Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Hoàng Tử Năm Vũ Khí và Quỹ Lông Dính

09/05/201817:12(Xem: 772)
Hoàng Tử Năm Vũ Khí và Quỹ Lông Dính


hoang tu nam vu khi


HOÀNG TỬ NĂM VŨ KHÍ

VÀ QUỶ LÔNG DÍNH

 

Ở Ba La Nại thuở xưa

Vua và hoàng hậu rất ư vui mừng

Vừa sinh hoàng tử đầu lòng

Đã bao ngày tháng cầu mong chuyện này.

Thế rồi sau một ít ngày

Vua mời thầy tướng đến ngay cung vàng

Năm trăm vị đều giỏi giang

Cùng nhau xem tướng cho hoàng tử con

Xem tương lai khi lớn khôn

Có thường tốt đẹp, có luôn an bình.

Nhà vua đặt tên con mình

Dựa lời thầy tướng tài danh chuyến này,

Vua không quên tặng quà ngay

Lắm tiền, nhiều bạc các thầy đều vui.

Các thầy đều phán đẹp lời

Rất là khôn khéo, êm tai vô cùng,

Nhưng rồi tất cả tập trung

Đoán rằng hoàng tử danh lừng tương lai

Sau này đặc biệt có tài

Dùng năm vũ khí ít ai sánh bằng,

Nối ngôi vua, ngự ngai vàng

Chăm lo dân chúng, mở mang nước nhà.

Vua nghe, suy nghĩ, đặt ra

“Ông Hoàng Năm Vũ Khí” là tên con.

Khi chàng mười sáu tuổi tròn

Vua cha quyết định gửi luôn theo thầy

Vào trường học ở xa đây

Vị thầy tiếng nổi, tài hay hàng đầu

Vua khuyên nhủ: “Hãy đi mau

Tới thầy xin học trước sau mọi điều

Nghe lời ta hỡi con yêu

Học bao nghề tốt, học nhiều chuyện hay

Để rồi giúp nước sau này

Tiền đây con hãy biếu thầy tạ ơn!”

Vua đưa hoàng tử tiền luôn

Tiền vàng đủ một ngàn đồng mang theo.

Giã từ cung điện dấu yêu

Chàng hoàng tử trẻ lòng nhiều tự tin

Lên đường tìm đến thầy hiền

Quyết tâm học hỏi cho nên thân mình.

Một vài năm thoáng trôi nhanh

Giờ đây chàng đã nổi danh nhất rồi

Giỏi giang, xuất sắc, tuyệt vời

Đứng đầu mọi thứ học nơi trường thầy,

Thầy mừng ban thưởng cho ngay

Đủ năm vũ khí trong ngày học xong

Biết vua, hoàng hậu chờ mong

Khuyên chàng trở lại hoàng cung tức thì.

*

Tuân lời hoàng tử bèn đi

Đường về ngang cánh rừng kia hiểm nghèo

Khách qua đây chết rất nhiều

Có con quỷ dữ rượt theo hại người

Dạ xoa ẩn náu lâu đời

Dân làng cảnh cáo thốt lời khuyên can:

“Này anh bạn trẻ to gan

Băng rừng nguy hiểm vô vàn chớ nên

Dạ xoa sẽ giết anh liền

Quỷ tên Lông Dính thường quen hại mình!”

Trẻ trung, anh dũng, nhiệt tình

Tự tin tài nghệ tập tành bấy lâu

Nên chàng nào có sợ đâu

Đi vào rừng thẳm đối đầu quỷ ngay.

Quỷ cao như một thân cây

Đầu to tựa mái nhà, đầy lông đen

Mắt to như đĩa, quắc lên

Răng nanh nhọn hoắt hai bên mép vàng

Bụng to chấm trắng giăng hàng

Tay chân xanh lét nom càng hãi kinh,

Lông dày mọc khắp thân mình

Quỷ lên tiếng hỏi: “Hỡi thanh niên này

Đi đâu dám bước qua đây

Rừng ta ngự trị bao ngày tháng qua

Thịt thơm, nạp mạng cho ta!”

Nghe xong hoàng tử tỏ ra coi thường

Học nghề xong vừa ra trường

Thêm năm vũ khí còn mang bên mình

Chàng lên tiếng: “Quỷ hôi tanh

Ta nhân qua chốn rừng xanh chuyến này

Loại mi ra khỏi đây ngay

Giúp cho dân chúng từ nay khỏi phiền!”

*

Dùng hai vũ khí đầu tiên

Giương cung chàng lắp mũi tên độc vào

Bắn tên ra, quỷ chẳng sao

Bắn năm chục mũi quỷ nào hề chi

Tên đều dính bộ lông kia

Quỷ xoay mình lắc, tên thì rơi ra.

Chàng dùng vũ khí thứ ba

Gươm dài một mũi phóng qua kẻ thù

Gươm liền dính đám lông xù.

Chàng dùng vũ khí thứ tư nhọn đầu

Phóng lao vào quỷ, ngờ đâu

Lao liền bị dính ngay vào lông quăn.

Chàng dùng vũ khí thứ năm

Quả chùy sắt nặng đem quăng đập người

Trúng ai chắc sẽ chết tươi

Nào ngờ chùy cũng dính nơi lông dày.

Quỷ tên Lông Dính đúng thay!

Cả năm vũ khí lông này dính luôn.

Quỷ gầm thét tiếng kinh hồn,

Nhưng chàng bình tĩnh, ôn tồn nói ra:

“Cả năm vũ khí của ta

Đều đem xử dụng vậy mà ích đâu,

Ta còn vũ khí hàng đầu

Đó là sức mạnh từ lâu tiềm tàng

Ẩn trong tuổi trẻ vạn năng

Ta đem nghiền nát mi bằng thân trai!”

Hai tay chàng vội vươn dài

Đấm vào người quỷ. Tay thời dính luôn.

Hai chân chàng đá dập dồn

Hai chân cũng dính vào lông bên ngoài.

Chàng dùng đầu với hai vai

Húc vào người quỷ. Nào ai có ngờ

Đầu chàng bị dính cứng đơ

Vào lông của quỷ dày như cỏ vườn

Thân dù kẹt, trí chẳng sờn.

Quỷ nhìn chàng nghĩ: “Ai hơn kẻ này

Lạ lùng thay, hiếm hoi thay

Nhiều người đã chết trong tay của mình

Riêng chàng can đảm thật tình

Không hề sợ hãi hoảng kinh chút nào”.

“Ngươi không sợ chết hay sao?”

Quỷ lên tiếng hỏi xiết bao ngỡ ngàng

Chưa hề dám đụng đến chàng,

Thản nhiên chàng đáp: “Phải chăng con người

Sinh ra chỉ sống một thời

Và rồi lại sẽ qua đời còn chi

 

Có sinh có tử lạ gì

Nên ta thấy cái chết kia bình thường!”

Chàng thầm nghĩ: “Chưa cùng đường

Dù năm vũ khí đều không ích gì

Sức trai cũng chẳng lợi chi

Bây giờ ta phải quay về nội tâm

Nhờ vào vũ khí tinh thần

Mới mong hữu hiệu trăm phần mà thôi”

Chàng nhìn quỷ, miệng thốt lời:

“Ta còn tàng chứa trong nơi bụng này

Một môn vũ khí lạ thay

Rất là bí mật lại hay vô cùng

Đó là vũ khí kim cương

Mi mà nuốt phải sẽ vương muộn sầu

Nó không tiêu hóa được đâu

Ruột mi sẽ đứt ra mau tức thì,

Nếu mi nuốt sống ta đi

Thời mi cũng chết, thoát chi tử thần

Cả hai đều chết một lần

Tại sao ta lại phải cần sợ mi?”

Theo như truyền thuyết xưa kia

Chàng hoàng tử muốn nói về trí khôn

Đó là trí tuệ tuyệt luân

Coi như vũ khí trong thân con người.

Quỷ kia nghe chẳng sót lời

Khen thầm: “Can đảm tuyệt vời kể chi

Chàng này không sợ hãi gì

Chắc chàng nói thật! Thôi thì thả ra!”

Quỷ kia sợ chết, buông tha

Nói cùng hoàng tử: “Bạn là vĩ nhân

Ta tôn trọng bạn vô ngần

Bạn về soi sáng cõi trần khắp nơi!”

Chàng hoàng tử khẽ mỉm cười

Được thêm bài học tuyệt vời hôm nay:

“Bao nhiêu vũ khí đời này

Không bằng vũ khí ở ngay trong mình

Đó là trí tuệ tinh anh”

Tạ ơn, hoàng tử chân thành thốt ra:

“Này Lông Dính, bạn của ta

Bạn trong tiền kiếp xấu xa vô cùng

Nên sinh thành quỷ dữ hung

Nếu mà bạn chẳng chịu dừng lại ngay

Giết người mãi tại rừng này

Chao ơi bạn sẽ đọa đày khổ đau

Cả kiếp này, lẫn kiếp sau

Tái sinh hỏa ngục vạc dầu bỏng sôi

Hay thành súc vật nữa thôi

Hoặc thành ma đói nổi trôi dưới trời,

Nếu mà may mắn thành người

Sống lâu chẳng được, cuộc đời trầm luân!

Hãy rời mây phủ tối tăm

Ra vùng ánh sáng trăng rằm thênh thang.

Tuân ngũ giới! Theo đạo vàng!

Giúp cho bá tánh, vẻ vang bội phần,

Trở thành ra một vị thần

Tốt lành, nhân hậu xa gần mến thương!”

Khi hoàng tử rời khu rừng

Báo cho dân chúng tin mừng! Vui thay!

Dân làng quanh đó từ đây

Hiến thần thực phẩm. Rừng đầy bình an.

Chàng bèn từ biệt dân làng

Về Ba La Nại, cung vàng chờ mong.

Vua cha tới lúc mệnh chung

Truyền cho hoàng tử của ông ngai vàng.

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN

Hoàng Tử Năm Vũ Khí là tiền thân Đức Phật

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa theo bản văn xuôi

PRINCE FIVE-WEAPONS AND STICKY-HAIR

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

________________________________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/201907:47(Xem: 309)
"Sinh Tử Sự Đại Vô Thường Tấn Tốc" Năm cùng tháng tận Tống cựu nghinh tân Nói chuyện chữ Sinh Đón chuyện mới tinh Cho mình phơi phới! Vậy là bước qua năm mới, ngay trong "tháng Giêng là tháng ăn chơi", tôi sẽ được... lên chức. Nam mô Phật! Lên chức.
28/01/201907:52(Xem: 265)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng, Ngài gìn giữ để không vương Không hề mắc chuyện tầm thường thế nhân.
19/01/201918:50(Xem: 275)
Ông ngoại nuôi tôi từ nhỏ, từ khi tôi mới bỏ bú mẹ, đến năm lên lớp 12 thì ông không còn sức lực để làm những công việc đồng áng nặng nhọc đòi hỏi phải có lòng nhẫn nại, tính cần cù và sức dẻo dai. Ông ngoại đã vắt kiệt sức mình ra suốt hai mươi năm hơn, để rồi bị quật ngã một đòn trí mạng phải nằm dính chặt trên chiếc giường ọp ẹp.
06/01/201921:11(Xem: 300)
Mỗi năm vào khoảng cuối tháng 10 âm lịch, con thường hay buồn. Vì sao mạ có biết không? Đặc biệt là năm nay con buồn hơn mọi năm khác vì con về nước mà không về làng Đơn Duệ tận ngoài miền Trung khô cằn của mình để được đến thắp nén hương trên mộ mạ.
03/01/201915:53(Xem: 389)
Tosui là một thiền sư nổi danh vào thời của ông. Ông đã sống trong nhiều thiền viện và giảng dạy tại các tỉnh khác nhau. Ngôi thiền viện sau cùng ông ghé thăm tụ họp quá nhiều môn sinh cho nên ông nói với họ rằng ông sẽ hoàn toàn từ bỏ hẳn công tác giảng thuyết . Ông khuyên họ nên phân tán ra và đi tới bất cứ nơi nào mà họ mong muốn. Sau đó không một ai còn thấy được chút dấu tích nào của ông nữa.
27/12/201805:36(Xem: 505)
Dường như, không ai nghĩ, ngọn lửa mùa thu 1989, được đốt lên từ sinh viên, từ nhà thờ (Nikolaikirche) Leipzig đã thiêu cháy bức tường Berlin nhanh đến như vậy. Tuy vui mừng, nhưng cái bất ngờ ấy, cũng mang đến sự hoang mang không ít cho người Việt chúng tôi đang sống, và làm việc ở miền Đông nước Đức. Bởi, hầu hết các nhà máy, công xưởng phải đóng cửa. Không riêng chúng tôi, mà kể cả những nghiên cứu sinh, sinh viên đại học cũng chạy loạn xí ngầu. Có lẽ, chỉ có ai đã từng sống qua cái thời khắc đó,
27/12/201805:21(Xem: 756)
"Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng. Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không", hai câu thơ của vị thiền sư nào đó đã ngấm sâu vào huyết mạch của tôi, một người con gái tươi đẹp của tuổi mười chín, vừa biết tin mình vướng phải một khối u ác tính trong đầu. Trời đất như quay cuồng phải không các bạn?
22/12/201806:57(Xem: 451)
Tôi đưa mắt nhìn quanh hết ngoài sân rồi lại trong nhà, có ý tìm người trong nhóm tỵ nạn đang đứng, nằm, ngồi la liệt vẫn không thấy vợ chồng anh chị Phi đâu cả. Tôi cẩn thận đi một vòng nữa, len lỏi vào những dãy giường tầng kê san sát nhau. Lỗ tai tôi như muốn ù đi bởi tiếng ồn ào như đàn ong vỡ tổ của mọi tiếng động hỗn hợp từ sinh hoạt của hàng trăm người tỵ nạn phát ra.
08/12/201822:37(Xem: 345)
Hễ gặp mặt lớp trưởng bất kỳ đâu, dù đang ở trong sân trường hay ngoài đường phố quán xá, băng “Ngũ Quỷ” bọn tôi đều đồng thanh tương ứng mở năm cái loa được mở hết công suất ghẹo: “Thịnh Mái ơi… Chị đi đâu đó?”
05/12/201820:07(Xem: 436)
Thằng Bửu nấp sau cây phượng vĩ có thân lớn một người ôm không xuể cách cổng trường chừng năm mươi thước. Trong bàn tay đang nắm chặt run rẩy vì giận tức của nó là một hòn đá xanh cứng gồ ghề những góc cạnh. Nó đang chờ, đúng ra thì nó đang rình, rình một người đã hơn nửa giờ qua... Thầy Tiên đang thong thả đạp xe từ hướng trường từ từ chạy đến. Thầy đang nghĩ ngợi nhiều về một đứa học trò ngỗ nghịch và lười biếng nhất của lớp mà thầy làm chủ nhiệm…