Chuyện Mận và Đào

26/06/201420:47(Xem: 9087)
Chuyện Mận và Đào

MAN VA DAO




“Bậu nói với qua bậu không hái Mận bẻ Đào

Chớ Mận đâu bậu bọc, Đào nào bậu cầm tay”

(Ca dao Việt Nam)


Một giờ sáng, điện thoại reo, đầu giây bên kia một giọng nói tỉnh lặng như từ đầu hôm tới giờ chưa chợp mắt: “Qua ơi, Mận hiện ở chốn hoang vu, sớm tối kinh kệ, cơm rau với muối, uống nước suối nguồn, làm bạn với chim muông, thế mà chưa bao giờ Mận cảm nhận sự an vui đủ đầy như lúc này”. Bây giờ đến lượt Qua không cách nào chợp mắt tiếp được...


Chuyện của Đào

Qua không quen Mận mà biết Đào - đứa con gái 25 tuổi của Mận - qua một số lần giao dịch mua bán nhà. Đây là việc làm thêm nhưng lại là thu nhập chính của Đào (và Mận). Qua những thương vụ làm ăn chung, Đào tỏ ra là người nhanh, nhạy, thông minh và sòng phẳng.

Về hình thức có thể nói, Đào để lại ấn tượng sâu đậm cho bất cứ ai, không chỉ vì cô đạt giải hoa hậu ở nước ngoài mà còn vì sự sang trọng đúng chuẩn thượng lưu của mình. Đào thông thạo 5 thứ tiếng: Anh, Pháp, Nga, Đức và Việt Nam. Đào học Piano và học múa Ba lê từ 6 tuổi. Đào được huấn luyện đi đứng nằm ngồi như một công nương. Không như những người mẫu đương thời thích mặc những loại đồ thiếu vải, Đào thường xuất hiện trước công chúng với những trang phục dài phủ gót được các nhà tạo mẫu thiết kế riêng nhằm tôn thêm sự quý phái cho mình.

Những năm gần đây, tên tuổi và sự nghiệp của Đào là niềm ao ước của nhiều cô gái trẻ; thế mà…

Lần giao dịch này Đào muốn mua căn nhà của chính Qua, nhưng không đủ tiền, phải nhờ ngân hàng hổ trợ. Đang là một người nổi tiếng trong giới truyền thông, có thu nhập cao, có uy tín và có nhiều mối quan hệ đáng nể, việc tìm một ngân hàng bảo lãnh cho Đào mua nhà dễ như bỏ trái nho vô miệng.

Sau khi giá cả được thỏa thuận, ngân hàng đã đồng ý bằng văn bản sẽ thay Đào trả cho Qua 2/3 giá trị căn nhà, riêng Đào phải có tiền đủ để thanh toán 1/3 khoản còn lại. Để bán được nhà và để chia sẻ áp lực dòng tiền cho khách hàng quen, Qua đồng ý cho Đào trả chậm 1/3 giá trị căn nhà trong thời hạn 12 tháng. Hợp đồng mua bán được công chứng, căn nhà đã sang tên đổi chủ.

Chỉ mươi ngày sau khi mua nhà của Qua, Đào đã tìm được mối bán lại căn nhà bằng với giá mua. Đào đã khôn khéo thỏa thuận với bên mua trả trước 2/3 tổng giá trị căn nhà để Đào lấy giấy tờ nhà ra khỏi ngân hàng; số tiền 1/3 còn lại, bên mua sẽ trả hết khi căn nhà công chứng sang tên. Được mua nhà với giá thấp hơn giá thị trường, lại có ngân hàng bảo đảm uy tín cho bên bán, bên mua đồng ý ngay. Trong thời gian chưa tới 60 ngày, căn nhà hai lần thay tên đổi chủ.

Sau khi nhận 1/3 số tiền còn lại của bên mua, thay vì đem trả cho Qua, Đào lại giữ số tiền này để đặt cọc một ngôi nhà khác. Chỉ khoảng một năm, Đào đã lần lượt mua và bán nhiều căn nhà với hình thức lấy của người sau trả cho người trước. Đào biết rõ rằng, với kiểu mua bán bằng giá vốn hoặc thấp hơn vốn sẽ dẫn Đào vào ngỏ cụt, nhưng hơn ai hết Đào hiểu những thương vụ như thế này sẽ giúp Đào chiếm dụng vốn của khách hàng ngày một nhiều hơn.

Thời hạn 12 tháng đã qua, Qua yêu cầu Đào trả dứt 1/3 giá trị còn lại của căn nhà, lúc này Qua mới tá hỏa khi biết căn nhà mua của mình Đào đã bán cho người khác và số tiền thiếu lại Đào không còn khả năng thanh toán. Biết Qua là người quen biết rộng, và có lẽ lo sợ mất uy tín trong giới truyền thông, Đào đã gá trừ nợ cho Qua một căn hộ trong chung cư cao cấp. Dù căn hộ chưa xứng với số tiền Đào thiếu nhưng, lại một lần nữa muốn giúp đỡ bạn hàng, Qua đồng ý công chứng sang tên căn hộ chung cư và ký kết thúc hợp đồng mua bán căn nhà một năm trước.

Tại sao đang ở đỉnh cao của tiền bạc và danh vọng, Đào lại làm những phi vụ liều lĩnh đến nổi giống như con rắn tự ăn cái đuôi của mình mỗi ngày? Không phải Đào mà là Mận, má của Đào, đã trả lời cho Qua câu hỏi này.

Chuyện của Mận

Sau khi nhận căn hộ chung cư do Đào gá nợ, vì chưa có kế hoạch sử dụng Qua khóa cửa để đó. Khoảng ba tháng sau Qua quay lại kiểm tra căn hộ với ý định sửa sang chút đỉnh rồi cho thuê. Lại thêm một lần nữa Qua tá hỏa khi tra chìa khóa vào cửa nhiều lần mà vẫn không sao vào được căn hộ. May sao, Qua nghe âm thanh nhạc đồng quê của xứ Đông Âu xa xôi phát ra từ bên trong căn hộ, lúc này Qua mới hiểu “có ai đó đang ở trong nhà-của-mình!”.

Mở cửa tiếp Qua là một phụ nữ trung niên, dù tuổi đã khoảng 50 mươi bà vẫn làm người đối diện giật thót bởi nhan sắc đẹp mê hồn vốn có. Đã thế bà còn chau chuốt hình thức của mình đến từng mi-li-met: từ cổ đến gót chân bà khoát một tấm vải hoa văn sặc sở, tóc bà búi cao bằng tấm vải cùng màu áo, móng tay móng chân được bà sơn đỏ và trên móng vẻ những đường nét rất cầu kỳ; riêng gương mặt của bà, Qua nghĩ, chắc phải tiêu tốn tiền bạc và thời gian nhiều lắm.

Yên lặng quan sát người đối diện, Qua nhận ra “người phụ nữ này đang ở trong giai đoạn thỏa mãn cao nhất cả về hình thức lẫn tâm trạng”. Qua thầm nhủ, lẽ nào người như bà lại ngang nhiên chiếm nhà người khác?

Bà giới thiệu với Qua bà tên Mận là Việt kiều của một nước Đông Âu, và bà chia sẻ, “tôi đã làm xong thủ tục để lần này về định cư luôn ở Việt Nam”. Bà đề nghị Qua xưng hô là Mận cho thân mật vì theo bà “Qua là người có thể tin được”. Mận nói, bà về sớm để chuẩn bị đám cưới cho con gái của mình nhưng liên lạc với con hoài chưa được, “cháu đi theo đoàn công tác vài tháng là chuyện bình thường” và rằng, “muốn tạo cho con gái sự bất ngờ thú vị, tôi đã gọi thợ mở khóa căn hộ này vào ở”. Mận còn kể, “hai năm trước, để có được căn hộ này tôi phải bay từ nước ngoài về thương lượng giá, thanh toán tiền, rồi nhờ con gái đứng tên giùm, vì lúc đó tôi chưa có Quốc tịch”. À, thì ra thế.

Dù Mận nằng nặc giữ Qua ở lại dùng cơm chung cho vui, Qua vẫn chào về và thân ái “chúc Mận dùng cơm ngon miệng”.

Vài ngày sau Qua cung cấp giấy tờ căn hộ cho Ban quản lý chung cư kèm theo lời đề nghị “hãy giúp tôi giải thích cho bà Mận hiểu căn hộ này đã được con gái bà bán cho tôi đúng luật pháp hiện hành”. Sau khi làm việc với Mận, Ban quản lý chung cư báo lại với Qua rằng: “Bà ấy nhiều lần tìm ra cửa sổ định nhảy xuống, chúng tôi đã cho khóa cửa sổ luôn rồi. Tầng 19 mà nhảy xuống thì còn gì là xương với thịt!”. Nghe vậy Qua dặn dò Ban quản lý đừng thúc ép, hãy để cho Mận có thời gian suy nghĩ...

Một buổi sáng Qua nhận được cuộc gọi từ Mận, bà mong gặp Qua để giải quyết chuyện căn hộ chung cư. Chỉ hơn một tháng kể từ lần gặp đầu tiên thế mà Mận quá nhiều thay đổi. Tóc rối bù, móng tay móng chân bong tróc, mắt đỏ hoe, bọng mắt xưng, da xanh tái, môi khô héo, quần áo nhàu nát, thân thể gầy mòn, tinh thần rũ rượi; tại sao con người ta suy xụp nhanh đến vậy? Vô thường là như thế này sao?

Qua ngồi bên cạnh Mận, một tiếng, hai tiếng, ba tiếng..., để nghe Mận nói về Mận, về Đào. Qua biết, nếu lúc này Qua không nhẫn nại lắng nghe, biết đâu Mận lại một lần nữa tìm ra của sổ tầng 19?

Chuyện Mận và Đào

Mận là hoa khôi của ngôi trường cấp ba, nàng học giỏi, hát hay, múa đẹp, thầy cô giáo khen “có khiếu về ngoại ngữ”, thế mà Mận đành phải nghỉ học nữa chừng vì cha mắc bạo bệnh. Bao nhiều tiền bạc, tài sản dành dụm bấy lâu, nay cả nhà đổ hết cho bệnh viện và thuốc, nhưng cha vẫn không qua khỏi. Là chị cả của bốn đứa em Mận phải cùng với mẹ gánh gồng chi phí gia đình. Mẹ của Mận là người nấu ăn ngon nổi tiếng của đất Hà thành, được những gia đình giàu có gọi đến nhà nấu tiệc; lúc này Mận thường xuyên theo phụ mẹ.

Lần nọ Mận đi theo mẹ nấu tiệc cho một gia đình quan chức, trong số khách đến dự có viên chức ngoại giao nước ngoài lưu tâm đến nàng. Ông nói với mẹ của Mận: “tôi có vợ và đã ly dị, tôi có con nhưng chúng cũng đã sống riêng”. Ông nói thêm: “từ cái nhìn đầu tiên tôi đã muốn lấy con gái của bà làm vợ vì trong mắt tôi nàng rất đẹp và hơn nữa, nàng yêu thích làm việc”. Tuổi của ông lớn hơn tuổi của Mận gấp hai lần rưỡi, tài sản của ông lớn hơn tổng tài sản của gia đình Mận gấp vạn lần; có phải vì thế mà chỉ vài tháng sau đó Mận theo chồng ra nước ngoài sinh sống?

Chẳng ai biết cuộc hôn nhân của Mận có hạnh phúc hay không, chỉ biết rằng ngõ nhỏ, phố nhỏ, không còn nhà Mận ở đó. Mẹ và các em của Mận bây giờ đã ngụ trong một ngôi nhà lớn ở phố lớn, đường lớn. Khi người mẹ qua đời thì những đứa em của Mận kẻ trước, người sau được chị cả lo cho ra nước ngoài ăn học, tìm việc làm và dựng vợ gã chồng. Mận tưởng thay cha mẹ lo cho các em an ổn đã xong, bây giờ đến lúc mình được thảnh thơi, nhưng không, “cái mỏ vàng” của Mận bất ngờ đột quỵ rồi qua đời, lúc này cái thai trong bụng Mận mới vừa năm tháng.

Đào, đứa con gái của Mận thừa hưởng sắc đẹp của mẹ và chiều cao của cha, ngay từ lúc em bé mới chào đời, người đến thăm ai cũng tấm tắc xuýt xoa “Ồ, xinh đẹp như một thiên thần”. Ý thức một cách sâu sắc rằng, sắc đẹp sẽ đem lại cho con người ta sự giàu sang phú quý, vì vậy ngay từ lúc Đào còn chập chững Mận đã lên kế hoạch dạy dỗ con của mình trở thành một công nương. Thật không bỏ công, khi Đào tròn 18 tuổi cũng là lúc nàng đạt vương miệng hoa hậu của nước sở tại; chính lúc này Mận khai thác thế mạnh ngành ngoại giao, cơ quan của người chồng quá cố, giúp Mận tìm ý trung nhân cho con gái của mình.

Từ ngày con gái của Mận đạt danh hiệu hoa hậu hai mẹ con thường xuyên nhận được lời mời tham dự những tiệc chiêu đãi của giới chính khách và giới doanh nhân. Chính khách Mận bỏ qua, nhưng doanh nhân thì Mận quan tâm lắm. Rồi chẳng biết là duyên hay nghiệp khi nghe con gái rượu của mình thỏ thẻ “đã phải lòng một thiếu gia Việt Nam”. Khi ba má của thiếu gia tìm đến xứ sở lạnh giá của Mận đặt vấn đề xin hỏi Đào cho con trai duy nhất, bà đã trả lời: “thôi thì nước chảy về nguồn, con gái Việt lấy chồng Việt đồng cảm hơn lấy chồng ngoại quốc”. Thật ra, lý lịch ba đời của thiếu gia Mận đã nắm rất rõ và, lọt vào gia đình này con gái của Mận còn hơn “chuột sa hủ nếp”.

Đám hỏi tưng bừng xong Mận sắp xếp cho Đào về Việt Nam sống và tìm việc làm để thích nghi với môi trường mới trước khi về làm vợ người ta. Mận cũng chuyển về Việt Nam cho con tất cả vốn liếng của mình với hy vọng Đào tập tành mua bán để có kinh nghiệm điều hành việc kinh doanh của nhà chồng sau này. Biết Mận có ý định cư ở Việt Nam để được gần gủi con gái cưng và cháu ngoại, gia đình bên chồng của Đào đã mời Mận về sống một trong những ngôi biệt thự do họ sở hữu, nhưng giữ thể diện cho con gái, Mận từ chối. Ngày cưới đã định, áo cưới đã sắm, thiệp cưới đã in, thế nhưng, “chuột lại không chịu sa vào hủ nếp”!

Đào phát hiện mình thích gần gũi con gái hơn con trai, và tánh khí gai góc của một “cô bạn” mới quen đã làm Đào phát mê, phát mệt. Những gì cuộc sống thượng lưu đem lại cho Đào suốt từ bé đến giờ đều sơ cứng, rỗng tuếch so với những khám phá hấp dẫn do “cô bạn” mang lại. Đào quên mẹ, quên chồng sắp cưới, quên công việc đang ở đỉnh cao, quên danh hiệu hoa hậu, quên luôn tính cách thượng lưu, bây giờ chỉ có rượu, thuốc lắc, bài bạc và những cuộc giao hoan thâu đêm, suốt sáng. Tất cả tiền bạc, đất đai, nhà cửa sau nhiều tháng ngày tích tụ chẳng đủ cho Đào và “cô bạn” vui chơi, cả hai bắt đầu nghĩ cách chiếm đoạt của người khác, kể cả người thân của mình, để tiếp tục hưởng thụ khoái lạc.

... Sáng nay Mận thảng thốt với Qua “nếu không nhận được giấy báo của tòa án về việc của Đào, tôi sẽ không tin cháu đang vướng vào vòng lao lý. Hôm vào thăm con gái trong tù ruột gan tôi như bị ai xát muối; ôi, đứa con đẹp như thiên thần của tôi sao bây giờ giống như ngạ quỹ?”. Rồi Mận ấm ức: “Qua ơi, nếu tôi có gom góp của người thì cũng để lo cho cha mẹ, em út, con cái, chứ có phải lo cho mình đâu mà cuối đời phải trả giá quá nặng nề, nghiệt ngã? Rồi Mận hoang man: “Qua ơi, bây giờ tôi mất hết, trắng tay, nếu tôi không nhảy lầu thì biết sống với ai, sống ở đâu, sống bằng gì trong những ngày sắp tới?”.

Nghe vậy Qua tự hứa, sẽ bằng cách này cách khác chia sẻ với Mận về nhân-quả, duyên-nghiệp và vô thường vào lúc Mận bình tâm hơn, còn bây giờ Qua nhẹ nhàng ấp hai bàn tay Mận trong đôi tay của mình, rồi “Mô Phật”, thế thôi./.

Cát Tường Quân Tạ Thị Ngọc Thảo


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/01/2018(Xem: 16677)
Hồi còn tại thế xưa kia Trên đường giáo hóa Phật đi qua làng Ngài đi cùng ông A Nan Khai tâm gieo ánh đạo vàng giúp dân. Đang đi ngài bỗng dừng chân Bước quanh lối khác có phần xa thêm Ông A Nan rất ngạc nhiên Vội lên tiếng hỏi. Phật liền giảng ra: "Này A Nan phía trước ta Có quân giặc cướp thật là hiểm nguy Sau ta ba kẻ đang đi Gặp quân giặc đó khó bề thoát qua!"
08/01/2018(Xem: 14845)
Ở bên Ấn Độ thuở xưa Nơi thành Xá Vệ, buổi trưa một ngày Gia đình kia thật duyên may Phật thương hóa độ, dừng ngay tại nhà, Tiếc thay chồng vợ tỏ ra Tham lam, độc ác, xấu xa, hung tàn. Hóa thành một vị đạo nhân Phật đi khất thực dừng chân trước thềm Ôm bình bát, đứng trang nghiêm, Anh chồng đi vắng, vợ liền nhảy ra Tay xua đuổi, miệng hét la
07/01/2018(Xem: 9719)
Sau mỗi lần có dịp viếng thăm các chứng tích như tượng đài, lăng mộ, viện bảo tàng, nhà lưu niệm, ..., của những nhân vật mà cuộc đời phần nào liên quan đến đời sống vật chất hay tinh thần, sự thịnh suy ,... của một nhóm người, một dân tộc, một vùng, một quốc gia,..., tôi ra về lòng những bâng khuâng với hai câu : Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ ? trong bài thơ Ông Đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên.
21/12/2017(Xem: 5937)
Anh sinh ra và lớn lên ở miền gió cát khô nóng Phan Rang. Là một Phật tử thuần thành, lại được phước báu khi có đến hai người con trai xuất gia, nên nhân duyên đưa đẩy đã trở thành đạo hữu của tôi qua nhiều lần hội ngộ lạ lùng ở các thiền viện thuộc dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử. Kết tình đạo hữu với nhau đã gần mười năm rồi, mỗi lần gặp mặt, tôi và anh đều tay bắt mặt mừng, trò chuyện thân mật, nhưng người huyên thiên lúc đàm đạo là anh, còn tôi thì cứ chỉ biết gật gù, mỉm cười, họa hoằn lắm mới buông một đôi câu phụ họa. Anh quý mến tôi ở điểm đó.
15/12/2017(Xem: 12460)
Hương Lúa Chùa Quê" Bản Tình Ca Quê Hương của nhị vị Hòa Thượng Thích Bảo Lạc và Thích Như Điển. Sau khi đọc tác phẩm “Hương Lúa Chùa Quê” chúng con không dám mong ước giới thiệu sự nghiệp văn học, văn hóa cả đạo lẫn đời của nhị vị Hòa Thượng. Vì công trình tạo dựng sự nghiệp của các bậc xuất sĩ không nằm trong “nguồn văn chương sáng tác”. Vì xuyên qua mấy chục năm hành đạo và giúp đời, nhị vị đã xây dựng nhiều cơ sở Phật giáo đồ sộ trên nhiều quốc độ khác nhau như: chùa Pháp Bảo tại nước Úc; chùa Viên Giác và Tu viện Viên Đức tại nước Đức. Nhị vị cũng đã mang ánh Đạo vàng đến khắp muôn nơi, soi sáng cho bước chân “người cùng tử” được trở về dưới mái nhà xưa, để thấy lại “bóng hình chân nguyên”; dẫn đường cho những người chưa thể “tự mình thắp đuốc lên mà đi” được tìm lại “bản lai diện mục”. Đó mới gọi là “sự nghiệp” của bậc xuât sĩ. Điều nầy đã có lịch sử ghi nhận từ mạch nguồn công đức biểu hiện và lưu truyền.
15/12/2017(Xem: 130134)
Trải hơn 25 thế kỷ, Chánh Pháp của Phật vẫn được tuyên dương và lưu truyền bởi hàng đệ tử xuất gia lẫn tại gia, đem lại giải thoát và giác ngộ cho những ai học hỏi và thực hành đúng đắn. Chánh Pháp ấy là thuốc hay, nhưng bệnh mà không uống thì chẳng phải là lỗi của thuốc. Trong kinh Di Giáo, đức Phật cũng ân cần huấn thị lần chót bằng những lời cảm động như sau: “Thể hiện lòng đại bi, Như Lai đã nói Chánh Pháp ích lợi một cách cứu cánh. Các thầy chỉ còn nỗ lực mà thực hành… Hãy tự cố gắng một cách thường trực, tinh tiến mà tu tập, đừng để đời mình trôi qua một cách vô ích, và sau này sẽ phải lo sợ hối hận.” Báo Chánh Pháp có mặt để góp phần giới thiệu đạo Phật đến với mọi người. Ước mong giáo pháp của Phật sẽ được lưu chuyển qua những trang báo nhỏ này, mỗi người sẽ tùy theo căn tánh và nhân duyên mà tiếp nhận hương vị.
29/11/2017(Xem: 8836)
Trong loạt bài Kể Chuyện Đường Xa lần này, người viết đặt thêm tên cho mục này Vòng Quanh Thế Giới, để có cùng tên với loạt phóng sự sẽ đưa lên tvtsonline.com.au với nhạc hiệu mở đầu của bài “Vòng quanh thế giới” người viết sáng tác gần bốn thập niên trước đây. Từ năm 1990, chúng tôi đã bắt đầu viết bút ký với chuyến đi Bangkok (Thái Lan) và loạt bài cuối cùng là chuyến du lịch Âu Châu vào năm 2015.
27/11/2017(Xem: 7303)
Nếu chấp nhận thuyết nhân duyên của Đạo Phật thì có thể dễ dàng, giải thích cho mọi tình huống và mọi sự việc xảy ra trong cuộc đời nầy. Nhân duyên hay duyên sanh cũng tương tự với nhau. Đó là: „Cái nầy có cho nên cái kia có; cái nầy sanh cho nên cái kia sanh. Cái nầy diệt, cho nên cái kia cũng diệt theo“. Không ai trong chúng ta có thể biết trước được việc gì sẽ xảy đến cho mình về sau nầy cả; dầu cho chúng ta có cố gắng làm mọi việc tốt đẹp trong hiện tại; nhưng dư báo trong quá khứ, ai biết được thiện, ác còn lại bao nhiêu mà lường được. Chỉ khi nào nắp quan tài đậy lại trong kiếp nầy, thì lúc ấy ta mới biết được cái quả trong hiện tại là cái nhân như thế nào mà trong quá khứ của chúng ta đã gây ra và chính cái quả của ngày hôm nay sẽ là cái nhân cho ngày sau nữa.
01/11/2017(Xem: 6770)
Hôm nay ngày 1.11 tôi viết bài này chỉ nhằm kể một câu chuyện thực tế lịch sử; vì đâu, nguyên nhân, tôi xin miễn đào sâu vì cũng không có đủ hiểu biết, thời gian và cũng không phải mục đích tôi muốn chia sẻ ở đây! Ba mẹ tôi đều sinh ra và lớn lên tại Huế, học xong tú tài ở trường Khải Định năm 1955 (tên lúc bấy giờ của trường Quốc Học Huế). Giai đoạn đó đất nước vừa chia đôi, TT Ngô Đình Diệm vừa chấp chính. Ông Diệm xuất thân từ gia đình quan lại, bản thân ông cũng từng đỗ đạt ra làm thượng thư như cha của ông là Ngô Đình Khả, anh là Ngô Đình Khôi, nên rất trọng bằng cấp, học vấn như lối suy nghĩ của tầng lớp trí thức nho học thời bấy giờ. Vì vậy ông Diệm rất ưu tiên cho ngành giáo dục, đặc biệt trong giai đoạn sau 1954 khi người Pháp rời khỏi VN, cần xây dựng một nền giáo dục bản xứ thay thế cho nền giáo dục thuộc địa của Pháp.
19/10/2017(Xem: 22394)
Truyện thơ: Hoàng Tử Khéo Nói và Con Thủy Quái, (thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi PRINCE GOODSPEAKER AND THE WATER DEMON của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson) , Ngày xưa có một ông vua Trị vì đất nước rất ư công bằng Cạnh bên hoàng hậu đoan trang Vua yêu, vua quý, chứa chan hương tình. Thế rồi hoàng hậu hạ sinh Một trai kháu khỉnh đẹp xinh vô cùng Nhà vua sung sướng vui mừng Nghĩ suy chọn lựa tìm đường đặt tên Mong cho con lúc lớn lên Vẻ vang ngôi vị, êm đềm tương lai Vua bèn đặt tên con trai Hoàng tử Khéo Nói, nhiều tài mai sau.