Chuyện Mận và Đào

26/06/201420:47(Xem: 9085)
Chuyện Mận và Đào

MAN VA DAO




“Bậu nói với qua bậu không hái Mận bẻ Đào

Chớ Mận đâu bậu bọc, Đào nào bậu cầm tay”

(Ca dao Việt Nam)


Một giờ sáng, điện thoại reo, đầu giây bên kia một giọng nói tỉnh lặng như từ đầu hôm tới giờ chưa chợp mắt: “Qua ơi, Mận hiện ở chốn hoang vu, sớm tối kinh kệ, cơm rau với muối, uống nước suối nguồn, làm bạn với chim muông, thế mà chưa bao giờ Mận cảm nhận sự an vui đủ đầy như lúc này”. Bây giờ đến lượt Qua không cách nào chợp mắt tiếp được...


Chuyện của Đào

Qua không quen Mận mà biết Đào - đứa con gái 25 tuổi của Mận - qua một số lần giao dịch mua bán nhà. Đây là việc làm thêm nhưng lại là thu nhập chính của Đào (và Mận). Qua những thương vụ làm ăn chung, Đào tỏ ra là người nhanh, nhạy, thông minh và sòng phẳng.

Về hình thức có thể nói, Đào để lại ấn tượng sâu đậm cho bất cứ ai, không chỉ vì cô đạt giải hoa hậu ở nước ngoài mà còn vì sự sang trọng đúng chuẩn thượng lưu của mình. Đào thông thạo 5 thứ tiếng: Anh, Pháp, Nga, Đức và Việt Nam. Đào học Piano và học múa Ba lê từ 6 tuổi. Đào được huấn luyện đi đứng nằm ngồi như một công nương. Không như những người mẫu đương thời thích mặc những loại đồ thiếu vải, Đào thường xuất hiện trước công chúng với những trang phục dài phủ gót được các nhà tạo mẫu thiết kế riêng nhằm tôn thêm sự quý phái cho mình.

Những năm gần đây, tên tuổi và sự nghiệp của Đào là niềm ao ước của nhiều cô gái trẻ; thế mà…

Lần giao dịch này Đào muốn mua căn nhà của chính Qua, nhưng không đủ tiền, phải nhờ ngân hàng hổ trợ. Đang là một người nổi tiếng trong giới truyền thông, có thu nhập cao, có uy tín và có nhiều mối quan hệ đáng nể, việc tìm một ngân hàng bảo lãnh cho Đào mua nhà dễ như bỏ trái nho vô miệng.

Sau khi giá cả được thỏa thuận, ngân hàng đã đồng ý bằng văn bản sẽ thay Đào trả cho Qua 2/3 giá trị căn nhà, riêng Đào phải có tiền đủ để thanh toán 1/3 khoản còn lại. Để bán được nhà và để chia sẻ áp lực dòng tiền cho khách hàng quen, Qua đồng ý cho Đào trả chậm 1/3 giá trị căn nhà trong thời hạn 12 tháng. Hợp đồng mua bán được công chứng, căn nhà đã sang tên đổi chủ.

Chỉ mươi ngày sau khi mua nhà của Qua, Đào đã tìm được mối bán lại căn nhà bằng với giá mua. Đào đã khôn khéo thỏa thuận với bên mua trả trước 2/3 tổng giá trị căn nhà để Đào lấy giấy tờ nhà ra khỏi ngân hàng; số tiền 1/3 còn lại, bên mua sẽ trả hết khi căn nhà công chứng sang tên. Được mua nhà với giá thấp hơn giá thị trường, lại có ngân hàng bảo đảm uy tín cho bên bán, bên mua đồng ý ngay. Trong thời gian chưa tới 60 ngày, căn nhà hai lần thay tên đổi chủ.

Sau khi nhận 1/3 số tiền còn lại của bên mua, thay vì đem trả cho Qua, Đào lại giữ số tiền này để đặt cọc một ngôi nhà khác. Chỉ khoảng một năm, Đào đã lần lượt mua và bán nhiều căn nhà với hình thức lấy của người sau trả cho người trước. Đào biết rõ rằng, với kiểu mua bán bằng giá vốn hoặc thấp hơn vốn sẽ dẫn Đào vào ngỏ cụt, nhưng hơn ai hết Đào hiểu những thương vụ như thế này sẽ giúp Đào chiếm dụng vốn của khách hàng ngày một nhiều hơn.

Thời hạn 12 tháng đã qua, Qua yêu cầu Đào trả dứt 1/3 giá trị còn lại của căn nhà, lúc này Qua mới tá hỏa khi biết căn nhà mua của mình Đào đã bán cho người khác và số tiền thiếu lại Đào không còn khả năng thanh toán. Biết Qua là người quen biết rộng, và có lẽ lo sợ mất uy tín trong giới truyền thông, Đào đã gá trừ nợ cho Qua một căn hộ trong chung cư cao cấp. Dù căn hộ chưa xứng với số tiền Đào thiếu nhưng, lại một lần nữa muốn giúp đỡ bạn hàng, Qua đồng ý công chứng sang tên căn hộ chung cư và ký kết thúc hợp đồng mua bán căn nhà một năm trước.

Tại sao đang ở đỉnh cao của tiền bạc và danh vọng, Đào lại làm những phi vụ liều lĩnh đến nổi giống như con rắn tự ăn cái đuôi của mình mỗi ngày? Không phải Đào mà là Mận, má của Đào, đã trả lời cho Qua câu hỏi này.

Chuyện của Mận

Sau khi nhận căn hộ chung cư do Đào gá nợ, vì chưa có kế hoạch sử dụng Qua khóa cửa để đó. Khoảng ba tháng sau Qua quay lại kiểm tra căn hộ với ý định sửa sang chút đỉnh rồi cho thuê. Lại thêm một lần nữa Qua tá hỏa khi tra chìa khóa vào cửa nhiều lần mà vẫn không sao vào được căn hộ. May sao, Qua nghe âm thanh nhạc đồng quê của xứ Đông Âu xa xôi phát ra từ bên trong căn hộ, lúc này Qua mới hiểu “có ai đó đang ở trong nhà-của-mình!”.

Mở cửa tiếp Qua là một phụ nữ trung niên, dù tuổi đã khoảng 50 mươi bà vẫn làm người đối diện giật thót bởi nhan sắc đẹp mê hồn vốn có. Đã thế bà còn chau chuốt hình thức của mình đến từng mi-li-met: từ cổ đến gót chân bà khoát một tấm vải hoa văn sặc sở, tóc bà búi cao bằng tấm vải cùng màu áo, móng tay móng chân được bà sơn đỏ và trên móng vẻ những đường nét rất cầu kỳ; riêng gương mặt của bà, Qua nghĩ, chắc phải tiêu tốn tiền bạc và thời gian nhiều lắm.

Yên lặng quan sát người đối diện, Qua nhận ra “người phụ nữ này đang ở trong giai đoạn thỏa mãn cao nhất cả về hình thức lẫn tâm trạng”. Qua thầm nhủ, lẽ nào người như bà lại ngang nhiên chiếm nhà người khác?

Bà giới thiệu với Qua bà tên Mận là Việt kiều của một nước Đông Âu, và bà chia sẻ, “tôi đã làm xong thủ tục để lần này về định cư luôn ở Việt Nam”. Bà đề nghị Qua xưng hô là Mận cho thân mật vì theo bà “Qua là người có thể tin được”. Mận nói, bà về sớm để chuẩn bị đám cưới cho con gái của mình nhưng liên lạc với con hoài chưa được, “cháu đi theo đoàn công tác vài tháng là chuyện bình thường” và rằng, “muốn tạo cho con gái sự bất ngờ thú vị, tôi đã gọi thợ mở khóa căn hộ này vào ở”. Mận còn kể, “hai năm trước, để có được căn hộ này tôi phải bay từ nước ngoài về thương lượng giá, thanh toán tiền, rồi nhờ con gái đứng tên giùm, vì lúc đó tôi chưa có Quốc tịch”. À, thì ra thế.

Dù Mận nằng nặc giữ Qua ở lại dùng cơm chung cho vui, Qua vẫn chào về và thân ái “chúc Mận dùng cơm ngon miệng”.

Vài ngày sau Qua cung cấp giấy tờ căn hộ cho Ban quản lý chung cư kèm theo lời đề nghị “hãy giúp tôi giải thích cho bà Mận hiểu căn hộ này đã được con gái bà bán cho tôi đúng luật pháp hiện hành”. Sau khi làm việc với Mận, Ban quản lý chung cư báo lại với Qua rằng: “Bà ấy nhiều lần tìm ra cửa sổ định nhảy xuống, chúng tôi đã cho khóa cửa sổ luôn rồi. Tầng 19 mà nhảy xuống thì còn gì là xương với thịt!”. Nghe vậy Qua dặn dò Ban quản lý đừng thúc ép, hãy để cho Mận có thời gian suy nghĩ...

Một buổi sáng Qua nhận được cuộc gọi từ Mận, bà mong gặp Qua để giải quyết chuyện căn hộ chung cư. Chỉ hơn một tháng kể từ lần gặp đầu tiên thế mà Mận quá nhiều thay đổi. Tóc rối bù, móng tay móng chân bong tróc, mắt đỏ hoe, bọng mắt xưng, da xanh tái, môi khô héo, quần áo nhàu nát, thân thể gầy mòn, tinh thần rũ rượi; tại sao con người ta suy xụp nhanh đến vậy? Vô thường là như thế này sao?

Qua ngồi bên cạnh Mận, một tiếng, hai tiếng, ba tiếng..., để nghe Mận nói về Mận, về Đào. Qua biết, nếu lúc này Qua không nhẫn nại lắng nghe, biết đâu Mận lại một lần nữa tìm ra của sổ tầng 19?

Chuyện Mận và Đào

Mận là hoa khôi của ngôi trường cấp ba, nàng học giỏi, hát hay, múa đẹp, thầy cô giáo khen “có khiếu về ngoại ngữ”, thế mà Mận đành phải nghỉ học nữa chừng vì cha mắc bạo bệnh. Bao nhiều tiền bạc, tài sản dành dụm bấy lâu, nay cả nhà đổ hết cho bệnh viện và thuốc, nhưng cha vẫn không qua khỏi. Là chị cả của bốn đứa em Mận phải cùng với mẹ gánh gồng chi phí gia đình. Mẹ của Mận là người nấu ăn ngon nổi tiếng của đất Hà thành, được những gia đình giàu có gọi đến nhà nấu tiệc; lúc này Mận thường xuyên theo phụ mẹ.

Lần nọ Mận đi theo mẹ nấu tiệc cho một gia đình quan chức, trong số khách đến dự có viên chức ngoại giao nước ngoài lưu tâm đến nàng. Ông nói với mẹ của Mận: “tôi có vợ và đã ly dị, tôi có con nhưng chúng cũng đã sống riêng”. Ông nói thêm: “từ cái nhìn đầu tiên tôi đã muốn lấy con gái của bà làm vợ vì trong mắt tôi nàng rất đẹp và hơn nữa, nàng yêu thích làm việc”. Tuổi của ông lớn hơn tuổi của Mận gấp hai lần rưỡi, tài sản của ông lớn hơn tổng tài sản của gia đình Mận gấp vạn lần; có phải vì thế mà chỉ vài tháng sau đó Mận theo chồng ra nước ngoài sinh sống?

Chẳng ai biết cuộc hôn nhân của Mận có hạnh phúc hay không, chỉ biết rằng ngõ nhỏ, phố nhỏ, không còn nhà Mận ở đó. Mẹ và các em của Mận bây giờ đã ngụ trong một ngôi nhà lớn ở phố lớn, đường lớn. Khi người mẹ qua đời thì những đứa em của Mận kẻ trước, người sau được chị cả lo cho ra nước ngoài ăn học, tìm việc làm và dựng vợ gã chồng. Mận tưởng thay cha mẹ lo cho các em an ổn đã xong, bây giờ đến lúc mình được thảnh thơi, nhưng không, “cái mỏ vàng” của Mận bất ngờ đột quỵ rồi qua đời, lúc này cái thai trong bụng Mận mới vừa năm tháng.

Đào, đứa con gái của Mận thừa hưởng sắc đẹp của mẹ và chiều cao của cha, ngay từ lúc em bé mới chào đời, người đến thăm ai cũng tấm tắc xuýt xoa “Ồ, xinh đẹp như một thiên thần”. Ý thức một cách sâu sắc rằng, sắc đẹp sẽ đem lại cho con người ta sự giàu sang phú quý, vì vậy ngay từ lúc Đào còn chập chững Mận đã lên kế hoạch dạy dỗ con của mình trở thành một công nương. Thật không bỏ công, khi Đào tròn 18 tuổi cũng là lúc nàng đạt vương miệng hoa hậu của nước sở tại; chính lúc này Mận khai thác thế mạnh ngành ngoại giao, cơ quan của người chồng quá cố, giúp Mận tìm ý trung nhân cho con gái của mình.

Từ ngày con gái của Mận đạt danh hiệu hoa hậu hai mẹ con thường xuyên nhận được lời mời tham dự những tiệc chiêu đãi của giới chính khách và giới doanh nhân. Chính khách Mận bỏ qua, nhưng doanh nhân thì Mận quan tâm lắm. Rồi chẳng biết là duyên hay nghiệp khi nghe con gái rượu của mình thỏ thẻ “đã phải lòng một thiếu gia Việt Nam”. Khi ba má của thiếu gia tìm đến xứ sở lạnh giá của Mận đặt vấn đề xin hỏi Đào cho con trai duy nhất, bà đã trả lời: “thôi thì nước chảy về nguồn, con gái Việt lấy chồng Việt đồng cảm hơn lấy chồng ngoại quốc”. Thật ra, lý lịch ba đời của thiếu gia Mận đã nắm rất rõ và, lọt vào gia đình này con gái của Mận còn hơn “chuột sa hủ nếp”.

Đám hỏi tưng bừng xong Mận sắp xếp cho Đào về Việt Nam sống và tìm việc làm để thích nghi với môi trường mới trước khi về làm vợ người ta. Mận cũng chuyển về Việt Nam cho con tất cả vốn liếng của mình với hy vọng Đào tập tành mua bán để có kinh nghiệm điều hành việc kinh doanh của nhà chồng sau này. Biết Mận có ý định cư ở Việt Nam để được gần gủi con gái cưng và cháu ngoại, gia đình bên chồng của Đào đã mời Mận về sống một trong những ngôi biệt thự do họ sở hữu, nhưng giữ thể diện cho con gái, Mận từ chối. Ngày cưới đã định, áo cưới đã sắm, thiệp cưới đã in, thế nhưng, “chuột lại không chịu sa vào hủ nếp”!

Đào phát hiện mình thích gần gũi con gái hơn con trai, và tánh khí gai góc của một “cô bạn” mới quen đã làm Đào phát mê, phát mệt. Những gì cuộc sống thượng lưu đem lại cho Đào suốt từ bé đến giờ đều sơ cứng, rỗng tuếch so với những khám phá hấp dẫn do “cô bạn” mang lại. Đào quên mẹ, quên chồng sắp cưới, quên công việc đang ở đỉnh cao, quên danh hiệu hoa hậu, quên luôn tính cách thượng lưu, bây giờ chỉ có rượu, thuốc lắc, bài bạc và những cuộc giao hoan thâu đêm, suốt sáng. Tất cả tiền bạc, đất đai, nhà cửa sau nhiều tháng ngày tích tụ chẳng đủ cho Đào và “cô bạn” vui chơi, cả hai bắt đầu nghĩ cách chiếm đoạt của người khác, kể cả người thân của mình, để tiếp tục hưởng thụ khoái lạc.

... Sáng nay Mận thảng thốt với Qua “nếu không nhận được giấy báo của tòa án về việc của Đào, tôi sẽ không tin cháu đang vướng vào vòng lao lý. Hôm vào thăm con gái trong tù ruột gan tôi như bị ai xát muối; ôi, đứa con đẹp như thiên thần của tôi sao bây giờ giống như ngạ quỹ?”. Rồi Mận ấm ức: “Qua ơi, nếu tôi có gom góp của người thì cũng để lo cho cha mẹ, em út, con cái, chứ có phải lo cho mình đâu mà cuối đời phải trả giá quá nặng nề, nghiệt ngã? Rồi Mận hoang man: “Qua ơi, bây giờ tôi mất hết, trắng tay, nếu tôi không nhảy lầu thì biết sống với ai, sống ở đâu, sống bằng gì trong những ngày sắp tới?”.

Nghe vậy Qua tự hứa, sẽ bằng cách này cách khác chia sẻ với Mận về nhân-quả, duyên-nghiệp và vô thường vào lúc Mận bình tâm hơn, còn bây giờ Qua nhẹ nhàng ấp hai bàn tay Mận trong đôi tay của mình, rồi “Mô Phật”, thế thôi./.

Cát Tường Quân Tạ Thị Ngọc Thảo


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2017(Xem: 9794)
Hạt hồ đào (walnut) ăn rất ngon nhưng cái vỏ của nó rất cứng. Ở Tây phương người ta có chế ra một cái kẹp sắt, chỉ cần bóp mạnh cái kẹp thì vỏ hồ đào vỡ và ta có thể thưởng thức ngay hương vị thơm ngọt và bùi của hồ đào. Có những kẻ trong chúng ta đã từng bị lúng túng trong khi đọc những bài kệ Trung Quán Luận. Nhưng trong hai mùa Đông năm 2001-2002 và 2002-2003, thầy của chúng tôi là thiền sư Nhất Hạnh đã giảng giải cho chúng tôi nghe và hiểu được những bài kệ ấy một cách dễ dàng và thích thú. Sách này ghi lại những bài giảng của thầy về sáu phẩm căn bản của Trung Quán Luận, các phẩm Nhân Duyên, Khứ Lai, Tứ Đế, Hữu Vô, Nhiên Khả Nhiên và Niết Bàn
31/08/2017(Xem: 7209)
Vào một buổi tối mùa đông cách đây hơn 30 năm, tại thủ đô Washington của nước Mỹ, một quý bà không may đánh rơi chiếc cặp tài liệu trong bệnh viện. Chồng của quý bà là một thương nhân giàu có. Ông đã vội vã quay lại bệnh viện giữa đêm hôm để tìm kiếm, bởi vì trong chiếc cặp không chỉ là rất nhiều tiền mà còn có cả một tập tài liệu mang thông tin mật của thị trường tài chính. Vị thương nhân đang đảo mắt tìm kiếm thì thấy một đứa trẻ rách rưới đứng ở hành lang bệnh viện. Cô bé đứng dựa vào tường, người vẫn còn co rúm trong bộ quần áo mỏng manh. Và trên tay cô bé chính là chiếc cặp mà vợ ông đánh mất.
29/08/2017(Xem: 11077)
Khi tôi 26 tuổi, tôi hạ sinh một bé trai kháu khỉnh. George có mái tóc đen, mắt xanh và cặp lông nheo dài tôi chưa bao giờ thấy ai có được như vậy. Cu cậu bắt đầu nói khi được chín tháng, đi được khi được mười tháng và có thể bay nhảy khi được hai tuổi. Cậu bé là niềm vui của tôi, và tôi yêu thương thằng bé hơn cả tình thương mà tôi có. Đứa Con Trai Hoàn Hảo, Sharon Drew Morgan, Quảng Tịnh dịch
21/08/2017(Xem: 6414)
Tại Sao Tôi Đi Tu ? Thích Từ Lực và Trần Mạnh Toàn, Thường ngày, cảm giác của người bị phong tỏa, rình rập và đe dọa từng giây từng phút khiến anh thấy như quên mất con người riêng của mình. Nỗi buồn, vui, rung động trước ngọn gió cuối năm như đã xa rời anh. Tiếng súng và trọng pháo vắng hẳn trong buổi chiều hưu chiến. Anh không nghĩ có thể tạm quên được sự nguy hiểm, báo động thường xuyên nhưng sự vắng lặng của chiều cuối năm khiến cho những xúc động trong lòng dậy lên như âm binh được điều động. Ngọn gió nơi chân đồi bỗng làm anh thấy gờn gợn đôi tay trần. Ngọn gió y hệt như lúc vi vu bên hàng chè trước nhà vào chiều ba mươi tết, lúc mà anh giúp mẹ đặt nồi bánh chưng lên bếp lửa. “Tết ni được no rồi.” Bấy giờ, anh chẳng để ý để hiểu hết câu nói của mẹ, vừa nói, đôi tay chai sạn vừa đẩy mấy gộc tre vào lòng bếp.
09/08/2017(Xem: 5514)
Tôi về ở trong appartement này đã hơn 20 năm, một khoảng thời gian dài đủ để chứng kiến bao cảnh tang thương biến đổi của cuộc đời. Bóng xế hoàng hôn ảm đạm dàn xuống chung cư này nhiều hơn là ánh sáng rực rỡ của những buổi bình minh... Những năm đầu khi tôi mới đến, vợ chồng ông Damhart ở tầng 1 là một cặp vợ chồng đã được nhiều người yêu mến về tính tình cởi mở, luôn luôn hòa nhã với mọi người. Bà rất siêng năng mẫu mực, làm việc nhà không biết mỏi mệt, lúc nào cũng mang sẵn một cái tablier trước ngực. Tôi có cảm tưởng như công việc nhà của Bà làm không bao giờ hết được. Và gặp ai cũng vui vẻ dừng lại, hỏi thăm đôi ba câu rồi mới chịu đi. Ông chồng lại rất vui tính với nụ cười hiền hòa thật dễ thương. Rồi dần dà, Bà bị đau, không còn nhớ gì, đi gõ cửa hết nhà này đến nhà khác, có khi quên cả lối về! Cuối cùng thì không còn đi được n
28/07/2017(Xem: 6460)
Sau những cơn nắng luộc da vào Hạ, trời Hà Nội có vẻ dịu hẳn, phố phừng dập dìu xe cộ. Căn nhà nằm sâu trong đoạn đường vừa khai phóng, đối diện với một cao ốc, tầng dưới là siêu thị đơn điệu vài mặt hàng không đủ cho khách vãng lai dán mắt nhìn. Căn nhà của cô Chung, trưởng đoàn từ thiện, là cứ điểm để nhóm Từ Tâm - Hiểu và Thương hàng năm vê đây làm nơi phát xuất chuyến lữ hành mãi tận vùng Tây Bắc, cận biên Việt-Trung. Gia Lâm là một huyện ngoại thành phía đông của thành phố Hà Nội, cách trung tâm thành phố 8 km. Đây là cửa ngõ để đi sang các tỉnh thành phía Đông như Hải Phòng, Hải Dương, Hưng Yên...
04/07/2017(Xem: 13588)
Từ hai ba tháng qua, hầu như ngày nào tôi cũng dành thì giờ ôn lại các bài học của Bụt Thích Ca trong tập phim Buddha, do nhà sản xuất Modi đưa lên mạng Youtube từ năm 2016. Khi được bạn bè giới thiệu cuốn phim này, tôi coi mấy đoạn đầu, rồi nhảy cách tới đoạn Buddha thành đạo (tập 34), và coi tiếp sau đó tập 41 tả cảnh Buddha về thánh Ca Tỳ La Vệ thăm gia đình. Đoạn 41 này rất hay, đạo diễn và tài tử đều diễn tảđược tình cảm của Buddha và bà vợ mà ông rất thương yêu trước khi đi tu.
02/07/2017(Xem: 7374)
Tống Văn đời Đường được bổ nhiệm làm tri phủ Tô Châu. Là người nổi tiếng thanh liêm, chính trực nhưng lại trọng Nho, khinh Thích. Khi về trấn nhậm Tô Châu nghe nói sự cụ Chùa Hàn Sơn là bậc tu hành đắc đạo nhưng không tin. Tống Văn lý luận rằng: Tụng kinh gõ mõ, lóc cóc leng keng ai làm chẳng được. Người tu hành không quyền thế, không binh lính trong tay, không hiền lành thì hung dữ với ai. Lại nữa, có tỏ ra hiền lành thì thập phương mới cúng kiếng chứ hung dữ thì chỉ có nước bỏ chùa đi ăn mày…cho nên tìm cách thử.
16/06/2017(Xem: 16205)
Theunis Botha (51 tuổi), một thợ săn chuyên nghiệp người Nam Phi đã mất mạng sau khi bị con voi đè lên người trong chuyến đi săn ở Gwai, Zimbabwe. Ngày 19-5, nhóm của Theunis Botha đang đi săn ở Gwai, Zimbabwe thì bắt gặp đàn voi 4 con, các thành viên trong đoàn đã nhanh chóng rút súng ra bắn. Tuy nhiên, hành động này đã khiến đàn voi nổi giận và chúng bắt đầu đuổi theo nhóm thợ săn. Sau khi Botha bắn vào 3 con voi, con thứ 4 trong đàn đã dùng vòi nhấc Botha lên cao. Đúng lúc đó, con voi này bị một thợ săn khác bắn chết, nhưng không ngờ thi thể của nó đổ sụp xuống người Botha, đè anh thiệt mạng. Được biết con voi thứ 4 là một con voi cái.
14/06/2017(Xem: 7068)
“Hôm nay con đang ngồi trong trường thi tuyển sinh ĐH khốc liệt, rất có thể đường đời dài phía trước sẽ được viết bằng hoặc có sự thay đổi ngay dưới ngòi bút của con. Con chỉ muốn mượn dịp này muốn thưa với mẹ một câu rằng: lần này mẹ hãy để con là một người của chính con thực sự…”.