Một cuộc đi bộ tĩnh lặng, một thông điệp mạnh mẽ

14/01/202620:11(Xem: 1360)
Một cuộc đi bộ tĩnh lặng, một thông điệp mạnh mẽ

su tue nhan-walk for peace-11su tue nhan-walk for peace-9
Một cuộc đi bộ tĩnh lặng, một thông điệp mạnh mẽ,

Các nhà sư Phật giáo đã mang lại sự bình yên cho đường phố nước Mỹ
Nguyễn Ngọc Mùi


Trong những ngày gần đây, một điều phi thường đã diễn ra một cách lặng lẽ trên khắp nhiều thị trấn và thành phố của Mỹ. Một nhóm nhỏ các nhà sư Phật giáo, mặc những chiếc áo choàng màu vàng nghệ và nâu đơn giản, chậm rãi bước đi dọc theo vỉa hè và đường cao tốc, không mang theo biểu ngữ, không hô khẩu hiệu và không yêu cầu bất cứ điều gì. Thông điệp của họ không được truyền tải qua những bài phát biểu hay cuộc biểu tình, mà thông qua sự hiện diện – một sự hiện diện nhẹ nhàng, kiên định, thu hút mọi người như một ánh sáng dịu nhẹ trong căn phòng tối.

Và khi họ bước đi, nước Mỹ đã chứng kiến. Nước Mỹ đã lắng nghe. Nước Mỹ đã cảm nhận được sự thay đổi.
Một khoảnh khắc tĩnh lặng trong một quốc gia đầy bất ổn

Vào thời điểm đất nước đang bị nhấn chìm bởi tiếng ồn – những cuộc tranh luận chính trị, căng thẳng xã hội, lo lắng kinh tế – những bước chân tĩnh lặng của các nhà sư đã tạo ra một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Những người tình cờ lái xe ngang qua đã dừng lại. Một số người rời khỏi nơi làm việc. Những người khác đưa con cái của họ đến, không chắc chắn phải giải thích điều họ đang chứng kiến ​​như thế nào, nhưng biết rằng điều đó rất quan trọng.
Một người phụ nữ ở South Carolina nói rằng bà cảm thấy “một làn sóng bình tĩnh” chỉ khi nhìn thấy các nhà sư đi qua.
Một người đàn ông ở Washington mô tả đó là “lần đầu tiên trong nhiều tháng tôi nhớ ra mình cần phải thở”.
Đây không phải là những phản ứng kịch tính. Đó là những phản ứng rất con người.

Sức mạnh của sự hiện diện
Các nhà sư không thuyết giảng. Họ không tìm kiếm tín đồ. Họ chỉ đơn giản là bước đi – một cách có ý thức trong ch ánh ni ệm, kiên định, với một sự bình yên gần như xa lạ trong bối cảnh nước Mỹ hiện đại.
Khi họ nói, lời nói của họ nhẹ nhàng nhưng lại mang sức nặng:
“Hòa bình bắt đầu từ một hơi thở.”
“Hãy bước đi nhẹ nhàng trên trái đất.”
“Hãy nhìn thấy nhân tính trong mỗi người.”

Mọi người nghiêng người lắng nghe, không phải vì các nhà sư yêu cầu sự chú ý, mà vì sự hiện diện của họ đã mời gọi điều đó.
Điều khiến nhiều người quan sát ngạc nhiên là sự ấm áp – thậm chí là niềm vui – mà người Mỹ dành cho họ. Trẻ em chạy đến tặng hoa. Những cựu chiến binh lớn tuổi chào khi các nhà sư đi qua. Những người nhập cư từ châu Á lặng lẽ rơi nước mắt, nhớ về những ngôi chùa và những người thầy đã bỏ lại phía sau. Một số người chỉ đơn giản đặt tay lên ngực, không chắc chắn về cử chỉ thích hợp nhưng muốn thể hiện sự tôn trọng.

Một người mẹ trẻ nói, “Tôi không ngờ mình lại khóc hôm nay. Nhưng khi họ đi ngang qua, điều gì đó bên trong tôi đã dịu lại.” Một nhóm thiếu niên đi theo các nhà sư vài dãy phố, cười nói vui vẻ, nói rằng họ cảm thấy "nhẹ nhõm" hơn chỉ khi ở gần họ.

Niềm hạnh phúc mà mọi người cảm nhận được không phải là sự ồn ào hay ăn mừng. Đó là niềm hạnh phúc của sự nhẹ nhõm, của sự nhận ra, của việc nhớ lại một điều đơn giản và chân thực:
Rằng hòa bình là có thể.
Rằng lòng tốt vẫn tồn tại.
Rằng con người có thể đứng cùng nhau mà không cần phải la hét.

Nhiều người nói rằng các nhà sư gợi nhớ cho họ về các cuộc tuần hành vì quyền công dân - không phải vì chính trị, mà vì sự minh bạch về đạo đức đến từ việc đi bộ. Đối với một số người, việc gặp gỡ các nhà sư là một trải nghiệm tâm linh. Đối với những người khác, đó là một khoảnh khắc chữa lành. Một người đàn ông vừa mất việc nói: "Tôi cảm thấy như họ đang mang hòa bình cho tất cả chúng ta." Một người phụ nữ đang chiến đấu với chứng trầm cảm nói rằng sự hiện diện của các nhà sư "giống như một bàn tay đặt lên vai tôi."

Những phản ứng này không phải là dàn dựng. Chúng là tự phát, chân thành và đầy cảm xúc.
Một thông điệp mà nước Mỹ cần
Trong thời điểm mà sự chia rẽ chiếm lĩnh các tiêu đề báo chí, cuộc đi bộ của các nhà sư đã tiết lộ một điều thiết yếu:
Người Mỹ vẫn khao khát hòa bình. Người Mỹ vẫn nhận ra điều tốt đẹp khi họ nhìn thấy nó. Các nhà sư không để lại những tượng đài hay những yêu cầu chính trị.

Họ để lại một điều bền vững hơn:
- Một ký ức về sự tĩnh lặng
- Một lời nhắc nhở về lòng trắc ẩn
- Một cái nhìn thoáng qua về con người chúng ta có thể trở thành khi chúng ta chọn sự hiện diện thay vì sự tức giận
Một di sản thầm lặng

Khi các nhà sư tiếp tục cuộc hành trình của mình, nhiều người nói rằng họ cảm thấy mình đã thay đổi - dù chỉ trong chốc lát. Họ rời đi với trái tim mềm mại hơn, tâm trí minh mẫn hơn và cảm giác kết nối với nhau được làm mới.
Và có lẽ đó là sức mạnh thực sự của cuộc đi bộ của các nhà sư:
Không phải để thay đổi luật pháp, mà để thay đổi trái tim.
Không phải để giành chiến thắng trong các cuộc tranh luận, mà để đánh thức nhận thức.

Không phải để chia rẽ, mà để nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình không phải là một ý tưởng - đó là một thực hành.
Trong vài ngày quý giá, nước Mỹ đã dừng lại.
Nước Mỹ đã thở.

Nước Mỹ đã nhớ lại chính mình. Và tất cả chỉ vì một vài nhà sư đã chọn cách đi bộ.



su tue nhan-walk for peace-16 (22)su tue nhan-walk for peace-16 (15)su tue nhan-walk for peace-16 (14)su tue nhan-walk for peace-16 (13)su tue nhan-walk for peace-16 (12)

su tue nhan-walk for peace-16 (11)
xem tiep
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2084)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1958)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1664)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1599)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2116)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1615)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1280)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1538)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1811)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2406)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!