Thăm bệnh

01/01/201718:28(Xem: 4456)
Thăm bệnh

Duc Phat tham benh
THĂM BỆNH



Nhóm bạn rủ nhau đi thăm bệnh môt người bạn, nghe nói chị ấy bị bệnh nặng, đã nằm bệnh viện khá lâu và hiện đang nằm điều trị tại nhà.
Gặp người bệnh, tất cả mọi người không khỏi ngỡ ngàng, chị ấy thay đổi nhiều quá, bệnh lâu ngày không khỏi nên trông chi quá mức xanh xao, thân hình gầy đét, tiều tụy, trông vô cùng thảm não. Từng lời hỏi han chia sẻ, nhiều mẫu chuyện vui buồn lần lượt kể nhau nghe để mong người bệnh nguôi ngoai phần nào phiền muộn…

Nhưng mọi người đến thăm quá đổi bàng hoàng, chị ấy với thân bệnh nên quá nhiều thay đổi, nhưng tâm tính thì vẫn y chang như thuở nào, bạn bè lâu ngày không gặp, nay được dịp mọi người đến thăm nên chị ta tha hồ mà nói, mà nổ…, chị kêu tên hết người bạn nầy ra trách móc, chê bai, gọi tên người bạn nọ ra phê phán đủ điều, và vẫn chứng nào tật nấy, dưới mắt chị, tất cả mọi người là chẳng ai bằng chị, chị phải là số một mà thôi. Trước đây chị vẫn tự mãn rằng với nhan sắc chị là người đẹp nhất trong đám bạn bè, mà điều nầy thì ngoài chính chị tự nhìn nhận thì không mấy ai tán đồng ; - về tiền của thì ai cũng biết rỏ, chồng chị thì chỉ đi làm công sở, bản thân chị thì đi bán hàng cho một cửa tiệm và lãnh lương, nhưng lúc nào chị cũng muốn khoe mình là giàu có, sang cả ; - về nhà cửa, thì chị đang ở một căn nhà không đến nỗi xụp xệ, nhưng trông rất ư là khiêm tốn về mặt cấu trúc, và cách bày biện trong nhà thì chẳng có gì đáng để trầm trồ ; - Chị lúc nào cũng khoe với mọi người, rằng con cái của chị như là những bậc kỳ tài, xuất chúng, nhưng thực ra chẳng có đứa con nào của chị làm nên danh phận gì…thế nhưng với tấm thân bệnh hoạn lâu ngày như chị hôm nay, mà cái tính tự mãn, tự kiêu, tự thổi phồng về mình của chị cũng chẳng hề mảy may thay đổi…

Thăm viếng xong, bạn bè cùng ra về, họ nhìn nhau và lắc đầu ngao ngán :
- “ Chị ấy bệnh nặng như vậy mà sao tâm tính vẫn còn nhiều cố tật, chẳng chịu đổi thay vậy nhỉ ?
- “ Thấy chị ấy bệnh nặng nên mình đến thăm, vậy mà nghe chị ấy nói chuyện…, thật tình chẳng muốn gặp lại bao giờ ! “
- Dường như phải nói xấu, phải tìm cách hạ bệ người khác để làm nỗi mình lên là bản chất của chị ấy thì phải, người sao lạ quá, không thể chấp nhận được, bệnh nặng gần chết như vậy mà vẫn không chừa…
- Vân vân và vân vân…

* * *
Xin thưa với quý vị, câu chuyên trên đây là một câu chuyên rất thật, rất đáng buồn và rất đáng thương phải không ? – Con người thế gian chúng ta với nhiều nỗi khổ, trong đó có thể phân làm hai loại khổ rỏ rệt đó là ; một là khổ về thân và hai là khổ về tâm, mà cả hai loại khổ trên đều do bệnh mà ra, thân thì có bệnh của thân và tâm thì có bệnh của tâm.
- Bệnh của thân thì rất dể dàng nhận ra, chính người bệnh cũng có thể nhận biết, mà người ngoài cũng có thể nhận thấy người kia không được khỏe mạnh hay đang bệnh hoạn gì đó, và với những vị bác sĩ, thầy thuốc hoặc với những phương tiện xét nghiệm thời đại thì việc định bệnh tương đối khá chính xác và có thể tìm được phương cách trị liệu hữu hiệu.
Và con người thường quan tâm với chính mình hoặc quan tâm cho người khác, quan tâm cho nhau, chăm sóc cho nhau, thăm viếng, an ủi nhau, thường thì vẫn đặt căn bản là cho tấm thân nhiều hơn là cho tâm.
- Còn về tâm bệnh thì cũng rất nhiều loại, nhưng tổng quát thì có 3 loại bệnh của tâm đó là bệnh tham, bệnh sân và bệnh si; đối với tâm bệnh thì có phần khó hơn để nhận ra, chính người mang những loại tâm bệnh của tham sân si nầy, đôi khi cũng không hề nhận biết là mình đang mắc bệnh, nhưng có khi họ cũng có thể nhận biết là mình có bệnh về tham, sân, si đấy, nhưng lại không chịu nhìn nhận và không lo chửa trị bao giờ. Bác sĩ tâm lý hiện nay, chỉ định bệnh và tri liệu những sự kiện mất thăng bằng về tâm lý, nhưng những bệnh của tâm như tham sân si thì cũng chưa bao giờ quan tâm và tìm ra phương án để trị liệu.

- Trong trường hợp người bệnh của câu chuyện nói trên, về thân bệnh thì bạn bè xót thương thăm viếng, nhưng với cái tâm ý bệnh hoạn của chị ấy thì không được ai xót thương mà còn đầy vẻ bất bình. Xét cho cùng thì bệnh nào cũng đáng thương cả, thân bệnh thi thăm viếng chăm nom, và với tâm bệnh thì cần phải được quan tâm và chăm sóc tận tình hơn mới phải, bời vì, bệnh về tâm, khó chửa hơn bệnh về thân đấy chứ ! – vậy mà ngay cả thân nhân, chồng con của chị ấy chỉ lo đưa chị ta đi bệnh viện, chăm sóc thuốc thang khi chị ngã bệnh về thân, còn cái tâm bệnh từ lâu, bệnh gọi là “chứng nào tật ấy “ của chị chẳng ai lo chăm sóc chửa tri cho chị chi cả, và bạn bè thì xót thương cho thân bệnh của chị mà đến thăm,,,để rồi hởi ôi, và chẳng những không xót thương mà còn có vẻ chán chê cho cái bệnh kỳ cục về tâm của chi !

- Chỉ có Đức Phật là người duy nhất hằng quan tâm đến niềm đau, nỗi khổ của tâm bệnh của chúng sanh, Ngài đã chỉ cho chúng ta bốn sự thật chính yếu (Tứ Diệu Đế) của cuộc đời, và chỉ dạy cho chúng ta con đường diệt khổ và chấm dứt khổ đau vĩnh viễn qua tám pháp tu chân chánh ( Bát Chánh Đạo) và với tấm lòng Đại Từ Đại Bi, Ngài đã không ngừng nghĩ giáo hóa chúng sinh với tâm lượng của một Đấng Pháp Vương và dòng giáo pháp cao cả ấy đã tuông chảy không ngừng suốt cả hơn 2600 năm qua, vậy mà chúng sanh và kể cả nhiều người mệnh danh là Phật tử vẫn không hề quan tâm đến tâm bệnh của mình, cũng như tâm bệnh của thân nhân, bè bạn.

Học Phật là ứng dụng những lời Phật dạy vào cuộc sống cho mình và cho người, Từ Bi là thương xót cho nỗi khổ về khổ thân và cả về khổ tâm của chúng sanh và Trí Tuệ là hãy giúp nhau sáng suốt, hiểu rỏ và làm đúng phương cách diệt khổ để đạt tới cứu cánh Niết bàn.

Gia Hiếu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2015(Xem: 13403)
1. Chân như đạo Phật rất mầu Tâm trung chữ Hiếu niệm đầu chữ Nhân, Hiếu là độ được song thân Nhân là cứu độ trầm luân muôn loài. 5. Thần thông nghìn mắt nghìn tay Cũng trong một điểm linh đài hóa ra,
16/01/2015(Xem: 5059)
Sau 30-4-75, tất cả giáo chức chúng tôi đều phải đi học tập chính trị trong suốt 3 tháng hè mà họ gọi nôm na là "bồi dưỡng nghiệp vụ". Một buổi chiều sau mấy ngày "bồi dưỡng", tôi đạp xe lang thang qua vùng Trương minh Giảng, tình cờ gặp Báu - một người học trò năm xưa, rất xưa, đang ngơ ngẩn đứng trước cửa nhà. Dừng xe đạp, tôi chào: - Báu hả? Phải em là Trương thị Báu không? Có nhớ ra cô không? Báu giương mắt nhìn tôi, nhìn đi nhìn lại rồi nghiêng đầu lại nhìn...Em không nhớ nổi... Tôi đã thoáng thấy được một tâm thần bất thường qua thần sắc cũng như qua đôi mắt trống rỗng vô hồn!
16/01/2015(Xem: 6276)
Năm 1954 ông Thiện khăn gói đùm đề đưa mẹ, vợ và hai đứa con gái xuống con tàu há mồm vào Nam.Trên bờ, Thụ, người em trai của ông còn đưa tay vẫy vẫy. Đêm hôm qua, ông và người em trai bàn rất nhiều về chuyến ra đi này.Người em nói: - Đất nước đã hòa bình, độc lập, anh nên ở lại, dù gì cũng là nơi chôn nhau cắt rốn.Vào Nam xứ lạ quê người, chân ướt chân ráo trăm bề khổ sở... Ông Thiện đã trả lời em:
15/01/2015(Xem: 6334)
Trong cả thành phố này, anh chị chỉ có tôi là chỗ thân nhất, vừa là thầy vừa là bạn. Buổi sáng anh gọi phone bảo trưa nay đến đón tôi về nhà dùng cơm cho vui. Hôm nay là sinh nhật của thằng Alexander con một của anh chị.
14/01/2015(Xem: 14214)
Tiếng Hồng chung Phật Học Viện Hải Đức Nha Trang nói riêng và các chùa trong thành phố Nha trang nói chung, sớm khuya ai cũng có thể nghe được, nhưng nghe để “Trí tuệ lớn” và “Bồ-đề sinh” thì tùy theo “phiền não” của đối tượng nghe có vơi nhẹ hay không? Riêng với nhà văn Võ Hồng, qua tác phẩm “Tiếng chuông triêu mộ” cho thấy Trí tuệ và Bồ đề của ông sanh trưởng tốt. Nhưng nhân duyên như thế cũng chưa đủ, ông là giáo sư của PHV, của trường Bồ Đề, là thiện tri thức của các bậc cao Tăng ở đồi Đông và đồi Tây non Trại Thủy. Có thế mới có truyện ngắn “Cây khế lưng đồi”, có tùy bút “Con đường thanh tịnh”. Thưa thầy Võ Hồng, chừng ấy đủ rồi, đủ cho PHV đi vào lịch sử văn học, đủ cho 100 năm sau, 1000 năm sau hay nhiều hơn thế nữa, nhìn thấy PHV uy nghi như một Linh Thứu thời Phật và cũng cho thấy các bậc cao Tăng Miền Trung nói riêng xứng đáng là những Sứ giả Như Lai đầy trách nhiệm đối với sự trường tồn của Phật giáo Việt Nam.
09/01/2015(Xem: 5909)
Tháng 10 năm 1962, TT Chủ Tịch Ủy Ban Liên Phái… nhờ Tôi đi công tác Vũng Tàu, Tôi đi chuyến xe đò lúc 8g30 sáng, xe chạy vừa khỏi hãng xi-man Hà Tiên, thì có 3 người đón xe. Anh tài xế nói với tôi : “Thầy vui lòng xuống hàng ghế phía dưới để cho “mấy cha”ngồi, vui nghen Thầy”! Tôi lách mình qua khoản trống thì có 2 vị đưa tay đón và đở nhường chỗ ngồi còn nói lớn: “Ngộ ha, cha quí hơn Thầy “! Tôi sợ gây chuyện không vui, nên đưa tay và lắc đầu xin yên lặng. Vì đương thời bấy giờ bóng dáng của các áo đen có nhiều sát khí thế lực! Nhưng, Mộc dục tịnh, nhi phong bất đình 木欲淨而風不亭.Xe chạy êm ả, gió lùa mát rượi.
26/12/2014(Xem: 19196)
Phât tử Chơn Huy ở Hoa Kỳ về có đem theo tập tự truyện dày của Tỳ Kheo Yogavacara Rahula. Cô nói truyện rất hay, khuyên tôi đọc và nhờ tôi dịch ra Việt ngữ để phổ biến trong giới Phật tử Việt Nam. Câu chuyện rất lý thú, nói về đời của một chàng trai Mỹ đi từ chỗ lang bạt giang hồ đến thiền môn. Truyện tựa đề "ONE NIGHT'S SHELTER (From Home to Homelessness)--The Autobiography of an American Buddhist Monk". Tôi đọc đi rồi muốn đọc lại để thấu đáo chi tiết trung thực của một đoạn đời, đời Thầy Yogavacara Rahula. Nhưng thay vì đọc lại, tôi quyết định dịch vì biết rằng dịch thuật là phương pháp hay nhứt để hiểu tác giả một cách trọn vẹn. Vả lại, nếu dịch được ra tiếng Việt, nhiều Phật tử Việt Nam sẽ có cơ duyên chia sẻ kinh nghiệm quý báu của Thầy Rahula hơn.
06/12/2014(Xem: 4810)
T huở nhỏ tôi mồ côi bố sớm, ở vào cái tuổi con nít vừa mới chập chững biết đi chưa nói được câu gọi bố lần đầu, bố tôi đã đi về miền cát bụi. Sự ra đi của ông đột ngột quá, còn trẻ quá mới 27 tuổi đầu làm sao không để lại bao luyến tiếc cho người ở lại. Dĩ nhiên mẹ tôi là người chịu nhiều đau đớn nhất, mới lấy chồng được hai năm cộng thêm đời chiến binh nên chỉ ở gần chồng vỏn vẹn có một tháng là nhiều. Con thơ còn bế ngửa trên tay, đầu quấn khăn tang người chồng yêu quí, đã phải xách tay nải leo lên chiếc thuyền viễn xứ nhổ neo lên đường như một bài hát nào đó.
01/12/2014(Xem: 17430)
Nguyên gốc tác phẩm này là của Genro, một Thiền sư thuộc tông Tào động Nhật Bản, viết và xuất bản năm 1783. Mỗi câu chuyện là một công án mà tác giả đã có lời bình và kệ đi kèm. Fugai, người thừa kế Genro, thêm nhận xét của sư, câu đối câu, vào sách của thầy. Tôi sẽ dịch các câu chyện hay tắc, gồm cả lời bình của Genro và nhận xét của Fugai trong hầu hết các câu chuyện để tham khảo. Có khi gặp bài kệ cũng dịch để khuyến khích học tập.
28/11/2014(Xem: 5266)
Tôi và cả vợ tôi nữa, hình như mấy ngày hôm nay, lòng lúc nào cũng tràn ngập niềm vui, hạnh phúc vô cùng! Chuyện chẳng có gì to tát lắm đâu mà sao chúng tôi vui mừng đến vậy. Tối thứ bảy vừa qua, sau khi tắt đèn, mở cửa phòng đi tìm nước uống chuẩn bị đi ngủ, tôi phát hiện ngay trước cửa phòng một túi quà nhỏ, món quà nhỏ bé của các con tôi, với một tờ giấy võn vẹn sáu chữ "Happy 40th year from your children". Chỉ với sáu chữ võn vẹn đó...đã khiến vợ chồng tôi ngẩn ngơ, quên đi hai chiếc đồng hồ tuyệt đẹp trên tay vợ tôi! Vợ tôi thì xúc động lắm, còn tôi, miệng thì luôn hỏi sao tụi nó lại nhớ đến ngày cưới của mình, nhưng lòng lại mơ màng nghĩ về những ngày này của 40 năm trước...Tôi cưới vợ!