoa Hướng Dương.





Phat tu Nguyen Huong Duong (24)
HƯỚNG DƯƠNG
NGỜI SÁNG THIÊN THU
(Vần thơ đưa tiễn Phật tử Nguyễn Hướng Dương về cảnh giới an lành)
 
Hôm nay ngày giỗ Tổ Hùng Vương
Chợt nghe tin tức thật bi thương
Một người giã biệt, đi theo Tổ
Thôi, đã thôi rồi, Nguyễn Hướng Dương!
 
Tôi nhớ khi xưa, em đến đây
Trong một Khóa Tu để giải bày
Kinh nghiệm trải qua bao sóng gió
Gương sáng đời em, mấy ai tày?
 
Lứa tuổi hai lăm (25) đẹp tuyệt vời
Hoàn thành Đại Học, bước vào đời
Việc làm ổn định, tình yêu đẹp
Em vướng nạn tai, thật hỡi ôi !
 
Tai nạn giao thông quá trái ngang,
Nằm trong bệnh viện em ngỡ ngàng
Thôi còn chi nữa đời con gái?
Chân giả từ nay phải đeo mang.
 
Em đành đoạn tuyệt với tình yêu
Tình cảm hai bên vẫn còn nhiều
Không nỡ để ai thêm nặng gánh
Cảnh tình cay đắng biết bao nhiêu?
 
Cô đơn hụt hẫng đến chơi vơi
Tâm trí của em thật rối bời
Phế nhân sống tiếp thêm đau khổ
Em tính quyên sinh, kết liễu đời.
 
Người Cha an ủi với khuyên can :
Kiếp sống oái ăm, con chẳng màng
Cha mẹ thương con, không đành đoạn
Muốn con vẫn sống ở trần gian.
 
Số phận trở trêu đến thế ni?
Khóc lóc thở than giúp được gì?
Thôi đành chấp nhận, ta đứng dậy
Sống tiếp với đời, vững bước đi.
 
Rồi em tiếp xúc với người mù
Họ mù đâu thể để họ ngu?
Làm sao kiến thức truyền trao được
Để họ vượt lên, thoát âm u?
 
Thư viện “Sách Nói” được hình thành
Cho người khiếm thị tiếp thu nhanh
Cho họ hành trang và phương tiện
Để họ an vui với học hành.
 
Người mù cần học để tiến thân
Hơn trăm rưỡi em học Cử Nhân
Bốn em Cao Học nay sắp mãn
Nhờ có Hướng Dương bạn đồng hành.
 
Ngàn sách thu âm được lưu hành
Mười sáu triệu người truy cập trang (sachnoionline.com)
Chín mươi trường mù được phổ biến
Băng đĩa in hơn hăm sáu ngàn (26.000 CDs)
 
Hướng Dương khai sáng mở hướng đi
Từ chỗ tay không chẳng có gì
Dốc tâm quyên góp và xây dựng
Trụ sở, phòng thu đủ tiện nghi.
 
Những tưởng từ nay đủ duyên lành
Công việc thuận đà phát triển nhanh
Sách nói ra đời tăng thêm nữa
Bao nhiêu dự án sẽ hoàn thành.
 
Nạn tai ập đến thật hoảng kinh
Lấy bao hạnh phúc tuổi hoa xinh
Bốn mươi bảy tuổi thêm lần nữa
Tai nạn cướp đi mạng sống mình.
 
Hướng Dương đã về với mặt trời
Nhưng em đã sống trọn một đời
Ban rải niềm thương cho người khác
Gương sáng đời em chói rạng ngời.
 
Gặp cảnh trớ trêu chớ đầu hàng
Dù lắm nạn tai thật bẽ bàng
Chấp nhận, đứng lên và đi tiếp
Vẫn mỉm môi cười, sống hiên ngang.
 
Dù bao ngang trái chẳng kêu ca
Sống là trả nghiệp trọn đời ta
Nghiệp cũ bao đời xin trả hết
Gieo mầm phúc thiện sớm trổ hoa.
 
Vô thường trùm phủ kiếp nhân sinh
Ai biết ngày mai giữ được mình?
Hãy sống hôm nay như ngày cuối
Báo đáp sẻ chia trọn nghĩa tình.
 
Đạo Phật giúp em lúc chơi vơi
Tìm thấy niềm tin, lẽ sống đời
Đôi chân đã giả, toàn thân giả
Ban rải tình thương với nụ cười.
 
Em đã làm quen cái chết rồi
Chuyến này đi thật, phải đi thôi
Luyến tiếc làm chi thân giả tạm
Nếp sống thanh cao trọn kiếp người.
 
Em đã trọn đời sống hy sinh
Chẳng lo xây đắp bản thân mình
Quan tâm chia sẻ bao người khác
Lưu lại nơi đây vẹn khối tình.
 
Em mang hạnh phúc cho người mù
Hiện thân Bồ Tát cho người tu
Là nguồn khích lệ trong nghịch cảnh
Em nêu gương sáng mãi thiên thu…
 
Mọi người khấn nguyện “Kinh Di Đà”
Em hãy an lòng chuyến đi xa
Rồi em trở lại mang ánh sáng
Đời thêm hương sắc một loài hoa….
 
Phút giây cầu nguyện tiễn biệt
27/04/2018
Thích Đồng Trí

***
Và hình ảnh tác giả dự lễ tang
Phật tử Nguyễn Hướng Dương, pháp danh: Hạnh An
(mời nghe giọng đọc của Hướng Dương)

Phat tu Nguyen Huong Duong (1)Phat tu Nguyen Huong Duong (10)Phat tu Nguyen Huong Duong (11)Phat tu Nguyen Huong Duong (12)Phat tu Nguyen Huong Duong (13)Phat tu Nguyen Huong Duong (14)Phat tu Nguyen Huong Duong (15)Phat tu Nguyen Huong Duong (16)Phat tu Nguyen Huong Duong (17)Phat tu Nguyen Huong Duong (18)Phat tu Nguyen Huong Duong (19)Phat tu Nguyen Huong Duong (2)Phat tu Nguyen Huong Duong (20)Phat tu Nguyen Huong Duong (21)Phat tu Nguyen Huong Duong (22)Phat tu Nguyen Huong Duong (23)Phat tu Nguyen Huong Duong (3)Phat tu Nguyen Huong Duong (4)Phat tu Nguyen Huong Duong (5)Phat tu Nguyen Huong Duong (6)Phat tu Nguyen Huong Duong (7)Phat tu Nguyen Huong Duong (8)Phat tu Nguyen Huong Duong (9)

Chị Nguyễn Hướng Dương đã về với mặt trời

26/04/2018 11:22 GMT+7

TTO - Chị Nguyễn Hướng Dương - Giám đốc Thư viện sách nói dành cho người mù, đột ngột qua đời lúc 18h ngày 25-4-2018, hưởng dương 47 tuổi.

  • Chị Nguyễn Hướng Dương đã về với mặt trời - Ảnh 1.

Chị Nguyễn Hướng Dương - Ảnh: T.T.D.

Không ai trong số những người nghe tin đó là sự thật. Vì Hướng Dương luôn cười sảng khoái, kể cả trong phòng thu.

Cuốn sách chị đang đọc vẫn còn dang dở; Thư viện sách nói của chị mới khánh thành trụ sở chưa đầy năm. Vì các kế hoạch kỷ niệm 20 năm thành lập thư viện đang đi vào bước khởi động.

Nhưng sự thật lại vẫn cứ nghiệt ngã như thế. Hướng Dương đã về với mặt trời. 

Nhắc đến Hướng Dương không thể không nhắc đến quá trình "đứng dậy và bước đi" của chị, dòng âm thanh biến thành ánh sáng của chị, 20 năm xây dựng Thư viện sách nói dành cho người mù bằng mồ hôi - nước mắt - máu thịt của chị, các học bổng Hướng Dương, học bổng Ánh Sen mà chị sáng lập...

Ngày cuối cùng của chị, chị vẫn sẽ ở lại với Thư viện sách nói máu thịt của mình.

Chị Nguyễn Hướng Dương đã về với mặt trời - Ảnh 2.

Chị Nguyễn Hướng Dương hát cùng các bạn trẻ khiếm thị tại một sự kiện - Ảnh: T.T.D.

Chị Nguyễn Hướng Dương sinh năm 1971. Năm 25 tuổi, khi đang là một hướng dẫn viên du lịch, một tai nạn giao thông đã cướp mất của chị đôi chân. 

Vượt qua cái chết, vượt qua mặc cảm khuyết tật, Hướng Dương đã lại đứng dậy trên đôi chân giả và bước đi đến với các em học sinh mù.

Sau đó chị đến với người mù và sáng lập Thư viện sách nói đầu tiên ở Việt Nam. Tâm nguyện của chị là dành toàn bộ cuộc đời của mình phục vụ người mù.

Thư viện sách nói cũng là chương trình Vì ngày mai phát triển thứ 101 của báo Tuổi Trẻ.

Giám đốc thư viện sách nói Hướng Dương qua đời

Chị Nguyễn Hướng Dương (47 tuổi) đột ngột mất vào chiều 25/4 tại TP HCM.

Lễ viếng chị Nguyễn Hướng Dương sẽ diễn ra vào ngày 27/4 tại trụ sở Thư viện sách nói dành cho người mù (quận 1, TP HCM). Lễ truy điệu và động quan diễn ra vào 7h ngày 28/4. Lễ hỏa táng tại Trung tâm hỏa táng Đa Phước, Bình Chánh. Gia đình bày tỏ nguyện vọng người viếng không phúng điếu.

Chị Nguyễn Hướng Dương bên em nhỏ khuyết tật.

Chị Nguyễn Hướng Dương bên một em nhỏ khuyết tật.

Ông Nguyễn Văn Phước - Giám đốc công ty sách First News - chia sẻ chị Hướng Dương là tấm gương sáng về nghị lực sống mạnh mẽ. Dù tật nguyền, chịu đụng nhiều đau đớn về thể chất và có lúc bị trầm cảm, chị đã vực dậy bản thân, luôn giữ tinh thần lạc quan, không nghĩ đến mình mà tích cực tham gia các hoạt động thiện nguyện vì lợi ích người khiếm thị. 

* Chị Hướng Dương đọc sách "Hành trình về phương Đông"

Nguyễn Hướng Dương sinh năm 1971 tại TP HCM, là con một trong gia đình. Chị từng làm hướng dẫn viên du lịch. Năm 25 tuổi, chị bị mất đôi chân vì tai nạn giao thông. Từ đó, chị quyết định dành tâm sức bù đắp cho người khuyết tật. Năm 2009, chị ra mắt thư viện sách nói trực tuyến vì người khiếm thị - thư viện hiếm hoi ở Việt Nam được thiết kế riêng cho nhóm bạn đọc này.

Chị Hướng Dương (trái)

Chị Hướng Dương (trái) tại buổi giao lưu với nhà văn Nga Mikhail Samarsky (phải) năm 2014. Thư viện của chị hợp tác với quỹ Những Trái Tim Đang Sống của Nga do Samarsky đại diện.

Thời kỳ đầu thành lập thư viện, chị đối mặt nhiều khó khăn như mặt bằng để quản lý thư viện. Nơi làm việc của nhóm quá chật, không đủ chỗ lưu trữ sách và bảo quản băng đĩa đúng quy chuẩn, do đó khá nhiều băng, đĩa CD hư hỏng theo thời gian. Năm 2017, Thư viện sách nói có trụ sở mới khang trang hơn - tại 18B Đinh Tiên Hoàng. 

20 năm qua, chị Hướng Dương vừa đảm nhiệm việc thu âm đưa sách tới người khiếm thị vừa vận động kinh phí phát triển thư viện. Chị còn sáng lập học bổng Hướng Dương, học bổng Ánh Sen... cho nhiều hoàn cảnh thiếu may mắn. 

Như Anh

vnexpress.net

 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/11/201814:03(Xem: 140)
Hôm ấy, trời trong xanh sáng mượt, muôn hoa đang khoe sắc, ong bướm dập dìu bay lượn dưới ánh nắng hồng dịu đẹp. Hạt Bụi vừa trở mình mở mắt ra và cảm thấy quá đỗi ngỡ ngàng, tò mò với vạn vật xung quanh. Mọi thứ đều trở nên lung linh sinh động, lạ lẫm trước mặt mặc dù Hạt Bụi vẫn ở đây từ bao kiếp trước đến giờ. Có lẽ, sau khi tu luyện chứng quả thành hình người, cơ thể thay đổi, có đủ lục căn nên việc bắt đầu tiếp xúc sáu trần khiến Hạt Bụi trở nên tò mò hơn. Cảm giác có thể dung tayđể sờ chạm vào vật thể thật tuyệt vời Sư Phụ hỉ, con thích lắm cơ. Sư Phụ chỉ ngồi lặng yên quan sát rồi mỉm cười nhẹ và nói. Hạt Bui à. nay con đã có đủ hình hài của con người rồi thì cũng nên đổi lại tên cho hợp với con người nhé. Hạt Bụi nhanh nhảu đáp: Tên là gì hở Sư Phụ? Con là Hạt Bụi mà. Vậy Hạt Bụi có phải là tên của con không?
13/11/201813:57(Xem: 126)
Như thường lệ, sau giờ điểm tâm sáng, tiểu Ngọc đều ra khoảng sân rộng trước đài Quan Âm đọc truyện tranh Phật Giáo.Ngọc chọn một chỗ lý tưởng cho mình rồi nhẹ nhàng ngồi xuống với tư thế hoa sen, hít vào thật sâu và thở ra thật chậm rãi,3 lần trước khi bắt đầu đọc sách.Làm như vậygiúp lưu thông khí huyếtdẫn lên não bộ để tiếp nhận thông tin tốt nhất.Đây là công việc hàng ngày củaNgọc vì là chú tiểu nhỏ nhất chùa nên không phải chấp tác. Trời trong xanh, gió xuân hiu hiu thổi, tiểu Ngọc bắt đầu lật từng trang sách dưới gốc cây hoa Anh Đào. Đang chăm chú đọc từng dòng kinh, kệ thì một cơn gió nhẹ lướt qua thổi rơi cánh hoa trên cành,
09/11/201820:34(Xem: 101)
Như một cơn lốc bất thường giữa thời tiết êm ả, người phụ nữ ấy sộc vào cái giang sơn tiêu điều của tôi vào một buổi tối oi bức. Chị ta mang theo cả một trời hương hoa sực nức, loại mùi thơm trưởng giả chưa từng xuất hiện trong căn nhà đơn sơ mà mẹ và chị em chúng tôi đang trú ẩn với tinh thần sống thiểu dục tri túc. Vì vậy, cảm giác đầu tiên của tôi là sự khó chịu. Y như mình đang thả hồn thưởng thức những cái giai điệu réo rắt ngọt ngào của đàn tranh, sáo trúc, mà lại có người khác bật máy móc hiện đại cho ầm vang lên những âm thanh cuồng nộ của loại nhạc tân thời rock, rap bên tai.
06/11/201816:14(Xem: 213)
Những năm cuối của thế kỷ 20, “Bến Xe Ngựa” ngay trước nhà tôi đã di dời vào “Bến Xe Lam” gần chợ từ lâu, trả lại một con đường bị chiếm dụng sau nhiều năm tháng đầy kỷ niệm tuổi ấu thơ của tôi, và lũ con nít xóm Chùa.
05/11/201816:27(Xem: 225)
Tôi và chị chưa hề một lần gây thù chuốc oán với nhau. Vậy mà không hiểu sao ngay từ ngày chạm mặt đầu tiên ở trụ sở Hội Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh, bỗng dưng tôi thấy ghét chị thậm tệ. Và nhìn ánh mắt, vầng trán nhăn nhíu, điệu bộ của chị khi đứng gần tôi vào lúc cuộc họp chuẩn bị khai mạc, tôi cảm nhận, thấy biết được chắc chắn rằng chị cũng chẳng ưa gì tôi, có thể là ghét cay ghét đắng tôi, còn hơn cái mức mà tôi ghét chị.
04/11/201813:03(Xem: 285)
Có bao giờ bạn nghĩ đời sống vợ chồng cũng là một nghề không? Chắc chắn mọi người đều nghĩ vợ chồng là chuyện tình cảm yêu đương, cớ sao lại gọi là một nghề?... Vào ngày 7 tháng 1 năm 2008, có một người Mỹ gốc Việt, 38 tuổi đã ném bốn đứa con nhỏ từ bốn tháng đến ba tuổi trên một chiếc cầu tại tiểu bang Alabama, Hoa Kỳ. Theo tin tức thì hai vợ chồng anh thường cãi nhau suốt ngày, hầu như không ngày nào mà hàng xóm không nghe vợ chồng anh to tiếng mắng chửi nhau. Ngoài việc xung đột, bất đồng ý kiến với vợ, anh còn uống rượu và xài thuốc kích thích, nên không kiềm chế nổi cơn sân. Vào ngày nói trên, sau khi cãi nhau với vợ, anh xách bốn đứa con lên xe và đem ra cầu liệng xuống sông, sau đó cảnh sát đã tìm ðược xác của bốn đứa trẻ này. Khi ra tòa anh ðã thú tội và nhận án tử hình.
03/11/201807:43(Xem: 240)
Mười câu chuyện sức mạnh của chân thật và nguyện cầu chân lý Trích từ Tiểu Bộ Kinh Nikàya thay-tro Tâm Tịnh cẩn tập Chuyện tiền thân số 422 của Tiểu Bộ Kinh kể rằng trong thời tối sơ, con người sống thọ đến một A tăng kỳ. Tương truyền đó là thời mọi người trên thế gian đều nói thật, người ta không biết từ "nói dối" nghĩa là gì cả. Một hôm, Vua ban chiếu chỉ cho các thần dân tập trung trước sân chầu để nghe Vua nói dối. Mọi người đều ngơ ngác và hỏi, “Nói dối là gì? Nói dối là vật gì? Có màu gì? Màu xanh, hay màu đỏ”. Thời đó, con người có sắc thân rất tuyệt mỹ, toát ra mùi thơm của hoa chiên đàn, miệng có mùi thơm của hoa sen, là nhờ quả hành nghiệp chân thật, nói lời chân thật trong tiền kiếp.
02/11/201820:17(Xem: 236)
Cả đám bảy, tám đứa tuổi choai choai đang quây quần nhậu nhẹt hò hét, làm huyên náo cả cái thôn vắng vẻ nằm ven biển. Những nhà ở gần đó không ai nghỉ ngơi, chợp mắt ngủ trưa được sau một buổi quần quật với công việc làm. Không ai dám hé môi động răng lên tiếng trước cái đám “quỷ sống” nổi tiếng là “quậy tới bến” này, dù là lên tiếng van lơn năn nỉ chứ không phải răn đe khuyên bảo…
01/11/201820:14(Xem: 252)
Thạch đến chơi nhà tôi thường xuyên vào mỗi buổi chiều. Nói là chơi, thật thì lúc nào Thạch cũng đem bài vở đến cùng học và trao đổi ý kiến, chỉ khi xong xuôi bài vở mới ngồi tán gẫu với nhau. Mẹ tôi rất thương Thạch, bà yên tâm khi tôi kết bạn với một người hiếu học, hiền lành, lễ phép. Mẹ tôi cũng đã từng nghe mấy đứa bạn khác của tôi nói bóng nói gió có ý cặp đôi Thạch với tôi, nhưng bà bỏ ngoài tai, vì bà tin Thạch, cũng như tin con gái út của bà. Chỉ có một lần, không có Thạch, bà nhắc nhở tôi: “Con cứ theo thằng Thạch mà học như nó, đừng có ham chơi và giữ gìn đức hạnh thì có ngày con sẽ gặt hái những gì tốt đẹp nhất mà mình mong muốn!”
01/11/201813:24(Xem: 318)
Nước Nga Bây Giờ Thích Như Điển Sau 25 năm, tôi đến lại nước Nga để thăm viếng lần nầy là lần thứ 6. Lần đầu vào năm 1994, nghĩa là mới chỉ sau 3 năm khi Liên bang các nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô viết bị sụp đổ; Liên bang Nga - một hình thức nhà nước mới được ra đời, nơi mà đảng Cộng sản không đóng vai trò độc tôn trong xã hội nữa. Những tưởng rằng, thành trì của phe xã hội chủ nghĩa ấy vẫn vững như bàn thạch, nhưng ngờ đâu, sau hơn 73 năm (1917-1991) tồn tại đã sụp đổ hoàn toàn bởi cuộc cách mạng dân chủ Nga do Yelsin, Tổng thống Nga chủ trương.