Có nên gồng lên giữa những vai diễn vì hình ảnh ta đang cố giữ ?

02/02/202609:42(Xem: 2082)
Có nên gồng lên giữa những vai diễn vì hình ảnh ta đang cố giữ ?

Dailai-lama-2011-gemanyHis-Holiness-Daila-Lama
Có nên gồng lên giữa

những vai diễn vì hình ảnh ta đang cố giữ ?


(Kính phiên tả lại bài giảng rất có ý nghĩa của Đức Đạt Lai Lạt Ma trên kênh YouTube/ short video/ Tâm Hiền Hậu —- Và vài cảm nghĩ : Người phiên tả rất hân hoan được ghi lại bài giảng này và kính tri ân chủ kênh đã chia sẻ nhiều bài giảng từ Đức Dalai Lama mà sức ảnh hưởng lâm linh rất hiệu quả vì số lượng người view, bao giờ cũng đạt từ 40K, đến 60 K chỉ trong một vài tuần và những comments tri ân )


Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .

Thật ra khi ta tạm thời KHÔNG ĐÓNG VAI, KHÔNG DIỄN , KHÔNG TỰ ĐÁNH GIÁ thì tâm trí ta sẽ nhẹ đi một cách rất tự nhiên - và ở đây có 1 điểm cần được thấy rất rõ rằng sự thay đổi không bắt đầu từ việc kiểm soát nghĩ, mà nó bắt đầu từ việc nhận ra suy nghĩ —-Điều này cho ta thấy được rằng SUY NGHĨ CHỈ LÀ MỘT HIỆN TƯỢNG ĐANG XẢY RA chú không phải BẢN CHẤT CỦA MÌNH .

1 Khoảng cách rất nhỏ xuất hiện, khoảng cách ấy tuy nhỏ, nhưng đủ để năng lượng không bị cuốn đi hoàn toàn, chỉ cần khoảng cách đó được duy trì một chút, ta đã không còn bị SUY NGHĨ KÉO LÊ.

Và khi không còn bị kéo lê, thì mệt mỏi mới bắt đầu giảm, không phải vì cuộc sống thay đổi mà vì ta không còn sống trong sự va chạm liên tục với chính tâm trí mình.

Ở mức rất căn bản, phần lớn mệt mỏi là kết quả của việc tâm trí không nghĩ đúng cách
NGHĨ ĐÚNG CÁCH không phải là trốn tránh, mà là thấy rõ CƠ CHẾ TẠO KHỔ, thấy rõ THÓI QUEN TIÊU HAO NĂNG LƯỢNG.

Và khi thấy rõ rồi, rất nhiều thứ TỰ ĐỘNG RƠI RỤNG, không cần ép buộc , chỉ cần dừng lại ở đây chứ chưa cần đi xa hơn, và đủ để nhận ra rằng CON ĐƯỜNG NHẸ ĐI KHÔNG NẰM Ở BÊN NGOÀI, mà nó nằm ở KHẢ NĂNG HIỂU VÀ LÀM DỊU CHÍNH CÁCH MÌNH ĐANG NGHĨ

Hãy thử thành thật với chính mình một lần, rằng phần lớn mệt mỏi của bạn không đến từ việc phải làm quá nhiều mà đến từ việc phải làm người giỏi, phải là người đúng, phải là người mạnh, phải là người không được yếu, phải là người không được sai, phải là người không được thua. Và chính CÁI PHẢI ấy mới là GÁNH NẶNG THẬT SỰ .

Chúng ta hiếm khi nhận ra mình đang mang theo một hình ảnh về bản thân mọi lúc mọi nơi, dù đang làm việc, đang nghỉ ngơi, đang ở một mình, hoặc giữa đám đông, hình ảnh áy vẫn âm thầm hiện diện. Nó hỏi ta liên tục rằng : “ Ta có đang làm đủ tốt không, ta có đang được nhìn nhận đúng không, ta có đang giữ được vị trí của mình không .”…Và mỗi lần câu hỏi ấy vang lên, năng lượng lại bị rút đi một chút.

Nếu không có hình ảnh đó, rất nhiều việc sẽ nhẹ hơn nhưng ta đã quen sống với nó đến mức không còn nhận ra sự tồn tại của nó nữa , ta tưởng rằng đó là TÔI, ta tưởng rằng nếu không có nó mình sẽ tan rã và vì thế ta bảo vệ nó như bảo vệ sự sống còn, nhưng điều trớ trêu là chính sự bảo vệ ấy lại làm ta kiệt sức.

CÁI TÔI không mệt vì bị tấn công, nó mệt vì phải luôn ở trạng thái sẵn sàng bị tấn công, nó quan sát ánh mắt người khác, nó nghe ngóng giọng điệu, nó phân tích từng phản ứng nhỏ, nó không bao giờ hoàn toàn thả lỏng. Và khi một hệ thống luôn ở trong trạng thái cảnh giác dù không có nguy hiểm thật sự , mệt mỏi vẫn tích tụ . Rất nhiều người nghĩ rằng họ mệt vì bị người khác làm tổn thương, nhưng nếu nhìn sâu hơn, ta sẽ thấy phần đau không nằm ở hành động kia, mà nằm ở việc CÁI TÔI BỊ CHẠM VÀO., phần đau không nằm ở lời nói, mà ta chỉ bị gây mệt khi nó đụng vào HÌNH ẢNH TA ĐANG CỐ GIỮ .

Một sự việc chỉ trở nên nặng nề khi nó làm lung lay CẢM GIÁC TÔI LÀ AI, và nếu không có cái tôi ấy đứng ra nhận lấy , thì rất nhiều thứ sẽ trôi qua nhẹ nhàng hơn nhiều. Chúng ta quen đồng hóa giá trị của mình với những hình ảnh, những vai trò ( vai trò nghề nghiệp, vai trò gia đình, vai trò xã hội,) và khi vai trò ấy gặp trục trặc, ta không chỉ thấy bất tiện mà thấy như chính mình đang bị đe dọa.

Sự đồng hóa này rất tinh vi, nó không nói rõ , nó chỉ tạo ra một cảm giác bất an, mơ hồ, nhưng cảm giác ấy đủ để ta căng thẳng cả ngày. Khi ta mệt mỏi vì phải liên tục đi chứng minh mình tồn tại theo một cách nào đó, ta cần thành tựu để cảm thấy có giá trị , ta cần được công nhận để cảm thấy mình không vô nghĩa, và khi những thứ đó không đến, ta cảm thấy TRỐNG RỖNG . Nhưng sự trống rỗng ấy không phải vì ta thiếu, mà vì ta đã đặt giá trị mình ào những thứ không ổn định .

Nếu quan sát kỹ, bạn sẽ thấy CÁI TÔI không bắp giờ hài lòng:
-) khi đạt được một điều gì, nó lập tức đặt ra tiêu chuẩn mới
-) khi được công nhận nó muốn nhiều hơn,
-) khi được yêu thương nó sợ mất

Vì sao vậy ? Vì bản chất của cái tôi là SO SÁNH, là ĐO LƯỜNG, là HƠN KÉM, mà một hệ thống vận hành bằng số sánh không thể mang lại sự nghỉ ngơi.

Ta thường nghĩ rằng: mệt mỏi là dấu hiệu của sự yếu đuối, nhưng thực ra mệt mỏi là dấu hiệu của việc GỒNG QUÁ LÂU -GỒNG để không bị đánh giá - GỒNG để không bị thua kém -GỒNG để không bị bỏ lại phía sau và cái gồng ấy không phải lúc nào cũng biểu hiện ra bên ngoài. Nó thường ẩn sâu trong tâm như một LỰC CĂNG liên tục,

Có những lúc ta ngồi yên không làm gì , nhưng bên trong vẫn rất mệt. Đó là lúc cái tôi đang tự đối thoại với chính nó, đang tự nhắc nó, đang tự so sánh, đang tự phê bình….và vì không có ai khác tham gia, ta tưởng rằng đó là suy nghĩ vô hại, nhưng thực ra đó là một dạng LAO ĐỘNG TÂM LÝ rất nặng

Chúng ta được dạy cách xây dựng bản thân, nhưng ít khi được dạy cách BUÔNG bản thân - Ta biết cách làm cho cái tôi mạnh lên, nhưng không biết cách làm cho nó mềm đi, và khi cái tôi quá cứng, mọi va chạm đều ĐAU, mọi thay đổi đều ĐÁNG SỢ, mọi khác biệt đều trở thành mối đe dọa.
Do vậy ta sẽ nhận ra một nghịch lý rất sâu như sau :

-) Khi ta càng giữ lấy mình, ta càng mệt
-) khi ta càng cố khẳng định mình, ta càng căng
Trong khi đó , nếu có những khoảnh khắc nhẹ nhỏm, thường là lúc ta quên mát mình là ai : (khi ta cười một cảch tự nhiên, khi ta làm việc gì đó mà không cần ai biết, khi ta giúp ai đó mà không cần được ghi nhận,) và chính trong những lúc ấy CÁI TÔI LÙI LẠI và NĂNG LƯỢNG TRỞ VỀ
Điều này không phải là phủ nhận bản thân, không phải làm mình nhỏ đi, mà là SỰ THẤY RÕ BẢN THÂN KHÔNG CẦN ĐƯỢC BẢO VỆ MỌI LÚC, rằng ta có thể tồn tại mà không cần liên tục củng cố hình ảnh. Và khi thấy được điều này, một không gian rộng mở , một không gian của sự nhẹ nhõm.

Có một câu hỏi rất đáng được đặt ra rằng:

“ Nếu ngày mai bạn không còn chứng minh điều gì với ai, bạn sẽ nhẹ Tâm hơn bao nhiêu?
Nếu không ai đánh giá, nếu không ai so sánh, nếu không ai đòi hỏi, bạn sẽ ra sao?

Và khi bạn hình dung điều đó, bạn sẽ thấy ra một điều rất rõ ràng: PHẦN LỚN ÁP LỰC BẠN BẠN ĐANG MANG, LẠI DO CHÍNH BẠN ĐẶT LÊN MÌNH
Thạt ra xã hội không lúc nào cũng ép buộc , mà rất nhiều khi do ta tự ép mình trước, nội tâm ta quá kỳ vọng, và ta đã biến chúng thành tiếng nói bên trong, và tiếng nói ấy không ngừng thúc giục, không ngừng nhắc nhở, không ngừng phán xét , và đến một lúc ta không còn phân biệt đâu là mình, đâu là tiếng nói đó nữa, Và khi sự phân biệt này mất đi, ta sống như một người luôn bị theo dõi bởi không phải người khác mà bởi chính mình.Thử hỏi ai có thể sống lâu trong trạng thái bị giám sát liên tục ấy mà không mệt mỏi,

Nhưng nếu có một bước rất quan trọng để chuyển hóa thì đó không phải là LOẠI BỎ CÁI TÔI, vì điều đó chỉ tạo thêm sự xung đột,mà bước quan trọng này chính là THẤY NÓ, THẤY CÁCH NÓ VẬN HÀNH, THẤY CÁCH NÓ ĐÒI HỎI, THẤY CÁCH NÓ LÀM TA CĂNG THẲNG , và khi thấy rõ rồ , một khoảng cách tự nhiên xuất hiện , và trong khoảng cách đó thấy CÁI TÔI BỚT QUYỀN LỰC .

Khi cái tôi bớt quyền lực , cuộc sống không cần thay đổi nhiều , nhưng trải nghiệm sống thay đổi rất sâu, cùng một việc sẽ không còn nặng như trước - cùng một lời nói, nhưng không còn làm ta đau, và ấn tượng đậm sâu hơn trước. Đừng nghĩ vì ta vô cảm, mà vì ta không còn đặt cược bản thân vào mọi thứ …

Khi không còn đặt cược toàn bộ bản thân vào mọi thứ, năng lượng không còn bị rút cạn nữa mà nó bắt đầu lưu thông tự nhiên , không phải bằng cách thêm vào mà bằng cách NGỪNG SIẾT CHẶT, NGỪNG NẮM GIỮ

Chỉ cần nhận ra được điều này, con đường phía trước đã khác, không ồn ào , không kịch tính, nhưng rất thật và rất nhẹ

Ghi lại sau khi nghe với tất cả tri ân và trân trọng bản dịch việt này

Phật tử Huệ Hương
Sydney3/2/2026




Dai Lai Lama-2

Trường ca : Người học Buông


Thuở ban đầu,
như người sợ rơi khỏi đời,
ta nắm chặt
nắm một ý đúng,
một lời phải,
một vai trò cần giữ cho trọn nghĩa.


Bàn tay khép lại,
và tim mệt mỏi mà không hết vướng mắc
Rồi một ngày ,
Nơi phố hội
quảng trường gọi tên ta.
Tiếng vỗ tay pha lẫn châm chọc,
khen – chê bao lời ác phát ra
Ta cố học nói cho đủ,
giải thích cho đúng,


Nhưng mỗi câu nói
là một hòn đá bỏ vào vùng thấp trũng
Ta cố đứng thẳng
để khỏi bị hiểu lầm.
Nhưng bài thử nghiệm
tuột dần , nặng dần.
Càng lún sâu vào phân tích !


Rồi một đêm,
ta không tranh luận , không giải thích
Không phải vì thua
Mà không có ai cần thắng
trong những cuộc đua
Và “Im lặng “đến,
không như lệnh cấm
mà như cơn mưa rơi đúng lúc
trên mảnh đất rạn nứt.


Ôi ! đã hiểu
-Buông không phải “mở tay ngay”
Buông là nhận ra
rằng bàn tay này:
“ chưa từng giữ được gió.”
Buông là khi hiểu:
điều rời khỏi ta,
chưa bao giờ được gọi là Có !


Dù đôi lúc,
muốn nói thêm một câu cho người đỡ khổ.
Có lúc muốn ở lại lâu hơn
để chứng minh lòng vẫn vẹn tròn
muốn cứu độ, nhưng mỗi người
vận hành khác nhau về chuyển hóa!


Và bỗng nghe trí tuệ đến rất khẽ,
nhẹ nhàng ,dịu êm lan tỏa
“Khổ không đi nhanh hơn vì con bước thay.”
Thế là ta buông ý định làm ánh sáng.
Buông cả nỗi sợ bị
cho là quay lưng sẽ ngã sóng xoài
Ta đứng yên và thấy:
“Không ai đi hộ được ai”
kể cả với tình thương thuần khiết nhất.!


Tự hỏi, nếu
sự thành thật là vàng,
Thì sự tỉnh thức
quý hơn vàng, là
ngọc châu đỉnh chất !
Vì mỗi người có nhiều đêm
cần thao thức tự chiếu soi
Buông sâu hơn nữa,
Theo dòng chảy, thả trôi
Chỉ sống như nước:
khi cần chảy thì chảy,
khi cần lặng thì lặng,


Buông, rốt cuộc,
không phải là mất.
Buông là được
trả lại gánh nặng!
Nếu có thể ngày nào đó
buông cả hình ảnh “người đã buông”.
Không khoe nhẹ,
không khoe sâu,
không ghi nhớ mình
đã thế nào vượt qua
khe, đá, ghềnh, truông
Và, nếu có một ngày ai hỏi
Con đường nào bạn đã thoát khỏi ?


Hãy mỉm cười —
“ngã ba đã biến mất tự lúc nào!”
Chỉ còn bước chân
và mặt đất đỡ lấy nhau.
Cho sự sống
từng khoảnh khắc luôn thở.
Và để khoảng lặng sau cùng
được ngân lâu hơn chữ.!


Nếu một ngày,
trở lại giữa đời …
nhẹ như chưa từng rời đi.
Trả lại cho thời gian,
trả lại chính mình
tất cả ồn ào gì ,
Sự kiên định lúc này
nằm ở việc dám trở nên cô độc.!


Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2026(Xem: 1958)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1663)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1593)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2113)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1612)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1275)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1530)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1809)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2405)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!
12/01/2026(Xem: 1345)
Tôi xa quê nhiều năm rồi nhỉ Sao lòng vẫn canh cánh nỗi đau Thời gian cứ lặng lẽ qua mau Tiếng xưa hoài thầm thì thủ thỉ. Quên được sao hình bóng quê hương Nơi chập chững bước chân đầu đời Lời mẹ ru chơi vơi vời vợi Bản tình ca trọn vẹn hạnh phúc.