Nhành lá bồ đề

10/04/201311:49(Xem: 6307)
Nhành lá bồ đề

labode_1

NHÀNH LÁ BỒ ĐỀ

Lam Khê

---o0o---

Tôi vẫn thường gặp bác mỗi khi có dịp tham dự các lễ hội văn hoá ở tỉnh nhà. Với chức danh trưởng ban văn hoá Phật Giáo Tỉnh Hội, kiêm biên tập tờ nội san Hoằng Pháp, bác luôn có mặt những nơi cần đến để thu thập thông tin viết bài, mà cũng là để tỏ rõ niềm kính tin tôn trọng đối với đạo pháp mà bác hằng tâm nguyện gắn bó như một công việc phật sự cao cả của đời người.

Tôi thực sự là chỗ quen biết thân tình với bác chỉ mới hơn một năm nay thôi. Dạo ấy tôi hay đến nhà in liên hệ in bài vở cho cơ quan nên gặp bác. Dù là đồng hương, mỗi khi về Quê tôi cũng hay lên chùa Tỉnh Hội, biết bác là người tâm huyết với Đạo pháp, nhưng vẫn chưa bao giờ dám đến gần trò chuyện. Lần ấy gặp bác đang khệ nệ ôm mấy chồng tập san vừa in xong ra xe- Bài duyệt xong thì đem vào Thành Phố in- Vô tình, tôi buột miệng nói:

_ Ồ, bìa sách in hình hoa sen đẹp quá, nội dung chắc là hay lắm hả Bác?

Bác gương mắt lên nhìn Tôi qua cặp kính lão đã cũ kỹ :_ Cháu đã đọc loại sách này chưa? Đây là nội san Phật Pháp…Nếu cháu thích bác sẽ biếu….

Tôi nói ngay:_ Vâng cháu rất thích thưa bác. Hồi cháu về quê có lên chùa Tỉnh Hội được Thầy trụ trì cho một quyển, cháu đọc thấy nhiều bài hay mà thâm thuý lắm.

_ À! cháu với bác là người cùng quê hương xứ sở đây mà. Cháu tên gì? Đang làm việc ở thành phố à?

Tôi vui vẻ giới thiệu :_ Dạ cháu tên là Khánh Hương…gia đình vào đây đã lâu, nhưng cháu vẫn thường theo ba mẹ về thăm quê.

-Vậy lần sau về nhớ ghé nhà bác chơi nhé, dẫu gì cũng là đồng hương. Mà này, Cháu có đi gia đình Phật Tử không ?

- Dạ…thỉnh thoảng cháu cũng có đi chùa…

- Thế cháu có thích viết lách không? Tham gia viết bài cho tập san Phật Pháp này đi, cũng là dịp để tìm hiểu về đạo pháp, giúp ích cho bản thân và sự nghịêp…Hơn nữa là tỏ chút tình quê của người xa xứ cháu à.

Tôi cầm tập sách ngắm nghía rồi khẻ trả lời : - Cháu cũng muốn tập viết, nhưng sợ không đạt, với lại về Phật pháp cháu chỉ mới như người cưỡi ngựa xem hoa, e rằng…

Bác lục trong chiếc cặp lấy ra quyển sách đưa cho Tôi:

_ Cháu nên xem quyển sách này, nó sẽ giúp cháu biết qua về Phật Pháp căn bản. Muốn viết bài trước tiên cần có văn và ý, sau đó đem niềm ưa thích và tư duy của mình ra mà chắt lọc những giá trị trong cuộc sống đời thường, những cảm nghĩ manh nha về đạo pháp. Từ đó sẽ đúc kết nên những trang viết sống động và có ý nghĩa. Nói chung, nếu có khả năng về viết lách, bước đầu cháu chỉ thể hiện những bài cảm tưởng ngắn, từ từ rồi sẽ diễn đạt có chiều sâu hơn…

Thế là từ đó Tôi trở thành cây bút thường xuyên của tờ báo nhà-Nói cho oai vậy mà- Mới đầu tôi chỉ viết gói gọn vài cảm nhận về Phật Pháp đối với đời sống nhân sinh xã hội, với bản thân con người, và bài tôi viết đều được đăng trên nội san mỗi kỳ- Không phải bác vị tình đồng hương đồng đạo mà do tôi vốn có năng khiếu viết văn đôi chút ấy thôi- Tờ báo do bác chủ biên quy tụ tất cả mọi cây bút khắp cả ba miền, nhiều người đã cộng tác lâu dài và cả những người mới tập sự viết như tôi. Bác đánh giá bài tôi cũng khả quan lắm. Mỗi lần gặp bác, câu mào đầu của Tôi vẫn là:

_ Bài kỳ này của cháu có được không bác?

Rồi được nghe bác nói:

_ Ồ! Bài khá lắm, nhưng cần thể hiện nội tâm sâu sắc hơn, cụ thể hơn. Cần phải v..v và vv…Tôi chỉ cười cười. Bác lại kể cho tôi nghe những công việc mà bác đang làm, nói nôm na là phật sự. Một công việc thầm lặng không doanh thu không tư lợi, cũng không mong có chút tiếng tăm gì với đời. Điều mà bác tâm nguyện là làm sao gióng lên hồi chuông Phật pháp từ quê nhà đến cùng các miền các giới. Bác mong những người xa xứ trẻ tuổi như Tôi, cùng góp chung tiếng nói qua niềm tin chơn lý đạo mầu và lấy đó xây đắp cho mình một cuộc sống an vui tốt đẹp.

Bác thường trầm ngâm nói:_ Dù mang hình thức gì thì bác cũng chỉ mong chúng ta là những chiếc lá bồ đề luôn được tưới mát trong nguồn mưa pháp diệu mầu. Bên khu vườn chánh đạo, chúng ta chỉ là một bông hoa một chiếc lá thật nhỏ nhoi bình dị giữa thế giới rộng lớn bao la này, nhưng nếu mỗi người đồng tâm hiệp chí hướng cầu chơn lý, thì vườn hoa tâm sẽ rộng mở, để từ đó cùng chung sống xan xẻ yêu thương và tin tưởng lẫn nhau, thì lo gì xã hội ngày không phát triển, mọi ranh giới hận thù cố chấp rồi cũng sẽ xoá dần trong cuộc sống.

Người ta bảo đi trong sương sớm lâu dần cũng thấm lạnh, lời đó quả là hiện thực đối với Tôi. Từ những bài viết, từ những lời dạy bảo trực tiếp hay gián tiếp của bác, cùng sự tìm tòi nghiên cứu kinh điển để bổ túc thêm kiến thức cho bài viết, dần dần tôi thấm mùi đạo lúc nào không hay. Thấm từ trong tư tưởng lẫn cách sống hằng ngày. Ngoài công việc, lúc rảnh rỗi tôi thích đọc kinh sách, đi nghe pháp và đi chùa lễ Phật thường xuyên hơn. Tôi những muốn làm được nhành lá Bồ Đề như bác. Từng giọt…từng giọt sương mong manh trong buổi sớm mai chưa ửng nắng hồng, rồi đây ắt sẽ được tượng hình trở thành một dòng suối thiên lương, tuôn chảy qua mọi miền tâm thức khô khan.

Trận mưa đầu mùa đã đổ xuống mấy ngày qua mà không gian vẫn chưa dịu bớt cơn ngột ngạt nóng bức. Lúc này Tôi đang ao ước được đến một nơi nào đó để tận hưởng làn gió mát trong lành thường hào phóng thổi qua những vùng trời thanh vắng. Nghĩ vậy thôi, chứ Tôi biết mình khó mà bức ra khỏi cái thành phố luôn nhộn nhịp và sôi động này được. Một buổi tối, khi cố nặn óc tìm chủ đề cho tập san sắp tới trong căn phòng nhỏ trên gác với tiếng quạt máy kêu vù vù, tiếng động cơ bên ngoài cứ vang lên chát chúa, làm cho tôi không thể nào tập trung được, thì có tiếng chuông điện thoại reo. Tiếng nói quen thuộc từ đầu dây bên kia vang lên:

_ Cháu Khánh Hương phải không? Bác đây. Mấy bữa trước Bác gọi cho cháu mãi màsao không đựơc?

-Dạ tại điện thoại nhà cháu bị hư mới sửa lại Bác à! Có chuyện gì không bác?

-À! Ban Tỉnh Hội Phật Giáo và tờ báo của Tỉnh mình có tổ chức trại sáng tác cho tất cả cộng tác viên. Cháu có thể tham dự được không? Bác có mời nhiều nhà văn nữa đấy. Chúng ta sẽ được đi thực tế khắp thành phố cao nguyên này, đến cả các buôn làng tận trong vùng xa…

Tôi reo lên:_ Ồ! Hay quá, cháu đang muốn đi nghĩ mát cho thư giản ít ngày. Tham gia trại sáng tác Phật Giáo mà lại đi thực tế nơi quê hương của mình thì còn gì bằng. Cháu rất thích vì đây là dịp vừa thưởng ngoạn vừa học hỏi về đạo pháp với quý thầy quý cô cùng các nhà văn có tên tuổi….

Tôi nói một hơi trong niềm phấn khích, giọng bác vẫn đều đều trong máy:_ Vậy cháu lo sắp xếp công việc để về quê tham gia nhé?

Như sực nhớ ra, Tôi vội nói:_ Nhưng bao giờ hả bác?

- Chừng hai tuần lễ nữa… thời giờ và địa điểm bác sẽ thông báo sao. Thôi nhé, chúc cháu vui khoẻ và viết tốt.

Khoảng trời đầy nắng hạvới tôi lúc này sao rực mầu tươi tắn quá, ước mơ vừa nhúm khởi đã thành hiện thực. Một hiện thực không quá xa vời, vậy mà bỗng chốc hiện lên làm tôi ngỡ mình vừa nắm bắt được điều kỳ diệu qua câu chuyện cổ tích nào đó. Đây là lần đầu tiên Tôi tham gia trại sáng tác, lại là trại sáng tác văn học Phật giáo, nên tầm ý nghĩa cũng thật lớn lao khác biệt. Sự viết lách của Tôi lâu nay chỉ là thú giải trí sau những giờ phút căng thẳng vì công việc, lắm khi tôi đã ví mình bằng câu nói: “ Con người ta dù chỉ làm được chút việc cỏn con có ý nghĩ, cũng thấy mình trở nên to tát vĩ đại lắm rồi”. To tát thì chưa hẳn, vì trên dòng sông Đạo Pháp, Tôi vẫn chỉ mới mấp mé ở bên bờ tỉnh thức, công trình sáng tác của mình có là bao mà dám sánh với những bậc dày công lập đức như bác. Thế mà bác cứ bảo là mình chưa làm được gì nhiều, lòng bác thì trải rộng mênh mông nên vẫn không bao giờ cảm thấy đủ trong vô tận những điều cần làm cho đạo pháp ở quê nhà.

Cây bồ đề nơi chính Quốc một thời từng chứng kiến sự tu tập và thành đạo của bậc đại giác, để từ đó trải qua bao thế kỷ thăng trầm hưng suy của thế sự, nhành lá bồ đề đã lan toả khắp mọi nơi, hoa bồ đề nở rộ theo từng dấu chân người hành hoá. Cho đến nay, trên dặm ngàn thiên lý, bao cành lá được chiết ra từ trong mạch nguồn thanh thoát đó, đã trở thành những cội bồ to lớn xum xuê, che mát cho muôn loài tìm về nương náu. Khi mang hạnh nguyện lợi tha, thì tâm hạnh Bồ Tát đâu cần câu chấp vào hình thức, nên luôn sẳn lòng vượt qua bao khó khăn trắc trở giữa đời thường, hoa giải thoát dù ngược gió vẫn đưa hương thì lo gì chút bụi trần mà không nguyện một đời xả thân hành đạo cả.

Tôi đặt bút viết lên đôi dòng cảm tác về chiếc lá bồ đề cũng là để tỏ niềm kính mộ đến những bậc tiên phong trên bước đường pháp hoá ở quê nhà. Cây bồ đề trên đất Phật đã thu hút bao dấu chân người tìm đến chiêm ngưỡng lễ bái, thì hoa lá bồ đề đã và đang không ngừng trổ sắc trên khắp mọi dòng sông bến tạm của kiếp người, để rồi cuối cùng điểm quy tụ vẫn là bờ giác ngạn an lành ngay trong ánh đạo mầu giải thoát.

---o0o---

Trình bày:Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/03/2018(Xem: 11899)
Tu Viện Quảng Hương Già Lam, thường được công chúng gọi ngắn gọn là Chùa Già Lam, tọa lạc tại quận Gò Vấp, Thành Phố Hồ Chí Minh. Chùa thuộc hệ phái Bắc tông, do Hòa thượng Thích Trí Thủ sáng lập vào năm 1960, đây chính là nơi đào tạo tăng tài (cấp đại học) để hoằng dương chánh pháp, phụng sự Phật đạo. Ban đầu, chùa có tên là Giải Hạnh Già Lam, đến năm 1964 được đổi tên là Quảng Hương Già Lam, do lấy tên của một vị học tăng pháp danh Quảng Hương đã vị pháp thiêu thân vào năm 1963 ở Sài Gòn.
16/03/2018(Xem: 22059)
Bí Mật Xứ Tạng (sách pdf) Thích Minh Thế
13/03/2018(Xem: 13136)
Đại hành giả yogi Milarepa sinh trưởng tại tỉnh Gungthang miền Tây Tây Tạng. Ngài là con trai của một chúa đất giàu có tên là Mila Sherab Gyaltsen. Nhưng năm lên bảy tuổi, cha Ngài lâm trọng bệnh và qua đời, trước đó ông đã giao phó toàn bộ gia sản và gửi gắm vợ con mình cho chú thím của Milarepa rồi dặn dò khi nào Milarepa trưởng thành thì chú thím phải trả lại tài sản cho Milarepa và cô em gái. Thế nhưng sau khi cha Ngài mất, người chú và người thím xấu xa tước đoạt toàn bộ gia tài, họ còn bắt ba mẹ con Milarepa phải làm việc như những kẻ nô bộc trên đồng ruộng mà không được trả công. Khi Milarepa lớn lên, chú thím không những không trả lại gia sản mà còn cho rằng đó là phần mà cha Ngài phải trả nợ cho họ. Tức giận và cảm thấy bị sỉ nhục, mẹ của Milarepa gửi Ngài đi học huyền thuật để trừng phạt những kẻ vong ân bội tín. Chẳng bao lâu sau, Milarepa thành thục quyền năng huyền thuật hủy diệt và trong khi trả thù chú thím, Ngài đã sát hại rất nhiều người vô tội. Vô cùng hối hận t
13/03/2018(Xem: 11651)
Tôi rất vui mừng khi được một người bạn mời đóng góp cho trang tôn giáo, tiết mục Phật giáo, trên website của Gia đình Mũ đỏ vùng Thủ đô Hoa Thịnh đốn & Phụ cận, Trước khi bắt đầu cho những bài viết sắp tới, tôi xin được nói về bản thân mình, điều mà rất hiếm khi tôi thường nói đến. Vì tôi nghĩ, nói về Nhảy dù mà bản thân chẳng có một ngày nào sống trong binh chủng này, hay nói về Tae Kwon Do mà không biết tí gì về võ thuật, hay nói về kỹ thuật nhảy toán mà chưa một ngày mang huy hiệu thám sát của Liên đoàn 81 Biệt Cách Dù, thì khi nói đến ai mà tin. Vì vậy tôi phải nói một ít về bản thân, tạo niềm tin cho đọc giả với những bài viết về Phật giáo sau này.
09/03/2018(Xem: 17753)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng. Một hôm ngài chợt tạm ngừng Ghé ngôi làng nhỏ trên đường lãng du Trời chiều tăm tối âm u Mưa rơi tầm tã, gió ru lạnh lùng Thân ngài thấm ướt vô cùng Dép rơm tơi tả muốn bung đứt rồi. Tại ngôi nhà nhỏ ven đồi Thấy vài đôi dép bày nơi cửa ngoài Ngài bèn ghé lại tìm người Hỏi mua dép mới thay đôi cũ này, Một bà ở tại trong đây Biếu ngài đôi dép. Lòng đầy xót xa
01/03/2018(Xem: 11375)
Con người còn sống là còn nhiều chuyện để làm, để nói, và suy nghĩ. Ngay cả sau khi chết, sự sống vẫn tiếp tục dưới nhiều hình thức khác. Dù tu chứng đến thành Phật hay Bồ tát thì các ngài vẫn có chuyện để làm, đó là tiếp tục ra vào sinh tử độ sinh, và công việc đó không bao giờ chấm dứt. Mạng sống của con người có ngày chấm dứt nhưng sự sống và dòng đời trôi chảy bất tận.
01/03/2018(Xem: 20050)
Từ lâu Kinh Phật dạy rồi: "Những điều chứa ẩn ở nơi Tâm người Luôn luôn biểu lộ ra ngoài: Tâm như họa sĩ đại tài khéo tay Vẽ muôn hình tượng giống thay, Chúng sanh nên gắng tu ngay Tâm mình!".
04/02/2018(Xem: 7278)
Các trung tâm Bưu điện Úc ( Australia Post – Mail Centre ) có thể nói là nơi dung nạp hay nói đúng hơn là nơi lựa chọn công việc để nương thân của một số những người VN tỵ nạn trong những năm đầu tiên được định cư nơ xứ sở tốt đẹp nầy. Công việc được tuyển dụng vào các trung tâm thư tín nầy là lựa thư ( mails sorting ) và đã được hệ thống Bưu điện Úc gọi cho một cái tên tương đối cũng vui vui là “Mail Officer “ . Việc làm tương đối không có gì cực nhọc, lương bổng cũng tạm hài lòng so với những công việc hiện thời, nhiều over time nên càng có cơ hội để kiếm thêm tiền, công việc vững vàng, ổn định, vì là thuộc diện Job chính phủ, rất hợp cho hoàn cảnh của những người VN tỵ nạn nữa thầy, nữa thợ nơi đây, nói vậy chứ một số lớn người VN làm cho ngành Bưu điện Úc, ngoại trừ một số người có mưu cầu cao hơn, thì cũng ít người bỏ việc nữa chừng, họ đã từ cái job nầy mà được ăn ngon, mặc đẹp, nhà cao, của rộng, xe cộ xênh xang, đời sống khá vững vàng, đủ điều kiện lo cho con cái ăn học nê
20/01/2018(Xem: 5976)
40 Năm Ở Mỹ, sách của TT Thích Từ Lực
11/01/2018(Xem: 6468)
Vào những năm đầu của thập niên 2000, khi cây bút đang còn sung sức, tôi viết rất nhiều bài về danh lam thắng cảnh trên quê hương Nha Trang của mình để giới thiệu trên các báo và tạp chí khắp đất nước. Trong số đó, hiển nhiên là có bài viết về ngôi chùa đã lưu nhiều hình ảnh, dấu ấn kỷ niệm vào ký ức tuổi thơ của tôi với tên gọi thân quen mộc mạc: “Chùa Núi Sinh Trung”.