Nhành lá bồ đề

10/04/201311:49(Xem: 6322)
Nhành lá bồ đề

labode_1

NHÀNH LÁ BỒ ĐỀ

Lam Khê

---o0o---

Tôi vẫn thường gặp bác mỗi khi có dịp tham dự các lễ hội văn hoá ở tỉnh nhà. Với chức danh trưởng ban văn hoá Phật Giáo Tỉnh Hội, kiêm biên tập tờ nội san Hoằng Pháp, bác luôn có mặt những nơi cần đến để thu thập thông tin viết bài, mà cũng là để tỏ rõ niềm kính tin tôn trọng đối với đạo pháp mà bác hằng tâm nguyện gắn bó như một công việc phật sự cao cả của đời người.

Tôi thực sự là chỗ quen biết thân tình với bác chỉ mới hơn một năm nay thôi. Dạo ấy tôi hay đến nhà in liên hệ in bài vở cho cơ quan nên gặp bác. Dù là đồng hương, mỗi khi về Quê tôi cũng hay lên chùa Tỉnh Hội, biết bác là người tâm huyết với Đạo pháp, nhưng vẫn chưa bao giờ dám đến gần trò chuyện. Lần ấy gặp bác đang khệ nệ ôm mấy chồng tập san vừa in xong ra xe- Bài duyệt xong thì đem vào Thành Phố in- Vô tình, tôi buột miệng nói:

_ Ồ, bìa sách in hình hoa sen đẹp quá, nội dung chắc là hay lắm hả Bác?

Bác gương mắt lên nhìn Tôi qua cặp kính lão đã cũ kỹ :_ Cháu đã đọc loại sách này chưa? Đây là nội san Phật Pháp…Nếu cháu thích bác sẽ biếu….

Tôi nói ngay:_ Vâng cháu rất thích thưa bác. Hồi cháu về quê có lên chùa Tỉnh Hội được Thầy trụ trì cho một quyển, cháu đọc thấy nhiều bài hay mà thâm thuý lắm.

_ À! cháu với bác là người cùng quê hương xứ sở đây mà. Cháu tên gì? Đang làm việc ở thành phố à?

Tôi vui vẻ giới thiệu :_ Dạ cháu tên là Khánh Hương…gia đình vào đây đã lâu, nhưng cháu vẫn thường theo ba mẹ về thăm quê.

-Vậy lần sau về nhớ ghé nhà bác chơi nhé, dẫu gì cũng là đồng hương. Mà này, Cháu có đi gia đình Phật Tử không ?

- Dạ…thỉnh thoảng cháu cũng có đi chùa…

- Thế cháu có thích viết lách không? Tham gia viết bài cho tập san Phật Pháp này đi, cũng là dịp để tìm hiểu về đạo pháp, giúp ích cho bản thân và sự nghịêp…Hơn nữa là tỏ chút tình quê của người xa xứ cháu à.

Tôi cầm tập sách ngắm nghía rồi khẻ trả lời : - Cháu cũng muốn tập viết, nhưng sợ không đạt, với lại về Phật pháp cháu chỉ mới như người cưỡi ngựa xem hoa, e rằng…

Bác lục trong chiếc cặp lấy ra quyển sách đưa cho Tôi:

_ Cháu nên xem quyển sách này, nó sẽ giúp cháu biết qua về Phật Pháp căn bản. Muốn viết bài trước tiên cần có văn và ý, sau đó đem niềm ưa thích và tư duy của mình ra mà chắt lọc những giá trị trong cuộc sống đời thường, những cảm nghĩ manh nha về đạo pháp. Từ đó sẽ đúc kết nên những trang viết sống động và có ý nghĩa. Nói chung, nếu có khả năng về viết lách, bước đầu cháu chỉ thể hiện những bài cảm tưởng ngắn, từ từ rồi sẽ diễn đạt có chiều sâu hơn…

Thế là từ đó Tôi trở thành cây bút thường xuyên của tờ báo nhà-Nói cho oai vậy mà- Mới đầu tôi chỉ viết gói gọn vài cảm nhận về Phật Pháp đối với đời sống nhân sinh xã hội, với bản thân con người, và bài tôi viết đều được đăng trên nội san mỗi kỳ- Không phải bác vị tình đồng hương đồng đạo mà do tôi vốn có năng khiếu viết văn đôi chút ấy thôi- Tờ báo do bác chủ biên quy tụ tất cả mọi cây bút khắp cả ba miền, nhiều người đã cộng tác lâu dài và cả những người mới tập sự viết như tôi. Bác đánh giá bài tôi cũng khả quan lắm. Mỗi lần gặp bác, câu mào đầu của Tôi vẫn là:

_ Bài kỳ này của cháu có được không bác?

Rồi được nghe bác nói:

_ Ồ! Bài khá lắm, nhưng cần thể hiện nội tâm sâu sắc hơn, cụ thể hơn. Cần phải v..v và vv…Tôi chỉ cười cười. Bác lại kể cho tôi nghe những công việc mà bác đang làm, nói nôm na là phật sự. Một công việc thầm lặng không doanh thu không tư lợi, cũng không mong có chút tiếng tăm gì với đời. Điều mà bác tâm nguyện là làm sao gióng lên hồi chuông Phật pháp từ quê nhà đến cùng các miền các giới. Bác mong những người xa xứ trẻ tuổi như Tôi, cùng góp chung tiếng nói qua niềm tin chơn lý đạo mầu và lấy đó xây đắp cho mình một cuộc sống an vui tốt đẹp.

Bác thường trầm ngâm nói:_ Dù mang hình thức gì thì bác cũng chỉ mong chúng ta là những chiếc lá bồ đề luôn được tưới mát trong nguồn mưa pháp diệu mầu. Bên khu vườn chánh đạo, chúng ta chỉ là một bông hoa một chiếc lá thật nhỏ nhoi bình dị giữa thế giới rộng lớn bao la này, nhưng nếu mỗi người đồng tâm hiệp chí hướng cầu chơn lý, thì vườn hoa tâm sẽ rộng mở, để từ đó cùng chung sống xan xẻ yêu thương và tin tưởng lẫn nhau, thì lo gì xã hội ngày không phát triển, mọi ranh giới hận thù cố chấp rồi cũng sẽ xoá dần trong cuộc sống.

Người ta bảo đi trong sương sớm lâu dần cũng thấm lạnh, lời đó quả là hiện thực đối với Tôi. Từ những bài viết, từ những lời dạy bảo trực tiếp hay gián tiếp của bác, cùng sự tìm tòi nghiên cứu kinh điển để bổ túc thêm kiến thức cho bài viết, dần dần tôi thấm mùi đạo lúc nào không hay. Thấm từ trong tư tưởng lẫn cách sống hằng ngày. Ngoài công việc, lúc rảnh rỗi tôi thích đọc kinh sách, đi nghe pháp và đi chùa lễ Phật thường xuyên hơn. Tôi những muốn làm được nhành lá Bồ Đề như bác. Từng giọt…từng giọt sương mong manh trong buổi sớm mai chưa ửng nắng hồng, rồi đây ắt sẽ được tượng hình trở thành một dòng suối thiên lương, tuôn chảy qua mọi miền tâm thức khô khan.

Trận mưa đầu mùa đã đổ xuống mấy ngày qua mà không gian vẫn chưa dịu bớt cơn ngột ngạt nóng bức. Lúc này Tôi đang ao ước được đến một nơi nào đó để tận hưởng làn gió mát trong lành thường hào phóng thổi qua những vùng trời thanh vắng. Nghĩ vậy thôi, chứ Tôi biết mình khó mà bức ra khỏi cái thành phố luôn nhộn nhịp và sôi động này được. Một buổi tối, khi cố nặn óc tìm chủ đề cho tập san sắp tới trong căn phòng nhỏ trên gác với tiếng quạt máy kêu vù vù, tiếng động cơ bên ngoài cứ vang lên chát chúa, làm cho tôi không thể nào tập trung được, thì có tiếng chuông điện thoại reo. Tiếng nói quen thuộc từ đầu dây bên kia vang lên:

_ Cháu Khánh Hương phải không? Bác đây. Mấy bữa trước Bác gọi cho cháu mãi màsao không đựơc?

-Dạ tại điện thoại nhà cháu bị hư mới sửa lại Bác à! Có chuyện gì không bác?

-À! Ban Tỉnh Hội Phật Giáo và tờ báo của Tỉnh mình có tổ chức trại sáng tác cho tất cả cộng tác viên. Cháu có thể tham dự được không? Bác có mời nhiều nhà văn nữa đấy. Chúng ta sẽ được đi thực tế khắp thành phố cao nguyên này, đến cả các buôn làng tận trong vùng xa…

Tôi reo lên:_ Ồ! Hay quá, cháu đang muốn đi nghĩ mát cho thư giản ít ngày. Tham gia trại sáng tác Phật Giáo mà lại đi thực tế nơi quê hương của mình thì còn gì bằng. Cháu rất thích vì đây là dịp vừa thưởng ngoạn vừa học hỏi về đạo pháp với quý thầy quý cô cùng các nhà văn có tên tuổi….

Tôi nói một hơi trong niềm phấn khích, giọng bác vẫn đều đều trong máy:_ Vậy cháu lo sắp xếp công việc để về quê tham gia nhé?

Như sực nhớ ra, Tôi vội nói:_ Nhưng bao giờ hả bác?

- Chừng hai tuần lễ nữa… thời giờ và địa điểm bác sẽ thông báo sao. Thôi nhé, chúc cháu vui khoẻ và viết tốt.

Khoảng trời đầy nắng hạvới tôi lúc này sao rực mầu tươi tắn quá, ước mơ vừa nhúm khởi đã thành hiện thực. Một hiện thực không quá xa vời, vậy mà bỗng chốc hiện lên làm tôi ngỡ mình vừa nắm bắt được điều kỳ diệu qua câu chuyện cổ tích nào đó. Đây là lần đầu tiên Tôi tham gia trại sáng tác, lại là trại sáng tác văn học Phật giáo, nên tầm ý nghĩa cũng thật lớn lao khác biệt. Sự viết lách của Tôi lâu nay chỉ là thú giải trí sau những giờ phút căng thẳng vì công việc, lắm khi tôi đã ví mình bằng câu nói: “ Con người ta dù chỉ làm được chút việc cỏn con có ý nghĩ, cũng thấy mình trở nên to tát vĩ đại lắm rồi”. To tát thì chưa hẳn, vì trên dòng sông Đạo Pháp, Tôi vẫn chỉ mới mấp mé ở bên bờ tỉnh thức, công trình sáng tác của mình có là bao mà dám sánh với những bậc dày công lập đức như bác. Thế mà bác cứ bảo là mình chưa làm được gì nhiều, lòng bác thì trải rộng mênh mông nên vẫn không bao giờ cảm thấy đủ trong vô tận những điều cần làm cho đạo pháp ở quê nhà.

Cây bồ đề nơi chính Quốc một thời từng chứng kiến sự tu tập và thành đạo của bậc đại giác, để từ đó trải qua bao thế kỷ thăng trầm hưng suy của thế sự, nhành lá bồ đề đã lan toả khắp mọi nơi, hoa bồ đề nở rộ theo từng dấu chân người hành hoá. Cho đến nay, trên dặm ngàn thiên lý, bao cành lá được chiết ra từ trong mạch nguồn thanh thoát đó, đã trở thành những cội bồ to lớn xum xuê, che mát cho muôn loài tìm về nương náu. Khi mang hạnh nguyện lợi tha, thì tâm hạnh Bồ Tát đâu cần câu chấp vào hình thức, nên luôn sẳn lòng vượt qua bao khó khăn trắc trở giữa đời thường, hoa giải thoát dù ngược gió vẫn đưa hương thì lo gì chút bụi trần mà không nguyện một đời xả thân hành đạo cả.

Tôi đặt bút viết lên đôi dòng cảm tác về chiếc lá bồ đề cũng là để tỏ niềm kính mộ đến những bậc tiên phong trên bước đường pháp hoá ở quê nhà. Cây bồ đề trên đất Phật đã thu hút bao dấu chân người tìm đến chiêm ngưỡng lễ bái, thì hoa lá bồ đề đã và đang không ngừng trổ sắc trên khắp mọi dòng sông bến tạm của kiếp người, để rồi cuối cùng điểm quy tụ vẫn là bờ giác ngạn an lành ngay trong ánh đạo mầu giải thoát.

---o0o---

Trình bày:Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/01/2018(Xem: 16963)
Hồi còn tại thế xưa kia Trên đường giáo hóa Phật đi qua làng Ngài đi cùng ông A Nan Khai tâm gieo ánh đạo vàng giúp dân. Đang đi ngài bỗng dừng chân Bước quanh lối khác có phần xa thêm Ông A Nan rất ngạc nhiên Vội lên tiếng hỏi. Phật liền giảng ra: "Này A Nan phía trước ta Có quân giặc cướp thật là hiểm nguy Sau ta ba kẻ đang đi Gặp quân giặc đó khó bề thoát qua!"
08/01/2018(Xem: 15080)
Ở bên Ấn Độ thuở xưa Nơi thành Xá Vệ, buổi trưa một ngày Gia đình kia thật duyên may Phật thương hóa độ, dừng ngay tại nhà, Tiếc thay chồng vợ tỏ ra Tham lam, độc ác, xấu xa, hung tàn. Hóa thành một vị đạo nhân Phật đi khất thực dừng chân trước thềm Ôm bình bát, đứng trang nghiêm, Anh chồng đi vắng, vợ liền nhảy ra Tay xua đuổi, miệng hét la
07/01/2018(Xem: 9784)
Sau mỗi lần có dịp viếng thăm các chứng tích như tượng đài, lăng mộ, viện bảo tàng, nhà lưu niệm, ..., của những nhân vật mà cuộc đời phần nào liên quan đến đời sống vật chất hay tinh thần, sự thịnh suy ,... của một nhóm người, một dân tộc, một vùng, một quốc gia,..., tôi ra về lòng những bâng khuâng với hai câu : Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ ? trong bài thơ Ông Đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên.
21/12/2017(Xem: 5946)
Anh sinh ra và lớn lên ở miền gió cát khô nóng Phan Rang. Là một Phật tử thuần thành, lại được phước báu khi có đến hai người con trai xuất gia, nên nhân duyên đưa đẩy đã trở thành đạo hữu của tôi qua nhiều lần hội ngộ lạ lùng ở các thiền viện thuộc dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử. Kết tình đạo hữu với nhau đã gần mười năm rồi, mỗi lần gặp mặt, tôi và anh đều tay bắt mặt mừng, trò chuyện thân mật, nhưng người huyên thiên lúc đàm đạo là anh, còn tôi thì cứ chỉ biết gật gù, mỉm cười, họa hoằn lắm mới buông một đôi câu phụ họa. Anh quý mến tôi ở điểm đó.
15/12/2017(Xem: 12609)
Hương Lúa Chùa Quê" Bản Tình Ca Quê Hương của nhị vị Hòa Thượng Thích Bảo Lạc và Thích Như Điển. Sau khi đọc tác phẩm “Hương Lúa Chùa Quê” chúng con không dám mong ước giới thiệu sự nghiệp văn học, văn hóa cả đạo lẫn đời của nhị vị Hòa Thượng. Vì công trình tạo dựng sự nghiệp của các bậc xuất sĩ không nằm trong “nguồn văn chương sáng tác”. Vì xuyên qua mấy chục năm hành đạo và giúp đời, nhị vị đã xây dựng nhiều cơ sở Phật giáo đồ sộ trên nhiều quốc độ khác nhau như: chùa Pháp Bảo tại nước Úc; chùa Viên Giác và Tu viện Viên Đức tại nước Đức. Nhị vị cũng đã mang ánh Đạo vàng đến khắp muôn nơi, soi sáng cho bước chân “người cùng tử” được trở về dưới mái nhà xưa, để thấy lại “bóng hình chân nguyên”; dẫn đường cho những người chưa thể “tự mình thắp đuốc lên mà đi” được tìm lại “bản lai diện mục”. Đó mới gọi là “sự nghiệp” của bậc xuât sĩ. Điều nầy đã có lịch sử ghi nhận từ mạch nguồn công đức biểu hiện và lưu truyền.
15/12/2017(Xem: 131379)
Trải hơn 25 thế kỷ, Chánh Pháp của Phật vẫn được tuyên dương và lưu truyền bởi hàng đệ tử xuất gia lẫn tại gia, đem lại giải thoát và giác ngộ cho những ai học hỏi và thực hành đúng đắn. Chánh Pháp ấy là thuốc hay, nhưng bệnh mà không uống thì chẳng phải là lỗi của thuốc. Trong kinh Di Giáo, đức Phật cũng ân cần huấn thị lần chót bằng những lời cảm động như sau: “Thể hiện lòng đại bi, Như Lai đã nói Chánh Pháp ích lợi một cách cứu cánh. Các thầy chỉ còn nỗ lực mà thực hành… Hãy tự cố gắng một cách thường trực, tinh tiến mà tu tập, đừng để đời mình trôi qua một cách vô ích, và sau này sẽ phải lo sợ hối hận.” Báo Chánh Pháp có mặt để góp phần giới thiệu đạo Phật đến với mọi người. Ước mong giáo pháp của Phật sẽ được lưu chuyển qua những trang báo nhỏ này, mỗi người sẽ tùy theo căn tánh và nhân duyên mà tiếp nhận hương vị.
29/11/2017(Xem: 8969)
Trong loạt bài Kể Chuyện Đường Xa lần này, người viết đặt thêm tên cho mục này Vòng Quanh Thế Giới, để có cùng tên với loạt phóng sự sẽ đưa lên tvtsonline.com.au với nhạc hiệu mở đầu của bài “Vòng quanh thế giới” người viết sáng tác gần bốn thập niên trước đây. Từ năm 1990, chúng tôi đã bắt đầu viết bút ký với chuyến đi Bangkok (Thái Lan) và loạt bài cuối cùng là chuyến du lịch Âu Châu vào năm 2015.
27/11/2017(Xem: 7324)
Nếu chấp nhận thuyết nhân duyên của Đạo Phật thì có thể dễ dàng, giải thích cho mọi tình huống và mọi sự việc xảy ra trong cuộc đời nầy. Nhân duyên hay duyên sanh cũng tương tự với nhau. Đó là: „Cái nầy có cho nên cái kia có; cái nầy sanh cho nên cái kia sanh. Cái nầy diệt, cho nên cái kia cũng diệt theo“. Không ai trong chúng ta có thể biết trước được việc gì sẽ xảy đến cho mình về sau nầy cả; dầu cho chúng ta có cố gắng làm mọi việc tốt đẹp trong hiện tại; nhưng dư báo trong quá khứ, ai biết được thiện, ác còn lại bao nhiêu mà lường được. Chỉ khi nào nắp quan tài đậy lại trong kiếp nầy, thì lúc ấy ta mới biết được cái quả trong hiện tại là cái nhân như thế nào mà trong quá khứ của chúng ta đã gây ra và chính cái quả của ngày hôm nay sẽ là cái nhân cho ngày sau nữa.
01/11/2017(Xem: 6777)
Hôm nay ngày 1.11 tôi viết bài này chỉ nhằm kể một câu chuyện thực tế lịch sử; vì đâu, nguyên nhân, tôi xin miễn đào sâu vì cũng không có đủ hiểu biết, thời gian và cũng không phải mục đích tôi muốn chia sẻ ở đây! Ba mẹ tôi đều sinh ra và lớn lên tại Huế, học xong tú tài ở trường Khải Định năm 1955 (tên lúc bấy giờ của trường Quốc Học Huế). Giai đoạn đó đất nước vừa chia đôi, TT Ngô Đình Diệm vừa chấp chính. Ông Diệm xuất thân từ gia đình quan lại, bản thân ông cũng từng đỗ đạt ra làm thượng thư như cha của ông là Ngô Đình Khả, anh là Ngô Đình Khôi, nên rất trọng bằng cấp, học vấn như lối suy nghĩ của tầng lớp trí thức nho học thời bấy giờ. Vì vậy ông Diệm rất ưu tiên cho ngành giáo dục, đặc biệt trong giai đoạn sau 1954 khi người Pháp rời khỏi VN, cần xây dựng một nền giáo dục bản xứ thay thế cho nền giáo dục thuộc địa của Pháp.
19/10/2017(Xem: 22425)
Truyện thơ: Hoàng Tử Khéo Nói và Con Thủy Quái, (thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi PRINCE GOODSPEAKER AND THE WATER DEMON của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson) , Ngày xưa có một ông vua Trị vì đất nước rất ư công bằng Cạnh bên hoàng hậu đoan trang Vua yêu, vua quý, chứa chan hương tình. Thế rồi hoàng hậu hạ sinh Một trai kháu khỉnh đẹp xinh vô cùng Nhà vua sung sướng vui mừng Nghĩ suy chọn lựa tìm đường đặt tên Mong cho con lúc lớn lên Vẻ vang ngôi vị, êm đềm tương lai Vua bèn đặt tên con trai Hoàng tử Khéo Nói, nhiều tài mai sau.